Bản Dịch Đấu La Đại Lục 2 (Tuyệt Thế Đường Môn)
-
Chapter 1077: Phong ấn trên người Đường Vũ Đồng (1)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
"Long Vu Tập Vũ đao pháp chính là đao pháp điêu khắc tối thượng trong thế giới của ta. Sau khi trở thành thần, ta đã tiếp tục nghiên cứu và cải tiến nó trong thời gian rảnh rỗi. Người ta có câu, nhất pháp thông, bách pháp thông (thông thạo một phương pháp có thể suy diễn ra hàng trăm phương pháp khác). Đây là một món quà mà ta dành tặng ngươi. Nếu có thể cảm thụ được sự huyền diệu trong đó, lấy Quỷ Điêu Thần Đao thi triển ra Long Vu Tập Vũ đao pháp, ngươi sẽ có được năng lực quỷ thần khó lường."
Cuối cùng, Hoắc Vũ Hạo đột nhiên cảm nhận được trong đầu vang lên một thanh âm vô cùng quen thuộc.
Hoắc Vũ Hạo lại mở mắt ra, nhìn vào ngọn lửa màu u lam đang nhảy múa, không khỏi nuốt ực một ngụm nước bọt. Hắn hiện tại đã hoàn toàn khẳng định, giấc mộng đi tới Thần Giới của hắn là hoàn toàn có thật, vậy mà lại hoàn toàn có thật!
Quỷ Điêu Thần Đao và Long Vu Tập Vũ đao pháp là những món quà mà Tình Tự Thần đã ban tặng cho hắn.
Ánh mắt Hoắc Vũ Hạo lập tức trở nên háo hức. Long Vu Tập Vũ đao pháp này mặc dù chỉ là một loại đao pháp dùng để chạm khắc, nhưng lại ẩn chứa vô số sự huyền diệu của thiên địa đại đạo. Hắn chỉ mới cảm ngộ sơ bộ một chút, liền vô cùng kinh hãi trước ý niệm khổng lồ chứa đựng trong đó rồi.
Lại nhìn về phía khối Xích Ma Tinh Kim trước mặt, trong mắt Hoắc Vũ Hạo không còn chút do dự nào nữa, chỉ có một loại cảm giác hưng phấn.
Vậy liền dùng ngươi để xác minh sự huyền diệu của Long Vu Tập Vũ đao pháp đi.
Hoắc Vũ Hạo có ngộ tính cực cao, nếu không hắn không có khả năng tiến vào trạng thái minh tưởng sâu nhiều lần như vậy. Mà Long Vu Tập Vũ đao pháp này giờ đã hoàn toàn lạc ấn sâu trong linh hồn hắn.
Hoắc Vũ Hạo nhẹ nhàng vung tay phải, ngọn lửa màu u lam lập tức nhảy múa trên đầu ngón tay, đao mang huyền ảo trong nháy mắt lóe lên.
Đột nhiên, một góc nhỏ trên mép khối Xích Ma Tinh Kim lặng lẽ trượt xuống. Mãi đến khi nó rơi xuống bàn thí nghiệm, hỏa độc nóng bỏng mới được giải phóng.
Đao này thật quá nhanh, cảm giác thật thần diệu.
Lúc này Hoắc Vũ Hạo cảm nhận được ý niệm của hắn đã hoàn toàn dung hợp với đao. Loại cảm giác này quả thật quá mỹ diệu, khiến hắn khó lòng kiềm chế nổi.
Hắn lại vẫy tay phải, ngọn lửa màu u lam vẫn nhảy múa trên đầu ngón tay. Xích Ma Tinh Kim vô cùng cứng rắn, nhưng ở trước mặt Quỷ Điêu Thần Đao sắc bén, lại giống như rau xanh củ cải lặng lẽ bị cải biến.
Động tác tay của Hoắc Vũ Hạo càng lúc càng nhanh. Hắn vốn dĩ đã có nền tảng điêu khắc vô cùng vững chắc, nên không khó để lý giải được Long Vu Tập Vũ đao pháp.
Quỷ Điêu Thần Đao dường như không có năng lực gì đặc biệt, ưu điểm duy nhất của nó chính là độ sắc bén vô song.
Trong số những món vũ khí mà Hoắc Vũ Hạo từng thấy qua, không thứ gì có thể so sánh với độ sắc bén của nó. Nhưng điều kỳ lạ là dù Hoắc Vũ Hạo có sử dụng thế nào đi chăng nữa, lưỡi đao của Quỷ Điêu Thần Đao này cũng sẽ không chạm vào ngón tay của hắn, không gây ra bất kỳ vết cắt nào cho hắn.
Hoắc Vũ Hạo đã từng trải qua cảm giác điều khiển đao khắc như một bộ phận cơ thể trong quá trình điêu khắc pháp trận hạch tâm rồi, nhưng đây là lần đầu tiên hắn có cảm giác như thể Quỷ Điêu Thần Đao này đã trực tiếp dung nhập vào linh hồn của hắn rồi vậy. Cảm giác như bản thân nó chính là một phần mở rộng của ý niệm trong đầu hắn, bất cứ nơi nào mà suy nghĩ của hắn chạm tới, Long Vu Tập Vũ đao pháp tất nhiên sẽ đem uy năng của Quỷ Điêu Thần Đao phát huy đến cực hạn.
Hiên Tử Văn đi thăm một vòng Hồn Đạo Đường, sau khi chỉ điểm cho một số đệ tử Đường Môn mà hắn cho là có thiên phú, liền đi xem qua Hòa Thái Đầu một chút.
Ngoại trừ Hoắc Vũ Hạo ra thì Hòa Thái Đầu chính là người có thiên phú nhất, hơn nữa hắn còn rất tận tâm vào việc nghiên cứu Hồn Đạo Khí. Tuy rằng không có thiên phú dị bẩm như Hoắc Vũ Hạo, nhưng phương diện kiến thức lại rất vững chắc, thực lực của hắn với tư cách là một hồn đạo sư cấp bảy cũng đã khá ổn định. Theo quan điểm của Hiên Tử Văn, Hòa Thái Đầu trong tương lai nhất định có thể trở thành một hồn đạo sư cấp chín, nói không chừng còn có triển vọng hơn cả Hoắc Vũ Hạo trong lĩnh vực nghiên cứu hồn đạo khí.
Nghĩ tới đây, Hiên Tử Văn không khỏi có chút buồn bực. Hoắc Vũ Hạo là một đứa trẻ có thiên phú rất tốt, nhưng lại không có chút chuyên tâm nào, nếu hắn có thể dồn hết tâm huyết vào việc chế tạo hồn đạo khí thì tốt biết mấy!
Tuy rằng trong lòng có ý nghĩ như vậy, nhưng Hiên Tử Văn cũng hiểu rõ, việc này căn bản là không có khả năng. Hắn không phải là người duy nhất đặt kỳ vọng to lớn vào Hoắc Vũ Hạo, bên Sử Lai Khắc Học Viện còn có nhiều người cũng tương tự là vậy.
Hoắc Vũ Hạo trong đoạn thời gian này có thể hạ quyết tâm theo học chế tác hồn đạo khí từ hắn, đã là không tệ rồi. Hiên Tử Văn quyết định, dù thế nào đi nữa, sau này hắn nhất định phải khiến tiểu tử này trở thành một Hồn Đạo Sư cấp chín. Chờ đến khi hắn có thể tự mình chế tạo ra Hồn Đạo Khí cấp chín, hắn nhất định sẽ hiểu được ưu thế tuyệt đối của Hồn Đạo Sư, đến lúc đó không sợ hắn không chịu nỗ lực nữa. Nếu hắn chấp nhận toàn tâm toàn ý nghiên cứu chế tác hồn đạo khí, cộng thêm chút nỗ lực, hắn liền có hi vọng trở thành một hồn đạo sư cấp mười! Dù sao hắn cũng có tiềm năng trở thành Cực Hạn Đấu La mà.
Vừa nghĩ đến đây, Hiên Tử Văn đã đến được phòng chế tạo hồn đạo khí của Hòa Thái Đầu rồi, Hòa Thái Đầu lúc này đang nghiên cứu hồn đạo khí cấp tám, có sự chỉ điểm từ Hiên Tử Văn, tốc độ tiến bộ của hắn cũng rất nhanh.
Hiên Tử Văn cố ý ở lại với Hòa Thái Đầu thêm một đoạn thời gian, tận tình chỉ điểm từng chút một. Tuy rằng đặt hy vọng rất lớn vào Hoắc Vũ Hạo, nhưng hắn vẫn coi trọng Hòa Thái Đầu không kém gì. Hòa Thái Đầu là một hồn đạo sư thuần túy, đôi khi sự chăm chỉ còn quan trọng hơn cả thiên phú nữa. Hạt giống tốt như vậy cũng không nên lãng phí! Mặc dù Phàm Vũ không thể sánh bằng Hiên Tử Văn trong phương diện lý giải hồn đạo khí, nhưng cũng đã góp phần xây dựng nền móng rất vững chắc cho Hòa Thái Đầu. Với tốc độ từng bước tiến bộ của Hòa Thái Đầu hiện tại, chỉ cần hồn lực của hắn có thể theo kịp, sẽ không mất mấy năm nữa là hắn có thể trở thành hồn đạo sư cấp chín rồi.
Hiên Tử Văn không bao giờ giữ bí mật về phương diện lý giải hồn đạo khí, hắn nhất định sẽ đem một đời sở học của bản thân truyền dạy hết cho đồ đệ. Hắn chỉ dạy nghiêm túc, Hòa Thái Đầu cũng học càng nghiêm túc hơn, chẳng mấy chốc một ngày đã trôi qua.
"Đã đến giờ ăn tối rồi, chúng ta cùng nhau đi ăn thôi." Hiên Tử Văn vỗ vỗ bả vai của Hòa Thái Đầu, trên mặt toát ra một nụ cười hiếm thấy, "Gần đây ngươi tiến bộ rất nhanh, hình như đã ngộ ra điều gì à?"
Hòa Thái Đầu đáp: “Đều do người dạy tốt mà.”
Hiên Tử Văn cười nói: "Đừng nói vậy, người khác không biết thì thôi đi, còn ta chẳng lẽ không thể nhìn ra à? Bề ngoài ngươi là một người đơn thuần, lương thiện, nhưng thực chất lại là người tinh tế, còn chịu khó chăm chỉ nữa. Ngươi tốt hơn tiểu tử Vũ Hạo đó nhiều. Nếu hắn mà có một nửa sự chăm chỉ của ngươi thì tốt biết bao."
Hòa Thái Đầu nghe Hiên Tử Văn nhắc tới Hoắc Vũ Hạo, nhịn không được liền hỏi: "Hiên lão sư, Vũ Hạo đã trở về, hôm nay không phải người bắt hắn đi học chế tác hồn đạo khí sao?" Hiên Tử Văn hôm nay vậy mà lại ở cùng hắn cả một ngày, cũng không đến gặp Hoắc Vũ Hạo.
Hiên Tử Văn cười hắc hắc, đáp: "Ta đương nhiên bắt hắn đi học rồi, làm sao có thể để tiểu tử này được thư thả chứ? Ta giao cho hắn một vấn đề rất khó, yêu cầu hắn trong một ngày phải hoàn thành. Đi, ta dẫn ngươi đi xem bộ dáng xấu hổ của tiểu tử đó. Nhất định phải dạy cho hắn một bài học, nếu không tiểu tử này nhất định sẽ lên mặt."
Hòa Thái Đầu cũng cười: "Hiên lão sư, người nói oan cho Vũ Hạo quá, hắn cũng không phải là người thích lên mặt mà."
Hiên Tử Văn khịt mũi một tiếng, nói: “Khi cần thiết, chúng ta vẫn phải cho tiểu tử này một cái cảnh báo. Cái nghề Hồn Đạo Sư này của chúng ta không chỉ cần thiên phú, mà sự chăm chỉ cũng rất quan trọng. Chỉ có mỗi thiên phú tốt thì có tác dụng gì? Nếu không phải thấy kỹ năng cơ bản của hắn cũng khá vững chắc, ta sớm đã trục xuất hắn ra khỏi môn hạ rồi."
Hòa Thái Đầu cười nói: "Người đúng là suy nghĩ và lời nói không đồng nhất, gì mà trục xuất chứ? Người có nguyện ý làm vậy không?"
Hiên Tử Văn tức giận trừng hắn một cái, nói: "Được rồi, sư huynh đệ các ngươi là mặc chung một cái quần phải không? Tiểu tử thối, có tin ta cũng sẽ an bài cho ngươi một cái nhiệm vụ, ngày mai nhất định phải hoàn thành không?"
"Đừng, cứ coi như vừa rồi ta chưa nói gì đi." Hòa Thái Đầu giật mình, cười khổ nói: "Đúng là nên cho tiểu tử Vũ Hạo này một cái cảnh cáo. Người nói không sai, ta ủng hộ người nghĩ cách cảnh cáo hắn."
"Ngươi còn có nhân tính không đấy? Hắn dù gì cũng là sư đệ của ngươi, ngươi căn bản không có một chút tình nghĩa đồng môn nào, làm sao có thể thừa kế y bát của ta? Cẩn thận ta trục xuất ngươi ra khỏi môn hạ đấy!"
Khóe miệng Hòa Thái Đầu giật giật, đây thật sự không nói lý lẽ mà!
Hiên Tử Văn nhìn vẻ mặt của hắn như thể vừa nuốt phải ruồi, liền nở một nụ cười đắc ý: "Thôi, chúng ta đi xem Vũ Hạo thế nào rồi."
Vừa nói dứt lời, hắn liền dẫn theo Hòa Thái Đầu đi tới phòng thí nghiệm của mình.
Hiên Tử Văn không có một tia hy vọng nào vào năng lực làm việc của Hoắc Vũ Hạo, nhưng vẫn giao nhiệm vụ này cho Hoắc Vũ Hạo. Hơn nữa, ngay từ đầu hắn chưa từng nghĩ đến việc Hoắc Vũ Hạo có thể hoàn thành việc chế tác lớp vỏ ngoài chỉ trong một ngày, trong đầu hắn, ước chừng Hoắc Vũ Hạo ít nhất cũng cần mười ngày mới có thể làm xong.
Chế luyện Xích Ma Tinh Kim nào có đơn giản như vậy? Ngay cả đối với bản thân hắn, cũng phải mất ít nhất ba ngày để hoàn thành, thậm chí hắn còn phải dựa dẫm vào thực lực cấp độ Phong hào đấu la của mình nữa. Ngoài ra còn khó tránh việc bị ảnh hưởng bởi hỏa độc bên trong Xích Ma Tinh Kim. Sở dĩ hắn cảm thấy yên tâm khi giao Xích Ma Tinh Kim cho Hoắc Vũ Hạo, là vì hắn biết Hoắc Vũ Hạo có năng lực cực hạn băng. Nhờ có cực hạn băng, ít nhất thì Hoắc Vũ Hạo sẽ không bị tổn hại gì trong quá trình chế luyện.
Rất nhanh, hai người đã đi tới trước cửa phòng thí nghiệm. Hiên Tử Văn cũng không trực tiếp bước vào, chỉ đứng ngoài nhìn lén bên trong trước. Không thấy gì thì thôi, còn đã thấy thì hắn lập tức nộ khí xung thiên.
"Tiểu tử thối!" Hiên Tử Văn mắng một câu, tức giận bước vào.
Hòa Thái Đầu cảm thấy bối rối, vội vàng đi theo. Hắn muốn đứng ra hòa giải một chút, mặc dù không biết Hoắc Vũ Hạo đã làm gì, nhưng nhìn bộ dáng của Hiên Tử Văn lúc này, rõ ràng là đang cực kì tức giận. Hắn đã quá quen thuộc với tính khí của Hiên Tử Văn. Nhìn ánh mắt sắc bén vừa rồi của Hiên Tử Văn, hắn cũng biết lần này Hiên lão sư thật sự tức giận rồi.
Khi Hòa Thái Đầu nhìn thấy Hoắc Vũ Hạo, hắn lập tức hiểu vì sao Hiên Tử Văn lại tức giận như vậy.
Hoắc Vũ Hạo đang làm gì? Hắn là đang ngủ trên bàn thí nghiệm, hít thở đều đều, khuôn mặt hồng hào khỏe khoắn, cảm giác thư thái vô cùng!
Hiên Tử Văn tức giận đến run cả tay.
Hòa Thái Đầu vội vàng ôm lấy hắn: "Hiên lão sư, người đừng tức giận, ta nghĩ tiểu sư đệ mệt quá, cho nên mới như thế này." Đương nhiên hắn biết Hiên Tử Văn tức giận là vì lý do gì, Hiên Tử Văn ghét nhất là đám thủ hạ đệ tử không chuyên tâm trong lúc đang chế tạo hồn đạo khí. Đi ngủ sao? Đây thế nhưng chính là một điều tối kỵ!
Cho dù người đang ngủ là Hoắc Vũ Hạo, Hiên Tử Văn nhất định cũng sẽ tức giận. Hoặc phải nói rằng, chính vì người ngủ là Hoắc Vũ Hạo nên e rằng lần này Hiên lão sư phát tiết sẽ càng nghiêm trọng hơn. Sư đệ à, làm sao ngươi có thể đi ngủ như vậy được? Mà dù có đi ngủ cũng phải cẩn thận đừng để bắt quả tang chứ!
Hiên Tử Văn hung hăng trừng mắt nhìn Hoắc Vũ Hạo, sau đó quay người nhìn xung quanh. Động tác này rất quen thuộc đối với Thái Đầu, trông như thể đang tìm thứ gì đó để đánh người vậy. Hắn nhanh chóng ôm lấy Hiên Tử Văn, nhỏ giọng nói: "Hiên lão sư, đừng xúc động, người đừng quá xúc động!"
Lúc này Hòa Thái Đầu vẫn còn đang kiềm chế thanh âm vì sợ đánh thức Hoắc Vũ Hạo, điều này đã thể hiện được thế nào gọi là huynh đệ tình thâm.
Tuy nhiên, rất nhanh hắn liền phát hiện, lúc bị ôm, cơ thể Hiên Tử Văn đột nhiên cứng đờ lại, hắn kinh hãi tự hỏi, chẳng lẽ Hoắc Vũ Hạo đã khiến Hiên lão sư tức giận đến đứng hình rồi sao?
"Thả ta ra!" Hiên Tử Văn thanh âm có chút kỳ quái, nói.
"Hiên lão sư, người đừng xúc động, đều là lỗi của Vũ Hạo, để ta đánh thức hắn cho người, người chỉ mắng hắn thôi được không?"
"Trước tiên cứ thả ta ra đi." Hiên Tử Văn có chút gầm gừ.
"Không được. Người là Phong Hào Đấu La, nếu lỡ tay đánh chết Vũ Hạo thì biết làm sao đây?" Mặc dù Hòa Thái Đầu dùng ngữ khí cầu xin, nhưng thái độ lại rất kiên quyết.
"Ta sẽ không đánh hắn." Hiên Tử Văn lạnh lùng nói.
"Thật sao?" Hòa Thái Đầu dò hỏi.
"Nếu ngươi còn không thả ta ra, ta sẽ trục xuất ngươi ra khỏi môn hạ trước." Hiên Tử Văn gầm lên.
“Được.” Hòa Thái Đầu biết rằng không thể lay chuyển nổi Hiên Tử Văn, đành phải dang rộng hai tay, sau đó nghiêng người về phía trước, chắn ngay trước mặt Hoắc Vũ Hạo. Hiên Tử Văn cho dù muốn động thủ cũng phải bước qua hắn trước.
Nhưng không ngờ là Hiên Tử Văn lại không tiếp tục tức giận nữa, cũng không động thủ với Hoắc Vũ Hạo. Hắn đi sang phía bên kia bàn thí nghiệm, không biết đang nhìn thứ gì.
Hòa Thái Đầu kinh ngạc đến gần, sau đó chú ý tới trên bàn thí nghiệm có một cái đỉnh lô khổng lồ, đường kính khoảng chừng một mét. Đỉnh lô này mang hình tròn, phía dưới có bốn chân, nhìn tổng thể tuy đơn giản mà hoành tráng, rất dày dặn, phía trên có nắp đậy trông vô cùng vừa vặn. Nếu không phải sở hữu nhãn quan của một hồn đạo sư cấp tám, hắn thậm chí sẽ cho rằng là một chỉnh thể, hoàn toàn không tìm được bất kỳ khe hở nào.
Chẳng lẽ đây là vỏ ngoài của hồn đạo khí mà hôm nay Hiên lão sư yêu cầu Vũ Hạo chế tác sao? Hiên lão sư không phải đã nói, Vũ Hạo dù thế nào cũng không thể làm tốt sao? Chẳng lẽ lần này Vũ Hạo lại thật sự nghịch thiên mà đi rồi?
Dựa vào sự hiểu biết của Hòa Thái Đầu đối với Hoắc Vũ Hạo, hắn tuyệt đối có thể khẳng định, Hoắc Vũ Hạo sẽ không bao giờ bỏ bê công việc hay làm qua loa chiếu lệ. Nói cách khác, Hoắc Vũ Hạo hẳn là đã hoàn thành việc chế tác rồi. Chẳng trách vừa rồi tâm trạng của Hiên lão sư lại thay đổi như vậy.
Đúng lúc này, Hiên Tử Văn chợt lách người, nhảy lên bàn thí nghiệm. Lò luyện đan này lớn đến mức không thể nhìn thấy toàn bộ kết cấu nếu chỉ đứng phía trước nó.
Lò luyện đan này là do Hiên Tử Văn thiết kế, hắn đương nhiên biết được chốt khóa của nó nằm ở đâu. Hắn nhấn vài lần ở phía trên, lớp vỏ ngoài của đỉnh lô ngay lập tức được mở ra.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook