Bản Dịch Đấu La Đại Lục 2 (Tuyệt Thế Đường Môn)
Chapter 1080: Long Vu Tập Vũ Đao Pháp (2)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Đường Vũ Đồng nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt hắn, nhìn khuôn mặt có chút tái nhợt trước mắt, nàng không khỏi có chút đau lòng. Nàng nằm xuống ngay bên cạnh, dang tay ôm lấy vòng eo của hắn từ phía sau, áp mặt vào tấm lưng rộng rãi trước mặt, nàng yên lòng nhắm mắt lại.

Một phút sau.

"bùm--"

"A--"

"Xin lỗi, xin lỗi chàng, ta quên mất."

Hoắc Vũ Hạo lại bật khóc, lệ rơi ướt đẫm cả khuôn mặt!

Sáng sớm hôm sau, Hoắc Vũ Hạo vừa xoa đầu vừa đi đến phòng thí nghiệm. Mặc dù vết sưng lớn trên đầu hắn hồi đêm qua đã biến mất nhờ năng lực tự chữa trị cường đại, nhưng cơn đau thì vẫn còn đó.

Tội nghiệp cái thân ta! Hắn không khỏi thở dài một tiếng.

Có thể trách ai chứ? Trách Vũ Đồng sao? Không thể, nàng cũng chỉ muốn thân mật cùng hắn thôi, còn trách nhạc phụ đại nhân sao? Hắn có mười lá gan cũng chẳng dám…

Chỉ có thể trách bản thân quá xui xẻo thôi!

Tâm tình vui vẻ khi chế tạo thành công hai cái pháp trận hạch tâm, giờ đây đã biến mất chẳng còn sót lại chút gì.

"Tiểu tử thối, ngươi cuối cùng đến rồi, nhanh, bắt tay vào chế tác cái thứ ba đi." Hiên Tử Văn hai tay chống hông, trực tiếp nhảy thẳng tới trước mặt Hoắc Vũ Hạo, hù dọa Hoắc Vũ Hạo đến mức suýt chút nữa đem Đại Hàn Vô Tuyết thi triển ra.

Hiên Tử Văn mặc dù là phong hào Đấu La, nhưng hắn cũng chưa chắc có thể chống đỡ được một chưởng này.

"Hiên lão sư, người không thể để ta nghỉ ngơi thêm một lát được sao!" Hoắc Vũ Hạo cười khổ đi vào phòng, ngồi xuống ghế.

Hiên Tử Văn cũng mặc kệ trạng thái của hắn có tốt hay không, trực tiếp đem bản vẽ pháp trận hạch tâm thứ ba ném cho hắn.

"Làm nhanh đi, đừng nói nhảm nữa."

Hoắc Vũ Hạo đành phải cầm bản vẽ lên, chậm rãi xem xét.

Hiên Tử Văn hôm qua vò đầu bứt tai suốt một đêm, hắn nghĩ đến nát óc, cũng không nghĩ ra Hoắc Vũ Hạo rốt cuộc là dùng phương pháp gì để chế tác pháp trận hạch tâm, hoàn toàn không thể nghĩ ra nổi.

Cho nên mới sáng sớm hắn liền ngồi chờ ở đây, để quan sát xem Hoắc Vũ Hạo rốt cuộc là chế tác như thế nào, hôm nay hắn hạ quyết tâm phải xem cho bằng được, cơm trưa đều đã nhờ người đi lấy dùm rồi, bất kể thế nào hắn cũng phải ở lại đây cùng Hoắc Vũ Hạo, nhất định phải nhìn thấy hắn làm cách nào mà chế tác xong xuôi pháp trận hạch tâm phức tạp như vậy chỉ trong nửa tiếng đồng hồ.

Chẳng bao lâu sau, buổi sáng liền trôi qua, cơm trưa cũng đã được đưa tới.

"Oa, thơm quá, ăn cơm thôi." Hoắc Vũ Hạo đặt bản vẽ xuống, nghiêng người bắt đầu ăn.

Hiên Tử Văn không ngừng nhìn chằm chằm vào hắn: "Ngươi xem bản vẽ xong chưa?"

"Vẫn chưa, ta ăn trước đã." Hoắc Vũ Hạo vẫn đang ăn ngon lành.

"Còn thiếu bao nhiêu nữa?" Hiên Tử Văn tiếp tục hỏi.

“Không biết nữa!” Hoắc Vũ Hạo trả lời theo bản năng.

“Phốc!” Hiên Tử Văn một tay vỗ mặt Hoắc Vũ Hạo vào hộp cơm: “Không biết sao?” Thanh âm của hắn dâng cao lên đến quãng tám.

Mặt Hoắc Vũ Hạo dính đầy hạt cơm, bất bình ngẩng đầu lên: "Hiên lão sư, người đang làm gì vậy?"

Hiên Tử Văn tức giận đùng đùng, nói: “Lão tử chờ ngươi đã nửa ngày rồi, ngươi lại nói không biết lúc nào mới có thể xem hết bản vẽ à?"

Hoắc Vũ Hạo vô cùng ủy khuất, rưng rưng nước mắt nói: “Nhưng ta thực sự không biết mà! Đây là bản vẽ pháp trận hạch tâm của hồn đạo khí cấp chín, mà ta chỉ là một hồn đạo sư cấp tám thôi, xem nửa ngày không xong cũng là chuyện bình thường mà?"

"Hức……"

“Mà bản vẽ hôm nay lại cực kỳ phức tạp, ta nghĩ ít nhất cũng phải mất hai ngày mới có thể xem xong được, thậm chí có khả năng sẽ không thể hiểu hết. Ta dự định ăn cơm xong sẽ hỏi người một số vấn đề, có vài chỗ ta thật sự không hiểu.”

"Hức……"

“Nhưng không phải ngày hôm qua ngươi đã chế tác thành công hai cái pháp trận hạch tâm sao?” Hiên Tử Văn miễn cưỡng hỏi.

"Hai loại pháp trận hạch tâm kia ta đã tương đối quen thuộc rồi, hơn nữa chúng đều khá đơn giản! Còn loại hôm nay lại quá phức tạp, chính là loại pháp trận hạch tâm trong hạch tâm đấy! Ta sao có thể vừa xem liền hiểu ngay được, ta cũng đâu phải thần tiên." Hoắc Vũ Hạo ngay thẳng đáp.

"Cái này… " Hiên Tử Văn cũng không biết nên đáp lại như thế nào cho phải.

Hoắc Vũ Hạo cúi đầu, gỡ từng hạt cơm trên mặt xuống, nghẹn ngào tự nhủ: "Ta vất vả đến vậy rồi, còn không được ăn cơm, lại còn bị đánh nữa. Một cú đánh vừa nãy khiến ta quên sạch những gì đọc được từ sáng giờ rồi. Biết làm sao đây!"

Sắc mặt Hiên Tử Văn tối sầm lại…

Hiên Tử Văn ngồi đó thở dốc một hồi lâu, cuối cùng mới kéo hộp cơm lại trước mặt, bắt đầu ăn uống thoải mái.

Hoắc Vũ Hạo không khỏi ngơ ngác, thầm nghĩ, chẳng lẽ đây chính là biến ưu sầu làm thức ăn trong truyền thuyết sao?

Hiên Tử Văn mặc dù ăn sau nhưng lại ăn rất nhanh, còn xong trước cả Hoắc Vũ Hạo. Hắn ợ lên một tiếng, nghiêm nghị nói với Hoắc Vũ Hạo: “Ngươi đọc tiếp đi, ta ra ngoài đi dạo một chút. Khi nào ngươi đã hiểu rõ bản vẽ và chuẩn bị bắt tay vào chế tác pháp trận hạch tâm thứ ba thì gọi ta. Ta muốn quan sát cách ngươi làm, nghe rõ chưa?"

"Vâng. Hóa ra là người muốn xem ta chế tác pháp trận hạch tâm. Đáng lẽ người cứ nói sớm là được rồi."

Sắc mặt Hiên Tử Văn lại tối sầm, hắn quyết định lập tức rời khỏi cái nơi buồn thảm này, để tránh bị tiểu tử này làm cho tức chết.

Mãi đến khi Hiên Tử Văn bước ra khỏi phòng thí nghiệm, trên mặt Hoắc Vũ Hạo mới hiện ra một nụ cười. Những điều bất ngờ luôn phải được tích lũy thì mới có thể đạt được hiệu quả tốt nhất. Hiên lão sư, người đừng nên sốt ruột quá.

Sự thật đã chứng minh, người dù có tài giỏi đến đâu cũng không thể trong thời gian ngắn chế tác ra hồn đạo khí cấp chín được.

Hoắc Vũ Hạo đã phải mất trọn vẹn ba ngày mới có thể đọc hiểu hết bản vẽ của pháp trận hạch tâm thứ ba, thậm chí trong thời gian đó hắn còn nhận được rất nhiều lời khuyên từ Hiên Tử Văn. Sau ba ngày này, Hiên Tử Văn cũng cảm thấy bình tĩnh trở lại. Sự lý giải bản vẽ pháp trận hạch tâm của Hoắc Vũ Hạo vẫn khiến hắn hết sức hài lòng, cuối cùng cũng coi như không lãng phí công sức dạy dỗ tên tiểu tử này.

Sự tiêu hao một lượng lớn tâm thần, đối với sự tăng trưởng tinh thần lực của Hoắc Vũ Hạo thật ra cũng có chỗ tốt, việc chế tác pháp trận hạch tâm có sự đòi hỏi rất cao về năng lực tính toán và mô phỏng. Trên thực tế, Hoắc Vũ Hạo có thể duy trì cường độ tính toán cao như vậy, đều là nhờ vào tinh thần lực cường đại vượt qua cả những Phong Hào Đấu La thông thường này. Đây cũng là ưu thế lớn nhất khiến hắn có thể lý giải bản vẽ trong thời gian ngắn. Đối với chuyện này, Hiên Tử Văn mặc dù miệng không nói gì, nhưng lại không khỏi than thở trong lòng.

Có đồ đệ như vậy, thật ra cũng chẳng dễ dàng gì!

“Ta bắt đầu đây, lão sư.” Hoắc Vũ Hạo liếc nhìn Hiên Tử Văn đang ngồi nghiêm chỉnh trước mặt mình.

Rốt cục cũng đọc hiểu hết bản vẽ! Hoắc Vũ Hạo sau đó còn dành ra thời gian nửa ngày để nghỉ ngơi, hiện giờ đã là sau bữa cơm chiều, toàn bộ tinh khí thần của bản thân hắn đều đã được điều chỉnh tới trạng thái đỉnh phong.

Pháp trận hạch tâm thứ ba này mặc dù không phải là pháp trận hạch tâm khó nhất, nhưng vẫn là cực kì khó, chỉ cần chinh phục được cửa ải này, cũng đồng nghĩa với việc Hoắc Vũ Hạo thật sự có năng lực chế tác ra một kiện hồn đạo khí cấp chín sơ cấp.

Huyền Tử Văn thực ra còn khẩn trương hơn cả đệ tử của mình. Lấy năng lực bát hoàn, liệu có khả năng chế tác ra hồn đạo khí cấp chín không? Chí ít thì trong lịch sử giới hồn đạo sư vẫn chưa xuất hiện qua loại tình huống như vậy. Chỉ với tu vi Hồn Đấu La của hắn có thể thôi động đao khắc trong thời gian dài, tiến hành khắc họa những chi tiết vô cùng tinh vi kia sao? Đây cũng là điều Hiên Tử Văn lúc này muốn biết nhất.

"Bắt đầu đi." Hiên Tử Văn trầm giọng nói: "Đừng vội vàng, cứ từ từ mà làm, có chỗ nào phức tạp thì thà dừng lại chứ đừng hấp tấp hạ đao, hiểu chưa?"

“Vâng.” Hoắc Vũ Hạo đáp ứng một tiếng, đặt một khối kim loại hiếm hình vuông có cạnh dài khoảng chừng mười lăm phân lên bàn thí nghiệm trước mặt, sau đó duỗi người một cái, nhắm mắt ngưng thần.

Hiên Tử Văn lặng lẽ đứng sang một bên, thu liễm khí tức của mình lại, lo sợ rằng chỉ một tia khí tức tản mát ra cũng có thể ảnh hưởng đến quá trình chế tác của Hoắc Vũ Hạo.

Lúc này, Hoắc Vũ Hạo lập tức mở mắt ra, trong mắt tràn ngập một loại ánh sáng, sau đó…

Hắn quay đầu, mỉm cười với Hiên Tử Văn: "Lão sư, ta thật sự bắt đầu đây."

Hiên Tử Văn không nói nên lời. Nếu ánh mắt có thể giết người thì bây giờ cơ thể của Hoắc Vũ Hạo đã bị đâm trăm ngàn lỗ rồi.

Ngay lúc lửa giận của Hiên Tử Văn sắp phun trào, Hoắc Vũ Hạo liền động đậy.

Hắn giơ tay phải lên, bao phủ lấy khối kim loại quý hiếm trên bàn.

Lời giận dữ của Hiên Tử Văn vừa tới cửa miệng thì trực tiếp bị chặn lại, quay ngược vào trong, kìm nén đến mức sắc mặt đỏ bừng, cực kỳ khó chịu.

Tuy nhiên, trong khoảnh khắc tiếp theo, ánh mắt hắn lập tức ngưng động. Hắn rõ ràng nhìn thấy một ngọn lửa màu u lam nhảy múa trên đầu ngón tay của Hoắc Vũ Hạo. Tay phải hắn vừa chạm nhẹ vào khối kim loại hiếm kia, ngay lập tức một lớp bột vụn mịn màng rơi đều đều xuống xung quanh khối kim loại.

Chuyện này……

Khối kim loại hiếm này vẫn là do Hiên Tử Văn tự chọn ra, hắn đương nhiên biết nó cứng rắn đến mức nào. Thế nhưng Hoắc Vũ Hạo dường như cũng không hề thôi động quá nhiều hồn lực.

Trong mắt Hoắc Vũ Hạo lóe lên kim quang, đây là biểu hiện cho thấy hắn đang sử dụng linh mâu. Nhưng rốt cuộc ngọn lửa u lam đang nhảy múa trên ngón tay của hắn là thứ gì?

Hiên Tử Văn thân là một Hồn Đạo Sư cấp chín, thị lực đương nhiên cực kỳ kinh người. Thời điểm hắn ngưng thần để chăm chú quan sát thì liền có thể thấy rõ, giữa ngón tay Hoắc Vũ Hạo rõ ràng có một thanh đao khắc rất nhỏ đang nhảy múa. Bản thân cái đao khắc này phóng thích ra một luồng ánh sáng màu u lam, bởi vì ngón tay Hoắc Vũ Hạo vô cùng linh hoạt, động tác quá nhanh, cho nên nhìn sơ qua cứ tưởng như là có một ngọn lửa màu u lam đang nhảy múa trên đầu ngón tay hắn.

Đây là loại đao khắc gì?

Những loại đao khắc mà Hoắc Vũ Hạo sở hữu, Hiên Tử Văn đương nhiên đều biết cả, trong đó kỳ dị nhất chính là Sinh Linh Thủ Vọng. Chỉ là về sau Sinh Linh Thủ Vọng đã biến hóa trở nên quá lớn, nên khó mà coi là một thanh đao khắc được nữa. Cho nên Hoắc Vũ Hạo thường thì chỉ sử dụng đao khắc phổ thông thôi, hoặc là dùng đến Ám Kim Khủng Trảo của hắn. Dù sao thì mức độ sắc bén của Ám Kim Khủng Trảo đã vượt qua đại đa số các loại đao khắc rồi, hơn nữa còn có thể đồng thời phóng thích ra từ năm ngón tay, tùy ý khống chế.

Đây là lần đầu tiên Hiên Tử Văn nhìn thấy thanh đao khắc màu u lam trước mặt. Trong phút chốc mơ hồ Hiên Tử Văn liền đoán được, sở dĩ Hoắc Vũ Hạo có thể hoàn thành việc khắc họa pháp trận hạch tâm trong thời gian ngắn như vậy, chỉ sợ có liên quan mật thiết đến thanh đao khắc này.

Chuyện xảy ra tiếp theo đã trực tiếp xác nhận cho suy đoán của Hiên Tử Văn.

Tay phải của Hoắc Vũ Hạo không ngừng cọ xát trên bề mặt của khối kim loại, còn tay trái thì đang làm một số công việc phụ trợ bên cạnh, sử dụng các loại dụng cụ trên bàn thí nghiệm để điều chỉnh vị trí của khối kim loại.

Hiên Tử Văn từ đầu đến cuối vẫn rất tập trung, nhưng lại phát hiện rằng bản thân vẫn không thể nhìn rõ quỹ đạo di chuyển của thanh đao khắc đang nhảy múa trên đầu ngón tay Hoắc Vũ Hạo.

Mà điều khiến hắn không khỏi than thở chính là việc mặc dù tốc độ xuất đao của Hoắc Vũ Hạo rất nhanh, nhưng mà mỗi một đao đều cực kỳ chính xác, bột vụn kim loại vẩy ra đều đều xung quanh, không có bất cứ dấu hiệu hỗn loạn nào. Đao pháp này đúng là quá thần kỳ mà!

Hiên Tử Văn cũng quen biết rất nhiều Hồn Đạo Sư cấp chín của Nhật Nguyệt Đế Quốc, nhưng hắn có thể khẳng định một cách tuyệt đối, đao pháp mà Hoắc Vũ Hạo thi triển lúc này chắc chắn không giống với phong cách của những Hồn Đạo Sư cấp chín đó, thậm chí còn cao minh hơn bọn họ nhiều. Hơn nữa, khối kim loại hiếm cực kỳ cứng rắn kia giờ đây lại giống như đậu hũ, bị thanh đao khắc của hắn bị tùy ý cắt. Chỉ trong thời gian ngắn, hình thức ban đầu của pháp trận hạch tâm đã thành hình.

Ngọn lửa màu u lam mỗi lần chém xuống, đôi khi đâm xuyên qua tựa như một cây kim nhỏ, đôi khi lại biến thành vô số đao mang lặng lẽ bao phủ toàn bộ khối kim loại, khiến Hiên Tử Văn nhìn hoa mắt.

Thần kỹ, đây đích thực là thần kỹ!

Hiên Tử Văn cảm thấy nhịp hô hấp của mình giờ đây đã bắt đầu trở nên khó khăn, hắn cố gắng khống chế nhưng nhịp tim vẫn không ngừng tăng tốc. Đao pháp như vậy chắc chắn có thể được mô tả bằng hai chữ thần kỹ. Hoắc Vũ Hạo học được đao pháp điêu khắc xuất quỷ nhập thần như vậy từ khi nào? Quá thần kỳ! Với đao pháp như vậy, khó trách hắn có thể lấy thực lực hồn đạo sư cấp tám để điêu khắc ra pháp trận hạch tâm của hồn đạo khí cấp chín.

Không đúng, không chỉ đao pháp. Mà thanh đao khắc của hắn cũng có vấn đề. Làm gì có loại đao khắc nào sắc bén đến mức này chứ! Dù cho thanh đao đứng đầu xuất hiện trên Đao Khắc liệt bảng, cũng chỉ thắng thế về mặt thuộc tính, có thể đồng thời sở hữu trên ba loại thuộc tính cùng lúc. Mà thanh đao khắc Hoắc Vũ Hạo sử dụng lúc này dường như lại không hề có khí tức thuộc tính tỏa ra, nhưng nó nhất định là cực kỳ sắc bén.

Đôi mắt sắc sảo của Hiên Tử Văn nhanh chóng nhìn ra mấu chốt của vấn đề. Để tránh cho Hoắc Vũ Hạo bị hơi thở nặng nề của mình gây ảnh hưởng, hắn vô thức che miệng lại.

Vẻ mặt Hoắc Vũ Hạo vẫn rất nghiêm túc, ánh mắt cực kỳ tập trung, một khi đã tiến vào trạng thái chuyên tâm, hắn sẽ hoàn toàn vứt bỏ hết thảy mọi chuyện ở ngoại giới.

Trải qua mấy ngày cảm ngộ, hắn đã thành thạo việc vận dụng Quỷ Điêu Thần Đao để thi triển ra Long Vu Tập Vũ đao pháp. Mặc dù vẫn chưa hoàn toàn lĩnh ngộ hết, nhưng lý giải của hắn đã càng ngày càng sâu rồi.

Càng lý giải được sâu hơn, hắn lại càng bàng hoàng trước sự uyên thâm chứa đựng trong đó. Trong mắt Hiên Tử Văn, đây là thần kỹ, vậy thì trong mắt Hoắc Vũ Hạo tại sao lại không phải chứ?

Long Vu Tập Vũ đao pháp, hoàn toàn không giống một thứ mà nhân loại có thể sáng tạo ra.

Hoắc Vũ Hạo có thể học được loại đao pháp này, đương nhiên là vì Tình Tự Thần đã đem các loại pháp quyết của đao pháp trực tiếp lạc ấn sâu trong linh hồn hắn, đồng thời còn đem lý giải của bản thân truyền thụ hoàn toàn cho hắn. Nhưng để có thể thành thạo được như vậy thì cũng cần có tương quan trực tiếp với thiên phú của bản thân Hoắc Vũ Hạo.

Hắn dùng đao khắc cũng đã được mười năm, căn cơ rất tốt, đồng thời còn từng luyện chế ra ám khí Đường Môn, độ linh hoạt của ngón tay vượt xa người thường. Chính vì có rất nhiều yếu tố ấy tổng hợp lại, nên hắn mới có thể lĩnh hội được loại đao pháp thần kỳ này trong thời gian ngắn như vậy.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, lúc đầu Hiên Tử Văn cảm thấy chấn kinh, rồi dần dần trở nên hoa mắt trầm mê, hoàn toàn đắm chìm trong đó.

Cho dù không thể hiểu hết Long Vu Tập Vũ đao pháp của Hoắc Vũ Hạo, nhưng Hiên Tử Văn cũng được hưởng lợi không ít. Hoắc Vũ Hạo thông qua Long Vu Tập Vũ đao pháp để tiến hành điêu khắc pháp trận hạch tâm, đi một con đường hoàn toàn khác so với các hồn đạo sư truyền thống, trong đó rất nhiều đặc điểm mà Hiên Tử Văn có thể học hỏi.

Hiên Tử Văn làm sao có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy chứ?

Nửa tiếng, rồi một tiếng!

Phải nói rằng độ phức tạp của pháp trận hạch tâm này quả thực cao hơn nhiều so với hai cái trước. Ròng rã suốt thời gian một tiếng đồng hồ, Hoắc Vũ Hạo cuối cùng cũng giơ tay phải lên cao, Quỷ Điêu Thần Đao trong tay hắn hóa thành ba đạo đao mang, đáp xuống pháp trận hạch tâm, sau đó liền như những con linh xà, nhanh chóng chui vào bên trong, hoàn thành một kích cuối cùng.

Thanh đao được thu lại, luồng ánh sáng u lam cũng theo đó mà biến mất không còn bóng dáng.

Hoắc Vũ Hạo duỗi tay trái ra, chỉ vào bề mặt của pháp trận hạch tâm.

Hiên Tử Văn thậm chí còn chưa kịp ngăn cản, thì Hoắc Vũ Hạo đã đưa hồn lực rót vào bên trong rồi.

Phải biết rằng sau khi một hồn đạo sư bình thường chế tác xong pháp trận hạch tâm, việc đầu tiên cần làm chính là kiểm tra lại, chỉ khi không có vấn đề gì thì mới có thể rót hồn lực của mình vào để thử nghiệm.

Hoắc Vũ Hạo dường như đã cố tình bỏ qua quá trình đó.

"Ông—" Một âm thanh vù vù khẽ vang lên, toàn bộ pháp trận hạch tâm liền phát sáng. Một luồng ánh sáng màu đỏ cam ban đầu thì xuất hiện ở bên trong, ngay sau đó liền phóng ra ngoài từ toàn bộ các khe hở. Dao động hồn lực nồng đậm được giải phóng, từng vòng sáng màu đỏ cam lan ra phía ngoài, toàn bộ pháp trận hạch tâm giờ đây trông giống như một tác phẩm nghệ thuật vậy, không ngừng phát ra ánh sáng rực rỡ, trong suốt như pha lê.

"Xong rồi!" Hiên Tử Văn hét lên một tiếng, thanh âm không khỏi run lên vì hưng phấn.

Hoắc Vũ Hạo thở dài một hơi, ngồi xuống chiếc ghế phía sau, há miệng thở dốc. Đây là lần đầu tiên hắn chế tác một các pháp trận hạch tâm như vậy. Hắn hoàn toàn có thể khẳng định, nếu như không có Long Vu Tập Vũ đao pháp thì ít nhất cũng phải mất thời gian mấy năm, hắn mới có khả năng tự tay chế tác ra loại pháp trận hạch tâm cấp bậc này.

Hắn không khỏi thầm biết ơn Tình Tự Thần. Đao pháp này thật sự là quá hoàn hảo để chế tác hồn đạo khí. Trong đầu hắn, hình ảnh Dung Niệm Băng điêu khắc Cửu Thanh Thần Long Băng Vân Ẩn vô thức hiện lên, khóe miệng không khỏi nhếch lên một nụ cười.

Tuy nhiên, ngay sau đó đầu óc hắn liền trở nên trống rỗng. Sau khi trí lực hoạt động quá mức, tác dụng phụ đầu tiên chính là cả sáu giác quan đều trở nên trì trệ.

Hiên Tử Văn vui mừng khôn xiết, hai tay nâng lên pháp trận hạch tâm trước mặt, nhìn chằm chằm vào, sau khi kiểm tra nhiều lần, hắn xác định cái pháp trận hạch tâm này thật sự đã hoàn thành.

Khi hắn lại lần nữa nhìn về phía Hoắc Vũ Hạo, trong ánh mắt đã không có phần khiển trách cùng thái độ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép của lão sư nhìn đồ đệ, mà chỉ còn một niềm đam mê cháy bỏng.

"Vũ Hạo!" Hiên Tử Văn nhẹ nhàng kêu một tiếng.

Mặc dù cả sáu giác quan của Hoắc Vũ Hạo đều có chút đờ đẫn vì quá mệt mỏi, nhưng sau khi nghe giọng nói dịu dàng của Hiên Tử Văn, hắn không khỏi rùng mình: "Hiên lão sư, người làm sao vậy? Người đừng gọi ta như vậy, ta nổi da gà."

Hiên Tử Văn mỉm cười đi tới trước mặt Hoắc Vũ Hạo, sau đó nắm lấy vai hắn lắc thật mạnh: "Nói, mau nói! đao pháp thần kỳ của ngươi là từ đâu mà ra. Mau nói, bằng không thì lão tử bóp chết ngươi!"

Hoắc Vũ Hạo bị chấn động đến choáng váng đầu óc: "Bình tĩnh, Hiên lão sư, xin người bình tĩnh đã."

Bây giờ Hiên Tử Văn sao có thể bình tĩnh cho nổi? Hoắc Vũ Hạo một lần nữa lại sáng tạo nên kỳ tích! Một hồn đạo sư cấp tám vừa mới tiến vào cảnh giới bát hoàn chưa được bao lâu, đã chế tác ra ba cái pháp trận hạch tâm của hồn đạo khí cấp chín trong khoảng thời gian ngắn như vậy, đây chính là một kỳ tích trong lịch sử của các hồn đạo sư cấp chín đấy!

Cuối cùng, Hoắc Vũ Hạo vẫn là sử dụng thuấn di để thoát khỏi nanh vuốt của Hiên Tử Văn, sau đó lấy ra Quỷ Điêu Thần Đao đưa cho Hiên Tử Văn xem.

Khi Hiên Tử Văn cầm trên tay Quỷ Điêu Thần Đao, hắn cảm nhận được một luồng khí tức lạnh lẽo, sắc bén đến mức có thể chém đứt bất cứ thứ gì, khiến hắn căn bản không dám nhìn vào lưỡi đao nữa.

Khi Hiên Tử Văn muốn thử sử dụng, Quỷ Điêu Thần Đao liền hóa thành một luồng ánh sáng màu lam, bay trở lại con mắt trên trán Hoắc Vũ Hạo rồi lập tức biến mất.

"Hiên lão sư, người cũng đừng nghĩ đến chuyện sử dụng nó. Quỷ Điêu Thần Đao đã cùng ta dung hòa với nhau, trở thành một bộ phận cơ thể của ta rồi, nó sẽ không cho phép người khác sử dụng đâu." Hoắc Vũ Hạo mơ hồ cảm nhận được, bên trong Quỷ Điêu Thần Đao dường như có một loại khí tức rất đặc biệt, giống như sinh vật sống vậy, vừa rồi khi bị Hiên Tử Văn chạm vào, nó liền sinh ra một lực bài xích vô cùng mãnh liệt.

Hiên Tử Văn lại hỏi tiếp: "Vậy đao pháp kia thì sao? Đao pháp kia rốt cuộc là thứ gì? Vũ Hạo, ngươi nói xem, lão sư mấy năm nay đối với ngươi như thế nào?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương