Bộ Bộ Sinh Liên
-
Chương 487: Ta chỉ có thể làm phụ nữ
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
**
Oa Oa ngồi kế bên Nữ Anh, thản nhiên nói: "Nữ Anh tỷ tỷ, hôm đó chúng ta quay về Ngân Châu, sau khi cứu Hạnh Nhi bị trúng tên, được biết con ngựa của tỷ bị hoảng sợ nên không biết phi về đâu, đúng là khiến cho chúng tôi sợ chết khiếp. Tỷ là một cô gái yếu đuối, lại là một quốc sắc thiên hương, đến chúng tôi là phận nữ mà còn thấy động lòng, giữa chốn binh thương loạn lạc như thế, ngộ nhỡ bị Lý Kế Quân truy đuổi thì chỉ có nước chết, làm sao mà ứng cứu nổi? Nhưng không ngờ tỷ tỷ lại trở về không chút thương tổn, lại còn gặp được lão gia nhà chúng tôi, Diệu Diệu, nói xem có phải là cát nhân thiên tướng không?"
Diệu Diệu đi tới đằng sau Nữ Anh, thò tay ra chạm vào bả vai nàng, Nữ Anh không khỏi run lên, Diệu Diệu cười với Oa Oa một cái, rồi đột nhiên giọng trở nên gấp gáp khẩn trương, nói: "Tỷ tỷ sao thế, không phải là… không phải là trận lưu lạc vừa rồi đã bị người ta chiếm đoạt chứ?"
Nữ Anh giống như mèo dẫm phải đuôi, mặt đột ngột chuyển sang đỏ hồng, phủ nhận: "Không có, không có, các muội.. đừng có nói loạn".
"Không có?" Con mắt của Oa Oa đảo một vòng, rồi lắc đầu nói: "Một cô gái yếu đuối như tỷ, lần gặp nạn này… trừ phi là… nếu không sao có thể bình yên quay về?"
"Ta không có, đích thức là không có…"
Những giọt lệ của Nữ Anh đã sắp rơi ra, nhưng Oa Oa vẫn nắm chặt lấy tay nàng, ánh mắt sắc sảo nói: "Tỷ tỷ, tỷ là người không biết nói dối mà, thần thái như thế này còn giấu chúng tôi làm gì? Oa Nhi biết, tỷ tỷ cam tâm chịu nhục, đều là do bảo vệ sự an toàn của Tuyết Nhi, tỷ… tỷ thực là đã vì chúng tôi mà phải bỏ ra nhiều quá!"
Nữ Anh rối đến mức như sắp hôn mê bất tỉnh, lúc này đây Diệu Diệu cũng tới, quay lại bên nàng, nắm chặt tay còn lại của nàng, ân cần nói: "Nữ Anh tỷ tỷ, tỷ yên tâm, việc này muội biết tỷ biết, trời biết đất biết, bất kể thế nào cũng không để cho người khác biết. Những gì tỷ bỏ ra vì Dương gia, Dương gia nhất định sẽ để mãi trong lòng".
Cái ngày Tịnh Âm biết được Nữ Anh không phải là Oa Nhi, nhưng cũng chỉ kịp nói việc mạo nhận đó ra, sau đó vội vàng đi tìm tung tích nàng, còn những chuyện khác thì không tiện nói, cũng không có thời gian mà nói, do đó Oa Oa và Diệu Diệu chỉ biết vị sư nương xinh đẹp đó đến là để truyền thụ võ công cho bọn họ, Chu Nữ Anh lại mạo nhận thân phận, bái người đó làm sư phụ.
Võ công trong giới thượng lưu mà nói thì không phải là chuyện học vấn gì, dù Oa Oa và Diệu diệu cũng càng ngày càng cho rằng biết những thứ đó không phải là chuyện gì xấu nhưng cũng không quá coi trọng việc học võ thuật, càng không có việc nghĩ giữ bí mật cái đó cho riêng mình. Chu Nữ Anh thân phận cao quý, đường đường là hoàng hậu một nước, tại sao phải mạo danh để học võ nghệ, điều này khiến hai người cố mãi mà cũng chưa đoán ra.
Hai người biết được Nữ Anh đến nay không phải là người yếu đuối không chịu được gió sương như vẻ ngoài của nàng nữa, tự nhiên cũng hiểu ra tại sao nàng mang theo Tuyết Nhi mà vẫn có thể tồn tại được trong môi trường hoang dã bên ngoài, nói như vậy chẳng qua là có ý trêu nàng thôi, nếu như thay thế là Đông Nhi và Diễm Diễm thì cũng không dám nói chắc điều gì, nhưng hai người bọn họ có xuất thân từ gái lầu xanh, nói đến điều này cũng không dễ dàng như những cô gái bình thường khác.
Nữ Anh không biết điều đó, nàng bị hai người dồn vào nói khóc không thành tiếng, cắn răng nói: "Hai vị muội muội, ta… ta đang có chút việc muốn đi gặp các muội, muốn thỉnh tội với Đông Nhi và Diễm Diễm".
Oa Nhi thấy nàng xấu hổ đến nỗi phát khóc, đùa cợt với nàng cũng đủ rồi nên không nén được cười khúc khích với nhau, nói: "Được rồi, được rồi, hai chúng ta chỉ trêu tỷ một chút thôi, việc của tỷ bọn chúng ta đều đã biết rồi, tỷ cũng đừng có suy nghĩ nhiều".
Nữ Anh kinh ngạc thất sắc: "Muội… các muội đã biết rồi?"
Diệu Diệu giả mặt quỷ nhìn nàng, cười nói: " Muốn người khác không nghe thấy thì chi bằng đừng nói; muốn người khác không biết thì chi bằng đừng mở miệng, lẽ nào không có ai có thể nói cho muội biết hay sao?"
Nàng cười hà hà rồi kéo ống tay áo xuống, Nữ Anh liếc nhìn, mặt chuyển từ nguồn qtruyen.net
mà đỏ sang trắng bệch. Khi nàng đang xấu hổ không còn đất trốn thì nàng lặng lẽ cúi đầu, mặt đỏ rần lên như màu máu, nói: "Dương… Dương đại nhân… đại nhân mới về mà đã nói cho các muội biết rồi? Ta… ta…"
Nữ Anh đột nhiên che mặt khóc, Oa Oa và Diệu Diệu bốn mắt nhìn nhau, hồi lâu con ngươi trong mắt mới đột nhiên như cùng lộ ra vẻ thất sắc, Diệu
Diệu kinh ngạc hỏi: "Tỷ… tỷ và lão gia nhà chúng ta…"
"Diệu Diệu!"
Oa Oa đột nhiên gào to, chặn lời của Diệu Diệu lại, sau đó cười một cách không tự nhiên lắm với Nữ Anh: "Tỷ tỷ đừng nghĩ nhiều, những ngày qua tỷ đã vất vả rồi. Hãy đi nghỉ ngơi một chút đi, bất kể có chuyện gì thì chúng ta đều là n gười nhà mà, từ từ rồi thương lượng".
Oa Oa nhìn Diệu Diệu một cái rồi đứng dậy nói: "Chúng ta đưa Tuyết Nhi đi nghỉ trước đi", nói rồi đón lấy Tuyết Nhi trong lòng Nữ Anh, bước nhanh ra ngoài.
Diệu Diệu đuổi theo sau Oa Oa, vừa rời phòng đã căng thẳng hỏi: "Tỷ ấy và lão gia của chúng ta lẽ nào…"
Oa Oa khẽ thở dài: "E rằng… tỷ ấy thật sự muốn làm tỷ muội với chúng ta rồi".
Diệu Diệu cũng khẽ nhếch miệng đáp: "Ta đã biết mà! Tỷ ấy quá năng thường xuyên qua lại với chúng ta, ta còn lo vì tỷ ấy một thân một mình cô đơn buồn bã, nay xem ra thì đúng là cô đơn thật, vô vị cũng đúng thật, nhưng không phải là chỉ đến tìm chúng ta để giải buồn đâu".
"Chớ có nói gì. Thân phận của tỷ ấy, với thân phận của lão gia hiện thế nào? Chuyện quốc sự đều là do trời, nhất cử nhất động đều có vô số người nhòm vào, ngộ nhỡ xảy ra sai sót gì thì phải làm sao? Tỷ ấy quả thực rất xinh đẹp.. ôi, nhưng thân phận của tỷ ấy… Thôi đi, việc này trong lòng lão gia ắt đã có chủ ý, chúng ta cứ giả bộ không biết, cứ đường hoàng".
Hai người vừa đi vừa nói, Tuyết Nhi nằm trong lòng thoải mái ngáp một cái
rồi ngủ ngon một giấc. Bao ngày qua phải ăn cháo hồ hồ, nay cuối cùng cũng được ăn sữa thơm, Tuyết Nhi cảm thấy khỏe khoắn hẳn, mãn nguyện say giấc, không để ý đến những lời hai nương nương của nó đang khẽ thì thầm.
Oa Oa ngồi kế bên Nữ Anh, thản nhiên nói: "Nữ Anh tỷ tỷ, hôm đó chúng ta quay về Ngân Châu, sau khi cứu Hạnh Nhi bị trúng tên, được biết con ngựa của tỷ bị hoảng sợ nên không biết phi về đâu, đúng là khiến cho chúng tôi sợ chết khiếp. Tỷ là một cô gái yếu đuối, lại là một quốc sắc thiên hương, đến chúng tôi là phận nữ mà còn thấy động lòng, giữa chốn binh thương loạn lạc như thế, ngộ nhỡ bị Lý Kế Quân truy đuổi thì chỉ có nước chết, làm sao mà ứng cứu nổi? Nhưng không ngờ tỷ tỷ lại trở về không chút thương tổn, lại còn gặp được lão gia nhà chúng tôi, Diệu Diệu, nói xem có phải là cát nhân thiên tướng không?"
Diệu Diệu đi tới đằng sau Nữ Anh, thò tay ra chạm vào bả vai nàng, Nữ Anh không khỏi run lên, Diệu Diệu cười với Oa Oa một cái, rồi đột nhiên giọng trở nên gấp gáp khẩn trương, nói: "Tỷ tỷ sao thế, không phải là… không phải là trận lưu lạc vừa rồi đã bị người ta chiếm đoạt chứ?"
Nữ Anh giống như mèo dẫm phải đuôi, mặt đột ngột chuyển sang đỏ hồng, phủ nhận: "Không có, không có, các muội.. đừng có nói loạn".
"Không có?" Con mắt của Oa Oa đảo một vòng, rồi lắc đầu nói: "Một cô gái yếu đuối như tỷ, lần gặp nạn này… trừ phi là… nếu không sao có thể bình yên quay về?"
"Ta không có, đích thức là không có…"
Những giọt lệ của Nữ Anh đã sắp rơi ra, nhưng Oa Oa vẫn nắm chặt lấy tay nàng, ánh mắt sắc sảo nói: "Tỷ tỷ, tỷ là người không biết nói dối mà, thần thái như thế này còn giấu chúng tôi làm gì? Oa Nhi biết, tỷ tỷ cam tâm chịu nhục, đều là do bảo vệ sự an toàn của Tuyết Nhi, tỷ… tỷ thực là đã vì chúng tôi mà phải bỏ ra nhiều quá!"
Nữ Anh rối đến mức như sắp hôn mê bất tỉnh, lúc này đây Diệu Diệu cũng tới, quay lại bên nàng, nắm chặt tay còn lại của nàng, ân cần nói: "Nữ Anh tỷ tỷ, tỷ yên tâm, việc này muội biết tỷ biết, trời biết đất biết, bất kể thế nào cũng không để cho người khác biết. Những gì tỷ bỏ ra vì Dương gia, Dương gia nhất định sẽ để mãi trong lòng".
Cái ngày Tịnh Âm biết được Nữ Anh không phải là Oa Nhi, nhưng cũng chỉ kịp nói việc mạo nhận đó ra, sau đó vội vàng đi tìm tung tích nàng, còn những chuyện khác thì không tiện nói, cũng không có thời gian mà nói, do đó Oa Oa và Diệu Diệu chỉ biết vị sư nương xinh đẹp đó đến là để truyền thụ võ công cho bọn họ, Chu Nữ Anh lại mạo nhận thân phận, bái người đó làm sư phụ.
Võ công trong giới thượng lưu mà nói thì không phải là chuyện học vấn gì, dù Oa Oa và Diệu diệu cũng càng ngày càng cho rằng biết những thứ đó không phải là chuyện gì xấu nhưng cũng không quá coi trọng việc học võ thuật, càng không có việc nghĩ giữ bí mật cái đó cho riêng mình. Chu Nữ Anh thân phận cao quý, đường đường là hoàng hậu một nước, tại sao phải mạo danh để học võ nghệ, điều này khiến hai người cố mãi mà cũng chưa đoán ra.
Hai người biết được Nữ Anh đến nay không phải là người yếu đuối không chịu được gió sương như vẻ ngoài của nàng nữa, tự nhiên cũng hiểu ra tại sao nàng mang theo Tuyết Nhi mà vẫn có thể tồn tại được trong môi trường hoang dã bên ngoài, nói như vậy chẳng qua là có ý trêu nàng thôi, nếu như thay thế là Đông Nhi và Diễm Diễm thì cũng không dám nói chắc điều gì, nhưng hai người bọn họ có xuất thân từ gái lầu xanh, nói đến điều này cũng không dễ dàng như những cô gái bình thường khác.
Nữ Anh không biết điều đó, nàng bị hai người dồn vào nói khóc không thành tiếng, cắn răng nói: "Hai vị muội muội, ta… ta đang có chút việc muốn đi gặp các muội, muốn thỉnh tội với Đông Nhi và Diễm Diễm".
Oa Nhi thấy nàng xấu hổ đến nỗi phát khóc, đùa cợt với nàng cũng đủ rồi nên không nén được cười khúc khích với nhau, nói: "Được rồi, được rồi, hai chúng ta chỉ trêu tỷ một chút thôi, việc của tỷ bọn chúng ta đều đã biết rồi, tỷ cũng đừng có suy nghĩ nhiều".
Nữ Anh kinh ngạc thất sắc: "Muội… các muội đã biết rồi?"
Diệu Diệu giả mặt quỷ nhìn nàng, cười nói: " Muốn người khác không nghe thấy thì chi bằng đừng nói; muốn người khác không biết thì chi bằng đừng mở miệng, lẽ nào không có ai có thể nói cho muội biết hay sao?"
Nàng cười hà hà rồi kéo ống tay áo xuống, Nữ Anh liếc nhìn, mặt chuyển từ nguồn qtruyen.net
mà đỏ sang trắng bệch. Khi nàng đang xấu hổ không còn đất trốn thì nàng lặng lẽ cúi đầu, mặt đỏ rần lên như màu máu, nói: "Dương… Dương đại nhân… đại nhân mới về mà đã nói cho các muội biết rồi? Ta… ta…"
Nữ Anh đột nhiên che mặt khóc, Oa Oa và Diệu Diệu bốn mắt nhìn nhau, hồi lâu con ngươi trong mắt mới đột nhiên như cùng lộ ra vẻ thất sắc, Diệu
Diệu kinh ngạc hỏi: "Tỷ… tỷ và lão gia nhà chúng ta…"
"Diệu Diệu!"
Oa Oa đột nhiên gào to, chặn lời của Diệu Diệu lại, sau đó cười một cách không tự nhiên lắm với Nữ Anh: "Tỷ tỷ đừng nghĩ nhiều, những ngày qua tỷ đã vất vả rồi. Hãy đi nghỉ ngơi một chút đi, bất kể có chuyện gì thì chúng ta đều là n gười nhà mà, từ từ rồi thương lượng".
Oa Oa nhìn Diệu Diệu một cái rồi đứng dậy nói: "Chúng ta đưa Tuyết Nhi đi nghỉ trước đi", nói rồi đón lấy Tuyết Nhi trong lòng Nữ Anh, bước nhanh ra ngoài.
Diệu Diệu đuổi theo sau Oa Oa, vừa rời phòng đã căng thẳng hỏi: "Tỷ ấy và lão gia của chúng ta lẽ nào…"
Oa Oa khẽ thở dài: "E rằng… tỷ ấy thật sự muốn làm tỷ muội với chúng ta rồi".
Diệu Diệu cũng khẽ nhếch miệng đáp: "Ta đã biết mà! Tỷ ấy quá năng thường xuyên qua lại với chúng ta, ta còn lo vì tỷ ấy một thân một mình cô đơn buồn bã, nay xem ra thì đúng là cô đơn thật, vô vị cũng đúng thật, nhưng không phải là chỉ đến tìm chúng ta để giải buồn đâu".
"Chớ có nói gì. Thân phận của tỷ ấy, với thân phận của lão gia hiện thế nào? Chuyện quốc sự đều là do trời, nhất cử nhất động đều có vô số người nhòm vào, ngộ nhỡ xảy ra sai sót gì thì phải làm sao? Tỷ ấy quả thực rất xinh đẹp.. ôi, nhưng thân phận của tỷ ấy… Thôi đi, việc này trong lòng lão gia ắt đã có chủ ý, chúng ta cứ giả bộ không biết, cứ đường hoàng".
Hai người vừa đi vừa nói, Tuyết Nhi nằm trong lòng thoải mái ngáp một cái
rồi ngủ ngon một giấc. Bao ngày qua phải ăn cháo hồ hồ, nay cuối cùng cũng được ăn sữa thơm, Tuyết Nhi cảm thấy khỏe khoắn hẳn, mãn nguyện say giấc, không để ý đến những lời hai nương nương của nó đang khẽ thì thầm.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook