Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Khoảnh khắc móng vuốt đẫm máu kia đụng với Toái Tinh Quang, Toái Tinh Quang như bị mắt đen nuốt chửng, trực tiếp biến mất. Ngay sau đó, những móng vuốt đẫm máu kia lập tức rơi vào người Hoắc Vũ hạo, trực tiếp trói chặt thân thể của hắn. Huyết quang lóe lên, những móng vuốt đẫm máu kia hóa thành một đoàn ánh sáng ôm lấy thân thể của Hoắc Vũ Hạo đến gần nữ tử thần bí.

Trong lúc này, những người khác đều muốn ra tay cứu viện nhưng bọn tất cả những hồn kỹ họ sử dụng sau khi chạm vào huyết quang đều tan biến, nó không có chút tác dụng nào.

Mọi người đều biết Cực Hạn Đấu La là giới hạn mà con người có thể đạt được, nhưng khi chính thức đối mặt với Cực Hạn Đấu La mới có thể cảm nhận được nàng ta mạnh cỡ nào.

Mười hai vị Phong Hào Đấu la cùng nhau ra tay nhưng cũng không thể ngăn cản được móng vuốt của nữ tử thần bí này, Hoắc Vũ Hạo vẫn bị nàng ta cứng rắn bắt đi.

Ngược lại Hoắc Vũ Hạo rất sáng suốt, biết rõ mình không có cách nào chống cự nên hắn cũng không chống cự lại, mặc kệ bản thân bị bắt đến trước mặt nữ tử kia.

Hồn lực của một vị Cực Hạn Đấu La đương nhiên không thể so với hồn lực của mười hai vị Phong Hào Đấu La. Đây là điều không thể. Dù sao, có hai Siêu Cấp Đấu La trong số mười hai vị Phong Hào Đấu La này. Xét về tổng luận hồn lực bọn họ nhất định mạnh hơn nàng ta.

Nhưng nếu thật sự đánh nhau, mười hai vị Phong Hào Đấu La này không chắc chắn chút nào. Chỉ nháy mắt vừa rồi, vị Cực Hạn Đấu La kia không có bất kỳ va chạm trực tiếp nào với họ mà chỉ sử dụng xảo diệu của mình đã có thể dễ dàng loại bỏ mọi đòn tấn công của họ.

Toái Tinh Đấu La cảm nhận được sâu sắc nhất. Hắn ta am hiểu sức mạnh của không gian, hắn ta biết sức mạnh mà nữ tử vừa sử dụng không phải là sức mạnh của tà hồn sư, mà là khả năng khống chế thời gian và không gian tinh vi. Năng lực khống chế của nó vượt trội hơn rất nhiều so với hắn ta.

Người này thật đáng sợ.

"Nói! Làm sao ngươi biết ta họ Diệp? Trên thế giới này, người biết bổn tọa chắc chắn không có bao nhiêu người." Nữ tử thần bí lạnh lùng nói.

Hoắc Vũ Hạo bị treo lơ lửng trước mặt nữ tử bí ẩn này, mọi người đều biết, chỉ cần nàng ta vừa ra tay Hoắc Vũ Hạo nhất định sẽ tan thành mây khói.

Nhưng lúc này Hoắc Vũ Hạo thật sự đang mỉm cười, hắn cười rất bình thản, chứng tỏ lúc này hắn không hề căng thẳng.

"Diệp tiền bối, ngài tên là Diệp Tịch Thủy, ta nói có đúng không?" Những lời này của Hoắc Vũ Hạo lại hấp dẫn sự chú ý của nữ tử bí ẩn một lần nữa.

"Rốt cuộc ngươi là ai? Làm sao ngươi biết tên ta?" Bàn tay phải của nữ tử thần bí đột nhiên siết chặt, lập tức, huyết quang bao quanh cơ thể Hoắc Vũ Hạo đột nhiên co rút vào trong. Toàn bộ xương cốt trong cơ thể Hoắc Vũ Hạo bắt đầu có tiếng "ken két".

Hoắc Vũ Hạo khẽ cau mày nhưng hắn cũng không kêu thành tiếng, bình tĩnh nói: "Ta tên là Hoắc Vũ Hạo, sư phụ của ta tên là Thượng Mục, Hạ Ân."

Mục Ân? Long Thần Đấu La Mục Ân?

Khi nghe thấy cái tên này, các vị cường giả của Tinh La Đế Quốc cũng như sấm đánh bên tai - các chủ Hải Thần Các đời trước của học viện Sử Lai Khắc, một trong hai Hắc Bạch Song Thánh Long, cường giả cao cấp nhất đại lục, Cực Hạn Đấu La, Long Thần Đấu La Mục Ân.

Khi nghe thấy cái tên Mục Ân này, đầu tiên là bọn họ giật mình sau đó là tôn kính. Mục Ân đã từng có cống hiến lớn lao cho sự hòa bình của đại lục, vẫn luôn bảo vệ học viện Sử Lai Khắc cho đến khi tử vong, hoàn toàn xứng đáng với trưởng lão của Hồn Sư Giới.

Cái tên Mục Ân này khiến nữ tử thần bí như bị sét đánh, cơ thể run rẩy dữ dội.

Ánh sáng đỏ tiêu tán, Hoắc Vũ Hạo ngã xuống đất.

“Ngươi là đệ tử của ông ta? Thế nhưng ngươi làm sao có thể nhận ra ta? Cho dù là ông ta, mặt đối mặt đứng trước mặt ta cũng chưa chắc có thể nhận ra ta. Huống chi ông ta đã chết rồi!" Mấy chữ cuối cùng nàng ta gần như là hét ra, giọng điệu cuồng loạn.

Nhưng lời này của nàng ta không thể nghi ngờ đã thừa nhận thân phận của mình - Diệp Tịch Thủy, người phụ nữ từng bị cộng đồng Hắc Bạch Song Thánh Long truy đuổi, đã từng có tình yêu say đắm với Long Thần Đấu La Mục Ân, nhưng cuối cùng lại bị hủy diệt. Ân oán tình cừu giữa họ là điều mà lão Mục sẽ không bao giờ quên cho đến khi qua đời, điều mà ông ta rất ăn năn.

Hoắc Vũ Hạo đứng lên nói: "Diệp tiền bối, ta đương nhiên không biết ngài, cũng không có khả năng gặp được ngài. Sở dĩ ta có thể đoán được thân phận của ngài là vì tu vi của ngài. Thử hỏi, đương kim thế gian này có mấy người có thể đạt được cấp độ Cực Hạn Đấu La này? Cho dù là Huyền Lão hay tông chủ Bản Thể Tông không bị đầu độc chết thì vẫn cách một khoảng. Chỉ có sư phụ với tiền bối Long Hoàng Đấu La Long Tiêu Dao mới là Cực Hạn Đấu La. Nếu như ngài là Cực Hạn Đấu La, hơn nữa phán đoán từ khí thế, tu vi của ngài còn cao hơn của sư phụ, như vậy, phạm vi suy đoán của ta cũng rất nhỏ. Khi ta nghe ngài nói ngài là một tà hồn sư, ta lập tức nghĩ tới tiền bối Long Hoàng Đấu La Long Tiêu Dao đã ở Thánh Linh Giáo nên rất dễ dàng đoán được thân phận của ngài. Có lẽ cũng chỉ có sư phụ, tiền bối Long cùng thời đại với ngài mới có thể dùng thân phận tà hồn sư để trở thành Cực Hạn Đấu La. Điều ta không ngờ tới chính là ngài lại là Tử Thần Đấu La của Nhật Nguyệt Đế Quốc.”

Sau khi nghe được phân tích này, sắc mặt của các Phong Hào Đấu La của Tinh La Đế Quốc ở phía xa càng trở nên xấu xí hơn.

Những người cùng thời đại với Long Hoàng Đấu La Mục Ân và Long Hoàng Đấu La Long Tiêu Dao đều là tà hồn sư, lại là Cực Hạn Đấu La, cấp bậc tồn tại như vậy làm sao bọn họ có thể chống lại được? Khó trách nàng ta không sợ mười hai người bọn họ, thậm chí còn để bọn họ tụ tập lại một chỗ. Đây là muốn một mẻ bắt hết!

Tâm trạng của Diệp Tịch Thủy kích động hơn, nhưng nàng ta cũng nhanh chóng bình tĩnh lại: "Tiểu tử, ngươi rất thông minh. Khó trách ngươi tuổi còn nhỏ đã đạt được thành tích như vậy. Ngươi thật sự là đệ tử của Mục Ân sao? Tốt, rất tốt. Mặc dù ta hận ông ta nhưng cũng rất yêu hắn. Xem như vì hắn ngươi đi đi. Hôm nay, ta không giết ngươi, nhưng sau này tốt nhất đừng để ta gặp lại ngươi. Hôm nay tâm trạng của ta tương đối tốt, nghĩ về mọi điều tốt của ông ta, nếu như lần sau ngươi gặp ta, trong đầu ta đều là những lúc ông ta không tốt thì cái mạng nhỏ của ngươi sẽ bị treo lên.”

“Đa tạ tiền bối đã không giết ta.” Hoắc Vũ Hạo khẽ cúi đầu với Diệp Tịch Thủy, sau đó quay người đi về phía mọi người trong Tinh La Đế Quốc.

Đúng lúc này, một móng vuốt sắc nhọn màu đỏ như máu đột nhiên xuất hiện sau lưng Hoắc Vũ Hạo, tóm lấy cổ hắn.

Trong nháy mắt Hoắc Vũ Hạo chỉ cảm thấy hít thở không thông, hồn lực trong cơ thể đột nhiên điên cuồng khởi động, cố gắng chống cự. Kim Cương Băng Tinh lập tức hiện ra ngoài cơ thể hắn.

Ở phía xa, mọi người của học viện Sử Lai Khắc không khỏi sợ hãi. Đường Vũ Đồng hét lên: “Không phải ngươi nói sẽ không giết hắn sao?”

"Hahaha!" Diệp Tịch Thủy đột nhiên bật cười, một nụ cười rất thê lương: "Đúng vậy! Vừa rồi ta không muốn giết hắn, thế nhưng, ta chợt nhớ tới Mục Ân dứt khoát với ta thế nào, ta thật sự rất hận ông ta. Đệ tử của ông ta đang ở trước mặt ta, tại sao ta lại không giết hắn? Mục Ân đã chết, không biết khi ông ta nhìn thấy đồ đệ tốt của mình bị vùi xuống mặt đất sẽ có cảm giác thế nào. Tiểu tử, chỉ là do ngươi đã chọn sai sư phụ. Ha ha ha!”

Vừa nói, nàng ta vừa cong móng vuốt đẫm máu vào bên trong, muốn bóp chết Hoắc Vũ Hạo.

Tên điên! ý nghĩ này lập tức lóe lên trong đầu mọi người. Đúng vậy! Diệp Tịch Thủy vốn là một kẻ điên, sáng nắng chiều mưa, không có chút phong độ của tiền bối chút nào.

“Vũ Hạo!” Mọi người trong học viện Sử Lai Khắc không khỏi đồng thời kêu lên.

Lúc này, thân thể Hoắc Vũ Hạo đột nhiên tối sầm lại, giống như hóa thành một khối khí màu đen, khi móng vuốt đẫm máu kia khép lại, nó nhanh chóng tiêu tán. Luồng không khí này ngưng tụ lại lần nữa cách đó mười mét, hóa thành hình dạng của hắn.

Chỉ có điều, khi hắn xuất hiện lại một lần nữa thì mọi chuyện đã trở nên hoàn toàn khác.

Tóc hắn dài hơn rất nhiều, hơn nữa còn có màu đen như mực. Da thịt khắp người hắn tái nhợt vô cùng lạ thường. Một đôi mắt hoàn toàn mất đi màu sắc khác mà chỉ có màu vàng bao bọc. Vận Mệnh Chi Nhãn trên trán khép lại, biến mất không thấy gì nữa. Một nắm tóc màu vàng xõa xuống ngực.

Thay đổi lớn nhất chính là khí tức trên thân thể hắn.

Lúc này Hoắc Vũ Hạo vẫn bình tĩnh đứng ở nơi đó, nhưng lại giống như một một cự thú Hồng Hoang. Ánh sáng đen trên người hắn không ngừng toát ra ngoài. Ánh sáng huyết sắc xung quanh tuy rất mạnh nhưng nó bắt đầu tiêu tán trước luồng ánh sáng đen này, cản bản không thể đến gần cơ thể hắn.

"Ngươi là ai?" Diệp Tịch Thủy lạnh lùng nhìn Hoắc Vũ Hạo. Với nhãn lực của nàng ta, làm sao nàng ta có thể không nhìn ra người trước mặt không còn là Hoắc Vũ Hạo nữa? Chỉ riêng luồng khí thế kinh khủng kia đã khiến tâm trạng của nàng ta phải bình tĩnh lại và đối mặt trực diện với nó.

“Diệp Tịch Thủy? Hóa ra là ngươi. Rất tốt! Thật không ngờ, trên đại lục này còn có người có thể tu luyện đến trình độ này, ngay cả bổn tọa không nhịn được mà có chút hứng thú. Tuy chân thân của bổn tọa không ở đây, nhưng vì chín hồn hoàn trên người ngươi mà ta muốn đến lãnh giáo ngươi một chút, Ba hồn hoàn mười vạn băm, sáu hồn hoàn vạn năm, thật là thủ đoạn hay!”

Giọng nói của Hoắc Vũ Hạo trở nên trầm hơn rất nhiều, mỗi lần hắn nói một chữ, không khí xung quanh sẽ có chấn động nhỏ, khiến huyết quang xung quanh nhanh chóng tiêu tán. Những cường giả của Tinh La Đế Quốc nhìn từ xa không khỏi trợn mắt há mồm trước sức mạnh như vậy.

Có thể nói chỉ có Cực Hạn Đấu La mới có thể đấu lại Cực Hạn Đấu La! Hoắc Vũ Hạo thực sự có thể hóa thân thành Cực Hạn Đấu La?

Tình cảnh phát sinh trước mặt này hoàn toàn vượt khỏi phán đoán của bọn họ. Chẳng lẽ Hoắc Vũ Hạo bị Long Thần Đấu La Mục Ân nhập vào người?

Hoắc Vũ Hạo vừa nói vừa giơ tay phải lên làm động tác bắt lấy Diệp Tịch Thủy. Ngay lập tức, trên đỉnh núi cao nhất của núi Minh Đấu vang lên những tiếng rồng gầm như sấm rền. Trên bầu trời đột nhiên xuất hiện đầy mây đen.

Không gian trước mặt Diệp Tịch Thủy đột nhiên vỡ vụn, một móng vuốt rồng màu đen khổng lồ xuất hiện trước mặt nàng ta và bắt lấy nàng ta.

Diệp Tịch Thủy thực sự rất kinh ngạc, hai tay nắm vào trong, sau lưng hiện ra một cái quang ảnh huyết sắc cực lớn. Quang ảnh huyết sắc này có hình dạng con người nhưng nó có mười hai đôi cánh màu máu. Mười hai đôi cánh đồng thời vỗ vỗ, tay phải của nàng ta thực hiện động tác vuốt từ trên xuống dưới.

Đột nhiên, một đạo tơ máu xuất hiện trước mặt nàng ta, chặn đứng móng vuốt màu đen khổng lồ đang tóm lấy mình.

“Uỳnh!”Ngọn núi rung chuyển, luồng khí đáng sợ điên cuồng khuếch tán ra phía ngoài. Lấy điểm va chạm kia làm trung tâm, ánh sáng đen và ánh sáng màu máu đồng thời dâng trào và phóng thích ra ngoài.

Tất cả hồn đạo khí vốn đang ngã trái ngã phải kia đều bị cuốn vào không trung.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...