Bộ Bộ Sinh Liên
Chương 446: Kiêu ngạo nam và Kiêu ngạo nữ

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

*****

Hai anh em Chiết Ngự Huân, Chiết Ngự Khanh cùng với tiểu muội Chiết Tử Du đang ngồi đối diện nhau, cách nhau một chiếc án, trên mặt án là bình trà đã nhạt màu.

Chiết Ngự Khanh trầm ngâm nói: " Kết thân cũng Chiết gia chung ta, vĩnh viễn tốt. Những ngày tới nếu như tiêu diệt Dương Hạo thì với sự trợ giúp của quân Lô Châu, lấy Lô Châu làm vi tuyến, hàng trăm dặm phía Tây sẽ là của ta, haha, phần lễ này cũng không được coi là hậu lắm đâu. Lý Quang Duệ đã chủ động hòa hảo với Chiết gia chúng ta, ta thấy… cũng có thành ý đấy.

Hàng trăm năm nay Chiết gia chúng ta hoặc nhà Lý có chiến tranh thì đều bị Trung Nguyên uy hiếp, do chỉ có một nên giữa chúng ta tuy là cùng tranh giành vùng Tây Vực, nhưng đất đai và cư dân thường xảy ra tranh chấp, nhưng hai bên không hề có dã tâm và năng lực thôn tính lẫn nhau, mà một khi Trung Nguyên có thế lực mạnh hơn bây giờ thì lại có thể tiêu diệt một trong số hai nhà. Nếu như Trung Nguyên thống nhất, thế lực của nhà Tống càng mạnh lên thì Tây Vực tuy là vẫn là nơi quần hùng tranh bá nhưng e rằng sớm muộn cũng bị nhà Tống nuốt gọn. Điều này, ta nghĩ Lý Quang Duệ cũng đã nghĩ đến rồi".

Chiết Tử Du lạnh lùng liếc hắn một cái, cười cười nói: "Lý Kế Quân? Hừ! Hắn có xách giày cho ta cũng không xứng, muốn cưới ư, phải cân nhắc đã".

Chiết Ngự Khanh cười nói: "Ta chỉ là đang nói để bàn luận mà, phải làm bệnh của Lý Quang Duệ đã thì mới kê đơn được chứ, việc kết thân có được hay không thì phải xem ý kiến của muội, có điều Lý gia nếu như thực sự có thành ý thì cũng đừng nên làm khó hắn quá".

Chiết Ngự Huân lắc đầu nói: "Nhìn từ việc Lý Quang Duệ muốn kết thân với chúng ta, rồi từ cuộc chiến của Thổ Phiên, Hồi Hột, đúng là đã khiến cho Hạ Xuyên đại thương nguyên khí rồi, nếu không với thực lực của Lý Quang Duệ và vũ khí có sẵn thì không thể có chuyện muốn hòa hảo với chúng ta. Lý Quang Duệ chủ động hòa hảo kết thân, ăn nói khép nép, nguyên nhân lớn nhất là sợ rằng Dương Hạo đang ở Ngân Châu".

Hắn vừa nhắc đến Dương Hạo, Chiết Tử Du ngay lập tức quay mặt lại, giả bộ không để ý lắm, nhưng tai thì đang dỏng lên.

Chiết Ngự Huân nói: "Cuộc chiến của Thổ Phiên và Hồi Hột đã làm suy yếu đi thực lực của Lý Quang Duệ, nhưng không thể làm rung chuyển gốc rễ của hắn, mà Dương Hạo lại là uy lực trực tiếp khiêu chiến. Nắm Ngũ Châu là gốc của Lý Quang Duệ, Ngân Châu không thể lấy được, hắn căn bản không cần dao động. Huống hồ nữa, Dương Hạo đến nay là nghĩa tử của Lý Quang Sầm, có Lý Quang Sầm ở đó thì không chỉ bị áp lực lâu dài từ Hạ Xuyên, mà trong nội bộ Hạ Xuyên cũng không phải là một khối. Đó mới là lý do chủ yếu mà Lý Quang Duệ muốn kết thân ở bên ngoài".

Chiết Ngự Khanh buông tay nói: "Nói như vậy thì ít nhất đối với nhà Chiết gia chúng ta, Lý Quang Duệ cũng có ý muốn hòa hảo? Kẻ cầu thân đang đứng trước điện, đại ca nhìn xem, chúng ta nên trả lời ra sao? À… không chừng… chúng ta cử một nử tử đi kết thân với hắn thì sao? Dẫu sao Lý Kế Quân cũng không chỉ dừng lại một vợ, hắn chỉ muốn hòa hảo với Chiết gia chúng ta thôi.

Dù sao, Lý gia hiện tuy chưa khôi phục lại phong độ thời xưa, nhưng cũng không phải là không xứng với Chiết gia chúng ta, huống hồ chỉ là một cô gái, cũng không có gì đáng ngại".

Chiết Tử Du liền quay đầu lại, còn chưa kịp mở miệng phản đối thì Chiết Ngự Huân đã lắc đầu nói: "Không được, nếu làm thế thì Dương Hạo sẽ nghĩ thế nào?"

Chiết Tử Du thấy hắn đã phản đối nên cũng im miệng không nói gì, Chiết Ngự Huân nói tiếp: "Dương Hạo đến nay vẫn chưa có thế lực lấy được Hạ Xuyên, nhưng hắn đã quật khởi nhanh như vậy thì cũng là có khả năng hơn người, sinh ra gặp vận, theo ta thấy, Tây Bắc có một kẻ như Dương Hạo thì cục diện ắt sẽ phải thay đổi, nếu như Dương Hạo thành công thì có một ngày Lý Quang Duệ sẽ không còn đất tiếp tục sống nữa đâu. Truyện được copy tại TruyệnFULL.vn

Chúng tay hãy cùng liên minh với Dương Hạo, nếu như hòa hảo với Lý Quang Duệ, vậy thì ắt sẽ không có lối đi, muốn leo lên thì phải có kẻ mạnh, cuối cùng sợ rằng cũng phải có một bên trụ không vững."

Chiết Tử Du mở to mắt ra nhìn nhị ca, nói: "Đúng là đại ca có tầm nhìn".

Chiết Ngự Khanh gãi gãi mũi, rất vô tội nói: "Ta cũng chỉ là suy nghĩ thôi, sợ rằng loạn lạc ở Tây Bắc rấ khó kết thúc nhanh chóng, sẽ cho Triệu Quang Nghĩa có lý do. Nếu như lấy danh nghĩa là bình loạn thì chư hầu Tây Bắc sẽ phát binh, vậy chúng ta có thể công cốc. Tặng một người con gái không làm cản trở gì đến quyết định của Chiết gia chúng ta, nếu như Dương Hạo có thôn tính được Lý Quang Duệ thì cũng tốt, nếu như không nuốt được thì cũng coi như là có đường lui. Đến lúc đó, nội trong ba châu Lân Châu, Phủ Châu, Lô Châu liên minh lại là có thể phản kháng lại Hạ Châu họ Lý, sau đó liên kết lại có thể đánh được Trung Nguyên, không phải là ổn thỏa hơn sao?"

Chiết Ngự Huân trầm ngâm trong chốc lát, rồi ngẩng đầu hỏi: "Tử Du, theo gió có thể nghe ngóng được những tin tức gì liên quan đến Hạ Châu?"

Chiết Tử Du lắc đầu nói: "Chiến sự của Hạ Châu và Thổ Phiên, Hồi Hột đã diễn ra lâu rồi, nhưng không có chút biến đổi nào".

Chiết Ngự Huân lẩm bẩm nói: "Với sự giao hảo bao nhiêu năm nay giữa ta và Lý Quang Duệ, ta hiểu được những âm mưu thâm độc, trong cương ngoài nhu, hắn ngồi ở Tây Bắc cao ngạo đã thành quen, nếu như đến lúc núi mòn thủy tận thì quyết không làm những việc nhu nhược đâu. Cục diện chiến tranh ở Thổ Phiên và Hồi Hột không có chút thay đổi gì, nếu như Lý Quang Sầm đột nhiên xuất hiện thì sẽ khiến cho nội bộ của Hạ Châu nảy sinh ra phân tách. Nếu không Lý Quang Duệ hà tất phải nhanh chóng đi kết giao bên ngoài như vậy?"

Hắn chần chừ một lúc lâu mới nói tiếp: "Triệu Quang Nghĩa đã xuất binh Hán phạt rồi, nước Hán mất đi sự trợ giúp của Khiết Đan, ta thấy xem ra cũng không trụ được vững. Triều đình đã muốn Chiết gia chúng ta xuất binh, ít nhất cũng là hợp với tình hình, Lý Quang Duệ ở đó, ta thấy đã không thích ứng, nếu như không có Dương Hạo ở đó là nguyên nhân, thì cũng không có chuyện cử người đi ra bên ngoài xin kết giao đâu. Nay chúng ta đã liên minh với Dương Hạo thì sẽ không bị họ Lý lôi lôi kéo kéo nữa. Ngự Khanh, ngươi xem phải đối phó với họ thế nào, còn về việc làm thân thì cứ từ chối đi".

Chiết Tử Du hoắc mắt một chút rồi đứng lên, lớn tiếng nói: "Cần gì phải đích thân nhị ca đi, muội từ chối không được hay sao? Bản cô nương đi một chuyến là được".

Chiết Ngự Khanh ngẩn người rồi bật cười nói: "Tiểu muội, người mà người ta cầu thân là muội đấy, muội tự đi lộ mặt ra như vậy sao? Có giống ai không?"

Chiết Tử Du trừng mắt nói: "Đương nhiên là không giống ai rồi, giống ai thì đã không phải là muội." Nói rồi liền bỏ đi.

Chiết Ngự Khanh mở hai tay ra nói: "Đại ca, huynh nhìn xem, nhìn xem, ta đã nói mà, tiểu muội ở nhà đã quen như thế rồi, con gái nhà ai lại tự mình đi cự tuyệt như thế? Đại ca cần phải nghĩ cách…"

Phía bên ngoài Chiết Tử Du đã quay đầu lại, nói lớn: "Nhị ca, huynh nói gì? Muội nghe không được rõ".

Chiết Ngự Khanh vội vàng ho vài tiếng rồi nói: "Ta nói là… ta nói việc hôn nhân đại sự, chi bằng mời một bậc trưởng lão đến nói".

Chiết Tử Du khẽ "hừ" một tiếng rồi quay đầu bỏ đi, bước chân đi càng lúc càng xa, xem ra đúng thật là đi khỏi đó rồi, hai anh em họ Chiết mới không khỏi quay sang nhìn nhau cười khổ não.

Chiết Ngự Huân thở dài,tự an ủi bản thân: "Tiểu muội làm việc gì đều biết nặng biết nhẹ, muội ấy muốn tự mình giải quyết thì cứ để muội ấy đi. Nhị ca, dự định của huynh không thể nghĩ nữa. Dương Hạo và Lý Quang Duệ có mâu thuẫn, Chiết gia chúng ta và Lý gia có xung đột khác nhau, chúng ta không thể đứng cùng một phía. Bọn họ một bên thì quyết không gục ngã, một bên thì quyết không từ bỏ ý đồ, giữa hai bên nhất định phải chọn một, không thể ba phải được".

Nói đến đây hắn lại thở dài, lẩm bẩm nói: "Nhưng mà, tiểu muội rõ ràng là yêu Dương Hạo, người mù cũng có thể nhìn ra, nhưng muội ấy lại cứ một mực không chịu biểu lộ ra, còn cho rằng có thể giấu được hết cả thiên hạ. Mà Dương Hạo thì cũng là cái tên đầu lợn, cũng không cho người đến đây cầu hôn đi, thật là làm khó chúng ta quá".

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...