Bản Dịch Đấu La Đại Lục 2 (Tuyệt Thế Đường Môn)
Chapter 939: Thức tỉnh, khai ngộ (1)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Đột nhiên, từng cơn mát lạnh truyền đến, dần dần tưới tắt ngọn lửa thống khổ trong cơ thể hắn. Cảm giác nhẹ nhàng khoan khái này hết sức thoải mái dễ chịu, cũng khiến Hoắc Vũ Hạo đang ngủ say dần thả lỏng thần kinh lại.

Đang ở trong mộng, Đông Nhi về bên cạnh hắn, rúc đến bên cạnh hắn. Ngửi thấy mùi thơm nhàn nhạt trên người Đông Nhi, nắm lấy đôi tay nhỏ bé của nàng, Hoắc Vũ Hạo chỉ cảm thấy lòng mình hoàn toàn bình tĩnh lại. Có Đông Nhi ở bên, mọi nỗi đau hắn phải chịu đựng trong quá khứ dường như chẳng là gì cả. Chỉ cần Đông Nhi quay lại, tất cả những điều này sẽ không còn đau đớn nữa. Ít nhất sau đắng cay còn có vị ngọt.

Sáng sớm, khi tia nắng mặt trời đầu tiên chiếu vào doanh trại, chiếu thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp của Đường Vũ Đồng. Nàng vô thức muốn đưa tay lên che ánh mặt trời, lại nhận ra tay mình có chút nặng.Mở mắt ra, đôi mắt to màu xanh da trời còn có chút mơ mơ màng màng, đầu tiên nàng nhìn thấy một bên mặt tái nhợt, có chút ửng hồng.

Đôi mắt to xinh đẹp lập tức trợn tròn, trong đầu trống rỗng - ta đang ở đâu đây? Tại sao lại có người ngủ cạnh ta?

Nàng suýt chút nữa đạp hắn ra ngoài. May thay, trong trí nhớ của nàng đã khắc sâu một bên mặt này rồi, khiến cô hiểu ra người này không thể bị thương.

Đường Vũ Đồng miễn cưỡng để tâm tình mình bình tĩnh lại, lấy lại bình tĩnh rồi nghiêm túc nhìn về phía người này. Hắn là Hoắc Vũ Hạo!

Tối hôm qua, trí nhớ cuối cùng cũng đã về, Đường Vũ Đồng không khỏi kinh hãi nghĩ: Nàng lại ngủ ở bên cạnh hắn, còn ngủ cả đêm. Cho dù người này vẫn còn đang hôn mê nhưng nàng vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng được.

Cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình, Đường Vũ Đồng càng thêm giật mình, nàng nhận ra mười ngón tay của mình và Đường Vũ Hạo đan chặt vào nhau, giống như nguyên bản là như vậy.

Không thể nào? Đường Vũ Đồng ngươi đang làm gì vậy?

Đường Vũ Đồng xấu hổ ngồi xuống, nhanh chóng rút tay mình lại, khuôn mặt nàng xấu hổ đến đỏ bừng. Hoắc Vũ Hạo vẫn còn đang hôn mê, hiển nhiên sẽ không chủ động đến nắm tay nàng. Chẳng lẽ đêm qua nàng chẳng những chủ động ngủ bên cạnh hắn mà còn chủ động nắm tay hắn sao? Đây là điều không thể tưởng tượng được.

Hai tay Đường Vũ Đồng áp vào khuôn mặt đang nóng lên của mình, trong lúc nhất thời nàng không dám nhìn Hoắc Vũ Hạo.

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng bước chân.

Đường Vũ Đồng như bị điện giật nhanh chóng bắn người lên, đứng ở bên giường, sau đó nàng nhanh chóng vận chuyển hồn lực để cho bản thân mình bình tĩnh lại.

Màn cửa nhấc lên, Từ Tam Thạch, Giang Nam Nam cùng nhau đi vào. Nhìn thấy Đường Vũ Đồng đứng ở bên giường, Giang Nam Nam không nhịn được cười nói: “Vũ Đồng, cho dù là chăm sóc Vũ Hạo ngươi cũng không cần đứng như vậy! Vũ Hạo thế nào rồi? Không có thay đổi gì sao?”

Đường Vũ Đồng quay lưng về phía bọn họ, khẽ gật đầu: “Rất tốt, tất cả mọi thứ đều bình thường.”

Từ Tam Thạch và Giang Nam Nam đi đến bên cạnh giường. Từ Tam Thạch liếc nhìn Đường Vũ Đồng, đúng lúc nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của nàng. Hắn ta thấy, có lẽ Đường Vũ Đồng vẫn vì chuyện lau người cho Hoắc Vũ Hạo tối hôm qua mà cảm thấy ngượng ngùng. Trong lòng hắn ta không khỏi cười thầm nhưng vẫn không vạch trần nàng.

“Ồ, khí sắc của Vũ Hạo đã tốt hơn rất nhiều. Ngươi xem, trên mặt hắn đã có huyết sắc.” Giang Nam Nam vui mừng nói.

Từ Tam Thạch cúi đầu nhìn lại.

Cũng không ph

Đúng không? Sắc mặt của Vũ Hạo đã hồng hào hơn mấy ngày trước rất nhiều, khí tức cũng trầm trọng vững vàng hơn.

“Vũ Đồng, vẫn là ngươi chăm sóc tốt nhất! Xem ra, không bao lâu nữa Vũ Hạo sẽ khỏe lại thôi.” Từ Tam Thạch khen ngợi nói.

“Ừ, hy vọng hắn sẽ sớm khỏi bệnh.” Đường Vũ Đồng vô thức nói.

Giang Nam Nam nói: “Vũ Đồng, ngươi đã chăm sóc một đêm rồi, nhất định rất mệt mỏi nên về nghỉ ngơi đi. Ngày hôm nay ta và Tam Thạch đến chăm sóc hắn.”

“A, được.” Đường Vũ Đồng gật đầu với bọn họ, vội vàng đi ra ngoài. Sau khi đi ra khỏi lều của Hoắc Vũ Hạo, nàng lập tức chạy nhanh về lều của mình.

Giang Nam Nam nhìn tấm rèm cửa lều còn có chút lay động, không khỏi thắc mắc: "Này, sao Vũ Đồng như chạy trối chết vậy?"

Từ Tam Thạch cười haha nói: “Ai biết được? Vũ Hạo đã như vậy rồi, muốn làm chuyện xấu cũng không được.”

Khuôn mặt của Giang Nam Nam đỏ lên, tức giận trừng mắt liếc nhìn hắn ta.

Đúng lúc này, mắt Từ Tam Thạch đột nhiên trừng lớn. Hắn bất ngờ nhìn thấy, hai bên khóe miệng của Hoắc Vũ Hạo nằm ở trên giường cong lên, giống như đang cười!

Tốc độ khôi phục của Hoắc Vũ Hạo rất nhanh, xế chiều hôm đó, hắn tỉnh dậy sau giấc ngủ say. Mặc dù cơ thể hắn vẫn còn rất yếu, nhưng tinh thần minh mẫn của hắn chắc có nghĩa là hắn đang hồi phục nhanh chóng.

“Tiểu thử thối, có phải buổi sáng đệ đã nghe được cái gì không?” Buổi chiều Từ Tam Thạch đang chăm sóc Hoắc Vũ Hạo, vừa cho Hoắc Vũ Hạo uống chút nước, hắn ta lập tức hạ giọng hung dữ hỏi thăm.

Hoắc Vũ Hạo mỉm cười nói: “Không có! Đệ không nghe được gì cả.”

“Thật sao?” Vẻ mặt Từ Tam Thạch nghi ngờ nhìn hắn: “Nhưng tại sao lúc đó ta lại cảm thấy đệ đang cười nhỉ?"

Hoắc Vũ Hạo liếc mắt nói: “Tam sư huynh, huynh là có tật giật mình sao.”

“Phì, ta quang minh chính đại, làm sao có tật giật mình được? Đúng rồi, Vũ Hạo, lần này chúng ta trợ giúp Tinh La Đế Quốc đoạt lại núi minh Đấu một lần nữa, sau đó uy hiếp lãnh địa của Nhật Nguyệt Đế Quốc, mục tiêu chiến lược đã đạt được. Chờ đệ khỏe lại, chúng ta hẳn sẽ trở về đúng chứ?”

Hoắc Vũ Hạo nói: “Ừm, cũng đến lúc phải trở về rồi. Không biết tình hình của Thiên Hồn Đế Quốc thế nào rồi. Nếu như Thiên Hồn Đế Quốc bị công hãm hoàn toàn, như vậy Nhật Nguyệt Đế Quốc sẽ trực tiếp uy hiếp vào học viện Sử Lai Khắc. Chờ đệ tốt lên một chút, chúng ta nhanh chóng quay lại học viện.”

Từ Tam Thạch nói: “Vậy cũng tốt. Đúng rồi, Tinh La Đế Quốc đã hạ lệnh khen thưởng chúng ta rồi, chúng ta được ban thưởng rất nhiều. Về tiền tài thù chúng ta nhận, nhưng Tước vị thì chúng ta không nhận. Bọn họ có cho đệ Tước vị Thừa Kế Hầu Tước, đệ có kế hoạch gì không?”

Hoắc Vũ Hạo thở dài một tiếng nói: “Cái khác thì không sao, nhưng cái Thừa Kế Hầu Tước này có ích với đệ, cứ nhận nó đi. Tình hình phía trước thế nào?”Từ Tam Thạch nói: “Sau khi Tinh La Đế Quốc một lần nữa đoạt được núi Minh Đấu đã đóng quân ở bên đó, sau đó phái ra hơn mười hồn sư tạo thành tiểu đội, lẻn vào Nhật Nguyệt Đế Quốc để phá hủy. Hành động lần này chính là vì kéo sự chú ý của Nhật Nguyệt Đế Quốc. Về phần có thể có hiệu quả thế nào chúng ta cũng không biết. Sau ngày hôm đó, chúng ta không có tham dự hành động quân sự của bọn họ nữa.”

Hoắc Vũ Hạo nói: “Như vậy cũng tốt. Đệ tin tưởng ánh mắt chiến lược của Bạch Hổ Công Tước, sẽ không phạm phải sai lầm như vậy. Binh sĩ tinh nhuệ của Tinh La Đế Quốc đều ở đây, cho dù Nhật Nguyệt Đế Quốc có điều động một đại quân đông đến đây thì muốn chiếm lại núi Minh Đấu lần nữa cũng chỉ phí công mà thôi. Huống chi hiện tại chủ lực của Nhật Nguyệt Đế Quốc đều ở bên chỗ Thiên Hồn Đế Quốc kia.

Từ Tam Thạch cười khổ nói: “Ta cảm thấy Tinh La Đế Quốc sẽ không mang đến uy hiếp quá lớn cho Nhật Nguyệt Đế Quốc. Tử Thần Đấu La kia thật đáng sợ! Có bà ta ở đây, Nhật Nguyệt Đế Quốc sẽ rất khó bị thất thủ.”

Trên mặt Hoắc Vũ hạo lộ ra một tia buồn bã. Sao hắn có thể không biết Từ Tam Thạch đang nói đến chuyện gì? Cực Hạn Đấu La, Tử Thần Đấu La, Võ Hồn Diệp Tịch Thủy lại là Huyết Hồn Ma Khôi cực kì khủng bố, thực lực thật sự quá mạnh.

Hoắc Vũ Hạo vẫn còn nhớ rõ sư phụ của hắn đã từng nói, tà hồn sư rất khó tu luyện đến cảnh giới Phong Hào Đấu La. Một khi bọn họ trở thành Phong Hào Đấu La thì đó sẽ là thảm họa lớn.

Sau nhiều năm ẩn nhẫn, bây giờ Thánh Linh Giáo đã trở thành tâm điểm, chẳng những có được tà hồn sư cấp bậc Phong Hào Đấu La, thậm chí còn vị Cực Hạn Đấu La này ở đây, còn nắm trong tay món đồ Tử Thần Tháp đã đạt đến cấp mười. Ở thế giới loài người, Diệp Tịch Thủy đã gần như là vô địch. Bây giờ nàng ta lại trực tiếp tham gia chiến tranh. Lần này nàng ta bị Thần Thú Đế Thiên đe dọa rời đi, thế nhưng lần sau thì sao?

Sức mạnh của một người có thể không thay đổi được chiến tranh, nhưng sự uy hiếp của một người như vậy đủ để thay đổi cục diện cuộc chiến!

Huống chi, bên phía Thánh linh giáo còn có một vị Cực Hạn Đấu La Hắc Ám Thánh Long Long Tiêu Dao. Hai Cực Hạn Đấu La duy nhất còn sót lại trên thế giới hiện nay đều thuộc Nhật Nguyệt Đế Quốc. Điều này thực sự quá bất lợi tam quốc Đấu La Đại Lục.

Cán cân của cuộc chiến tranh này đã hoàn toàn nghiêng về phía Nhật Nguyệt Đế Quốc. Trước mắt mặc dù Tinh La Đế Quốc đã đoạt được núi Minh Đấu, thế nhưng sau này thì sao? Mặc dù đại quân của Nhật Nguyệt Đế Quốc đang ở bên Thiên Hồn Đế Quốc, thế nhưng có Tử Thần Đấu La Diệp Tịch Thủy tọa trấn thì không biết có bao nhiêu binh sĩ và hồn sư của Tinh La Đế Quốc phải chịu tai họa ngập đầu.

Đáng sợ hơn chính là, Diệp Tịch Thủy là tà hồn sư. Nhìn thấy trạng thái tinh thần ngày đó bà ta thể hiện ra, có thể thấy tinh thần của bà ta không bình thường. Một người như vậy căn bản sẽ không quan tâm đến cái chết của thường dân, cũng không có chuyện gì có thể uy hiếp được bà ta.

Hoắc Vũ Hạo nghĩ thầm: Thực lực của mình vẫn còn cách rất xa! Nếu như hắn có thể trở thành Phong Hào Đấu La, thậm chí là Siêu Cấp Đấu La, có lẽ còn có cơ hội ngăn cản bà ta. Thế nhưng, muốn trở thành Phong Hào Đấu La đâu có dễ như vậy?

Từ Tam Thạch thấy Hoắc Vũ Hạo trầm mặc không nói, hắn ta nói: “Ta đã truyền tin tức về, báo chuyện Tử Thần Đấu La Diệp Tịch Thủy có các chư vị trưởng lão của Hải Thần Các biết. Ta cảm thấy, sau đó không lâu sợ rằng học viện cũng phải vùi đầu vào trong chiến tranh. Nói cách khác, không ai có thể ngăn cản Nhật Nguyệt Đế Quốc được nữa.”

“Ừm.” Hoắc Vũ Hạo đang suy nghĩ tỉnh táo lại: “Chúng ta phải nhanh chóng trở về mới được. Dù sao bên Tinh La Đế Quốc cũng không bị đại quân của Nhật Nguyệt Đế Quốc uy hiếp, tạm thời vẫn có thể ổn định nhưng có lẽ bên phía Thiên Hồn Đế Quốc đang rất phiền phức. Có Tử Thần Đấu la, đệ cảm thấy cho dù lần này Tinh La Đế Quốc tiến quân vào trong Nhật Nguyệt Đế Quốc cũng sẽ không có kết quả tốt. Đệ sợ học viện cần phải có kế hoạch khác.”

Từ Tam Thạch nói: “Được rồi, trước tiên đệ đừng nghĩ nhiều như vậy, khôi phục cơ thể quan trọng hơn, đừng nói chuyện nữa nghỉ ngơi một chút đi.”

“Ừm.” Hoắc Vũ Hạo nhắm mắt lại lần nữa, lặng yên cảm nhận sự thay đổi của bản thân mình.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...