Bản Dịch Đấu La Đại Lục 2 (Tuyệt Thế Đường Môn)
-
Chapter 1083: Nên phân chia đan dược như thế nào?
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Đây chính là tiên dược được tinh chế từ hơn bốn mươi loại thiên tài địa bảo! Nhưng chỉ có bảy viên thôi sao?
Số lượng này cũng khiến Hoắc Vũ Hạo không khỏi cau mày.
Cao tầng của Đường Môn không chỉ có bảy người, ngoại trừ Sử Lai Khắc Thất Quái ra thì còn có Hiên Tử Văn, Cao Đại Lâu, Na Na, Diệp Cốt Y, Quý Tuyệt Trần, Kinh Tử Yên, Nam Thu Thu nữa.
Chỉ có bảy viên đan dược, nên phân cho ai, không phân cho ai đây? Hơn nữa, loại đan dược Càn Khôn Tạo Hóa Đan này được cho là sở hữu thiên địa tạo hóa chi năng, có thể thay đổi hoàn toàn khí lực của một người. Sở dĩ Hoắc Vũ Hạo kiên trì luyện chế Càn Khôn Tạo Hóa Đan như vậy, là vì hắn hy vọng có thể cải thiện tình trạng thể chất cho Đường Nhã. Mặc dù không thể kích thích sinh mệnh lực của nàng như Lam Ngân Hoàng được, nhưng chí ít cũng có thể cải thiện tình trạng thể chất cho nàng dựa vào thiên địa tạo hóa chi năng, đảm bảo rằng sinh mệnh không gặp vấn đề nguy kịch gì.
Tuy nhiên, chỉ có bảy viên Càn Khôn Tạo Hóa Đan, việc phân chia thật sự là một vấn đề đau đầu.
Hoắc Vũ Hạo nhận thấy điều này, thì Đường Vũ Đồng đương nhiên cũng nhận ra được. Nàng siết chặt tay Hoắc Vũ Hạo, nhỏ giọng nói: "Vũ Hạo, chàng yên tâm, ít nhất thì chúng ta cũng đã luyện chế thành công rồi. Còn việc phân chia như thế nào thì để mọi người cùng nhau thảo luận. Dù sao thì ta cũng không cần, ta đã là bát hoàn rồi. Nếu hai người chúng ta cùng vận dụng Hạo Đông lực để tu luyện, thì tốc độ thăng tiến cũng sẽ không quá chậm."
Lời nói của Đường Vũ Đồng như dòng suối trong trẻo rửa sạch tâm hồn còn đang phiền muộn của Hoắc Vũ Hạo. Hắn ôm chặt nàng vào lòng: “Có một người vợ như vậy, ta còn có thể đòi hỏi điều gì nữa đây?”
Điều kỳ lạ là, lần này phong ấn trên người Đường Vũ Đồng lại không bạo phát.
Hoắc Vũ Hạo lấy ra một cái bình ngọc, bỏ vào đó bảy viên đan dược, sau đó mở cửa phòng thí nghiệm cùng Đường Vũ Đồng bước ra ngoài.
Hoắc Vũ Hạo vừa bước ra bên ngoài, liền không khỏi giật mình. Vì trước mặt hắn là một lượng lớn đệ tử Đường Môn đang ngồi ngay ngoài cửa, gần như toàn bộ đệ tử Đường Môn đều đã có mặt tại đây.
Cửa phòng thí nghiệm vừa mở, mùi hương đan dược nồng đậm cũng theo đó mà phân tán ra bên ngoài. Toàn bộ trụ sở dưới lòng đất của Hồn Đạo Đường đều tràn ngập thứ hương thơm dược liệu này.
Bối bối và những người khác vội vàng tiến đến chào đón.
"Tiểu sư đệ, chuyện luyện đan thế nào rồi?" Bối Bối hỏi.
Hoắc Vũ Hạo nói: "Đại sư huynh yên tâm, ta đã thành công rồi, chỉ là..." Lúc này trên mặt hắn hiện lên một nụ cười khổ.
Trong lòng Bối Bối như thắt lại: “Sao vậy?” Phải biết, Hoắc Vũ Hạo vì luyện chế số đan dược này mà đã phải trì hoãn mất bốn tháng! Chí ít thì theo quan điểm của Bối Bối, khoảng thời gian này thật quá lãng phí. Với thiên phú của Hoắc Vũ Hạo, nếu dành bốn tháng để tập trung tu luyện, nhất định sẽ có kết quả vô cùng tốt. Nhưng Hoắc Vũ Hạo lại không tiếc lãng phí thời gian quý báu của mình cho Đường Môn. Mọi người tuy không nói gì, nhưng trong thâm tâm đều cảm thấy rung động.
Hoắc Vũ Hạo thấp giọng nói: "Số lượng có hơi ít, đại sư huynh, chúng ta ra ngoài nói chuyện đi."
Bối Bối lập tức hiểu ra, khẽ gật đầu, bình tĩnh nói: "Tất cả đệ tử Đường Môn đều ở lại đây để tu luyện đi, cố gắng hấp thu dược lực. Những người từ phó đường chủ trở lên thì cùng ta ra ngoài hội nghị."
Mọi người lần lượt tiến ra bên ngoài, đi thẳng đến phòng hội nghị của Đường Môn.
Sắc mặt Hoắc Vũ Hạo lúc này đã có chút tái nhợt vì kiệt sức. Tuy rằng những người khác không biết chuyện hắn luyện chế ra đan dược số lượng không nhiều, nhưng từ thần sắc trên gương mặt hắn và Bối Bối, cũng có thể đoán được đã có vấn đề nảy sinh.
Bối Bối và Đường Nhã ngồi ở vị trí chủ tọa, còn Hoắc Vũ Hạo và Hiên Tử Văn ngồi ở hai bên.
Bối Bối hướng về phía Hoắc Vũ Hạo, khẽ gật đầu một cái.
Lúc này Hoắc Vũ Hạo cũng không còn cách nào khác, những gì có thể làm hắn đều đã làm rồi, liền đứng dậy nói: "Hiên lão sư, các vị sư huynh sư tỷ, lần này luyện chế đan dược đã thành công! Ta đã dùng những thiên tài địa bảo mang về từ Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn để luyện chế thành một lô đan dược. Loại đan dược này có tên là Càn Khôn Tạo Hóa Đan, cũng là loại đan dược tốt nhất được ghi chép trong dược kinh mà Đường Tam tiên tổ để lại, nghe nói bên trong có tồn tại thiên địa tạo hóa chi năng.”
Vừa nói, hắn vừa lấy bình ngọc ra, đặt lên bàn.
Ánh mắt của mọi người không khỏi tập trung nhìn về phía bình ngọc.
“Bởi vì đây là lần đầu tiên ta luyện chế, hơn nữa tất cả dược vật cũng chỉ đủ cho một lần này, vốn dĩ ta cũng không rõ dược hiệu của loại Càn Khôn Tạo Hóa Đan này có thể cường đại tới mức độ nào. Tuy nhiên, lần này số lượng đan dược lại xảy ra vấn đề, tổng cộng chỉ có bảy viên.”
Bảy viên?
Con số này vừa được nói ra, tất cả mọi người đều không khỏi sửng sốt. Phòng hội nghị ngay lập tức rơi vào tĩnh lặng.
Đánh giá từ những lợi ích do hương dược nồng đậm trước đó mang lại cho mọi người, ai nấy cũng đều chắc chắn rằng đan dược mà Hoắc Vũ Hạo luyện chế lần này nhất định rất phi thường. Tuy nhiên, không ai ngờ rằng lại chỉ có bảy viên. Ở đây đã có hơn mười người rồi, chỉ với bảy viên đan dược thì biết phân chia như thế nào đây?
Lúc này, Hiên Tử Văn đột nhiên đứng bật dậy, nói: "Loại đan dược này ngươi có thể tự mình quyết định, ta đã già rồi, không cần dùng thứ này nữa. Dù sao ta cũng đã là hồn đạo sư cấp chín, tương lai đã không còn có thể phát triển hơn được nữa rồi, trước tiên ta phải quay lại Hồn Đạo Đường để nhìn xem đám tiểu tử kia tu luyện ra sao đã, đi trước đây."
Một lô đan dược chỉ có bảy viên, Hiên Tử Văn là người đầu tiên từ bỏ, nhưng vẻ mặt lại rất thản nhiên. Hắn biết rất rõ giá trị của loại đan dược này, thậm chí còn ra sức không ít để giúp Hoắc Vũ Hạo hoàn thành lò luyện đan, nhưng hắn cũng biết, những đan dược cực phẩm này nếu đưa cho người trẻ sử dụng sẽ càng có hiệu quả hơn. Vì vậy hắn là người đầu tiên lựa chọn thoái lui mà không hề có chút do dự.
Thật đúng là cao phong lượng tiết!
"Không, Hiên lão sư, xin chờ một lát, để ta nói xong đã." Hoắc Vũ Hạo ngăn Hiên Tử Văn lại, không để hắn rời đi.
Hiên Tử Văn sửng sốt trong chốc lát, nhìn Hoắc Vũ Hạo với ánh mắt nghi hoặc.
Hoắc Vũ Hạo hướng về phía Hiên Tử Văn, nhẹ nhàng lắc đầu, nói: "Nghe ta nói đã."
Đường Môn có được như ngày nay, chắc chắn là có công lao rất lớn của Hiên Tử Văn. Hắn đã trả giá vì Đường Môn nhiều hơn bất kỳ ai khác có mặt ở đây. Khi Hoắc Vũ Hạo bắt đầu luyện chế Càn Khôn Tạo Hóa Đan, hắn đã quyết định phải dành cho Hiên lão sư một phần, cho dù chỉ dùng để kéo dài tuổi thọ cho lão nhân gia thì vẫn đáng. Đôi khi, cảm tình phải được đặt lên trên lợi ích.
Ánh mắt của mọi người đều tập trung vào Hoắc Vũ Hạo. Không có ai là không ích kỷ, đặc biệt là khi đứng trước một loại tiên dược như vậy. Tuy nhiên, sự ích kỷ còn phải tùy thuộc vào hoàn cảnh.
Từ ngày Đường Môn mới được thành lập cho đến quy mô hiện nay, toàn bộ đều là kết quả do mọi người đồng tâm hợp lực gây dựng. Mỗi người trong số họ đều là một phần của tập thể, và vẫn luôn tràn đầy cảm tình với tập thể này.
Không ai lại muốn để một chút ít ngoại vật gây ảnh hưởng đến mối quan hệ khăng khít này cả. Lúc này, Hoắc Vũ Hạo, cũng chính là người đã mang về những thiên tài địa bảo kia, đồng thời dồn hết tâm huyết luyện chế thành đan dược, chắc chắn là người có đầy đủ tư cách để quyết định quyền sở hữu của những viên đan dược này.
Hoắc Vũ Hạo đứng đó, cố gắng bình ổn lại những suy tư trong đầu, sau đó trầm giọng nói: "Bình đan dược này tổng cộng có bảy viên, là do ta luyện chế ra, số lượng có hạn, vậy cũng để ta tự phân chia đi."
Hoắc Vũ Hạo chủ động nói ra những lời này, khiến mọi người đều có những phản ứng khác nhau, nhưng đa số đều thở phào nhẹ nhõm.
Trong hoàn cảnh bình thường, khi gặp phải sự việc lớn như vậy, lẽ ra mọi người đều sẽ cùng đưa ra quyết định. Tuy nhiên, nhiều người như vậy mà chỉ có bảy viên đan dược, phân chia làm sao cho thỏa đáng đây? Hoắc Vũ Hạo lại chủ động nhận trách nhiệm này về mình, khiến mọi người đều cảm thấy thoải mái phần nào, dù có được phân chia hay không thì chí ít cũng không còn phải gánh trách nhiệm nữa.
"Chờ một chút." Hoắc Vũ Hạo đang muốn nói tiếp điều gì đó thì Bối Bối đột nhiên đứng dậy, cắt ngang lời hắn.
Hoắc Vũ Hạo quay đầu nhìn về phía Bối Bối, Bối Bối cũng nhìn hắn một cách thâm thúy, nói: "Trước khi Vũ Hạo chia những viên đan dược này ra, ta muốn nói một điều, bảy viên đan dược này dù có phân chia thế nào đi nữa, thì cũng không ai được phép dị nghị. Thật lòng mà nói, bảy viên đan dược này đều là do Vũ Hạo luyện chế, chúng ta không thể dựa vào tình cảm mà phân chia được, mà phải dựa vào nỗ lực của mỗi người, Hiên lão sư nhất định phải có một phần. Nếu không có lò luyện đan do Hiên lão sư giúp đỡ luyện chế, thì bình tiên dược này đã không thể xuất hiện ở đây rồi. Vũ Hạo, ta hy vọng đệ sẽ cố gắng phân chia một cách công bằng nhất. Mọi người có mặt ở đây đều là một phần của Đường Môn. Nếu không có mọi người, cũng sẽ không có Đường Môn ngày nay. Cho dù đệ phân chia như thế nào, thì đó cũng đều là quyết định chung của Đường Môn."
Bối Bối đã quá quen thuộc với Hoắc Vũ Hạo. Hắn nói ra những lời này là vì hiểu được mục đích của Hoắc Vũ Hạo khi muốn chủ động phân chia đan dược, chính là để tự mình gánh chịu mọi trách nhiệm.
Chỉ có bảy viên, đương nhiên sẽ có người được chia, cũng có người không được chia, những người không lấy được trong lòng liệu có oán hận hay không? Và nếu có thì phần oán hận này tất nhiên sẽ hướng về người đảm nhiệm việc phân chia. Bối Bối nói ra lời này là vì hắn không muốn Hoắc Vũ Hạo phải một mình gánh chịu toàn bộ trách nhiệm.
Tâm tình của Bối Bối lúc này cũng hết sức thống khổ. Thân là người chủ trì Đường Môn, trong số những người có mặt ở đây, hắn là người duy nhất có tư cách xin phép Hoắc Vũ Hạo đứng ra nhận trách nhiệm phân chia đan dược, nhưng hắn lại không thể làm vậy. Nếu để hắn phân chia, để thể hiện sự công bằng thì hắn không thể chia cho bản thân mình và Tiểu Nhã được. Bản thân hắn không có đan dược cũng chẳng sao, nhưng còn Đường Nhã? Hắn thực sự hy vọng rằng sẽ có được loại đan dược này để kéo dài tuổi thọ cho Đường Nhã! Vì vậy, hắn nghiến răng nghiến lợi không nhận việc phân chia về mình.
Hoắc Vũ Hạo hướng về Bối Bối, khẽ gật đầu một cái, sau đó quay đầu nhìn mọi người, nụ cười trên mặt không hề biến mất: "Các vị sư huynh sư tỷ, các ngươi không cần căng thẳng làm gì. Kỳ thật số lượng đan dược tuy ít, nhưng cũng không khó để phân chia đâu. Có thể mọi người hiểu lầm rồi, nghĩ rằng bảy viên đan dược chỉ có thể phân phát được cho bảy người. Nhưng trên thực tế cũng không hẳn là như vậy.”
“Ta cũng không rõ công hiệu của viên Càn Khôn Tạo Hóa Đan này có thể mạnh đến mức nào, nhưng số lượng thiên tài địa bảo chứa bên trong quả thực khiến người ta choáng ngợp. Nói rằng nó là một loại thần cấp dược vật cũng không phải là cường điệu. Đã như vậy, tại sao chúng ta nhất định phải mỗi người uống một viên? Làm như vậy nói không chừng còn có thể phản tác dụng, chúng ta hoàn toàn có thể dùng một viên cho nhiều người, điều này không những ít nguy hiểm hơn mà còn giúp nhiều người hơn có được lợi ích, không phải là tốt hơn sao? Vì vậy mọi người cũng đừng lo lắng làm gì.”
Nghe được lời này từ Hoắc Vũ Hạo, ban đầu mọi người đều có chút sửng sốt, nhưng sau đó thần sắc trên mặt cũng từ từ buông lỏng dần.
Đúng thật nhỉ? Ai quy định một viên đạn dược chỉ có thể để một người sử dụng?
Bối Bối sửng sốt trong chốc lát, rồi lại bật cười thành tiếng. Đúng thật! Quả là lo xa quá sẽ bị loạn trí mà.
Thấy mọi người đều đã thoải mái hơn, Hoắc Vũ Hạo gật đầu, nghiêm túc nói: "Càn Khôn Tạo Hóa Đan đã được tinh chế, việc tiếp theo chúng ta phải làm thực ra chỉ là kiểm nghiệm thuốc. Trong dược kinh có ghi rằng loại Càn Khôn Tạo Hóa Đan này bên trong có chứa Càn Khôn Tạo Hóa chi năng, nhưng chỉ được giải thích một cách chung chung, đến mức mà chúng ta hoàn toàn không biết tác dụng cụ thể của nó là gì, vì vậy ta quyết định thử trước xem hiệu lực của nó như thế nào rồi mới quyết định sẽ phân chia ra sao. Mọi người ở đây, đừng ai bỏ trốn cả đấy, mọi người đều phải cùng kiểm nghiệm với ta. Đầu tiên ta sẽ lấy một trong số bảy viên ra, hòa tan vào trong nước. Sau đó mọi người sẽ cùng uống một mức độ như nhau, rồi từ từ cảm nhận dược tính của nó, xem thử đối với chúng ta sẽ có ảnh hưởng ở mức độ nào. Tất nhiên Tiểu Nhã lão sư không thể tham gia kiểm nghiệm. Tiểu Nhã lão sư thân thể suy nhược, cần phải chờ chúng ta hoàn toàn thí nghiệm qua dược hiệu trước, mới có thể sử dụng. Đợi đến khi chúng ta kiểm nghiệm xong xuôi thì còn thừa sáu viên, việc phân chia như thế nào đến lúc đó hẳn nói tiếp."
Nghe Hoắc Vũ Hạo nói xong, mọi người đều đồng tình gật đầu.
Hiên Tử Văn cũng bật cười, nói: "Nếu đã cùng nhau thử, vậy ta sẽ không khách khí nữa. Tính cả ta vào."
Bối Bối nói: "Vũ Hạo, vậy ngươi đem đan dược thu lại trước đi, ta đề nghị mọi người hôm nay cứ trở về đã, nghỉ ngơi cho thật tốt, nạp lại năng lượng. Ngày mai chúng ta cùng nhau uống thuốc xem hiệu quả thế nào. Giờ ta và Tam Thạch sẽ đi xem đám đệ tử Đường Môn hấp thu dược hương xong sẽ nảy sinh hiệu quả ra sao.”
Cuộc hội nghị vốn căng thẳng, giờ đã trở nên thoải mái hơn rất nhiều nhờ những lời đề nghị thông minh của Hoắc Vũ Hạo. Mọi người đều có thể nếm thử dược hiệu của Càn Khôn Tạo Hóa Đan, cho dù cuối cùng bản thân không được phân chia đi nữa, nhưng được nếm thử qua cũng rất tốt rồi!
Những người khác đều đã vội vã đi thu xếp công vụ, còn Bối Bối lúc này liền tiến tới khoác vai Hoắc Vũ Hạo, cười nói: "Tiểu sư đệ, thật may là có đệ. đệ có biết không, thời điểm đệ nói đan dược chỉ có bảy viên, ta thực sự vô cùng hoảng sợ ! Lỡ như vì chuyện này mà khiến cho Đường Môn chúng ta bị mâu thuẫn nội bộ thì thật là phiền toái."
Hoắc Vũ Hạo cười, đáp: "Đại sư huynh, chuyện này ta nghĩ huynh không cần lo lắng. Với mối quan hệ giữa chúng ta, cho dù có người không được chia phần, cũng sẽ không oán than gì đâu."
Bối Bối nhẹ nhàng lắc đầu, nói: "Ta không hy vọng mọi người sẽ cảm thấy khó chịu trong lòng, mà dù nói thế nào đi nữa, ta vẫn tin tưởng vào sự phân chia của đệ. Trong lòng đệ đã có tính toán gì chưa?"
Hoắc Vũ Hạo gật đầu, đáp: “Ta nghĩ công dụng của viên Càn Khôn Tạo Hóa Đan này có lẽ còn mạnh hơn những gì ta tưởng tượng nữa. Nhưng đến mức độ nào thì chúng ta chỉ có thể thử qua mới biết được. Khi phân chia, ta hy vọng có thể chừa một phần cho học viện và hải thần các bên kia. Nếu không có sự hỗ trợ của học viện, chúng ta và Đường Môn cũng sẽ không có được như ngày hôm nay.”
Bối Bối gật đầu tán thành, nói: “Nên như vậy, đệ mà không nói, thì ta cũng phải mở lời nhắc nhở đệ.”
Hoắc Vũ Hạo nói: “Trong số những viên đan dược còn lại, ta sẽ đưa cho Tiểu Nhã lão sư một viên để chữa bệnh, còn lại bốn viên, nếu tác dụng tốt, ta đề nghị mọi người dùng hai viên hòa vào nước rồi cùng nhau sử dụng, còn lại hai viên thì nên giữ lại bên trong Đường Môn, đề phòng trường hợp khẩn cấp.”
Bối Bối khẽ gật đầu, nói: "Được, phân chia như vậy cũng rất tốt, ngươi đã có kế hoạch chu toàn như vậy, ta cũng yên lòng phần nào. Được rồi, ngươi vất vả lâu như vậy, bây giờ mau đi nghỉ ngơi đi."
Một đêm yên tĩnh, không có chuyện gì xảy ra .
Sáng sớm ngày hôm sau.
Vừa sáng sớm, các vị cao tầng của Đường Môn đã tập trung tại phòng hội nghị.
Bối Bối cũng đến từ sớm, thấy mọi người đều đã tập trung đông đủ, hắn có chút hưng phấn, nói: “Ngày hôm qua, đám đệ tử Đường Môn hấp thu dược hương do Càn Khôn Tạo Hóa Đan tỏa ra, hầu hết mọi người đều đã rơi vào trạng thái minh tưởng. Hiện tại số lượng người đã hồi tỉnh còn chưa đến một phần mười. Lúc này, nụ cười trên gương mặt hắn càng trở nên phấn khởi hơn.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook