Bộ Bộ Sinh Liên
-
Chương 436: Rối ren
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
****
"Tìm thống soái của Khương, Thổ Phiên, Hồi Hột, Khiết Đan, còn cả bộ tộc người Hán nữa, tìm hiểu dân số, tập quán sinh hoạt, hoặc mục canh, nhanh chóng hoạch định khu vực, đồng thời tiến hành cải tổ. Việc này tự ngươi đi giải quyết" Dương Hạo nói.
Đinh Thừa Tông mỉm cười nói: "Như vậy tốt lắm, càng bận rộn bao nhiêu ta mới càng cảm thấy mình không phải là kẻ vô dụng, huống hồ đây là chuyện của huynh đệ".
Sắc mặt của hắn quả nhiên rất tốt, thần khí cũng dần khôi phục lại được như xưa. Dương Hạo thấy vui vẻ, gật gật đầu, mắt nhìn vào Đinh Thừa Tông, rồi quay người nói với Lâm Bằng Vũ: "Lâm lão, việc binh sĩ do ông phụ trách. Ngoài đoàn binh thường bị này thì mỗi bộ lạc, những đứa trẻ tuổi từ bảy đến mười bốn cũng đều phải tiến hành luyện quân định kỳ, đây là việc rất quan trọng, hộ tịch vẫn chưa xây dựng xong, hai việc này đồng thời phải tiến hành song song."
Lâm Bằng Vũ đang xử lý một đống tài liệu lớn nghe thấy vậy liền ngẩng đầu lên đồng ý: "Tiểu Vũ, Đông Nhi bao giờ tới?" Mục Vũ hỏi. "Tỷ tỷ của ta đang tới, chắc khoảng ngày kia sẽ tới Ngân Châu". "Vậy thì tốt!"
Dương Hạo nói: "Phạm tiên sinh, vũ khí trong kho của phủ và số lượng lương thực cần làm rõ ràng. Còn nữa, số binh sĩ thương vong cần phải được chăm sóc tốt, định cư ngay trong thành Ngân Châu, sau cuộc đại chiến, trong thành rất nhiều quả phụ, có thể tìm người tác hợp cho họ, khiến nam nữ đều có chỗ dựa, đã không thể dùng việc kinh doanh mưu sinh thì phải đảm bảo cho họ, việc này có liên quan đến tinh thần của quân Lô Châu chúng ta, chớ có sơ xuất".
Doanh Điền phụ trách việc ở Tần Giang, Lô Vũ Hiên, thấy mấy vị quan đang vây quanh án nghe dặn dò, cũng nhanh chóng vâng một tiếng: "Thái úy xin cứ yên tâm, việc này thần đã sắp xếp rồi, sau này sẽ đích thân quan tâm".
Lúc đó, Diệp đại thiếu hớt hải xông vào nói: "Thái úy, mật tín Đông Kinh".
Mọi người trong sảnh đang bận rộn đều phải ngẩng đầu lên ngó Dương Hạo, Dương Hạo vội vàng mở ống trúc, lấy thư ra, phát hiện bức thư này dùng mật mã của quân khác viết, Dương Hạo vội bảo Mục Vũ lôi ra, tự mình nằm sấp trên án dịch, xem hồi lâu mới từ từ đứng lên, trên mặt lộ vẻ nửa cười nửa không.
Trong sảnh im ắng, tất cả mọi người đều đang dõi theo hắn, Dương Hạo cười ha hả nói: "Nhìn cái gì, có rất nhiều việc đang đợi đi làm kìa, phải dốc sức làm cho thật tốt". Nói rồi đem lá thư ra đốt sạch sẽ.
Lúc này đây bảy tám cỗ xe đang hướng về phía thành Ngân Châu, nhìn thành Ngân Châu dựng đứng từ đằng xa, Thúc Đại Lang đang ngồi trên xe.
Trên tay hắn là một tấm lụa tơ tằm mỏng manh, nhìn hồi lau, Thúc Đại Lang mới đốt trụi tấm lụa đó, lẩm bẩm nói: "Cái tên Dương Hạo này, quả là có bản lĩnh làm như vậy sao? Bọn chúng… quả nhiên là đã thoát khỏi Biện Kinh…"
Thúc Đại Lang kinh ngạc trước tài dự đoán của Dương Hạo về những chuyện thế này, có điều sự chú ý chủ yếu nằm ở việc hắn có thể tận dụng được bao nhiêu điểm tốt ở mỗi người. Thúc Đại Lang khẽ thở dài, trầm ngâm hồi lâu, hắn mới lắc đầu nói: "Có điều… Dương Hạo cẩn thận đến mấy cũng có sai sót, hoặc là… hắn còn chưa đủ tàn nhẫn. Muốn hiệu triệu cố quân của nước Đường, người đó chắc gì đã còn sống; muốn dùng cố binh của nước Đường thì người đó càng không thể sống, còn có con trai hắn. Tên ác nhân này, hãy để ta xử lý".
Mắt hắn lộ ra đầy sát khí, hắn nhấc bút lên, lấy một tấm lụa, viết lên đó một bức thư mà ai cũng không đọc hiểu, sau đó nhét vào ống trúc, buộc vào con chim ưng. Chim ưng tung cánh bay đi, hướng về phía thành Ngân Châu… rồi đến phủ của Khánh Vương, nay đã thuộc phủ của Dương Hạo.
Dương Hạo rời khỏi phủ, đích thân dẫn binh đi tuần quanh Ngân Châu một lượt rồi tiến hành gia cố thành, tốc độ khẩn trương, không khỏi gật đầu ưng ý. Hắn nhìn ra bốn phía rồi nói với Lý Nhất Đức: "Lý đại nhân, hai ngày nay đã bận rộn quá rồi, không kịp đi gặp người kia, không biết tình hình hiện tại thế nào rồi?"
Lý Nhất Đức hiểu cái người mà Dương Hạo nhắc đến là ai, hắn cười nói: "Bẩm thái úy, hạ quan lập tức đưa cha con hắn chuyển vào ở sâu trong thâm trạch của Lý gia, ngoài việc sắp xếp người trông coi, hạn chế hành động của bọn chúng, cơm ăn vẫn không hề bạc đãi bọn chúng thái úy cứ yên tâm".
Dương Hạo vui vẻ nói: "Rất tốt, Chiết cô nương đã mơ hồ nghe nói người trợ giúp cho Khánh Vương là một người Hán, cũng đã từng hỏi ta. Dù Lưu Kế Nghiệp là người Hán, không qua lại với Lân Châu, nhưng họ rốt cuộc cũng là người một nhà, phu nhân hắn lại là chị em song sinh của người ở Phủ Châu, nếu như Chiết cô nương biết có một vài việc ta không tiện đi làm". Lý Nhất Đức cười nói: "Thái úy muốn thu phục người này sao?" "Không sai". Text được lấy tại TruyệnFULL.vn
Lý Nhất Đức bùi ngùi thở dài nói: "Hắn vốn là người họ Dương ở Lân Châu, nhưng bảo hộ cho tên họ Lưu người Hán, không qua lại với nhà thần. Người thế này xin người cứ yên tâm, hơn nữa, dù nói hắn không vãng lai với nhà Dương ở Lân Châu thì hai nhà Chiết – Dương cũng đã đủ mật thiết, nếu như hắn không thuận theo thái úy thì xử lý thế nào cũng là việc khá đau đầu đấy".
Dương Hạo đã có tính toán trong lòng, đối với Dương Kế Nghiệp, hắn muốn thu nạp. Nhưng hắn cũng biết muốn người này quy tâm thì không phải cứ lấy của cải ra là giải quyết được, Dương Kế Nghiệp là giống tên Quan Vân Trường kia, Tào A Man đối với hắn không thể nói là không tốt, cuối cùng giết đại ca bên cạnh.
Dương Kế Nghiệp không phải là kẻ tâm địa đen tối, còn nhớ việc ghi chép về hắn, người này do nhìn thấy xu thế của nhà Tống ngày càng lớn, mới khuyên vua nên bỏ chạy đầu hàng, để bảo toàn tính mạng, nhưng vua Lưu Kế Nguyên không đồng ý, hắn đành chết để bảo vệ thành. Mãi đến khi thành bị phá, Lưu Kế Nguyên mới bị quân Tống bắt, hắn mới chịu buông vũ khí, khóc ầm ĩ, từ đó mới hàng nhà Tống.
Đương nhiên, việc đó chỉ là do sử sách ghi chép lại, Dương Hạo cách thời đó đã khá xa, dã biết rất nhiều thứ trong dân gian, cũng biết tự hào về những gì triều đại này có, những triều khác không, có rất nhiều lời nói thực ra không đúng, nhưng sử sách ghi chép lại hoàn toàn không chuẩn, hắn cũng quen rồi Chính vì như thế mà hắn cũng chỉ biết ôm hy vọng.
Nếu như Dương Kế Nghiệp thực sự là trung nghĩa vô song, đến chết vẫn không hàng thì hắn cũng không thể giết người này. Một khi giết hắn, có nghĩa là tự mình đặt một quả bom cho mối quan hệ hai nhà Dương – Chiết, thiệt lớn hơn hại, huống hồ đã biết đường đi rồi thì sau này không cần phải thu nạp người này, cứ cho người này cuối cùng vẫn là quy Tống, quyết định vận mệnh Tây Bắc có dựa vào thực lực của Dương Hạo hay không, hắn có lợi dụng mâu thuẫn giữa Khiết Đan và Tống hay không, nước Tống cũng có rất nhiều tướng giỏi như Dương Kế Nghiệp, cũng không sợ một đối thủ như hắn. Lý Kế Thiên ở Trung Nguyên đã thành công trong việc xây dựng thế lực cho mình ở Tây Hạ, bản thân mình còn không bằng một tên mọi?
Nghe xong lời Lý Nhất Đức, hắn chỉ mỉm cười, nói: "Chỉ cần thử mới biết được, đi thôi, chúng ta đi gặp hắn".
Hai người xuống thành, phi lên ngựa, chạy về hướng nhà cũ của Lý gia, đột nhiên có một người thúc ngựa phi nhanh tới, đến gần họ liền xuống ngựa, thi lễ nói: "Thái úy, Thúc Đại Lang đã đến phủ, đem theo một người mũi cao mắt sâu, mặc một bộ quần áo màu trắng, đang muốn yết kiến thái úy".
Dương Hạo đến nay đi đâu cũng cần dùng đến tiền, muốn mượn một ít của Kế Tự đường, vừa nghe thấy tin Thúc Đại Lang đến, không nén nổi mừng rỡ, còn người khách đi cùng là ai thì hắn tuyệt nhiên không quan tâm. Dương Hạo cười, nói với Lý Nhất Đức: "Haha, khách tới rồi, việc trước mắt không vội, chúng ta đi gặp vị khách đó trước đã".
"Tìm thống soái của Khương, Thổ Phiên, Hồi Hột, Khiết Đan, còn cả bộ tộc người Hán nữa, tìm hiểu dân số, tập quán sinh hoạt, hoặc mục canh, nhanh chóng hoạch định khu vực, đồng thời tiến hành cải tổ. Việc này tự ngươi đi giải quyết" Dương Hạo nói.
Đinh Thừa Tông mỉm cười nói: "Như vậy tốt lắm, càng bận rộn bao nhiêu ta mới càng cảm thấy mình không phải là kẻ vô dụng, huống hồ đây là chuyện của huynh đệ".
Sắc mặt của hắn quả nhiên rất tốt, thần khí cũng dần khôi phục lại được như xưa. Dương Hạo thấy vui vẻ, gật gật đầu, mắt nhìn vào Đinh Thừa Tông, rồi quay người nói với Lâm Bằng Vũ: "Lâm lão, việc binh sĩ do ông phụ trách. Ngoài đoàn binh thường bị này thì mỗi bộ lạc, những đứa trẻ tuổi từ bảy đến mười bốn cũng đều phải tiến hành luyện quân định kỳ, đây là việc rất quan trọng, hộ tịch vẫn chưa xây dựng xong, hai việc này đồng thời phải tiến hành song song."
Lâm Bằng Vũ đang xử lý một đống tài liệu lớn nghe thấy vậy liền ngẩng đầu lên đồng ý: "Tiểu Vũ, Đông Nhi bao giờ tới?" Mục Vũ hỏi. "Tỷ tỷ của ta đang tới, chắc khoảng ngày kia sẽ tới Ngân Châu". "Vậy thì tốt!"
Dương Hạo nói: "Phạm tiên sinh, vũ khí trong kho của phủ và số lượng lương thực cần làm rõ ràng. Còn nữa, số binh sĩ thương vong cần phải được chăm sóc tốt, định cư ngay trong thành Ngân Châu, sau cuộc đại chiến, trong thành rất nhiều quả phụ, có thể tìm người tác hợp cho họ, khiến nam nữ đều có chỗ dựa, đã không thể dùng việc kinh doanh mưu sinh thì phải đảm bảo cho họ, việc này có liên quan đến tinh thần của quân Lô Châu chúng ta, chớ có sơ xuất".
Doanh Điền phụ trách việc ở Tần Giang, Lô Vũ Hiên, thấy mấy vị quan đang vây quanh án nghe dặn dò, cũng nhanh chóng vâng một tiếng: "Thái úy xin cứ yên tâm, việc này thần đã sắp xếp rồi, sau này sẽ đích thân quan tâm".
Lúc đó, Diệp đại thiếu hớt hải xông vào nói: "Thái úy, mật tín Đông Kinh".
Mọi người trong sảnh đang bận rộn đều phải ngẩng đầu lên ngó Dương Hạo, Dương Hạo vội vàng mở ống trúc, lấy thư ra, phát hiện bức thư này dùng mật mã của quân khác viết, Dương Hạo vội bảo Mục Vũ lôi ra, tự mình nằm sấp trên án dịch, xem hồi lâu mới từ từ đứng lên, trên mặt lộ vẻ nửa cười nửa không.
Trong sảnh im ắng, tất cả mọi người đều đang dõi theo hắn, Dương Hạo cười ha hả nói: "Nhìn cái gì, có rất nhiều việc đang đợi đi làm kìa, phải dốc sức làm cho thật tốt". Nói rồi đem lá thư ra đốt sạch sẽ.
Lúc này đây bảy tám cỗ xe đang hướng về phía thành Ngân Châu, nhìn thành Ngân Châu dựng đứng từ đằng xa, Thúc Đại Lang đang ngồi trên xe.
Trên tay hắn là một tấm lụa tơ tằm mỏng manh, nhìn hồi lau, Thúc Đại Lang mới đốt trụi tấm lụa đó, lẩm bẩm nói: "Cái tên Dương Hạo này, quả là có bản lĩnh làm như vậy sao? Bọn chúng… quả nhiên là đã thoát khỏi Biện Kinh…"
Thúc Đại Lang kinh ngạc trước tài dự đoán của Dương Hạo về những chuyện thế này, có điều sự chú ý chủ yếu nằm ở việc hắn có thể tận dụng được bao nhiêu điểm tốt ở mỗi người. Thúc Đại Lang khẽ thở dài, trầm ngâm hồi lâu, hắn mới lắc đầu nói: "Có điều… Dương Hạo cẩn thận đến mấy cũng có sai sót, hoặc là… hắn còn chưa đủ tàn nhẫn. Muốn hiệu triệu cố quân của nước Đường, người đó chắc gì đã còn sống; muốn dùng cố binh của nước Đường thì người đó càng không thể sống, còn có con trai hắn. Tên ác nhân này, hãy để ta xử lý".
Mắt hắn lộ ra đầy sát khí, hắn nhấc bút lên, lấy một tấm lụa, viết lên đó một bức thư mà ai cũng không đọc hiểu, sau đó nhét vào ống trúc, buộc vào con chim ưng. Chim ưng tung cánh bay đi, hướng về phía thành Ngân Châu… rồi đến phủ của Khánh Vương, nay đã thuộc phủ của Dương Hạo.
Dương Hạo rời khỏi phủ, đích thân dẫn binh đi tuần quanh Ngân Châu một lượt rồi tiến hành gia cố thành, tốc độ khẩn trương, không khỏi gật đầu ưng ý. Hắn nhìn ra bốn phía rồi nói với Lý Nhất Đức: "Lý đại nhân, hai ngày nay đã bận rộn quá rồi, không kịp đi gặp người kia, không biết tình hình hiện tại thế nào rồi?"
Lý Nhất Đức hiểu cái người mà Dương Hạo nhắc đến là ai, hắn cười nói: "Bẩm thái úy, hạ quan lập tức đưa cha con hắn chuyển vào ở sâu trong thâm trạch của Lý gia, ngoài việc sắp xếp người trông coi, hạn chế hành động của bọn chúng, cơm ăn vẫn không hề bạc đãi bọn chúng thái úy cứ yên tâm".
Dương Hạo vui vẻ nói: "Rất tốt, Chiết cô nương đã mơ hồ nghe nói người trợ giúp cho Khánh Vương là một người Hán, cũng đã từng hỏi ta. Dù Lưu Kế Nghiệp là người Hán, không qua lại với Lân Châu, nhưng họ rốt cuộc cũng là người một nhà, phu nhân hắn lại là chị em song sinh của người ở Phủ Châu, nếu như Chiết cô nương biết có một vài việc ta không tiện đi làm". Lý Nhất Đức cười nói: "Thái úy muốn thu phục người này sao?" "Không sai". Text được lấy tại TruyệnFULL.vn
Lý Nhất Đức bùi ngùi thở dài nói: "Hắn vốn là người họ Dương ở Lân Châu, nhưng bảo hộ cho tên họ Lưu người Hán, không qua lại với nhà thần. Người thế này xin người cứ yên tâm, hơn nữa, dù nói hắn không vãng lai với nhà Dương ở Lân Châu thì hai nhà Chiết – Dương cũng đã đủ mật thiết, nếu như hắn không thuận theo thái úy thì xử lý thế nào cũng là việc khá đau đầu đấy".
Dương Hạo đã có tính toán trong lòng, đối với Dương Kế Nghiệp, hắn muốn thu nạp. Nhưng hắn cũng biết muốn người này quy tâm thì không phải cứ lấy của cải ra là giải quyết được, Dương Kế Nghiệp là giống tên Quan Vân Trường kia, Tào A Man đối với hắn không thể nói là không tốt, cuối cùng giết đại ca bên cạnh.
Dương Kế Nghiệp không phải là kẻ tâm địa đen tối, còn nhớ việc ghi chép về hắn, người này do nhìn thấy xu thế của nhà Tống ngày càng lớn, mới khuyên vua nên bỏ chạy đầu hàng, để bảo toàn tính mạng, nhưng vua Lưu Kế Nguyên không đồng ý, hắn đành chết để bảo vệ thành. Mãi đến khi thành bị phá, Lưu Kế Nguyên mới bị quân Tống bắt, hắn mới chịu buông vũ khí, khóc ầm ĩ, từ đó mới hàng nhà Tống.
Đương nhiên, việc đó chỉ là do sử sách ghi chép lại, Dương Hạo cách thời đó đã khá xa, dã biết rất nhiều thứ trong dân gian, cũng biết tự hào về những gì triều đại này có, những triều khác không, có rất nhiều lời nói thực ra không đúng, nhưng sử sách ghi chép lại hoàn toàn không chuẩn, hắn cũng quen rồi Chính vì như thế mà hắn cũng chỉ biết ôm hy vọng.
Nếu như Dương Kế Nghiệp thực sự là trung nghĩa vô song, đến chết vẫn không hàng thì hắn cũng không thể giết người này. Một khi giết hắn, có nghĩa là tự mình đặt một quả bom cho mối quan hệ hai nhà Dương – Chiết, thiệt lớn hơn hại, huống hồ đã biết đường đi rồi thì sau này không cần phải thu nạp người này, cứ cho người này cuối cùng vẫn là quy Tống, quyết định vận mệnh Tây Bắc có dựa vào thực lực của Dương Hạo hay không, hắn có lợi dụng mâu thuẫn giữa Khiết Đan và Tống hay không, nước Tống cũng có rất nhiều tướng giỏi như Dương Kế Nghiệp, cũng không sợ một đối thủ như hắn. Lý Kế Thiên ở Trung Nguyên đã thành công trong việc xây dựng thế lực cho mình ở Tây Hạ, bản thân mình còn không bằng một tên mọi?
Nghe xong lời Lý Nhất Đức, hắn chỉ mỉm cười, nói: "Chỉ cần thử mới biết được, đi thôi, chúng ta đi gặp hắn".
Hai người xuống thành, phi lên ngựa, chạy về hướng nhà cũ của Lý gia, đột nhiên có một người thúc ngựa phi nhanh tới, đến gần họ liền xuống ngựa, thi lễ nói: "Thái úy, Thúc Đại Lang đã đến phủ, đem theo một người mũi cao mắt sâu, mặc một bộ quần áo màu trắng, đang muốn yết kiến thái úy".
Dương Hạo đến nay đi đâu cũng cần dùng đến tiền, muốn mượn một ít của Kế Tự đường, vừa nghe thấy tin Thúc Đại Lang đến, không nén nổi mừng rỡ, còn người khách đi cùng là ai thì hắn tuyệt nhiên không quan tâm. Dương Hạo cười, nói với Lý Nhất Đức: "Haha, khách tới rồi, việc trước mắt không vội, chúng ta đi gặp vị khách đó trước đã".
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook