Bộ Bộ Sinh Liên
-
Chương 449: Nhìn bằng nửa con mắt
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
***
Hoang mạc mịt mờ, nguyên trì lạp tượng.
Sau Sơn Lộc là một sườn núi chạy thong thả, đây là phía Nam của Sơn Lộc, ánh mặt trời chiếu rọi vào, hơn nữa hai bên trái phải là thung lũng, cản trở gió lạnh xâm nhập, hơn nữa cũng có chăn lạc đà, lông bò, thế là đủ cho bọn du mục tránh được cái giá lạnh của mùa đông này.
Một ngọn suối đổ xuống từ trên núi, bên phải bờ suối là một mảnh rừng thưa thớt, có thể vào đó chặt củi đốt lửa, lấy nước. Lều bạt ước chừng có khoảng hai trăm chiếc, như vậy cũng coi là đủ để dựng một bộ lạc quy mô.
Phía trước một chiếc trướng là vị thủ lĩnh Nhật Đạt Mộc Cơ, hắn mặc một chiếc áo bào và đang làm thịt một con dê. Hôm nay con trai hắn đầy trăm ngày, hắn muốn mời bạn bè đến uống rượu chúc mừng. Bên ngoài nước đọng thành băng, nếu như tay chậm một chút thì chiếc đầu dê này cũng nhanh chóng mà bị đóng băng. Nhưng thủ pháp của người này quả thực là siêu phàm, trong tay hắn chỉ có một con dao nhỏ, phi nhanh thoăn thoắt, da dê đã được lột sạch, lúc này đây thịt dê vẫn còn đang bốc hơi nóng hôi hổi.
Bên cạnh hắn đặt một cái nồi to, vợ hắn đang ngồi xuống bên cạnh, cẩn thận nhóm lửa, nước trong nồi đã bắt đầu sôi, lúc này, ở phía xa đột nhiên vang lên một tiếng kèn kéo dài từng đợt thê lương.
Đó chính là tiếng kèn cảnh báo. Nhật Đạt Mộc Cơ thất kinh, vội vàng chạy lên hai bước, vứt cả cái đầu con dê vào nồi nước sôi, rồi chạy lại phía con tuấn mã. Con ngựa vẫn chưa được lắp yên, nhưng nghe tiếng kèn hiệu báo động khẩn cấp cũng không quan tâm nhiều như thế nữa, Nhật Đạt Mộc Cơ nhặt vội một chiếc cung tên vứt gần chỗ yên ngựa, rồi lại lấy một ống tên đeo vào người, vội vã thúc ngựa đi mất.
Vợ hắn vội vàng gọi với theo: "Nhật Đạt Mộc Cơ".
Nhật Đạt Mộc Cơ quay đầu lại hét lớn: "Mau bế con chạy đi, tiếng kèn hiệu gấp như vậy e rằng có quân địch tập kích".
Cùng lúc đó, những gã đàn ông trong những chiếc lều khác cũng vội vàng xông ra, bất kể là già hay trẻ, thậm chí có cả những đứa trẻ mới hai ba tuổi cũng đều mặc một chiếc áo da, hết sức nhanh nhẹn leo lên lưng ngựa, chạy thật nhanh về phía trước.
Tiếng kèn hiệu ở hai bên núi lại thổi lên một hồi lớn, hơn nữa càng lúc càng khẩn cấp, trên cánh đồng tuyết phủ trắng xóa chỉ nhìn thấy ba bốn con tuấn mã đang phi, những binh khí trong tay lóe sáng, lớn tiếng kêu thét tiếng gì đó.
"Là Mỹ Ân Tử", Nhật Đạt Mộc Cơ nhìn bọn chúng rồi đột nhiên kêu lên. Bạn đang xem tại TruyệnFULL.vn - www.TruyệnFULL.vn
Mỹ Ân có nghĩa là mặt trời, Mỹ Ân Tử có nghĩa là con trai của mặt trời. Người đó chính là con trai của thủ lĩnh bộ lạc. Hắn nhìn thấy nguy hiểm trước mắt nên các chiến sĩ đều hăng hái giương cung tên, phía sau giắt một thanh đao dài, mọi người nhanh chóng tập hợp thành hàng ngũ, tiến về phía trước.
"Chạy mau, chạy mau, đại quân Ngân Châu tới rồi". Nhật Đạt Mộc Cơ xông lên phía trước, đã nghe thấy tiếng của Mỹ Ân Tử hét lớn, hắn vừa ngẩn ra đã nghe thấy tiếng vó ngựa như tuyết, vô vàn chiến mã đột nhiên xuất hiện ở cửa núi, lưỡi mác dài sáng loáng, mặt ai cũng đằng đằng sát khí.
Ngay sau đó, bầu trời như tối sụp lại, vô số mũi tên bắn ra, nhằm thẳng hướng bọn họ bay tới.
"Mỹ Ân Tử, mau trốn đi!"
Đối phương còn đứng ở một quãng khá xa nên lúc này mũi tên gần như không tới được chỗ bọn họ. Nhật Đạt Mộc Cơ đến mũi tên cũng chẳng buồn rút ra, hai tay bắc vào miệng, hét lớn với Mỹ Ân Tử. Những mũi tên dày đặc như cơn mưa ầm ầm lao về phía bọn họ, thậm chí còn có thể nghe thấy rõ tiếng gió lao đi vun vút trong không trung.
Nhiều người khác cũng giống như hắn ngạc nhiên nhìn lên trên, hằng hà sa số mũi tên đang lao vun vút về phía họ, càng lúc càng gần, mắt họ tối sầm lại, chỉ thấy những mũi tên như mưa bao trùm lên tất cả.
"Giết!"
Đại quân của Dương Hạo không bày binh bố trận, đối phương chưa từng tham chiến bao giờ đã bị dồn cho hoàn toàn không còn lực đối kháng, bọn họ đã hoàn toàn không cần phải phá vỡ thế trận, chỉ cần tiến hành giết bóc là được. Bọn họ có trong tay hơn nghìn con ngựa, nhưng đội hình thì đều nhịp tăm tắp, cả đội hình hình thành một đường cong. Nhật Đạt Mộc Cơ vẫn chưa chết, bên vai trái của hắn đã trúng tên, vai phải cũng bị trúng tên, một mặt hắn dùng hai chân khống chế cơ thể, vội vàng xuống ngựa, mặt khác cố sức dùng đao, ngửa mặt lên trời hét lớn: "Giết bọn chúng". Sinh mạng của hắn đã bị tiếng hét đó kết thúc, trước mặt quân địch chỉ cách có khoảng một trăm bước chân, bọn họ đang tiến đến gần. Lực lượng của đối phương quả thực là khiến người ta kinh ngạc, bọn chúng dùng mã lực rồi ném tiêu thương bay nhanh như điện xẹt, gào thét lao tới.
Ở khoảng cách gần như vậy, tiêu và thương ném ra gần như không có gì ngăn cản được, huống hồ quân địch trước mặt lại gần như bị thương hết. Nhật Đạt Mộc Cơ lớn tiếng gào thét, một mũi tiêu lao tới xuyên thẳng vào ngực hắn, cả người hắn đổ về phía sau, ngã bay xuống lưng ngựa. Con ngựa đó trên người bị trúng tên, đang đau đớn, trong một lúc bị mất kiểm soát, nó co hai chân sau lên, đá cái xác Nhật Đạt Mộc Cơ ra xa cả trượng.
"Phực phực phực", tiếng mũi tên và thương lao ra, một khi bị trúng thì căn bản sẽ không cách nào trốn được, dẫu cho có khỏe đến đâu thì khi bị trúng cũng chẳng khác nào một tờ giấy bị xuyên thủng.
"Giết!"
Tướng lĩnh thống binh cánh quân này của Dương Hạo rút ra một thanh trường đao, những kỵ sĩ bên cạnh cũng đồng loạt rút đao hô ứng, chuẩn bị xông lên. Bọn họ đều mặc áo giáp nhẹ, bên trái đeo cung, bên phải là mũi tên, mâu sắt treo trên yên ngựa, nay hoàn toàn không cần dùng đến nó, chỉ cần những binh khí trong tay là cũng có thể hoàn thành trận chiến này được rồi.
Quân địch bên trong không đủ hai trăm người, gào thét nhìn đám quân đến từ Ngân Châu, mặt không còn chút máu, bọn họ quay đầu ngựa định chạy trốn nhưng không thể nào nhanh được bằng quân Ngân Châu, lần lượt từng người bị chết, thây phơi trên cánh đồng tuyết, sau lưng mỗi người đều là vết thương do bị đao chém.
Đám kỵ sĩ nhanh chóng phân làm hai nhánh, lần lượt bao vây toàn bộ hai trăm người. Đỗ Lãn Nhi thúc ngựa đứng giữa, chỉ huy hơn ba mươi quân, toàn bộ những người trong bộ lạc đều đã được tập trung lại.
Những người phụ nữ nắm chặt tay bọn trẻ, yên lặng nghe mệnh lệnh. Từ nhỏ đến lớn họ đã quen với việc kẻ mạnh thắng kẻ yếu trên thảo nguyên, họ đã quen với việc cướp bóc và đâm chém, trong số bọn họ cũng có không ít người bị đoạt từ các bộ lạc khác mà đến, trở thành thành viên của bộ lạc này.
Một lão già râu tóc bạc phơ đứng thẳng người ở hàng đầu, mở to mắt, bước đi từng bước rồi quỳ sụp xuống trên tuyết, khóc không thành tiếng: "Lộ Phật Tử mạo phạm đến Dương Hạo đại nhân, cam tâm xin chịu chết, chỉ xin đại nhân khai ân, tha cho những người trong tộc".
Đỗ Lãn Nhi thu đao về, lớn tiếng hỏi: "Đừng có nói bản chỉ huy là kẻ bất hiếu. Thái úy sớm đã có lệnh, phàm là dân cư được quản lý ở Ngân Châu, thì sẽ được thả về Ngân Châu. Ngày 28 tháng giêng, thủ lĩnh bộ lạc đi đến Ngân Châu yết kiến, có việc gì xin hãy cứ thoải mái mà thương lượng. Không muốn chịu sự cai quản của Ngân Châu chúng ta thì sớm ra khỏi biên giới Ngân Châu, nếu khong có mưu đồ làm phản sẽ bị xét vào tội xâm nhập bất hợp pháp. Đã không đi lại còn vào thành nhận lương là muốn thế nào đây? Đây là nhà ngươi tự muốn chuốc lấy tai họa, đừng có trách đại nhân chúng ta thủ đoạn.
Lộ Phật Tử cúi đầu sát đất, lắc lắc đầu, lúc này đây máu đang trào trong từng huyết mạch của hắn, hắn biết rằng Hạ Châu Lý Quang Duệ tuyệt đối không thể để mất Ngân Châu. Bộ lạc của hắn nằm trong vòng cai quản của họ Lý đã mấy trăm năm, hắn nghĩ Dương Hạo chẳng qua chỉ là nhất thời chiếm được mà thôi, đại quân Hạ Châu mà đến thì Dương Hạo sẽ bị đánh cho tan tác. Do đó mà hắn không muốn đầu hàng Dương Hạo. Đến hôm có tai nạn, Ngân Châu phát chẩn, hắn cũng không khách khí mà dẫn người đến nhận lương. Hắn nghĩ rằng, Dương Hạo ở Ngân Châu thế lực cũng không được lâu, đợi đến khi đại quân của Lý Quang Duệ đến thì bộ tộc của hắn sẽ phất cờ đứng theo hàng ngũ của Lý Quang Duệ, nhất định sẽ được trọng dụng, chứ hắn không hề nghĩ đến ngày hôm nay, dẫn đến họa lớn cho cả bộ tộc, nhưng hối hận thì cũng đã muộn rồi.
Đỗ Lãn Nhi khoát tay, không nhân nhượng mà rằng: "Chém cái đầu chó của hắn!"
Lập tức có một kỵ sĩ xuống ngựa, vung ngọn đao nhuốm đầy máu tươi ra, kỵ sĩ bốn phía dương mắt nhìn chằm chằm, nam nữ trong bộ tộc của Lộ Pháp đều không ai dám có động tĩnh, mắt nhìn về phía những kỵ sĩ. Vị kị sĩ kia hạ đao trong tay xuống, chém thẳng vào đầu Lộ Pháp Tử, dùng tay cầm chỗ tóc của hắn rồi kéo đầu lên.
Đỗ Lãn Nhi nói: "Tất cả vũ khí, bò dê ngựa, cư dân của cải đều lần lượt đem hết về Ngân Châu, nghe lệnh đại soái xử lý".
Bộ lạc của Lộ Pháp nhanh chóng thất bại sau trận chiến, tất cả đồ đạc đều bị lấy đi sạch trơn, trên thảo nguyên giờ chỉ còn sót lại những vũng máu tươi và những cái xác nằm đó, trông ra phía xa trông giống như một tấm lụa lớn nhuộm hoa đào.
Lần lượt các bộ lạc khác đều dược diễn lại vở kịch đó, Mộc Ân, Mộc Khôi, Ngải Nghĩa Hải mỗi người đều lần lượt phân thành những đội nhỏ, dần dần càn quét hế những bộ lạc không chịu quy thuận ở Ngân Châu. Đồng thời đem tất cả vũ khí, dê cừu và tài sản đem hết về Ngân Châu. Đây cũng được coi là lấy chiến tranh để nuôi chiến tranh. Dương Hạo hiện đang rất cần tiền. Tuy nói rằng Dương Hạo sau khi lập ra Lô Châu rất chú trọng phát triển công thương, tích lũy của cải, lại gom được một lượng lớn của cải ở trong kho phủ của Ngân Châu, đồng thời cũng nhận được sự giúp đỡ của Kế Tự Đường, nhưng tốc độ mở rộng nhanh chóng, lập nên nhiều hệ thống hành chính, chiêu binh luyện binh, mua binh khí và áo giáp, tu sửa thành trì, mua lương thực dự trữ… Mỗi một thứ đều cần đến tiền, tiền tiêu nhanh như nước chảy.
Đặc biệt là việc xây dựng kinh viện ở Lô Châu, trạch thư quán, ấn thư quán, thư viện, con số đầu tư vào không phải là nhỏ, kể cả có một núi vàng thì cũng phải tiêu hết. Mà để thu về thì phải đến một năm, chậm nhất cũng phải mười năm, hai mươi năm mới trở thành hiện thực, muốn nuôi một đội binh lớn như vậy thì phải có thế lực hùng hậu, cách nhanh nhất là đi cướp bóc. Cách cướp bóc này có thể có tác dụng khuất phục được những nhóm người không chịu phục tùng, vậy thì sao lại không làm?
Hoang mạc mịt mờ, nguyên trì lạp tượng.
Sau Sơn Lộc là một sườn núi chạy thong thả, đây là phía Nam của Sơn Lộc, ánh mặt trời chiếu rọi vào, hơn nữa hai bên trái phải là thung lũng, cản trở gió lạnh xâm nhập, hơn nữa cũng có chăn lạc đà, lông bò, thế là đủ cho bọn du mục tránh được cái giá lạnh của mùa đông này.
Một ngọn suối đổ xuống từ trên núi, bên phải bờ suối là một mảnh rừng thưa thớt, có thể vào đó chặt củi đốt lửa, lấy nước. Lều bạt ước chừng có khoảng hai trăm chiếc, như vậy cũng coi là đủ để dựng một bộ lạc quy mô.
Phía trước một chiếc trướng là vị thủ lĩnh Nhật Đạt Mộc Cơ, hắn mặc một chiếc áo bào và đang làm thịt một con dê. Hôm nay con trai hắn đầy trăm ngày, hắn muốn mời bạn bè đến uống rượu chúc mừng. Bên ngoài nước đọng thành băng, nếu như tay chậm một chút thì chiếc đầu dê này cũng nhanh chóng mà bị đóng băng. Nhưng thủ pháp của người này quả thực là siêu phàm, trong tay hắn chỉ có một con dao nhỏ, phi nhanh thoăn thoắt, da dê đã được lột sạch, lúc này đây thịt dê vẫn còn đang bốc hơi nóng hôi hổi.
Bên cạnh hắn đặt một cái nồi to, vợ hắn đang ngồi xuống bên cạnh, cẩn thận nhóm lửa, nước trong nồi đã bắt đầu sôi, lúc này, ở phía xa đột nhiên vang lên một tiếng kèn kéo dài từng đợt thê lương.
Đó chính là tiếng kèn cảnh báo. Nhật Đạt Mộc Cơ thất kinh, vội vàng chạy lên hai bước, vứt cả cái đầu con dê vào nồi nước sôi, rồi chạy lại phía con tuấn mã. Con ngựa vẫn chưa được lắp yên, nhưng nghe tiếng kèn hiệu báo động khẩn cấp cũng không quan tâm nhiều như thế nữa, Nhật Đạt Mộc Cơ nhặt vội một chiếc cung tên vứt gần chỗ yên ngựa, rồi lại lấy một ống tên đeo vào người, vội vã thúc ngựa đi mất.
Vợ hắn vội vàng gọi với theo: "Nhật Đạt Mộc Cơ".
Nhật Đạt Mộc Cơ quay đầu lại hét lớn: "Mau bế con chạy đi, tiếng kèn hiệu gấp như vậy e rằng có quân địch tập kích".
Cùng lúc đó, những gã đàn ông trong những chiếc lều khác cũng vội vàng xông ra, bất kể là già hay trẻ, thậm chí có cả những đứa trẻ mới hai ba tuổi cũng đều mặc một chiếc áo da, hết sức nhanh nhẹn leo lên lưng ngựa, chạy thật nhanh về phía trước.
Tiếng kèn hiệu ở hai bên núi lại thổi lên một hồi lớn, hơn nữa càng lúc càng khẩn cấp, trên cánh đồng tuyết phủ trắng xóa chỉ nhìn thấy ba bốn con tuấn mã đang phi, những binh khí trong tay lóe sáng, lớn tiếng kêu thét tiếng gì đó.
"Là Mỹ Ân Tử", Nhật Đạt Mộc Cơ nhìn bọn chúng rồi đột nhiên kêu lên. Bạn đang xem tại TruyệnFULL.vn - www.TruyệnFULL.vn
Mỹ Ân có nghĩa là mặt trời, Mỹ Ân Tử có nghĩa là con trai của mặt trời. Người đó chính là con trai của thủ lĩnh bộ lạc. Hắn nhìn thấy nguy hiểm trước mắt nên các chiến sĩ đều hăng hái giương cung tên, phía sau giắt một thanh đao dài, mọi người nhanh chóng tập hợp thành hàng ngũ, tiến về phía trước.
"Chạy mau, chạy mau, đại quân Ngân Châu tới rồi". Nhật Đạt Mộc Cơ xông lên phía trước, đã nghe thấy tiếng của Mỹ Ân Tử hét lớn, hắn vừa ngẩn ra đã nghe thấy tiếng vó ngựa như tuyết, vô vàn chiến mã đột nhiên xuất hiện ở cửa núi, lưỡi mác dài sáng loáng, mặt ai cũng đằng đằng sát khí.
Ngay sau đó, bầu trời như tối sụp lại, vô số mũi tên bắn ra, nhằm thẳng hướng bọn họ bay tới.
"Mỹ Ân Tử, mau trốn đi!"
Đối phương còn đứng ở một quãng khá xa nên lúc này mũi tên gần như không tới được chỗ bọn họ. Nhật Đạt Mộc Cơ đến mũi tên cũng chẳng buồn rút ra, hai tay bắc vào miệng, hét lớn với Mỹ Ân Tử. Những mũi tên dày đặc như cơn mưa ầm ầm lao về phía bọn họ, thậm chí còn có thể nghe thấy rõ tiếng gió lao đi vun vút trong không trung.
Nhiều người khác cũng giống như hắn ngạc nhiên nhìn lên trên, hằng hà sa số mũi tên đang lao vun vút về phía họ, càng lúc càng gần, mắt họ tối sầm lại, chỉ thấy những mũi tên như mưa bao trùm lên tất cả.
"Giết!"
Đại quân của Dương Hạo không bày binh bố trận, đối phương chưa từng tham chiến bao giờ đã bị dồn cho hoàn toàn không còn lực đối kháng, bọn họ đã hoàn toàn không cần phải phá vỡ thế trận, chỉ cần tiến hành giết bóc là được. Bọn họ có trong tay hơn nghìn con ngựa, nhưng đội hình thì đều nhịp tăm tắp, cả đội hình hình thành một đường cong. Nhật Đạt Mộc Cơ vẫn chưa chết, bên vai trái của hắn đã trúng tên, vai phải cũng bị trúng tên, một mặt hắn dùng hai chân khống chế cơ thể, vội vàng xuống ngựa, mặt khác cố sức dùng đao, ngửa mặt lên trời hét lớn: "Giết bọn chúng". Sinh mạng của hắn đã bị tiếng hét đó kết thúc, trước mặt quân địch chỉ cách có khoảng một trăm bước chân, bọn họ đang tiến đến gần. Lực lượng của đối phương quả thực là khiến người ta kinh ngạc, bọn chúng dùng mã lực rồi ném tiêu thương bay nhanh như điện xẹt, gào thét lao tới.
Ở khoảng cách gần như vậy, tiêu và thương ném ra gần như không có gì ngăn cản được, huống hồ quân địch trước mặt lại gần như bị thương hết. Nhật Đạt Mộc Cơ lớn tiếng gào thét, một mũi tiêu lao tới xuyên thẳng vào ngực hắn, cả người hắn đổ về phía sau, ngã bay xuống lưng ngựa. Con ngựa đó trên người bị trúng tên, đang đau đớn, trong một lúc bị mất kiểm soát, nó co hai chân sau lên, đá cái xác Nhật Đạt Mộc Cơ ra xa cả trượng.
"Phực phực phực", tiếng mũi tên và thương lao ra, một khi bị trúng thì căn bản sẽ không cách nào trốn được, dẫu cho có khỏe đến đâu thì khi bị trúng cũng chẳng khác nào một tờ giấy bị xuyên thủng.
"Giết!"
Tướng lĩnh thống binh cánh quân này của Dương Hạo rút ra một thanh trường đao, những kỵ sĩ bên cạnh cũng đồng loạt rút đao hô ứng, chuẩn bị xông lên. Bọn họ đều mặc áo giáp nhẹ, bên trái đeo cung, bên phải là mũi tên, mâu sắt treo trên yên ngựa, nay hoàn toàn không cần dùng đến nó, chỉ cần những binh khí trong tay là cũng có thể hoàn thành trận chiến này được rồi.
Quân địch bên trong không đủ hai trăm người, gào thét nhìn đám quân đến từ Ngân Châu, mặt không còn chút máu, bọn họ quay đầu ngựa định chạy trốn nhưng không thể nào nhanh được bằng quân Ngân Châu, lần lượt từng người bị chết, thây phơi trên cánh đồng tuyết, sau lưng mỗi người đều là vết thương do bị đao chém.
Đám kỵ sĩ nhanh chóng phân làm hai nhánh, lần lượt bao vây toàn bộ hai trăm người. Đỗ Lãn Nhi thúc ngựa đứng giữa, chỉ huy hơn ba mươi quân, toàn bộ những người trong bộ lạc đều đã được tập trung lại.
Những người phụ nữ nắm chặt tay bọn trẻ, yên lặng nghe mệnh lệnh. Từ nhỏ đến lớn họ đã quen với việc kẻ mạnh thắng kẻ yếu trên thảo nguyên, họ đã quen với việc cướp bóc và đâm chém, trong số bọn họ cũng có không ít người bị đoạt từ các bộ lạc khác mà đến, trở thành thành viên của bộ lạc này.
Một lão già râu tóc bạc phơ đứng thẳng người ở hàng đầu, mở to mắt, bước đi từng bước rồi quỳ sụp xuống trên tuyết, khóc không thành tiếng: "Lộ Phật Tử mạo phạm đến Dương Hạo đại nhân, cam tâm xin chịu chết, chỉ xin đại nhân khai ân, tha cho những người trong tộc".
Đỗ Lãn Nhi thu đao về, lớn tiếng hỏi: "Đừng có nói bản chỉ huy là kẻ bất hiếu. Thái úy sớm đã có lệnh, phàm là dân cư được quản lý ở Ngân Châu, thì sẽ được thả về Ngân Châu. Ngày 28 tháng giêng, thủ lĩnh bộ lạc đi đến Ngân Châu yết kiến, có việc gì xin hãy cứ thoải mái mà thương lượng. Không muốn chịu sự cai quản của Ngân Châu chúng ta thì sớm ra khỏi biên giới Ngân Châu, nếu khong có mưu đồ làm phản sẽ bị xét vào tội xâm nhập bất hợp pháp. Đã không đi lại còn vào thành nhận lương là muốn thế nào đây? Đây là nhà ngươi tự muốn chuốc lấy tai họa, đừng có trách đại nhân chúng ta thủ đoạn.
Lộ Phật Tử cúi đầu sát đất, lắc lắc đầu, lúc này đây máu đang trào trong từng huyết mạch của hắn, hắn biết rằng Hạ Châu Lý Quang Duệ tuyệt đối không thể để mất Ngân Châu. Bộ lạc của hắn nằm trong vòng cai quản của họ Lý đã mấy trăm năm, hắn nghĩ Dương Hạo chẳng qua chỉ là nhất thời chiếm được mà thôi, đại quân Hạ Châu mà đến thì Dương Hạo sẽ bị đánh cho tan tác. Do đó mà hắn không muốn đầu hàng Dương Hạo. Đến hôm có tai nạn, Ngân Châu phát chẩn, hắn cũng không khách khí mà dẫn người đến nhận lương. Hắn nghĩ rằng, Dương Hạo ở Ngân Châu thế lực cũng không được lâu, đợi đến khi đại quân của Lý Quang Duệ đến thì bộ tộc của hắn sẽ phất cờ đứng theo hàng ngũ của Lý Quang Duệ, nhất định sẽ được trọng dụng, chứ hắn không hề nghĩ đến ngày hôm nay, dẫn đến họa lớn cho cả bộ tộc, nhưng hối hận thì cũng đã muộn rồi.
Đỗ Lãn Nhi khoát tay, không nhân nhượng mà rằng: "Chém cái đầu chó của hắn!"
Lập tức có một kỵ sĩ xuống ngựa, vung ngọn đao nhuốm đầy máu tươi ra, kỵ sĩ bốn phía dương mắt nhìn chằm chằm, nam nữ trong bộ tộc của Lộ Pháp đều không ai dám có động tĩnh, mắt nhìn về phía những kỵ sĩ. Vị kị sĩ kia hạ đao trong tay xuống, chém thẳng vào đầu Lộ Pháp Tử, dùng tay cầm chỗ tóc của hắn rồi kéo đầu lên.
Đỗ Lãn Nhi nói: "Tất cả vũ khí, bò dê ngựa, cư dân của cải đều lần lượt đem hết về Ngân Châu, nghe lệnh đại soái xử lý".
Bộ lạc của Lộ Pháp nhanh chóng thất bại sau trận chiến, tất cả đồ đạc đều bị lấy đi sạch trơn, trên thảo nguyên giờ chỉ còn sót lại những vũng máu tươi và những cái xác nằm đó, trông ra phía xa trông giống như một tấm lụa lớn nhuộm hoa đào.
Lần lượt các bộ lạc khác đều dược diễn lại vở kịch đó, Mộc Ân, Mộc Khôi, Ngải Nghĩa Hải mỗi người đều lần lượt phân thành những đội nhỏ, dần dần càn quét hế những bộ lạc không chịu quy thuận ở Ngân Châu. Đồng thời đem tất cả vũ khí, dê cừu và tài sản đem hết về Ngân Châu. Đây cũng được coi là lấy chiến tranh để nuôi chiến tranh. Dương Hạo hiện đang rất cần tiền. Tuy nói rằng Dương Hạo sau khi lập ra Lô Châu rất chú trọng phát triển công thương, tích lũy của cải, lại gom được một lượng lớn của cải ở trong kho phủ của Ngân Châu, đồng thời cũng nhận được sự giúp đỡ của Kế Tự Đường, nhưng tốc độ mở rộng nhanh chóng, lập nên nhiều hệ thống hành chính, chiêu binh luyện binh, mua binh khí và áo giáp, tu sửa thành trì, mua lương thực dự trữ… Mỗi một thứ đều cần đến tiền, tiền tiêu nhanh như nước chảy.
Đặc biệt là việc xây dựng kinh viện ở Lô Châu, trạch thư quán, ấn thư quán, thư viện, con số đầu tư vào không phải là nhỏ, kể cả có một núi vàng thì cũng phải tiêu hết. Mà để thu về thì phải đến một năm, chậm nhất cũng phải mười năm, hai mươi năm mới trở thành hiện thực, muốn nuôi một đội binh lớn như vậy thì phải có thế lực hùng hậu, cách nhanh nhất là đi cướp bóc. Cách cướp bóc này có thể có tác dụng khuất phục được những nhóm người không chịu phục tùng, vậy thì sao lại không làm?
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook