Bản Dịch Đấu La Đại Lục 2 (Tuyệt Thế Đường Môn)
Chapter 934: Kinh mạch bị cắt đứt (2)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Luồng khí màu đen dần dần biến mất, làn da của Hoắc Vũ Hạo đột nhiên tái nhợt. Máu tươi từ trong cơ thể hắn trào ra, hắn chỉ cảm thấy đau nhói khắp cơ thể trước khi bất tỉnh.

Khi các Phong Hào Đấu La của Tinh La Đế Quốc và mọi người của học viện Sử Lai Khắc lên đến đỉnh núi, lập tức nhìn thấy một màn chấn động lòng người này.

Chỗ này rõ ràng là ngọn núi Minh Đấu cao nhất, độ cao giảm ít nhất một trăm mét. Trên đỉnh núi xuất hiện một cái hố khổng lồ, hơn nữa cái hố đó có những cái hố nhỏ dày đặc. Cho dù đã va chạm một lúc nhưng vẫn có một hồn lực chấn động mãnh liệt tràn ngập trên đỉnh núi, thỉnh thoảng còn có tiếng Oán Linh kêu to.

“Vũ Hạo!” Từ Tam Thạch liếc mắt nhìn thấy Hoắc Vũ Hạo nằm trong trung tâm cái hố nhỏ này, lập tức chạy về phía hắn. Những người khác của học viện Sử Lai Khắc cũng chạy tới.

Vụ va chạm trên đỉnh núi lúc trước quá mạnh nên bọn họ không biết đã xảy ra chuyện gì. Lúc này, Tháp Tử Thần trên đỉnh núi đã biến mất không thấy đâu nữa, Tử Thần Đấu La Diệp Tịch Thủy cũng biến mất, chỉ còn lại một mình Hoắc Vũ Hạo. Vừa rồi những luồng ánh sáng màu đỏ lập lòe trên bầu trời, đám hồn đạo sư của Nhật Nguyệt Đế Quốc đã nhanh chóng rút lui sau giây kinh ngạc ngắn ngủi sau một cú sốc ngắn, mang đi tất cả các hồn đạo khí có thể mang đi.

Tuy lần này có hơn mười vị Phong Hào Đấu La của Tinh La Đế Quốc đến nhưng dù sao bọn họ cũng không có ưu thế về số lượng. Các cuộc tấn công liên hợp của hồn đạo khí cũng có uy hiếp rất lớn với bọn họ. Mắt nhìn thấy kẻ địch rút lui, tất nhiên bọn họ cũng sẽ không chủ động đuổi theo.

Chiến thắng? Nếu bọn họ thực sự giành chiến thắng, đây là chiến thắng thuộc về họ! Trong đó, người có cống hiến lớn nhất chính là Hoắc Vũ Hạo.

Khi các Phong Hào Đấu La nhìn thấy Cực Hạn Đấu La và Tử Thần Đấu La Diệp Tịch Thủy kia, biểu cảm của mỗi người đều là đờ đẫn. Họ biết rõ, một đối thủ như vậy bọn họ vốn không thể chống lại.

Huống chi Diệp Tịch Thủy còn có Tháp Tử Thần để dựa vào. Nếu tiếp tục chiến đấu, chắc chắn bọn họ sẽ bị tiêu diệt.

Thế nhưng lúc đó trên người Hoắc Vũ Hạo đột nhiên xuất hiện một lực lượng có thể chặn Tử Thần Đấu La lại. Bọn họ không thấy được kết quả của trận chiến nhưng nhìn qua thì ít nhất Hoắc Vũ Hạo cũng không thua. Không thấy Tử Thần Đấu La và Tháp Tử Thần đâu, đám đạo sư của Nhật Nguyệt Đế Quốc cũng đã rút lui, điều này có nghĩa là núi Minh Đấu đã bị chiếm lại. Kết quả này thực sự rất quan trọng với Tinh La Đế Quốc. Nếu mất đi núi Minh Đấu, việc xâm lược Tinh La Đế Quốc một lần nữa của Nhật Nguyệt Đế Quốc sẽ khó khăn hơn rất nhiều. Hơn nữa, hiện tại Nhật Nguyệt Đế Quốc đều trống rỗng, sau khi Tinh La Đế Quốc đột phá phòng tuyến của bọn hắn ở núi Minh Đấu, bước tiếp theo sẽ là một hành trình thuận lợi!

Lúc này trong lòng mấy vị Phong Hào Đấu La chỉ có hưng phấn, nhưng trong lòng mọi người của học viện Sử Lai Khắc đều rất nặng nề.

Khi bọn họ xúm lại quang người hoắc Vũ Hạo, thấy quần áo trên người hắn đẫm máu. Thất khiếu của hắn bị chảy máu, khí tức trên cơ thể đã rất yếu, không có chút hồn lực chấn động nào.

Sắc mặt Từ Tam Thạch nghiêm túc ngồi xổm bên cạnh Hoắc Vũ Hạo, cẩn thận đặt tay trên ngực hắn để cảm nhận. Sau một lúc, Từ Tam Thạch cau mày rồi đứng dậy.

“Tam sư huynh, thế nào rồi?” Diệp Cốt Y vội vàng hỏi thăm, trong mắt tràn đầy nước mắt. Mặc dù nàng đã kìm nén phần tình cảm của mình dành cho Hoắc Vũ Hạo từ lâu, nhưng nhìn thấy hắn bị thương nặng và gần chết rồi, tình cảm sâu trong lòng nàng lập tức bộc phát.

Từ Tam Thạch trầm giọng nói: "Không tốt, khí tức sinh mệnh của tiểu sư đệ rất yếu, không thể nghe thấy nhịp tim, xem ra có thể chết bất cứ lúc nào.”

“Vũ Hạo, ngươi tỉnh lại đi! Vũ Hạo!” Diệp Cốt Y ngồi xổm xuống bên người Hoắc Vũ Hạo, không ngừng hét lên.

Quý Tuyệt Trần cũng cau mày: “Không có cách nào cứu hắn sao?”

Từ Tam Thạch lắc đầu nói: “Vừa rồi ta chỉ là cảm giác được trong chốc lát, hình như trên người tiểu sư đệ có rất nhiều kinh mạch đều bị đứt đoạn, hơn nữa tổn thương cực kỳ nghiêm trọng, hiện tại ta không dám động vào hắn."

Kinh Tử Yên là người tương đối tỉnh táo trong đám người, lập tức quay người lại, nhìn về phía chư vị Phong Hào Đấu La của Tinh La Đế Quốc nói: “Chư vị tiền bối, có bị nào am hiểu trị liệu không? Giúp đỡ Vũ Hạo một chút, tình trạng của hắn đang rất tệ.”

Lúc này, chư vị Phong Hào Đấu La của Tinh La Đế Quốc mới thoát khỏi hưng phấn, nhanh chóng xúm lại chỗ Hoắc Vũ Hạo.

Nhưng những vị Phong Hào Đấu La được lựa chọn đến tham gia hành động lần này đều am hiểu về tấn công, không có người nào am hiểu về trị liệu! Sau khi kiểm tra tình trạng của Hoắc Vũ Hạo, bọn họ có kết luận giống Từ Tam Thạch - Tình hình hiện tại của Hoắc Vũ Hạo rất tệ, kinh mạch toàn thân bị đứt đoạn nghiêm trọng. Với vết thương nghiêm trọng như vậy, bất cứ ai khác cũng có thể chết từ lâu rồi nhưng trong cơ thể hắn dường như có một sức mạnh kỳ lạ khiến hắn không thể thở được. Sự lưu thông máu trong cơ thể hắn như ngừng lại, chỉ là trong xung quanh lồng mạch vẫn còn những dao động nhỏ. Còn hồn lực của hắn đã biến mất không còn dấu vết từ lâu.

Trong lúc nhất thời, hơn chục Phong Hào Đấu La đều bất lực.

Toái Tinh Đấu La trịnh trọng nói: "Vũ Hạo đang bị thương nặng, mọi người đừng chạm vào hắn, trước tiên đi phối hợp với đại quân để chiếm lại núi minh Đấu. Cự Chùy, ngươi quay về một chuyến, lập tức mời nguyên soái âm hiểu trị liệu hồn sư đến đây. Ta ở đây trông coi hắn.”

“Được.” Cự Chùy Đấu La đồng ý, xoay người bay lên không trung.

Lần này bọn họ có thể chiếm lại núi Minh Đấu, có thể nói Hoắc Vũ Hạo xứng đáng được khen ngợi nhất. Ngay cả những vị Phong Hào Đấu La có lòng tự trọng cao, cũng thầm ngưỡng mộ hắn, cũng sợ hãi trước sức mạnh tiềm ẩn trong cơ thể hắn.

Không cần hỏi những Phong Hào Đấu La này cũng hiểu, có lẽ lúc trước Hoắc Vũ Hạo sử dụng sức mạnh không thuộc về mình để chiến đấu chống lại Tử Thần Đấu La Diệp Tịch Thủy. Sau khi cưỡng chế đuổi Diệp Tịch Thủy đi, thân thể hắn không chịu nổi phần lực lượng kia mà bị thương nặng.

Hoắc Vũ Hạo có thể giữ được tính mạng đối với chư vị phong Hào Đấu La đã là điều không dễ. Thứ mà Hoắc Vũ Hạo trước đây phải chịu chính là cỗ lực lượng mạnh mẽ có thể đấu lại Cực Hạn Đấu La! Cho dù là những Phong Hào Đấu La như bọn họ khi nhận lấy phần lực lượng đó cũng không có cơ hội sống sót.

Đường Vũ Đồng cũng đứng ở bên cạnh Hoắc Vũ Hạo. Nàng không khóc lóc như Diệp Cốt Y, mà nàng chỉ đứng đó với ánh mắt đờ đẫn.

Trong đầu nàng không ngừng nhớ lại khoảnh khắc Hoắc Vũ Hạo đột nhiên đổi chỗ cho nàng khi Tử Thần Chi Quang phủ xuống, bị ánh sáng màu đỏ như máu kia nuốt chửng. Trong lòng nàng tự hỏi, nếu đổi lại là nàng, nàng có làm được điều này không?

Hoắc Vũ Hạo! Đường Vũ Đồng biết rõ cái tên này đã khắc sâu trong lòng nàng, không thể xóa nhòa.

Đội hồn sư đến đây cứu viện gần như gần như đến cùng lúc với đội quân hồn sư chiếm lính núi Minh Đấu. Điều làm cho tất cả Phong Hào Đấu La kinh ngạc chính là Bạch Hổ công tước đích thân tới đây, hơn nữa còn đưa theo một tiểu đội chuyên môn trị liệu đến đây. Tiểu đội trị liệu này do một vị trị liệu hệ Phong Hào Đấu La đứng đầu, còn có mười sáu vị hồn sư am hiểu trị liệu.

“Vũ Hạo đâu?" Bạch Hổ công tước cùng những hồn sư trị liệu này từ trên trời giáng xuống, sau khi hạ cánh, điều đầu tiên ông ta hỏi là vị trí của Hoắc Vũ Hạo.

Nhìn thấy ông ta tự mình đến, sắc mặt Toái Tinh Đấu La hỏi thay đổi. Phải biết, thân là chủ soái, quân đội Tinh La Đế Quốc có thể tưởng tượng được tầm quan trọng của Bạch Hổ công tước. Nếu Tử Thần Đấu La trở lại, bọn họ không có lòng tin có thể bảo vệ được Bạch Hổ công tước!

“Công tước đại nhân, ngài..."

Bạch Hổ công tước giơ tay ngăn cản Toái Tinh Đấu La tiếp tục. Ông ta hiểu được ý của Toái Tinh Đấu La, trầm giọng nói: “Cứu người là chuyện quan trọng nhất, chuyện khác để sau này hãy nói.”

Đám người Từ Tam Thạch, Giang Nam Nam đã nhanh chóng tiến tới chào đón. Dưới sự dẫn dắt của họ, Bạch Hổ công tước nhanh chóng dẫn theo một nhóm hồn sư hệ trị liệu bay nhanh đến chỗ Hoắc Vũ Hạo,

Vị Phong Hào Đấu La hệ trị liệu kia là một bà già với mái tóc trắng xóa, trên mặt đều là nếp nhăn, căn bản không nhìn ra tuổi thật của bà ta.

Bà ta đi đến trước mặt Hoắc Vũ Hạo, giơ tay phải lên. Một ánh sáng màu xanh nhạt lập tức hóa thành một tấm khiên ánh sáng, bao bọc lấy cơ thể Hoắc Vũ Hạo, bao bọc hoàn toàn hắn ở bên trong.

"Công tước bệ hạ, nhất định phải cứu Vũ Hạo." Giọng nói của Từ Tam Thạch thực sự có chút run rẩy.

"Yên tâm, chúng ta sẽ cố gắng hết sức. Vũ Hạo là đại công thần của quốc gia!" Bạch Hổ công tước không chút do dự nói.

Lúc trước, ở phía xa ông ta chỉ có thể nhìn thấy ánh sáng không ngừng bùng phát trên đỉnh núi, trong lòng ông ta vô cùng lo lắng.

Không thể nghi ngờ, Hoắc Vũ Hạo đã bị phát hiện. Việc Hoắc Vũ Hạo bị phát hiện cũng là một phần quan trọng trong toàn bộ kế hoạch, mấu chốt là sau khi bị phát hiện, Hoắc Vũ Hạo có thể thả các vị Phong Hào Đấu La ra hay không.

Cho nên, trên ngọn núi chính kia, khi ánh sáng tiếp tục xuất hiện chính là thời điểm quan trọng nhất.

Hoắc Vũ Hạo không làm ông ta thất vọng. Ánh sáng tiếp tục lập lòe, những tiếng nổ dữ dội tiếp tục vang lên. Ở thời điểm đó, Bạch Hổ công tước đã ra lệnh cho toàn quân chuẩn bị chiến đấu.

Sau đó, ở phía xa Bạch Hổ công tước nhìn thấy một luồng ánh sáng hồng kinh khủng lóe ra từ ngọn núi chính kia. Trên người Hoắc Vũ Hạo phóng ta ánh sáng màu đen của thần thú, bị màn đêm nuốt chửng nên khó có thể nhìn rõ.

Tuy nhiên, cảnh tượng ngọn núi chính sụp đổ khiến Bạch Hổ công tước hoàn toàn kinh sợ. Thành công!

Căn bản không cần có tín hiệu từ phía trước, Bạch Hổ công tước đã ra lệnh tổng tấn công. Sau đó không lâu Cự Chùy Đấu La trở lại, báo tin Hoắc Vũ Hạo bị thương nặng.

Không biết vì sao, sau khi nghe được Hoắc Vũ Hạo bị trọng thương, Bạch Hổ công tước chỉ cảm thấy trái tim mình đột nhiên níu chặt lại. Không để ý đến sự ngăn cản của công chúa Cửu Cửu, ông ta tự mình dẫn một đội hồn sư trị liệu lên đó. Trong lòng ông ta chỉ còn một ý niệm - bất kể như thế nào cũng phải bảo vệ Hoắc Vũ Hạo. Nhân tài như vậy thật sự rất quan trọng với Tinh La Đế Quốc.

Ngoại trừ việc bảo vệ nhân tài, Bạch Hổ công tước cũng không nhận ra sâu trong lòng mình có một loại cảm xúc không thể giải thích được đã cắm rễ nảy mầm trong đó. Ông ta không nhận ra tình cảm của mình dành cho Hoắc Vũ Hạo đã vượt qua sự quan tâm dành cho cấp dưới bình thường, mà giống như tình cảm gia đình hơn...

Diệp CốT Y lo lắng siết chặt tay, trong lòng nàng không ngừng cầu nguyện. Nam Thu Thu chắp hai tay trước ngực, lẩm bẩm điều gì đó.

Bạch Hổ công tước nhỏ giọng nói: “Vũ Hạo không sao đâu, mọi người yên tâm đi. Những người chữa trị cho hắn chính là đại sư trị liệu số một của Tinh La Đế Quốc chúng ta. Bà ấy chính là phó đường chủ Cung Phung Đường của Hoàng gia, đồng thời cũng là một vị cường giả cấp Siêu Cấp Đấu La. Chỉ cần người bị thương còn thở, bà ấy sẽ có thể chữa trị được. Có lẽ các người cũng đã từng nghe nói qua, tên của vị tiền bối này là Vương Tiên Nhi.”

Nghe thấy ba chữ "Vương Tiên Nhi" kia, Từ Tam Thạch là người phản ứng đầu tiên. Thân thể hắn ta đột nhiên chấn động, sau đó trong mắt tràn đầy sự sợ hãi lẫn vui mừng, hỏi: "Ngài đang nói đến tiền bối Y Tiên Đấu La Vương Tiên Nhi sao?"

Bạch Hổ công tước khẽ gật đầu.

Từ Tam Thạch lập tức thở phào nhẹ nhõm, giải thích với những người khác: "Tiền bối Vương Tiên Nhi được biết đến là hồn sư hệ trị liệu số một trên thế giới. Về vai vế, Lão Trang trong học viện của chúng ta đứng sau Vương tiền bối. Lão Trang đã từng nói, Vương tiền bối là hồn sư hệ trị liệu mạnh mẽ nhất. Võ Hồn của bà ấy là thiên sứ trị liệu.”

Các hồn sư phụ trợ của hệ trị liệu và hệ thức ăn muốn tu luyện đến cấp độ Phong Hào Đấu La sẽ khó khăn hơn những hồn sư am hiểu về chiến đấu rất nhiều.

Chiến đấu thường kích thích phát huy tiềm năng của các hồn sư nhiều hơn, trong khi các hồn sư hệ trị liệu và hệ thức ăn hầu như sẽ không tham gia vào trận chiến. Bọn họ chỉ có thể dựa vào sự nỗ lực và kinh nghiệm của mình để tăng lên từ từ, bởi vậy, có thể đạt đến cấp độ phong Hào Đấu La, có thể nói là rất hiếm. Về phần Siêu Cấp Đấu la, điều đó càng không thể.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...