Bản Dịch Đấu La Đại Lục 2 (Tuyệt Thế Đường Môn)
Chapter 1087: Ám sát Từ Thiên Nhiên? (2)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Khi Hoắc Vũ Hạo và Đường Vũ Đồng bước vào Hải Thần Các, chiếc bàn dài trong đại sảnh tầng một của Hải Thần Các đã chật kín người. Ngoại trừ Hoắc Vũ Hạo thì tất cả thành viên khác của Hải Thần Các đều đã đến. Thậm chí Bối Bối còn tới trước bọn hắn một bước, Huyền lão ngồi ở chủ vị, nhìn lướt qua thì trông như không có thay đổi gì, nhưng Hoắc Vũ Hạo vẫn mơ hồ cảm nhận được Huyền lão đã có sự biến hóa nhất định.

So với trước đây, khí tức trên người Huyền lão dường như đã trở nên yên bình hơn, hắn hoàn toàn không cảm nhận được bất kỳ dao động hồn lực hay dao động tinh thần nào. Trông như một lão nhân bình thường vậy, ngay cả trong ánh mắt cũng không có gì khác lạ. Tuy nhiên, nếu thực sự là một lão nhân bình thường, đôi mắt ấy sẽ không thể nào trong trẻo như vậy, thậm chí không có nửa phần mờ đục.

"Các ngươi đến rồi à, ngồi đi, Vũ Đồng cũng ngồi đi." Huyền lão mỉm cười, gật đầu với Hoắc Vũ Hạo và Đường Vũ Đồng.

Lúc này Hoắc Vũ Hạo mới phát hiện, trên thực tế còn có hai chiếc ghế trống. Ngoài chiếc ghế ban đầu ở vị trí cuối, còn có một chiếc ghế được đặt thêm ngay bên cạnh hắn.

Phải biết, chiếc bàn tròn này tuy trông bình thường, nhưng thực ra nó đại biểu cho Hải Thần Các. Những người duy nhất có thể ngồi vào bàn tròn này là các thành viên của Hải Thần Các!

Đường Môn hiện tại có hai thành viên của Hải Thần Các là Bối Bối và Hoắc Vũ Hạo. Bối Bối là người đại biểu cho Đường Môn, mà Hoắc Vũ Hạo là người đã có vô số cống hiến đối với học viện. Vậy còn Đường Vũ Đồng thì sao? Hôm nay nàng có một vị trí tại bàn tròn này, điều này có ý nghĩa gì? Chẳng phải có nghĩa là Đường Môn sẽ có thêm một thành viên khác gia nhập Hải Thần Các sao?

Từ khi Đường Vũ Đồng khôi phục trí nhớ, nàng đương nhiên cũng trở về Đường Môn. Vốn dĩ nàng chính là một trong Sử Lai Khắc Thất Quái mà!

Hoắc Vũ Hạo cảm thấy vô cùng kỳ lạ, Đường Vũ Đồng tự nhiên cũng cảm thấy kỳ lạ không kém. Tuy nhiên, cả hai đều nhanh chóng ngồi xuống. Bọn hắn đã đến muộn rồi, đương nhiên không dám lãng phí thời gian của mọi người nữa.

Huyền lão nhìn về phía Hoắc Vũ Hạo và Đường Vũ Đồng, nói: "Cảm thấy kỳ lạ lắm phải không? Thực ra cũng không có gì kỳ lạ cả, Viên Càn Khôn Tạo Hóa Đan kia đã đủ để Đường Môn các ngươi có thêm một chỗ ngồi tại đây rồi. Hơn nữa , trong những năm qua, Đường Môn không ngừng phát triển, cùng với học viện có mối quan hệ tương hỗ lẫn nhau, việc tăng cường tiếng nói của các ngươi trong Hải Thần Các cũng là việc nên làm. Vũ Đồng là người đầu tiên trong Đường Môn các ngươi trở thành Phong Hào Đấu La, vì vậy thời điểm hiện tại, cứ để nàng đảm nhận vị trí này đi."

Lúc này Hoắc Vũ Hạo đã xác nhận được nghi hoặc trong lòng, lập tức hào hứng hỏi: "Huyền lão, người thành công rồi sao?"

Huyền lão khẽ mỉm cười, trong mắt tràn đầy cảm khái, đáp: “Cuối cùng cũng đột phá được cửa ải này rồi. Quả thực không dễ dàng gì! Ta thậm chí còn chẳng thể đếm nổi bình cảnh này đã làm phiền ta bao nhiêu năm. Tuy nhiên, một bước ngắn ngủi này đã cho ta ngộ ra rất nhiều điều, một bước lên trời, khó trách lại gian nan đến vậy.”

Hoắc Vũ Hạo vui mừng khôn xiết: "Huyền lão, chúc mừng người."

Huyền lão xua tay, nói: “Thật ra bây giờ nghĩ lại ta vẫn thấy hối hận. Loại linh dược đoạt tạo hóa của thiên địa như Càn Khôn Tạo Hóa Đan, không nên lãng phí cho một lão già như ta. Để đám người trẻ các ngươi sử dụng thì tốt hơn nhiều. Được rồi, đừng nói về chuyện này nữa, đi vào vấn đề chính thôi.

"Vừa rồi trước khi các ngươi tới, bọn ta đã biểu quyết sẽ bổ sung một vị trí cho Đường Môn các ngươi ở Hải Thần Các rồi. Ngoại trừ ngươi, tất cả phiếu bầu đều đã được thông qua. Giờ chúng ta sẽ chuyển sang chủ đề tiếp theo."

Hoắc Vũ Hạo vẻ mặt vui mừng, chỉnh đốn lại tư thế ngồi, ánh mắt lại quay sang nhìn về phía Ngôn Thiểu Triết và Tiên Lâm Nhi. Hai người này cũng đều tươi cười rạng rỡ, không cần phải hỏi, hơn một năm bế quan hẳn là bọn họ cũng đã thu hoạch được không ít. Dựa vào tu vi ban đầu của Ngôn Thiểu Triết và Tiên Lâm Nhi thì cho dù hồn lực của họ chỉ tăng lên một cấp, cũng sẽ là một sự cải thiện vô cùng lớn. Khi đạt đến cấp độ Siêu Cấp Đấu La, mỗi một bước tiến đều là một cửa ải cực kỳ khó khăn!

Huyền lão trầm giọng nói: “Trong hai năm qua, Nhật Nguyệt Đế quốc không hề có động tĩnh gì, yên tĩnh đến mức ngay cả ta cũng cảm thấy có chút e sợ. Tuy nhiên, bọn họ đã siết chặt việc phong tỏa mọi tin tức bên trong đế quốc suốt hai năm qua, dường như tại biên giới giáp ranh với các quốc gia khác, khắp nơi đều có một lượng lớn tham trắc hồn đạo khí trên không khóa chặt việc trinh sát, Tam Quốc Đấu La Đại Lục cho dù đã rất nỗ lực, nhưng cũng chỉ có thể thu được một ít tin tức hạn chế.”

"Từ Thiên Nhiên là một kẻ cực kỳ tham vọng, Hơn nữa thiên sinh tàn tật đã khiến tâm tính của hắn càng thêm kiêu hùng. Cách đây không lâu, tam quốc đều đồng thời cử sứ giả đến thuyết phục chúng ta cùng tham gia hành động với bọn họ, nhưng cũng chưa nói cụ thể chi tiết hành động ra sao, chỉ biết địa điểm diễn ra là ở Minh Đô của Nhật Nguyệt Đế quốc. Họ hy vọng chúng ta có thể phái cường giả đến tham gia. Ta muốn nghe qua ý kiến ​​của mọi người.”

Tiên Lâm Nhi nói: "Huyền lão, mục đích của họ trong lần hành động này là gì?"

Huyền lão đáp: "Ám sát Từ Thiên Nhiên, lý do của bọn họ cũng rất chính đáng. Từ Thiên Nhiên vừa lên ngôi không lâu liền phát động chiến tranh xâm lược, hơn nữa còn đạt được thành quả kinh người. Nếu không phải có nhóm người Vũ Hạo giúp đỡ Tinh La Đế quốc giành lại quyền kiểm soát Minh Đấu sơn mạch, chỉ sợ rằng vấn đề đã càng lớn hơn rồi, hơn nữa, thông qua chiến tranh xâm lược, địa vị của Từ Thiên Nhiên trong Nhật Nguyệt Đế Quốc hiện tại đã được ổn định, hắn đã loại bỏ hết những người bất đồng chính kiến, đồng thời đàn áp những người huynh đệ từng cạnh tranh ngai vàng với mình. Thủ đoạn của hắn tuy tàn nhẫn nhưng lại đạt được kết quả đáng kinh ngạc. Mặc dù hai năm qua chúng ta đã tích lũy được không ít, nhưng Nhật Nguyệt Đế quốc đương nhiên cũng có tích lũy, ta tin rằng không lâu nữa Nhật Nguyệt Đế quốc sẽ lại phát động chiến tranh toàn diện, và lần này chỉ sợ sẽ khó kháng cự hơn cả lần trước.

“Mà một khi Từ Thiên Nhiên xảy ra chuyện, bị ám sát thành công, trong Nhật Nguyệt Đế quốc nhất định sẽ xảy ra một trận hỗn loạn, toàn bộ đế quốc đều sẽ xuất hiện nguy cơ trước nay chưa từng có. Một khi nội bộ bắt đầu tranh giành quyền lực, thì rất khó có thể bắt đầu một cuộc chiến với các nước khác. Bởi vậy, nếu giết được tên kiêu hùng Từ Thiên Nhiên này, thì chúng ta sẽ có thêm một thời gian dài chuẩn bị, đồng thời sẽ làm suy yếu rất nhiều sức mạnh tổng thể của Nhật Nguyệt đế quốc.”

Huyền lão nói đến đây thì đột nhiên hơi dừng lại một chút, rồi mới nói tiếp: “Kế hoạch ám sát này cũng nói lên rằng, Tam quốc Đấu La Đại Lục đều có thể cảm nhận được nguy cơ đằng sau sự tĩnh lặng này, vì vậy họ mới quyết định mạo hiểm. Việc ám sát Từ Thiên Nhiên chắc chắn không hề dễ dàng, xung quanh hắn nhất định có vô vàn cao thủ, tuy nhiên lần hành động này đã được chuẩn bị đâu ra đó rồi, không phát động không được, sẽ không có quá nhiều người tham gia vào lần hành động này, nhưng tất cả đều là những cường giả hàng đầu, lần này bọn họ đến đây không phải là mong đợi Sử Lai Khắc học viện chúng ta sẽ tận lực giúp đỡ. Dù sao chiến tranh còn chưa bắt đầu, chúng ta vẫn sẽ giữ thái độ trung lập, mục đích chính của bọn họ là mượn người.”

Mượn người?

Nghe được hai chữ này, phần lớn thành viên của Hải Thần Các đều lộ ra vẻ kinh ngạc. Mục đích đến đây chỉ là để mượn người sao? Nhưng là mượn người nào?

Chỉ có Hoắc Vũ Hạo sau khi nghe được những lời này, liền lộ ra một nụ cười gượng gạo. Người khác không đoán được thì cũng thôi đi, nhưng hắn làm sao không đoán được? Đúng là người sợ nổi danh, lợn sợ khỏe mạnh mà!

Mặc dù hắn cũng gọi là có thanh danh hiển hách, nhưng lại không thường xuyên xuất hiện trong giới hồn sư. Tuy nhiên, trong số các cao tầng của Tam Quốc Đấu La Đại Lục, có ai mà không biết vai trò của hắn to lớn đến mức nào chứ?

Nếu không có sự trinh sát và hỗ trợ của hắn, Tinh La Đế quốc đã không thể chiếm lại Minh Đấu sơn mạch rồi, và Thiên Hồn Đế quốc cũng sẽ không thể gây tổn hại nghiêm trọng đến quân đội tiền tuyến của Nhật Nguyệt Đế quốc như vậy. Chưa kể đến những phương diện khác, chỉ riêng khả năng ẩn nấp và đối kháng với tham trắc hồn đạo khí trên không của hắn, cũng đủ để khiến Tam Quốc vô cùng coi trọng hắn rồi.

Hoắc Vũ Hạo đoán được, thì Bối Bối và Đường Vũ Đồng đương nhiên cũng có thể đoán được.

Thành thật mà nói, Hoắc Vũ Hạo hiện tại căn bản không muốn tham gia vào lần hành động này chút nào. Hắn đã bị mắc kẹt ở bình cảnh cấp tám mươi chín gần một năm nay, mặc dù đã rất nỗ lực để vượt qua nhưng đến giờ vẫn chưa thể làm được. Hơn nữa, Đường Vũ Đồng trở về bên cạnh hắn suốt hai năm nay, khiến hắn càng ngày càng yêu cuộc sống yên bình này hơn. Có người yêu ở bên cạnh, hắn thực sự không muốn đi mạo hiểm nữa.

Ánh mắt của Huyền lão lúc này rơi vào người Hoắc Vũ Hạo: "Vũ Hạo, ngươi có ý kiến ​​gì thì cứ nói cho ta nghe."

Hoắc Vũ Hạo cúi đầu nói: "Nếu học viện bảo ta đi thì ta sẽ đi, ta sẽ tuân theo mệnh lệnh của học viện."

Huyền lão khẽ mỉm cười, nói: "Trước kia không phải ngươi vẫn luôn thích ra ngoài chơi à? Tại sao lần này lại có chút miễn cưỡng rồi?"

Hoắc Vũ Hạo ngẩng đầu, sắc mặt lúc này đã bình tĩnh trở lại, khẽ mỉm cười nói: "Ta không miễn cưỡng đâu! Nhưng Huyền lão, nếu lần này phái ta đi, có thể coi là khảo hạch tốt nghiệp của ta không?"

Hắn vẫn nhớ mãi không quên được chuyện khảo hạch tốt nghiệp của bản thân. Hắn đã chế tạo thành công hai viên định trang hồn đạo pháo đạn cấp chín, giao cho Sử Lai Khắc học viện rồi. Về phần khiêu chiến viện trưởng Ngôn Thiểu Triết, vì Ngôn viện trưởng vẫn luôn bế quan nên đương nhiên chưa thể tiến hành. Tuy nhiên, trong ba năm thời gian mà học viện cho hắn, đã hai năm trôi qua rồi.

Ban đầu, Hoắc Vũ Hạo dự định sẽ cùng Đường Vũ Đồng thách đấu với Ngôn Thiểu Triết sau khi tu vi hồn lực của hắn đạt đến cấp chín mươi, chân chính trở thành một Phong Hào Đấu La. Khi đó, chắc chắn hắn sẽ giành chiến thắng. Nhưng bây giờ xem ra, ít nhất thì cho đến khi nhiệm vụ này hoàn thành, hắn mới có thể đột phá được.

Huyền lão gật đầu, nói: "Được, nhiệm vụ này rất khó khăn, coi như là khảo hạch tốt nghiệp của ngươi đi. Hơn nữa ta có thể cam đoan với ngươi, chỉ cần ngươi hoàn thành nhiệm vụ lần này thì không cần phải khiêu chiến với Ngôn Thiểu Triết nữa. Vì ngươi đã chứng minh bản thân có đủ năng lực để tốt nghiệp rồi.”

Nghe được lời này từ Huyền lão, vẻ mặt mọi người đều có chút kỳ quái. Khảo hạch tốt nghiệp của Hoắc Vũ Hạo có lẽ chính là khảo hạch khó khăn nhất trong lịch sử Học viện Sử Lai Khắc, ít nhất thì cũng là một loại khảo hạch chưa từng có tiền lệ.

Hoắc Vũ Hạo gật đầu, nói: "Được, vậy ta đi."

"Huyền lão, ta cũng đi cùng hắn." Đường Vũ Đồng không chút do dự, nói.

Hoắc Vũ Hạo quay đầu nhìn nàng, nghiêm túc lắc đầu. Hắn có thể tự mình mạo hiểm, nhưng hắn tuyệt đối không muốn để Đường Vũ Đồng mạo hiểm. Tuy hắn biết có Đường Vũ Đồng ở bên, hiệu quả chiến đấu của bản thân sẽ tăng lên rất nhiều, nhưng đây không phải là điều hắn mong muốn. Không có gì quan trọng hơn sự an toàn của Đường Vũ Đồng.

Đường Vũ Đồng cũng nhìn hắn, khóe miệng nở một nụ cười ngọt ngào, nói: “Nếu như chàng không để ta đi cùng, ta sẽ lại biến mất cho xem, chàng cảm thấy như thế nào thì tốt hơn, để ta đi cùng, luôn ở bên cạnh bảo vệ ta, hay là đi một mình rồi quay lại thì không thấy ta nữa?

“Cái này…” Chỉ một câu hỏi của nàng vậy mà liền lấn át đi một bụng lý lẽ của Hoắc Vũ Hạo. Hắn thực sự không thể chịu đựng được nỗi đau mất đi Đường Vũ Đồng một lần nữa. Trong chốc lát, khuôn mặt hắn tràn ngập một nụ cười gượng gạo.

Đường Vũ Đồng nghiêm túc nói: “Ta không phải muốn hù dọa chàng đâu, ta vốn dĩ đang tìm cách để mời cha đến gặp chàng. Nếu không có chàng, khi cha đến mà nhất quyết muốn đưa ta rời đi thì ta không thể cự tuyệt được. Cho nên, chỉ có đi theo chàng mới có thể đảm bảo rằng chúng ta sẽ luôn ở bên nhau."

Hoắc Vũ Hạo không thể từ chối nổi nữa, cười khổ nói: “Nàng có thể đi cùng ta, nhưng hết thảy mọi việc đều phải nghe theo ta.”

Ánh mắt của Đường Vũ Đồng lập tức trở nên ôn hòa, nàng nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay hắn, nói: "Ta có lúc nào không nghe lời của chàng đâu?"

Mặt Hoắc Vũ Hạo đột nhiên đỏ lên, không phải vì hắn là người dễ ngượng ngùng, mà vì nơi đây chính là Hải Thần Các! Bọn hắn có lẽ là cặp đôi đầu tiên dám thể hiện tình cảm giữa một cuộc hội nghị tại Hải Thần Các này đấy.

Bối Bối gắng sức nhịn cười, trực tiếp cúi đầu xuống. Các vị trưởng lão thì không có chút kiêng dè gì, lập tức bật cười rôm rả.

Huyền lão cười nói: "Người trẻ tuổi đúng là tràn đầy khí lực! Được rồi, cứ quyết định như vậy đi. Vũ Hạo và Vũ Đồng sẽ đi cùng nhau, do Vũ Hạo dẫn đầu. Nếu Vũ Đồng không nghe lời, Vũ Hạo, ta cho phép ngươi có quyền đánh mông nàng."

Lần này, mặt Đường Vũ Đồng cũng đỏ rực cả lên, gắt gỏng nói: "Huyền lão, người lớn tuổi rồi mà chẳng đáng kính gì cả."

Huyền lão cười lớn tiếng, đáp: "Ta chính là già mà không đáng kính. Đáng lẽ các ngươi phải biết điều này từ lần đầu gặp ta rồi chứ."

Chẳng phải sao? Thời điểm lần đầu gặp Huyền lão, Huyền lão chính là một kẻ nghiện rượu, không uống rượu thì là nhấm nháp đùi gà.

Bối Bối nói: "Huyền lão, hay là để Đường Môn bọn ta phái thêm vài người nữa đi cùng Vũ Hạo và Vũ Đồng. Ta vẫn có chút lo lắng, Nhật Nguyệt đế quốc bên kia..."

Huyền lão xua tay, nói: “Không, nhiều người chưa chắc đã tốt, mà càng ít người thì càng dễ thoát thân hơn. Với năng lực của Vũ Hạo và Vũ Đồng, toàn vẹn trở về hẳn là không có vấn đề gì. Vũ Hạo, nhớ cho kỹ, ngươi không phải là người đứng đầu trong nhiệm vụ lần này. Người lãnh đạo của nhiệm vụ này là những người của tam quốc Đấu La Đại Lục. Điều ngươi cần làm chỉ là hợp tác với họ, chứ không phải dấn thân vào nguy hiểm. Khi đến thời điểm ám sát, ngươi không cần phải tham gia. Đây là điều kiện mà ta đã thương lượng cùng bọn họ, nếu không thì ta cũng chẳng để ngươi đi đâu, ngươi chủ yếu là giúp bọn họ trong phương diện ẩn nấp thôi, một khi gặp nguy hiểm, ngươi không cần bận tâm đến bất cứ ai khác, cứ rời khỏi chiến trường ngay lập tức, lấy an nguy của bản thân làm trọng. Hiểu chưa?"

Hoắc Vũ Hạo gật đầu, đáp: “"Huyền lão yên tâm, ta tự có chừng mực. Ta sẽ tận lực trợ giúp bọn họ, còn nếu gặp những chuyện không thể làm thì cũng sẽ không miễn cưỡng." Nếu còn ở trong hoàn cảnh chưa tìm được Đường Vũ Đồng như lúc trước, có lẽ hắn vẫn là một người xem nhẹ cái chết, nhưng hiện tại thì hắn chỉ muốn sống một đời bình yên cùng với Đường Vũ Đồng thôi! Lúc này hắn chính là người sợ chết hơn bất cứ ai!

Sau đó, hội nghị Hải Thần Các tiếp tục thảo luận một số vấn đề liên quan đến việc xây dựng Sử Lai Khắc thành, cùng với việc huấn luyện một vài hồn đạo sư đoàn.

Hiện tại, ba hồn đạo sư đoàn do Sử Lai Khắc Học Viện bồi dưỡng đã thành hình. Họ đã được trang bị đầy đủ từ nửa năm trước, hiện đang được huấn luyện về tính phối hợp.

Hồn đạo sư đoàn muốn phát huy hiệu quả chiến đấu ở mức tối đa, thì chắc chắn không thể một sớm một chiều mà đạt được, mà nhất định phải có sự phối hợp hoàn mỹ.

Thân là một trong ba đoàn trưởng hồn đạo sư đoàn, nhưng Hoắc Vũ Hạo thực ra vẫn chưa có cơ hội luyện tập phối hợp cùng với hồn đạo sư đoàn của mình.

Tuy nhiên, trải qua quá trình huấn luyện không ngừng nghỉ, hiện tại ba hồn đạo sư đoàn đã bắt đầu thành hình và có được hiệu quả chiến đấu ở một mức độ nhất định. Tình hình của ba hồn đạo sư đoàn này được bảo mật nghiêm ngặt, ngay cả tam quốc Đấu La Đại Lục cũng không biết tình hình cụ thể của họ ra sao, chỉ biết rằng Học viện Sử Lai Khắc đang thực hiện một số chuẩn bị để đối phó với cuộc chiến xâm lược của Nhật Nguyệt đế quốc trong tương lai thôi.

Thời gian trôi qua, Đường Môn ngày càng trở nên hùng mạnh, đồng thời có khả năng không ngừng tăng cường trang bị cho ba hồn đạo sư đoàn này, đặc biệt là về phương diện định trang hồn đạo pháo đạn. Sau khi Hoắc Vũ Hạo phát triển thành công phiên bản vật liệu đơn giản hóa của định trang hồn đạo pháo đạn cấp bốn, trong hai năm qua, một số lượng lớn định trang hồn đạo pháo đạn đã được sản xuất, trong đó có một số được lưu giữ tại Sử Lai Khắc thành, phần còn lại thì được bán cho tam quốc Đấu La Đại Lục để bổ sung hiệu quả chiến đấu cho bọn họ.

Đồng thời, thu nhập của Đường Môn cũng tăng chóng mặt thông qua việc xuất khẩu Chư Cát Thần Nỏ Pháo. Chỉ trong vòng hai năm, Đường Môn đã có được một khối tài sản đáng kể.

Hoắc Vũ Hạo cũng không biết nhiều về mấy con số này. Mọi sự vụ trong Đường Môn đều do Bối Bối kiểm soát. Không giống như những người khác, Hoắc Vũ Hạo và Đường Vũ Đồng nắm giữ một nhiệm vụ quan trọng hơn cả, đó là không ngừng nâng cao tu vi của bản thân. Suy cho cùng, bọn hắn chính là chiến lực mạnh nhất của Đường Môn trong tương lai.

Cuộc hội nghị kéo dài một tiếng đồng hồ mới tới hồi kết, lúc này Huyền lão cho gọi Hoắc Vũ Hạo và Đường Vũ Đồng ở lại.

Sau khi thấy những người khác đã rời đi hết, Huyền lão mới gật đầu với hai người, nói: "Đi theo ta."

Huyền lão đưa hai người về phòng. Hoắc Vũ Hạo đóng cửa lại, hưng phấn nói: "Huyền lão, lần nữa chúc mừng người! Người cuối cùng cũng thành công trở thành Cực Hạn Đấu La rồi."

Huyền lão thở dài một tiếng: "Để trở thành Cực Hạn Đấu La thật sự là không dễ dàng mà! Cuối cùng vẫn phải nhờ một chút thủ đoạn mới được. Nếu như về sau ngươi muốn trở thành Phong Hào Đấu La, ngươi sẽ gặp phải cùng một vấn đề không nhỏ giống như ta khi trở thành Cực Hạn Đấu La, đó là có được hồn hạch thứ hai. Chỉ khi có được hồn hạch thứ hai, ngươi mới có thể trở thành Phong Hào Đấu La. Một khi thành công, ngươi sẽ trở thành một tồn tại gần như bất khả chiến bại ở cùng cấp độ. Bởi vì ngươi có đến hai hồn hạch. Hai hồn hạch này cũng có thể trợ giúp ngươi trong thời gian ngắn trở thành Siêu cấp Đấu La, đương nhiên nếu tương lai muốn trở thành Cực Hạn Đấu La thì cần phải có được hồn hạch thứ ba, cũng chỉ có thể dựa vào chính ngươi cố gắng thôi."

Hoắc Vũ Hạo hai mắt sáng rực lên. Hắn biết Huyền lão đang muốn truyền thụ cho hắn kỹ thuật tạo ra hồn hạch thứ hai. Quả là đúng lúc đúng thời điểm mà! Điều Hoắc Vũ Hạo lo lắng nhất bây giờ, là khi nào hắn mới có thể trở thành Phong Hào Đấu La.

Khi có được hồn hạch thứ nhất, hắn cảm thấy vô cùng tự tin, nghĩ rằng với thiên phú của mình, sau này muốn có được hồn hạch thứ hai hẳn là không quá khó khăn, cùng lắm thì hắn chỉ dừng lại ở trạng thái bình cảnh trong thời gian ngắn mà thôi. Tuy nhiên suốt chín tháng qua, hắn vẫn đang phải chật vật với cái bình cảnh này, giờ hắn đã thực sự nhận ra được sự đáng sợ của bình cảnh rồi.

Trong quá trình thành lập hồn hạch thứ hai, hồn hạch thứ nhất tất nhiên cũng sẽ bị ảnh hưởng. Lúc đầu, hồn hạch thứ hai không thể ổn định, ngay cả vòng xoáy hồn lực cũng chẳng thể hình thành. Về sau, năng lực khống chế của hắn đã có sự thăng tiến, nhưng vòng xoáy hồn lực vẫn chưa thể duy trì trạng thái ổn định, dù có hình thành cũng sẽ sớm bị phá hủy.

Huyền lão nói: “Nếu ngươi muốn ngưng tụ ra hồn hạch thứ hai, vấn đề lớn nhất thực ra không phải là tu vi của ngươi. Nếu không ta đã sớm trở thành Cực Hạn Đấu La rồi. Vấn đề mấu chốt chính là khống chế, khống chế hồn lực của chính ngươi, khống chế tinh thần lực, và khống chế hồn hạch thứ nhất."

Hoắc Vũ Hạo nghiêm túc gật đầu. Những gì Huyền lão nói chính xác là những vấn đề mà hắn đang phải đối mặt.

Huyền Lão nói tiếp: “Hồn hạch đầu tiên ngưng tụ thành công, có thể đem hồn lực của bản thân nén lại ở một mức độ lớn, khiến bản thân có được một lượng hồn lực lớn hơn, đạt được bước nhảy vọt về chất. Bất kể là phương diện cường độ, số lượng, uy lực hay khả năng phục hồi của hồn lực đều sẽ tăng lên. Đây chính là nguyên nhân tại sao khi thực lực đạt đến cấp độ phong hào đấu la, sẽ sinh ra biến hóa về chất, mà phương pháp đạt được hồn hạch thứ hai hoàn toàn khác với phương pháp đạt được hồn hạch thứ nhất. Đó là lý do tại sao muốn đột phá đến Cực Hạn Đấu La lại khó đến vậy. Theo kinh nghiệm nhiều năm của ta, kỳ thực có rất nhiều phương pháp khác nhau để có được hồn hạch thứ hai. Các phương pháp khác nhau tất nhiên sẽ cho ra hiệu quả khác nhau."

Hả? Có nhiều cách khác nhau để ngưng tự hồn hạch thứ hai sao? Những lời giảng giải này của Huyền lão như thể đang mở ra cánh cửa mới cho Hoắc Vũ Hạo vậy. Hắn và Đường Vũ Đồng đều chăm chú lắng nghe, đây chính là vấn đề mà hiện tại bọn hắn đang phải đối mặt.

Huyền lão nói tiếp: “Năm xưa Mục lão đã từng chỉ điểm cho ta mấy lần, cách mà hắn chỉ cho ta là đồng vị cộng hưởng. Nói cách khác, nếu muốn giữ cho hồn hạch thứ hai được ổn định trong quá trình ngưng tụ, thì vấn đề đầu tiên là phải giải quyết sự quấy nhiễu của hồn hạch thứ nhất.”

"Khi hồn hạch thứ nhất được hình thành, thì nó cũng đã tương đương với hạch tâm hồn lực của bản thân ngươi. Tất cả hồn lực đều phải lấy nó làm trung tâm để tiến hành luân chuyển. Nói một cách đơn giản, hồn hạch thứ nhất của ngươi là trung tâm, và tất cả hồn lực đều phải xoay chuyển xung quanh nó. Hồn hạch thứ nhất đối với chúng có năng lực khống chế và sức ảnh hưởng rất mạnh mẽ, khiến cho cường độ nén hồn lực có thể tăng lên đến cực điểm."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương