Bản Dịch Đấu La Đại Lục 2 (Tuyệt Thế Đường Môn)
-
Chapter 936: Đường Vũ Đồng lau chùi (1)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Mặc dù tổng số lượng Sinh Mệnh Lực này cũng không nhiều, không thể nào so sánh với tu vi cấp bậc Siêu Cấp Đấu La của bà ta, nhưng đối với bà ta mà nói lực lượng này giống như hạt giống. Sau khi những Sinh Mệnh Lực thuần túy này xâm nhập vào cơ thể bà ta, bà ta lập tức khống chế những lực lượng nào xâm nhập vào trung tâm hồn lực của mình và phong ấn nó. Đồng thời bà ta điều động hồn lực của bản thân, vô tri vô giác thay đổi ghi nhớ đặc tính của Sinh Mệnh Lực thuần túy này.
Sự sợ hãi lẫn vui mừng xuất hiện trên khuôn mặt tuyệt sắc của Y Tiên Đấu La. Đã đến cấp độ này, muốn tiến lên một bước cũng khó như lên trời. Bà ta là Siêu Cấp Đấu La hệ trị liệu thì càng khó khăn hơn.
Thật ra Y Tiên Đấu La Vương Tiên Nhi và Long Thần Đấu La Mục Ân, Long Hoàng Đấu La Long Tiêu Dao là nhân vật cùng một thời đại, cũng là trưởng lão duy nhất còn lại của Tinh La Đế Quốc, nhiều năm qua bà ta vẫn luôn bảo vệ Tinh La Đế Quốc.
Nhưng tuổi càng lớn, đã gần hai trăm tuổi bà ta cảm thấy tốc độ sinh lực của mình càng ngày càng trôi nhanh hơn, chỉ sống tối đa mười năm nữa.
Thế nhưng, nguồn Sinh Mệnh Lực thuần túy mà Hoắc Vũ Hạo vừa truyền ngược lại cơ thể bà ta mang đến cơ hội cho bà ta tiến về phía trước một lần nữa.
Bà ta đã tích lũy đủ từ lâu rồi, cái bà ta thiếu chính là sự hiểu biết và cơ hội. Mà phần Sinh Mệnh Lực trên người Hoắc Vũ Hạo phóng ra này đã cho bà ta cơ hội này! Bà ta chỉ cần nhớ kỹ đặc tính của Sinh Mệnh Lực này, hơn nữa còn tiến hành chuyển hóa hồn lực của mình theo đặc tính này, rất có thể hồn lực của bà ta sẽ tăng lên một cấp.
Tu vi của bà ta tăng lên một cấp có nghĩa là tuổi thọ của bà ta có thể kéo dài được vài thập niên nữa.
Lúc trước tu vi của lão Mục đạt đến Cực Hạn Đấu La nên chỉ sống được hơn hai trăm tuổi, chủ yếu là vì lúc còn trẻ ông ta bị thương quá nghiêm trọng.
Hiện tại những người cùng tuổi và cùng cấp bậc với ông ta như Long Thần Đấu La Long Tiêu Dao và Tử Thần Đấu La Diệp Tịch Thủy vẫn còn sống rất tốt. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, bọn họ sống đến ba trăm tuổi cũng không có vấn đề gì.
Sau khi vui mừng một lúc, Y Tiên Đấu La lập tức gia tăng Sinh Mệnh Lực phát ra của Hoắc Vũ Hạo. Lương y như từ mẫu, Y Tiên Đấu La trách trời thương dân, tính cách cực kỳ nhân hậu, bà ta không bao giờ muốn vì mình mà ảnh hưởng đến thân thể của Hoắc Vũ Hạo.
Sau khi quan sát cẩn thận, bà ta nhanh chóng hạ quyết tâm. Tình hình của Hoắc Vũ Hạo rất tốt, thậm chí còn tốt hơn so với dự đoán. Lúc trước xuất hiện tình huống Sinh Mệnh Lực xoáy tròn này là vì Sinh Mệnh Lực trong có thể hắn đã đạt đến mức độ bão hòa. Trạng thái này không phải bà ta tạo cho Hoắc Vũ Hạo, Sinh Mệnh Lực bà ta cung cấp cho Hoắc Vũ Hạo chỉ là lời dẫn để kích động Sinh Mệnh Lực trong cơ thể Hoắc Vũ Hạo. Lúc này thân thể của hắn đã tràn đầy Sinh Mệnh Lực.
Trong lòng Vương Tiên Nhi thầm tán thưởng, quả nhiên lỗi người đều có vận mệnh riêng của mình! Nếu như những Sinh Mệnh Lực này thuộc về bà ta, thì bà ta tin rằng sau này mình sẽ có cơ hội đạt đến cấp độ Cực Hạn Đấu La. Đối với bà ta mà nói Sinh Mệnh thuần túy có thể chuyển hóa thành hồn lực.
Tuy nhiên, những Sinh Mệnh Lực thuần túy trong thân thể Hoắc Vũ Hạo chỉ có tác dụng tăng cường sinh lực cho hắn mà thôi.
Sinh Mệnh Lực dư thừa trong không khí được Y Tiên Đấu La thu hồi về cơ thể mình, không thể lãng phí được! Hôm nay bà ta cũng thu hoạch được một khoản lớn - sau một lúc, bà ta cảm thấy nút thắt đang làm phiền mình dường như đang được buông lỏng. Cánh cửa từ cấp chín mươi lăm lên cấp chín mươi sáu dường như đang dần mở ra với bà ta.
Ánh sáng xanh dần thu lại, đỉnh núi lại bình tĩnh trở lại lần nữa. Sắc mặt Hoắc Vũ Hạo đã có chút huyết sắc so với lúc trước.
Vương Tiên Nhi kiểm tra cơ thể Hoắc Vũ Hạo một lần nữa, kinh ngạc phát hiện, tuy kinh mạch của hắn bị đứt gãy nhưng ở phần đứt gãy đó lại có Sinh Mệnh Lực nối liền.
Nói cách khác, Sinh Mệnh Lực thuần túy này đã giúp kết nối những kinh mạch bị đứt gãy của Hoắc Vũ Hạo và chữa lành giúp chúng.
Huyết dịch trong cơ thể Hoắc Vũ Hạo bắt đầu lưu thông trở lại một lần nữa.
Cảnh tượng kỳ lạ như vậy khiến Y Tiên Đấu La đã sống gần hai trăm năm không khỏi sợ ngây người. Điều này quá thần kỳ.
“Tiền bối, thế nào rồi?” Từ Tam Thạch nhỏ giọng hỏi.
Y Tiên Đấu La nói: “Tốt rồi, hắn không sao cả, chỉ là cần có thời gian tĩnh dưỡng. Trước tiên đưa hắn về đi.” Nói xong, hai tay của bà ta làm một động tác tạo ảo ảnh ấn lên người Hoắc Vũ Hạo.
Những tia sáng màu xanh nhu hòa biến thành những ánh sánh quấn lấy thân thể của Hoắc Vũ Hạo, nâng hắn lên nhưng không lắc lư chút nào.
Y Tiên Đấu La Vương Tiên Nhi quay người nhìn về phía Bạch Hổ công tước, nói: “Công tước đại nhân, trước tiên ta dẫn hắn về để quan sát một thời gian ngắn. Tình huống của hắn rất đặc biệt, nhưng có lẽ không có vấn đề gì lớn.”
“Được, vậy nhờ cậy ngài.” Bạch Hổ công tước lại cung kính chào Y Tiên Đấu La.
Lúc này, đại cục của núi Minh Đấu đã được định.
Dù sao, Nhật Nguyệt Đế Quốc cũng không đóng quân ở đây, khi Tháp Tử Thần rời đi, việc phòng ngự ở đây chắc chắn sẽ thất bại. Lần này, mặc dù không đánh chết nhiều hồn đạo sư của Nhật Nguyệt Đế Quốc, nhưng Nhật Nguyệt Đế Quốc không thể mang đi rất nhiều hồn đạo khí, đối với Tinh La Đế Quốc đây xem như là một thu hoạch lớn.
Những người của học viện Sử Lai Khắc cũng không ở lại, đều đi theo sau Y Tiên Đấu La bay về phía Tây Bắc quân đoàn doanh.
Chuyện xảy ra đêm nay thật sự là kinh tâm động phách! Nhưng những người còn lại chỉ trải qua phần sau của trận chiến. Chỉ có Đường Vũ Đồng biết tình hình nửa trận trước.
Nhìn Hoắc Vũ Hạo bị ánh sáng xanh bao lấy, ánh mắt Đường Vũ Đồng sáng lên, cũng có chút phức tạp, không biết nàng đang nghĩ gì.
Mọi người nhanh chóng quay lại quân doanh. Y Tiên Đấu La Vương Tiên Nhi đưa Hoắc Vũ Hạo đến lều trại rồi kiểm tra cho hắn một lần nữa. Bà ta dặn những người của học viện Sử Lai Nhắc không được di chuyển Hoắc Vũ Hạo, để cho hắn tĩnh dưỡng thật tốt. Không bao lâu nữa là hắn có thể hồi phục dần dần.
Sau khi phân phó xong, vị Y Tiên Đấu La này lại trở về hình dạng tuổi già sức yêu, để lại địa chỉ lều trại của mình rồi mới rời đi. Bà ta vội vàng quay về chuyển đổi hồn lực của bản thân, nếm thử đột phá cấp chín mươi sáu.
Những người khác của học viện Sử Lai Khắc vây quanh Hoắc Vũ Hạo, lúc này bọn họ mới thở dài một hơi.
Đoạt lại núi Minh Đấu một lần nữa làm toàn bộ cục diện của đại lục có phần thay đổi. Nhiệm vụ của bọn họ tới tập đoàn Tây Bắc của Tinh La Đế Quốc coi như là hoàn thành. Về phần tiếp theo Tinh La Đế Quốc sẽ dụng binh với Nhật Nguyệt Đế Quốc như thế nào, đó là chuyện của Bạch Hổ công tước. Đối với bọn họ, chuyện quan trọng nhất là bao giờ Hoắc Vũ Hạo mới có thể khôi phục lại.
Sau một lúc lâu, Từ Tam Thạch nói: “Được rồi, mọi người vất vả cả đêm cũng mệt rồi. Như thế này đi, chúng ta thay nhau chăm sóc Vũ Hạo. Phụ nữ vẫn cẩn thận hơn, Cốt Y, chỗ này giao cho ngươi từ giờ đến hửng đông, sau đó là Thu Thu, còn những người khác thì sắp xếp sau. Lão Quý thì thôi đi, Cốt Y ở lại còn những người khác quay về nghỉ ngơi đi.”
Hoắc Vũ Hạo trọn thương hôn mê nên Từ Tam Thạch đương nhiên trở thành người đứng đầu. Mọi người đều gật đầu, thậm chí Diệp Cốt Y còn cảm kích nhìn Từ Tam Thạch.
Ánh mắt Đường Vũ Đồng có chút kỳ lạ liếc nhìn Diệp Cốt Y, lại nhìn Hoắc Vũ Hạo bình tĩnh nằm ở đó một chút rồi mới quay người đi ra ngoài.
Nhìn bóng lưng của nàng, trên mặt Từ Tam Thạch nở nụ cười. Đôi khi, một mặt hợp tác chưa chắc là chuyện tốt, đôi khi sử dụng các phương pháp khác lại có thể mang đến hiệu quả đặc biệt.
Mặc dù Từ Tam Thạch không biết Đường Vũ Đồng có phải Vương Đông Nhi hay không, nhưng ít nhất nàng giống Vương Đông Nhi như đúc, điều này không thể sai được. Nếu như Đông Nhi thật sự xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, có lẽ sau này Đường Vũ Đồng có thể trở thành chỗ dựa mới cho Hoắc Vũ Hạo, cho nên hắn ta mới thúc đẩy quan hệ giữa bọn họ.
Tất cả mọi người đi ra ngoài, chỉ để lại một mình Diệp Cốt Y ở trong lều.
Nhìn Hoắc Vũ Hạo nằm ở trên giường, Diệp Cốt Y thở phào một tiếng.
“Vũ Hạo, mau khỏe lại đi. Ta biết rõ trong lòng ngươi chưa từng có ta, cũng không yêu thích ta, nhưng không biết tại sao lại có cơ hội ở cạnh, cơ hội chăm sóc ngươi như vậy, ta cảm thấy rất vui vẻ. Có phải ta rất ngu ngốc không?”
Diệp Cốt Y mỉm cười, đứng dậy, đi sang một bên, bưng một cái chậu nước nóng đến bên cạnh Hoắc Vũ Hạo, dùng khăn sạch cẩn thận lau vết máu đen còn trên mặt hắn.
Nàng không dám thay y phục cho Hoắc Vũ Hạo vì sợ chạm vào cơ thể hắn sẽ làm ảnh hưởng đến quá trình hồi phục của hắn, nhưng lau nhẹ nhàng cũng không có vấn đề gì.
Dưới động tác nhẹ nhàng của nàng, sau một lúc sắc mặt của Hoắc Vũ Hạo lại hiện ra, vết máu đen trên mặt cũng biến mất.
Sắc mặt hắn vàng như nến, dường như là do mất máu quá nhiều, nhưng khí tức sinh mệnh tỏa ra từ người hắn vẫn nồng nặc như trước.
Diệp Cốt Y giơ tay lên muốn chạm vào khuôn mặt hắn, nhưng bàn tay lại lơ lửng trên mặt, cuối cùng cũng không đặt xuống.
“Oan gia, ngươi thật sự là oan gia của ta!” Diệp Cốt Y nhẹ nhàng thở dài một tiếng, rút tay lại rồi yên lặng ngồi bên cạnh hắn, yên lặng chăm chú nhìn vào khuôn mặt hắn.
Bên ngoài lều, một đôi mặt dễ thương yên lặng rời khỏi rèm cửa. Đường Vũ Đồng đứng ở nơi đó, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Vừa rồi khi rời khỏi lều, nàng không ngừng tự nói với mình: Hắn đã như vậy rồi, cũng không có chuyện gì với Diệp Cốt Y nữa. Thế nhưng sau khi trở lại lều của mình, cho dù có thế nào nàng cũng không bình tĩnh được, lại lặng lẽ đi về, đứng bên ngoài lều nhìn lén, đúng lúc nhìn thấy cảnh Diệp Cốt Y lau mặt cho Hoắc Vũ Hạo.
Một cảm giác khó có thể hình dung lập tức tràn ngập trong lòng nàng, thậm chí nàng còn muốn lao vào, nhưng nàng nhanh chóng tỉnh táo lại.
Tại sao ta phải như vậy? Hắn và ta không có quan hệ gì, tại sao ta phải quan tâm đến hắn làm gì? Người khác đối tốt với hắn tại sao ta phải cảm thấy không vui?
Những câu hỏi này không ngừng quanh quẩn trong đầu nàng. Khi nàng nhìn thấy Diệp Cốt Y giơ tay lên sờ vào mặt Hoắc Vũ Hạo, ý nghĩ thuyết phục mình của nàng lập tức tan thành mây khói, nhịn không được muốn xông vào. Mãi đến đi Diệp Cốt Y thả tay xuống nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Đường Vũ Đồng xoay người lại, nhìn bầu trời đêm, mười ngón tay vào nhau, thè lưỡi về phía xa, trong lòng thầm nghĩ: Đường Vũ Đồng, ngươi bị làm sao vậy? Tại sao lại phải nhớ thương người kia? Chẳng lẽ, cảm giác vừa rồi là ghen sao? Tại sao? Cũng bởi vì hắn đã cứu ta? Không, không phải như vậy! Hắn chính là một người bình thường, hơn nữa hắn đã có người yêu. Cho dù hắn có xuất sắc như thế nào? Hắn cũng không tính là đẹp trai! Ngủ, đi về ngủ!
Nói xong, nàng đi từng bước về phía lều của mình.
Sáng sớm, Y Tiên Đấu La Vương Tiên Nhi đã vui mừng hớn hở đi về phía lều của Hoắc Vũ Hạo, kiểm tra thân thể cho hắn một lần nữa.
Đúng như phán đoán của bà ta ngày hôm qua, sau khi hấp thu Sinh Mệnh Lực trên người Hoắc Vũ Hạo phóng xuất ra, cuối cùng bà ta cũng đã phát tan nút thắt đã áp chế mình nhiều năm nay.Từ cấp chín mươi lăm đến cấp chín mươi sáu thật sự không dễ dàng. Bà ta bỏ ra gần sáu mươi năm, cuối cùng cũng đi đến bước này. Chuyện vui này chắc chắn đến từ chàng trai trẻ đang hôn mê kia. Cho nên, sáng sớm bà ta đã đến rồi.
Tuy nhiên bà ta không cần phải trị liệu gì cho Hoắc Vũ Hạo, nhưng bà ta muốn đảm bảo trong quá trình khôi phục của hắn không xảy ra vấn đề gì, xem như là hồi báo ân tình này.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook