Ác Hán
-
Chương 444: Nhị Tử Phân Gia
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
*********
Hà Manh quan, vì nơi này là huyện Hà Manh mà có tên đó. Năm Chu Thuận Tịnh Vương thứ năm ( 316 trước CN), Ba vương và Thục vương vì có thù đánh nhau, nên Tần Huệ vương thừa cơ phái Tư Mã Thác xuất binh phạt Thục, cùng quân Ba Thục nhiều lần quyết chiến ngoài Hà Manh Quan, tổn thất thảm trọng.
Tần diệt Ba Thục, đặt huyện Hà Manh.
Hà Manh Quan là yếu đạo giao thông giữa Tần và Ba Thục, thêm vào Lăng giang và Bạch Lăng giang, trên thông Hán Trung, dưới thông Thành Đô.
Cổ nhân gọi Hà Manh Quan là hùng quan trời đặt.
Sau khi Lưu Chương chết, quận Hán Trung lập tức đưa ra phản ứng, ai cũng biết Ba Thục sẽ xảy ra hỗn loạn, mà lúc này có thể phá Hà Manh Quan, cả Ba Thục sẽ không công mà phá. Vì thế Diêm Phố khẩn cấp điều động 20 vạn đại quân Hán Trung và Võ Đô, cùng 10 vạn Vô Nan quân tụ họp dưới Hà Manh Quan.
Chớp mắt đã hơn một tháng trôi qua, Ba Thục quả nhiên hỗn loạn như trong dự đoán, nhưng Hà Manh Quan tới nay vẫn cản đường đi của bọn họ. Vương Thương đích thân tọa trấn, Mạnh Đạt làm thủ tướng Hà Manh Quan, ngăn cản đợt công kích dữ dội của quân Hán Trung. Phải nói tên Mạnh Đạt này bản lĩnh chỉ huy phòng ngự không tầm thường.
Liên tiếp nhiều ngày hao binh tổn tướng làm đám Cam Bí, Diêm Phố vô cùng tức tối.
Giả Long vẫn bình tĩnh một chút, dù sao ông đi qua cầu còn nhiều hơn đường Diêm Phố và Cam Bí đã đi, nghi hoặc hỏi:
- Sĩ Nguyên đâu?
Nói ra cũng lạ, trưởng sử Bàng Thống từ khi tới Vô Nan quân rất ít khi hỏi tới quân vụ, đa phần thời gian hòa trộn với sơn dân, trèo đèo lội suối, chẳng mấy khi thấy bóng dáng. Biết lai lịch Bàng Thống không tầm thường, là thân tín của Đổng Phi, Giả Long không hỏi tới.
Nhưng tình huống giờ đã khác, hiện đang lúc quan trọng công kích Ba Thục, Bàng Thống sao có thể không có trong quân.
Chẳng những Giả Long, mà cả Diêm Phố cũng bất mãn với Bàng Thống.
Ngược lại Cam Bí chẳng hề để ý, cười ha ha nói:
- Bàng trưởng sử chắc là có chút tính toán, từ sau khi tin cái chết Lưu Chương truyền tới đã dẫn Kỹ kích sĩ rời quân doanh ... Ừm, tính ngày thì không ngắn nữa, hẳn vài ngày tới sẽ về.
- Ồ, Sĩ Nguyên có tính toán gì?
- Hắn không nói, có điều thấy hắn thần thần bí bí như vậy, chắc là có manh mối gì.
Giả Long hừ một tiếng, thầm nhủ :" Hà Manh là hùng quan do trời đặt, không hề kém Hàm Cốc Quan. Một thẳng nhãi con mà dám lớn lối nói có tính toán? Nếu dễ thế thì xưa nay đã chẳng có mỗi Tư Mã Thác phá được Hà Manh Quan."
Nói thực Giả Long rất ngứa mắt với Bàng Thống.
Dù sao hắn ít tuổi, còn điều đệ tự yêu quý của ông ta là Trương Nhiệm khỏi Vô Nan quân. Tới cái tuổi như Giả Long, luôn mong có người thân bên cạnh, Trương Nhiệm là người thân nhất của ông ta.
Đúng lúc này ngoài cửa có quân tốt vào báo:
- Trưởng sử đại nhân đã về.
Một tháng không gặp, Bàn Thống trông rất nhếch nhác, y phục tả tơi quá đáng, làm người ta phì cười. Chân chỉ đi một cái giày, chân kia đi dép cỏ, đúng là tên ăn mày đích thực.
Hắn vừa vào đại trướng thì Cam Bí cười phá lên:
- Sĩ Nguyên, ngươi làm cái gì mà trông thảm thế?
Bàng Thống tuy mệt mỏi nhưng tinh thần vô cùng phấn chấn, ngồi xuống cầm lấy gáo nước quân sĩ đưa cho, làm một hơi hết sạch:
- Lão tướng quân, chúng ta phải vào Thục rồi.
Đám Giả Long nghe thấy đồng loạt đứng dậy:
- Sĩ Nguyên có cách phá Hà Manh rồi à?
Bàng Thống cười lắc đầu:
- Ta không có cách phá Hà Manh Quan, ta nó là biết đột nhập vào Ba Thục, đoạt lấy Thành Đô rồi.
Giả Long nhíu mày, kiên nhẫn nói:
- Hãy nói ra nghe xem.
Chẳng trách ông ta có vẻ mặt ấy, từ xưa tới nay vào Xuyên có mỗi một con đường, không qua Hà Manh Quan thì đi lối nào.
Bàng Thống thở lấy hơi, kệ Giả Long tỏ ra khó chịu, đứng dậy nói:
- Người đâu mang bản đồ lên đây.
Có quân tốt đem một tấm bản đồ bàng da trâu treo lên, tiếp đó Ký kích sĩ ngăn cản người không liên quan tới gần đại trướng, Diêm Phố và Cam Bí đều không nhịn được nghĩ :" Tên sửu quỷ này bày trò gì đây?"
Bàng Thống không nói, dùng bút cứng chấm mực, vẽ một đường lên bàn đồ. Đường này không xuyên qua Hà Manh Quan, mà vòng qua đường nhỏ Âm Bình tới Đức Dương đình, rồi tới thẳng Thành Đô.
Đám Giả Long hít một hơi khí lạnh.
Bàng Thống nói:
- Chúng ta không đi Hà Manh Quan mà vòng qua Đại Kiếm Quan, vào Quảng Hán. Nửa năm qua ta từng hỏi han rất nhiều sơn dân bản địa, từ con đường này có thể tới được Giang Du. Giang Du là trọng trấn Ba Thục, nay Nhị Lưu đánh nhau, chắc không phái binh trú ở nơi này. Chúng ta chiếm Giang Du, phái tinh nhuệ đánh Phù huyện, tạo thành thế giáp kích Thành Đô. Thủ quân Tử Đồng, Lãng Trung ắt sẽ tới cứu viện. Khi đó thủ vệ Hà Manh quan trống rỗng, lão tướng quân dẫn binh công kích, Hà Manh Quan sẽ bị phá. Thành Đô chỉ đợi ngày nắm trong tay.
- Nhưng vấn đề ở chỗ, ai thèm chú ý tới chỗ này?
Giả Long rất hiểu Ba Thục, lắc đầu:
- Quá nguy hiểm, quá nguy hiểm.
- Lão tướng quân, xưa nay hành quân đánh trận có lý nào không nguy hiểm? Vương Thượng thận trọng, Mạnh Đạt lắm mưu, cố công thì quân ta tổn thất thảm trọng. Hơn nữa tốn thời gian quá lâu, nếu Thục Trung vì thế ổn định lại thì thời cơ tốt sẽ qua.
Giả Long nhíu mày:
- Đường nhỏ Âm Bình đều núi cao trùng điệp, nếu quân Thục phái hơn trăm người giữ chỗ hiểm yếu, cắt đường về thì e ...
Hà Manh quan, vì nơi này là huyện Hà Manh mà có tên đó. Năm Chu Thuận Tịnh Vương thứ năm ( 316 trước CN), Ba vương và Thục vương vì có thù đánh nhau, nên Tần Huệ vương thừa cơ phái Tư Mã Thác xuất binh phạt Thục, cùng quân Ba Thục nhiều lần quyết chiến ngoài Hà Manh Quan, tổn thất thảm trọng.
Tần diệt Ba Thục, đặt huyện Hà Manh.
Hà Manh Quan là yếu đạo giao thông giữa Tần và Ba Thục, thêm vào Lăng giang và Bạch Lăng giang, trên thông Hán Trung, dưới thông Thành Đô.
Cổ nhân gọi Hà Manh Quan là hùng quan trời đặt.
Sau khi Lưu Chương chết, quận Hán Trung lập tức đưa ra phản ứng, ai cũng biết Ba Thục sẽ xảy ra hỗn loạn, mà lúc này có thể phá Hà Manh Quan, cả Ba Thục sẽ không công mà phá. Vì thế Diêm Phố khẩn cấp điều động 20 vạn đại quân Hán Trung và Võ Đô, cùng 10 vạn Vô Nan quân tụ họp dưới Hà Manh Quan.
Chớp mắt đã hơn một tháng trôi qua, Ba Thục quả nhiên hỗn loạn như trong dự đoán, nhưng Hà Manh Quan tới nay vẫn cản đường đi của bọn họ. Vương Thương đích thân tọa trấn, Mạnh Đạt làm thủ tướng Hà Manh Quan, ngăn cản đợt công kích dữ dội của quân Hán Trung. Phải nói tên Mạnh Đạt này bản lĩnh chỉ huy phòng ngự không tầm thường.
Liên tiếp nhiều ngày hao binh tổn tướng làm đám Cam Bí, Diêm Phố vô cùng tức tối.
Giả Long vẫn bình tĩnh một chút, dù sao ông đi qua cầu còn nhiều hơn đường Diêm Phố và Cam Bí đã đi, nghi hoặc hỏi:
- Sĩ Nguyên đâu?
Nói ra cũng lạ, trưởng sử Bàng Thống từ khi tới Vô Nan quân rất ít khi hỏi tới quân vụ, đa phần thời gian hòa trộn với sơn dân, trèo đèo lội suối, chẳng mấy khi thấy bóng dáng. Biết lai lịch Bàng Thống không tầm thường, là thân tín của Đổng Phi, Giả Long không hỏi tới.
Nhưng tình huống giờ đã khác, hiện đang lúc quan trọng công kích Ba Thục, Bàng Thống sao có thể không có trong quân.
Chẳng những Giả Long, mà cả Diêm Phố cũng bất mãn với Bàng Thống.
Ngược lại Cam Bí chẳng hề để ý, cười ha ha nói:
- Bàng trưởng sử chắc là có chút tính toán, từ sau khi tin cái chết Lưu Chương truyền tới đã dẫn Kỹ kích sĩ rời quân doanh ... Ừm, tính ngày thì không ngắn nữa, hẳn vài ngày tới sẽ về.
- Ồ, Sĩ Nguyên có tính toán gì?
- Hắn không nói, có điều thấy hắn thần thần bí bí như vậy, chắc là có manh mối gì.
Giả Long hừ một tiếng, thầm nhủ :" Hà Manh là hùng quan do trời đặt, không hề kém Hàm Cốc Quan. Một thẳng nhãi con mà dám lớn lối nói có tính toán? Nếu dễ thế thì xưa nay đã chẳng có mỗi Tư Mã Thác phá được Hà Manh Quan."
Nói thực Giả Long rất ngứa mắt với Bàng Thống.
Dù sao hắn ít tuổi, còn điều đệ tự yêu quý của ông ta là Trương Nhiệm khỏi Vô Nan quân. Tới cái tuổi như Giả Long, luôn mong có người thân bên cạnh, Trương Nhiệm là người thân nhất của ông ta.
Đúng lúc này ngoài cửa có quân tốt vào báo:
- Trưởng sử đại nhân đã về.
Một tháng không gặp, Bàn Thống trông rất nhếch nhác, y phục tả tơi quá đáng, làm người ta phì cười. Chân chỉ đi một cái giày, chân kia đi dép cỏ, đúng là tên ăn mày đích thực.
Hắn vừa vào đại trướng thì Cam Bí cười phá lên:
- Sĩ Nguyên, ngươi làm cái gì mà trông thảm thế?
Bàng Thống tuy mệt mỏi nhưng tinh thần vô cùng phấn chấn, ngồi xuống cầm lấy gáo nước quân sĩ đưa cho, làm một hơi hết sạch:
- Lão tướng quân, chúng ta phải vào Thục rồi.
Đám Giả Long nghe thấy đồng loạt đứng dậy:
- Sĩ Nguyên có cách phá Hà Manh rồi à?
Bàng Thống cười lắc đầu:
- Ta không có cách phá Hà Manh Quan, ta nó là biết đột nhập vào Ba Thục, đoạt lấy Thành Đô rồi.
Giả Long nhíu mày, kiên nhẫn nói:
- Hãy nói ra nghe xem.
Chẳng trách ông ta có vẻ mặt ấy, từ xưa tới nay vào Xuyên có mỗi một con đường, không qua Hà Manh Quan thì đi lối nào.
Bàng Thống thở lấy hơi, kệ Giả Long tỏ ra khó chịu, đứng dậy nói:
- Người đâu mang bản đồ lên đây.
Có quân tốt đem một tấm bản đồ bàng da trâu treo lên, tiếp đó Ký kích sĩ ngăn cản người không liên quan tới gần đại trướng, Diêm Phố và Cam Bí đều không nhịn được nghĩ :" Tên sửu quỷ này bày trò gì đây?"
Bàng Thống không nói, dùng bút cứng chấm mực, vẽ một đường lên bàn đồ. Đường này không xuyên qua Hà Manh Quan, mà vòng qua đường nhỏ Âm Bình tới Đức Dương đình, rồi tới thẳng Thành Đô.
Đám Giả Long hít một hơi khí lạnh.
Bàng Thống nói:
- Chúng ta không đi Hà Manh Quan mà vòng qua Đại Kiếm Quan, vào Quảng Hán. Nửa năm qua ta từng hỏi han rất nhiều sơn dân bản địa, từ con đường này có thể tới được Giang Du. Giang Du là trọng trấn Ba Thục, nay Nhị Lưu đánh nhau, chắc không phái binh trú ở nơi này. Chúng ta chiếm Giang Du, phái tinh nhuệ đánh Phù huyện, tạo thành thế giáp kích Thành Đô. Thủ quân Tử Đồng, Lãng Trung ắt sẽ tới cứu viện. Khi đó thủ vệ Hà Manh quan trống rỗng, lão tướng quân dẫn binh công kích, Hà Manh Quan sẽ bị phá. Thành Đô chỉ đợi ngày nắm trong tay.
- Nhưng vấn đề ở chỗ, ai thèm chú ý tới chỗ này?
Giả Long rất hiểu Ba Thục, lắc đầu:
- Quá nguy hiểm, quá nguy hiểm.
- Lão tướng quân, xưa nay hành quân đánh trận có lý nào không nguy hiểm? Vương Thượng thận trọng, Mạnh Đạt lắm mưu, cố công thì quân ta tổn thất thảm trọng. Hơn nữa tốn thời gian quá lâu, nếu Thục Trung vì thế ổn định lại thì thời cơ tốt sẽ qua.
Giả Long nhíu mày:
- Đường nhỏ Âm Bình đều núi cao trùng điệp, nếu quân Thục phái hơn trăm người giữ chỗ hiểm yếu, cắt đường về thì e ...
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook