Bộ Bộ Sinh Liên
-
Chương 476: Sương mù
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
*
Di Đam lĩnh tối qua không mưa. Mấy ngày nay Lý Kế Quân tấn công ngày càng mạnh, đượcbiết Lý Quang Duệ sửa đường núi hiểm trở, thầm trốn đi về tây nam, dương sùng đại nhân thở phà nhẹ nhõm, bốn cho rằng khổ chiến của mình cũng có giai đoạn, ai ngờ Lý Kế Quân tựa hồ hoàn toàn không biết phụ thân hắn đã bỏ qua lại với Lạc Châu, vẫn đang mãnh công bất tha.
Bình minh, Lý Kế Quân lại phát khởi tấn công Tham Đà lĩnh, Dương Sùng Huấn đích thân mình chỉ huy bộ chống trả, chiến dồn dập, một mũi tên từ đâu bay tới cắm trúng vào mắt trái của Dương Sùng Huấn, hắn quát lớn một tiếng, ngửa mặt lên trời, quân tướng thấy vậy kinh hãi vội vàng đem đại soái rời khỏi chiến trường, lang trung trong quân vội vàng chạy tới, vừa nhìn thấy bị thương liền kêu toáng lên: "Không xong rồi, mũi tên có độc".
Dân tộc thảo nguyên bắt giết con mồi sẽ không hạ độc, nhưng khi dùng mũi tên để tác chiến thì đều tẩm độc thực vật để tăng hiệu quả sát thương lớn nhất, lang trung đó nhìn đầu tên có độc, song không thể phân biệt được là loại độc tố nào. Mũi tên tẩm độc bắn trúng Dương Sùng Huấn đã dịu, nhưng mắt yếu đi, mũi tên đang sâm nhập sâu dần, ai dám nhổ nó chứ.
Dương Sùng Huấn bị hôn mê, có cảm giác đau khôn tả. Mũi tên nếu như không thấy đau đớn, toàn bộ đầu đau nhức, nghe lang trung nói trên mũi tên có độc, Dương Sùng Huấn quát nghiến chặt răng rồi hét lớn một tiếng nhổ mạnh nó ra, con ngươi của hắn cũng bị nhổ ra theo.
"Mau, mau rịt thuốc". Dương Sùng Huấn nói xong thì lâm vào trạng thái hôn mê bất tỉnh.
Chủ soái bị trúng tiễn hôn mê bất tỉnh, nhuệ khí tam quân lập tức yếu dần đi, nói về chiến lực, Lân Châu Chiết gia yếu nhất trong bốn thế lực tây bắc, bất kể nói đến tấn công hay là phòng ngự duy chỉ có Phủ Châu đứng đầu, tất cả chiến dịch trọng đại, từ trước đến nay đi theo quân đội người ta làm tùy tùng, binh lính cùng tướng lĩnh vốn đã song tài.
Giờ quân của Chiết gia đã truy kích Lý Quang Duệ rồi, chủ soái nhà mình lại hôn mê bất tỉnh, toàn bộ lực lượng phản kháng quân đội bỗng chốc bị suy nhược, đợi đến giữa trưa, quân tiên phong của Lý Kế Quân đã đuổi giết tới sườn núi, tướng lĩnh quân trung sợ chủ soái gặp nguy, lệnh người đưa chủ soái đi lui trước, chủ soái vừa rút lui, lòng quân bỗng dao động, phòng tuyến lỏng lẻo bị xé vỡ một lỗ hổng, mất toàn bộ phòng tuyến là điều đương nhiên.
Dương Sùng Huấn là chủ của Lân Châu Dương gia, sự an nguy của hắn quan trọng hơn tất cả, tướng lĩnh trong quân thấy sự việc không thể còn gì cứu vớt liền lệnh cho toàn bộ tuyến lui quân, Dương Sùng Huấn được đám quân còn lại che chở trốn đi, nào nghĩ đến phải một tên đưa thư thông báo cho Chiết Ngự Huân biết, binh bại như núi đổ, Tham Đà lĩnh sau cuộc khổ chiến ba ngày đã được đổi chủ. Text được lấy tại TruyệnFULL.vn
Định nan quân nha nội đô chỉ huy sứ, thẩm tra thương bộ Lý Kế Quân đại bộ thượng kì trì lĩnh, đỉnh đầu trống trơn, mặc một bộ quần áo da, bên hông dắt loan đao, hắn nhìn thoáng qua bộ dạng Dương Sùng Huấn, đầu lóe sáng một cái, hai vòng tay đại kim lay động, trầm giọng dặn dò: "Dắt hết ngựa lên".
Bộ đội Lý Kế Quân lục tục kéo nhau lên sơn lĩnh, vũ khí bị tàn phá, chiến bào bị nhuốm máu, một đám người vạm vỡ, mặt tỉnh bơ.
"Lập tức thống kê chúng ta còn có bao nhiêu binh có thể tác chiến".
Lý Kế Quân lớn giọng dặn dò kế hoạch của Lý Quang Duệ. Thực ra hắn hiểu rõ nhất một cái, sau khi Lý Quang Duệ trúng kế đối mặt với khốn cảnh tất lui, bỗng nhiên lộ hiểm kế, khi quyết tâm lực vãn bại cục, nhất định lập tức thông báo kế hoạch với con trai hắn. Lý Kế Quân lúc này đang chia binh tập kích Phủ Châu và Lân Châu, ý đồ cắt sự viện trợ binh mã của hai châu, đánh vỡ sự liên minh của ba thế lực, một khi không kịp trở về. Đồng thời nếu hắn thương xúc triệt binh, đánh rắn động cỏ, toàn bộ kế hoạch bị Dương Hạo nhìn thấu.
Cho nên Lý Quang Duệ sau khi nói kế này cho con trai biết, lệnh hắn tấn công Tham Đà lĩnh, để khả năng mình di chuyển quân đội càng đáng tin. Che dấu đại quân di chuyển của hắn, đồng thời chặn nhân mã của Dương Sùng Huấn, nếu có thể đánh bại Dương Sùng Huấn và đoạt lấy Tham Đà lĩnh, thì có thể tăng tốc di chuyển quân đội, kiến cơ hành sự.
Lý Kế Quân vốn định thu nạp tàn quân, nhanh chóng tiến đến phối hợp với phụ thân, nhưng hắn nào có ngờ được, đã phát hiện ra một điều vô cùng quan trọng, thế là sát khí hừng hực ý nghĩ làm thiếu chủ Hạ Châu mở ra, nhưng vừa mới chơi kế xuất kỵ binh, tìh toàn chiến cục càng khó bề phân biệt, thắng bại khó liệu chừng.
Có lúc, may mắn cũng tồn tại.
Di Đam lĩnh tối qua không mưa. Mấy ngày nay Lý Kế Quân tấn công ngày càng mạnh, đượcbiết Lý Quang Duệ sửa đường núi hiểm trở, thầm trốn đi về tây nam, dương sùng đại nhân thở phà nhẹ nhõm, bốn cho rằng khổ chiến của mình cũng có giai đoạn, ai ngờ Lý Kế Quân tựa hồ hoàn toàn không biết phụ thân hắn đã bỏ qua lại với Lạc Châu, vẫn đang mãnh công bất tha.
Bình minh, Lý Kế Quân lại phát khởi tấn công Tham Đà lĩnh, Dương Sùng Huấn đích thân mình chỉ huy bộ chống trả, chiến dồn dập, một mũi tên từ đâu bay tới cắm trúng vào mắt trái của Dương Sùng Huấn, hắn quát lớn một tiếng, ngửa mặt lên trời, quân tướng thấy vậy kinh hãi vội vàng đem đại soái rời khỏi chiến trường, lang trung trong quân vội vàng chạy tới, vừa nhìn thấy bị thương liền kêu toáng lên: "Không xong rồi, mũi tên có độc".
Dân tộc thảo nguyên bắt giết con mồi sẽ không hạ độc, nhưng khi dùng mũi tên để tác chiến thì đều tẩm độc thực vật để tăng hiệu quả sát thương lớn nhất, lang trung đó nhìn đầu tên có độc, song không thể phân biệt được là loại độc tố nào. Mũi tên tẩm độc bắn trúng Dương Sùng Huấn đã dịu, nhưng mắt yếu đi, mũi tên đang sâm nhập sâu dần, ai dám nhổ nó chứ.
Dương Sùng Huấn bị hôn mê, có cảm giác đau khôn tả. Mũi tên nếu như không thấy đau đớn, toàn bộ đầu đau nhức, nghe lang trung nói trên mũi tên có độc, Dương Sùng Huấn quát nghiến chặt răng rồi hét lớn một tiếng nhổ mạnh nó ra, con ngươi của hắn cũng bị nhổ ra theo.
"Mau, mau rịt thuốc". Dương Sùng Huấn nói xong thì lâm vào trạng thái hôn mê bất tỉnh.
Chủ soái bị trúng tiễn hôn mê bất tỉnh, nhuệ khí tam quân lập tức yếu dần đi, nói về chiến lực, Lân Châu Chiết gia yếu nhất trong bốn thế lực tây bắc, bất kể nói đến tấn công hay là phòng ngự duy chỉ có Phủ Châu đứng đầu, tất cả chiến dịch trọng đại, từ trước đến nay đi theo quân đội người ta làm tùy tùng, binh lính cùng tướng lĩnh vốn đã song tài.
Giờ quân của Chiết gia đã truy kích Lý Quang Duệ rồi, chủ soái nhà mình lại hôn mê bất tỉnh, toàn bộ lực lượng phản kháng quân đội bỗng chốc bị suy nhược, đợi đến giữa trưa, quân tiên phong của Lý Kế Quân đã đuổi giết tới sườn núi, tướng lĩnh quân trung sợ chủ soái gặp nguy, lệnh người đưa chủ soái đi lui trước, chủ soái vừa rút lui, lòng quân bỗng dao động, phòng tuyến lỏng lẻo bị xé vỡ một lỗ hổng, mất toàn bộ phòng tuyến là điều đương nhiên.
Dương Sùng Huấn là chủ của Lân Châu Dương gia, sự an nguy của hắn quan trọng hơn tất cả, tướng lĩnh trong quân thấy sự việc không thể còn gì cứu vớt liền lệnh cho toàn bộ tuyến lui quân, Dương Sùng Huấn được đám quân còn lại che chở trốn đi, nào nghĩ đến phải một tên đưa thư thông báo cho Chiết Ngự Huân biết, binh bại như núi đổ, Tham Đà lĩnh sau cuộc khổ chiến ba ngày đã được đổi chủ. Text được lấy tại TruyệnFULL.vn
Định nan quân nha nội đô chỉ huy sứ, thẩm tra thương bộ Lý Kế Quân đại bộ thượng kì trì lĩnh, đỉnh đầu trống trơn, mặc một bộ quần áo da, bên hông dắt loan đao, hắn nhìn thoáng qua bộ dạng Dương Sùng Huấn, đầu lóe sáng một cái, hai vòng tay đại kim lay động, trầm giọng dặn dò: "Dắt hết ngựa lên".
Bộ đội Lý Kế Quân lục tục kéo nhau lên sơn lĩnh, vũ khí bị tàn phá, chiến bào bị nhuốm máu, một đám người vạm vỡ, mặt tỉnh bơ.
"Lập tức thống kê chúng ta còn có bao nhiêu binh có thể tác chiến".
Lý Kế Quân lớn giọng dặn dò kế hoạch của Lý Quang Duệ. Thực ra hắn hiểu rõ nhất một cái, sau khi Lý Quang Duệ trúng kế đối mặt với khốn cảnh tất lui, bỗng nhiên lộ hiểm kế, khi quyết tâm lực vãn bại cục, nhất định lập tức thông báo kế hoạch với con trai hắn. Lý Kế Quân lúc này đang chia binh tập kích Phủ Châu và Lân Châu, ý đồ cắt sự viện trợ binh mã của hai châu, đánh vỡ sự liên minh của ba thế lực, một khi không kịp trở về. Đồng thời nếu hắn thương xúc triệt binh, đánh rắn động cỏ, toàn bộ kế hoạch bị Dương Hạo nhìn thấu.
Cho nên Lý Quang Duệ sau khi nói kế này cho con trai biết, lệnh hắn tấn công Tham Đà lĩnh, để khả năng mình di chuyển quân đội càng đáng tin. Che dấu đại quân di chuyển của hắn, đồng thời chặn nhân mã của Dương Sùng Huấn, nếu có thể đánh bại Dương Sùng Huấn và đoạt lấy Tham Đà lĩnh, thì có thể tăng tốc di chuyển quân đội, kiến cơ hành sự.
Lý Kế Quân vốn định thu nạp tàn quân, nhanh chóng tiến đến phối hợp với phụ thân, nhưng hắn nào có ngờ được, đã phát hiện ra một điều vô cùng quan trọng, thế là sát khí hừng hực ý nghĩ làm thiếu chủ Hạ Châu mở ra, nhưng vừa mới chơi kế xuất kỵ binh, tìh toàn chiến cục càng khó bề phân biệt, thắng bại khó liệu chừng.
Có lúc, may mắn cũng tồn tại.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook