Bí Mật Của Đông Chí
-
Chương 50: Tả đội trưởng
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
***
Đồ Tiểu Bắc có một loại cảm giác bị lưu đày!
Hai trợ lý của Đồ Thịnh Bắc giống như áp giải phạm nhân một trái một phải kèm chặt hai bên cậu ta, nên khi xuống lầu không ai dám đi cùng thang máy với bọn họ. Hơn nữa trên gương mặt Đồ Tiểu Bắc còn ẩn hiện dấu bàn tay đỏ lừ, hai má cũng sưng vù, khiến cho ai nấy nhìn vào đều cảm thấy đau lòng.
Hai trợ lý áp giải cậu ta tới bãi đỗ xe, trong đó một người phụ trách lái xe, người còn lại ngồi ở ghế sau cùng với Đồ Tiểu Bắc. Đồ Tiểu Bắc biết hai trợ lý này đều là bộ đôi xuất ngũ mà Đồ Thịnh Bắc tuyển chọn, một người đấu với vài tên lưu manh hoàn toàn không có vấn đề gì. Đồ Tiểu Bắc cảm thấy lần này anh trai quản lý theo sát quá chặt với mình, còn phái người như vậy nhìn 24/24, mà không phải một mà những hai người.
Đồ Tiểu Bắc nhắm mắt lại tựa vào thành ghế, mấy ngày qua, cậu có một loại cảm giác như đang ở trong mộng không chút chân thật. Trịnh Từ cùng cậu cãi nhau to, càng cãi càng hăng, rốt cuộc nhắc tới chuyện chia tay, sau đó cậu chạy tới quán bar uống rượu, nửa tỉnh nửa say lái xe đi tìm Lăng Đông Chí, trong nhà tên đó không có người, cậu liền mơ mơ màng màng đỗ xe dưới lầu chờ. Không biết qua bao lâu, Đông Chí mới trở lại, rất nhanh mang theo vài cái túi to xuống lầu, rồi lái xe rời đi. Đồ Tiểu Bắc ma xui quỷ khiến đi theo…
Đồ Tiểu Bắc không biết mình vì sao lại làm như vậy, đầu óc cậu đã bị cồn làm cho mơ hồ, cái gì cũng không thể nghĩ, sau đó mọi việc làm ra hết thảy đều dựa theo bản năng. Ô tô tiến lên trong nháy mắt, thấy thân thể Lăng Đông Chí ngã sang một bên, cừu hận có thể phát tiết rất vui sướng, đan xen vào đó là cảm giác sợ hãi khi gây tội ác biến thành một loại khoái cảm quỷ dị.
Cậu vẫn luôn cho rằng mình cảm nhận thập phần rõ ràng cảm giác của bản thân, thẳng tới khi bị Đồ Thịnh Bắc rống giận, cho một cái bạt tai thật mạnh đánh lên mặt: “Mày có biết cái gì gọi là suy nghĩ trước khi hành động không hả, Đồ Tiểu Bắc? trước đây chuyện gì tao cũng thuận theo ý mày, cuối cùng lại dưỡng mày thành một đứa ngu ngốc như vậy hả?!”
Đồ Tiểu Bắc bị anh trai đánh tỉnh mộng.
Cậu vì cái gì phải làm như vậy?
Bởi vì hận?
Cậu hận ai? Lăng Đông Chí sao?
Dường như là hận, lại dường như không phải.
Cậu bỗng nhớ tới hồi trung học ngồi cùng bàn với một nữ sinh thích đọc Bách Dương tạp văn*, cậu cũng tò mò đọc vài trang, nhớ rõ có một đoạn bàn về ‘tình sát’. Đồng dạng là ‘tình sát’ có người giết tình nhân, có người lại hại tình địch. Bách Dương cho rằng nếu bạn giết chết người yêu bởi vì người kia cô phụ tình cảm của mình thì đó là ghen vì yêu; còn vì chiếm hữu dục mà ghen thì sẽ giết chết tình địch. (Bách Dương tạp văn: là những ghi chép thể hiện lý luận cùng tư tưởng nhân văn cả đời của tác giả Bạch Dương)
Từ điểm này suy ra, cậu một lòng muốn chỉnh chết Lăng Đông Chí, chính là vì… chiếm hữu dục với Trịnh Từ sao?!
Đồ Tiểu Bắc khó hiểu muốn cười, nguyên lai cậu mất nhiều thời gian như vậy chỉ là vì hư tình giả ý bên ngoài sao? Nếu mọi sự trả giá của cậu đều không có ý nghĩa nào, vậy tại sao trên đời này lại có nhiều người tranh đấu vì tình yêu cơ chứ?
Đồ Tiểu Bắc đem mặt vùi vào lòng bàn tay. Cậu không rõ vì cái gì mà Lăng Đông Chí lại lựa chọn phương thứ như thế để nhục nhã cậu, lại không chịu thống thống khoái khoái mà tới tìm cậu trả thù?
Anh ta đang chuẩn bị sao?
Vậy anh ta còn muốn chuẩn bị bao lâu nữa?
Đồ Tiểu Bắc có một loại cảm giác bị lưu đày!
Hai trợ lý của Đồ Thịnh Bắc giống như áp giải phạm nhân một trái một phải kèm chặt hai bên cậu ta, nên khi xuống lầu không ai dám đi cùng thang máy với bọn họ. Hơn nữa trên gương mặt Đồ Tiểu Bắc còn ẩn hiện dấu bàn tay đỏ lừ, hai má cũng sưng vù, khiến cho ai nấy nhìn vào đều cảm thấy đau lòng.
Hai trợ lý áp giải cậu ta tới bãi đỗ xe, trong đó một người phụ trách lái xe, người còn lại ngồi ở ghế sau cùng với Đồ Tiểu Bắc. Đồ Tiểu Bắc biết hai trợ lý này đều là bộ đôi xuất ngũ mà Đồ Thịnh Bắc tuyển chọn, một người đấu với vài tên lưu manh hoàn toàn không có vấn đề gì. Đồ Tiểu Bắc cảm thấy lần này anh trai quản lý theo sát quá chặt với mình, còn phái người như vậy nhìn 24/24, mà không phải một mà những hai người.
Đồ Tiểu Bắc nhắm mắt lại tựa vào thành ghế, mấy ngày qua, cậu có một loại cảm giác như đang ở trong mộng không chút chân thật. Trịnh Từ cùng cậu cãi nhau to, càng cãi càng hăng, rốt cuộc nhắc tới chuyện chia tay, sau đó cậu chạy tới quán bar uống rượu, nửa tỉnh nửa say lái xe đi tìm Lăng Đông Chí, trong nhà tên đó không có người, cậu liền mơ mơ màng màng đỗ xe dưới lầu chờ. Không biết qua bao lâu, Đông Chí mới trở lại, rất nhanh mang theo vài cái túi to xuống lầu, rồi lái xe rời đi. Đồ Tiểu Bắc ma xui quỷ khiến đi theo…
Đồ Tiểu Bắc không biết mình vì sao lại làm như vậy, đầu óc cậu đã bị cồn làm cho mơ hồ, cái gì cũng không thể nghĩ, sau đó mọi việc làm ra hết thảy đều dựa theo bản năng. Ô tô tiến lên trong nháy mắt, thấy thân thể Lăng Đông Chí ngã sang một bên, cừu hận có thể phát tiết rất vui sướng, đan xen vào đó là cảm giác sợ hãi khi gây tội ác biến thành một loại khoái cảm quỷ dị.
Cậu vẫn luôn cho rằng mình cảm nhận thập phần rõ ràng cảm giác của bản thân, thẳng tới khi bị Đồ Thịnh Bắc rống giận, cho một cái bạt tai thật mạnh đánh lên mặt: “Mày có biết cái gì gọi là suy nghĩ trước khi hành động không hả, Đồ Tiểu Bắc? trước đây chuyện gì tao cũng thuận theo ý mày, cuối cùng lại dưỡng mày thành một đứa ngu ngốc như vậy hả?!”
Đồ Tiểu Bắc bị anh trai đánh tỉnh mộng.
Cậu vì cái gì phải làm như vậy?
Bởi vì hận?
Cậu hận ai? Lăng Đông Chí sao?
Dường như là hận, lại dường như không phải.
Cậu bỗng nhớ tới hồi trung học ngồi cùng bàn với một nữ sinh thích đọc Bách Dương tạp văn*, cậu cũng tò mò đọc vài trang, nhớ rõ có một đoạn bàn về ‘tình sát’. Đồng dạng là ‘tình sát’ có người giết tình nhân, có người lại hại tình địch. Bách Dương cho rằng nếu bạn giết chết người yêu bởi vì người kia cô phụ tình cảm của mình thì đó là ghen vì yêu; còn vì chiếm hữu dục mà ghen thì sẽ giết chết tình địch. (Bách Dương tạp văn: là những ghi chép thể hiện lý luận cùng tư tưởng nhân văn cả đời của tác giả Bạch Dương)
Từ điểm này suy ra, cậu một lòng muốn chỉnh chết Lăng Đông Chí, chính là vì… chiếm hữu dục với Trịnh Từ sao?!
Đồ Tiểu Bắc khó hiểu muốn cười, nguyên lai cậu mất nhiều thời gian như vậy chỉ là vì hư tình giả ý bên ngoài sao? Nếu mọi sự trả giá của cậu đều không có ý nghĩa nào, vậy tại sao trên đời này lại có nhiều người tranh đấu vì tình yêu cơ chứ?
Đồ Tiểu Bắc đem mặt vùi vào lòng bàn tay. Cậu không rõ vì cái gì mà Lăng Đông Chí lại lựa chọn phương thứ như thế để nhục nhã cậu, lại không chịu thống thống khoái khoái mà tới tìm cậu trả thù?
Anh ta đang chuẩn bị sao?
Vậy anh ta còn muốn chuẩn bị bao lâu nữa?
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook