Bửu Sơn Trấn Quỷ Lục
Chapter 1: CHÀNG TRAI ĐẾN TỪ THẤT SƠN

Sẵn sàng

Vùng đất An Giang, nơi biên viễn Tây Nam của tổ quốc, từ xa xưa đã nổi danh với dãy Thất Sơn huyền bí. Bảy ngọn núi mọc lên giữa đồng bằng mênh mông như bảy con rồng đang nằm ngủ, quanh năm mây mù bao phủ. Người đời đồn đại rằng, trong những hang sâu, động thẳm trên núi Cấm (Thiên Cấm Sơn), vẫn còn những bậc cao nhân ẩn dật, tu luyện những pháp môn kỳ bí của dòng phái Bửu Sơn Kỳ Hương và Nội Đạo Tràng, trấn giữ long mạch cho vùng đất phương Nam.

...

Sáng sớm tinh mơ, khi sương mù còn chưa tan hết trên đỉnh Bồ Hong – đỉnh cao nhất của núi Cấm, tiếng chuông đồng từ một am cỏ lụp xụp đã vang lên "boong... boong...", phá tan sự tĩnh lặng của núi rừng.

Trước sân am, một ông lão râu tóc bạc phơ, mặc bộ đồ bà ba nâu sờn vai, chân đi dép lào, đang cầm cái chổi rễ quét sân. Vừa quét, ông vừa ngó vào trong nhà, giọng oang oang:

– Lê Phong! Mặt trời mọc tới mông rồi! Mày định để sư phụ mày nhịn đói buổi sáng hả con? Dậy mau!

Cánh cửa tre cọt kẹt mở ra. Một chàng thanh niên bước ra, vừa đi vừa vươn vai ngáp dài, bộ dạng uể oải như người mất ngủ cả tháng.

Đó là Lê Phong. Nhìn bề ngoài, cậu chẳng có chút gì giống một "đạo sĩ" trong phim ảnh. Không đạo bào bát quái, không búi tóc củ hành. Phong mặc một chiếc áo thun đen in hình ban nhạc Rock đã phai màu, quần Jean bạc phếch rách gối bụi bặm, chân đi đôi giày vải bata Thượng Đình cũ kỹ. Khuôn mặt cậu sạm nắng gió miền Tây, góc cạnh rõ ràng, nhưng điểm thu hút nhất chính là đôi mắt. Đôi mắt đen láy, sáng quắc như sao đêm, ẩn chứa một sự tinh anh và ranh mãnh hiếm thấy.

– Thầy la gì mà lớn dữ vậy? Mới có 5 giờ sáng. Gà rừng còn chưa gáy mà thầy đã gáy rồi. – Phong càu nhàu, gãi gãi mái tóc rối bù như tổ quạ.

Ông lão – hay còn gọi là Thầy Tư Lượm, truyền nhân đời thứ 8 của một nhánh bí truyền thuộc phái Bửu Sơn Kỳ Hương – trừng mắt, giơ cái chổi lên dọa:

– Tổ cha mày! Mày còn dám trả treo hả? Hôm nay là ngày gì mày quên rồi sao?

Lê Phong ngẩn người một giây, rồi vỗ trán cái "bộp":

– Chết cha! Hôm nay con xuống núi! Xe Phương Trang chạy chuyến 7 giờ!

Thầy Tư Lượm hừ lạnh, ném cái chổi sang một bên, đi vào trong am, giọng trầm xuống:

– Vào thắp nhang cho Tổ rồi đi. Đừng để lỡ giờ lành.

Lê Phong vội vàng rửa mặt bằng nước suối lạnh ngắt cho tỉnh ngủ, chỉnh đốn lại quần áo rồi bước vào gian thờ.

Bàn thờ Tổ đơn sơ nhưng trang nghiêm. Bên trên không thờ tượng cốt cầu kỳ, chỉ có một tấm trần điều (tấm vải đỏ) – biểu tượng tối cao của phái Bửu Sơn, tượng trưng cho sự hòa hợp của nhân loại và lòng yêu nước. Bên dưới là bài vị của Đức Phật Thầy Tây An và các vị tiền nhân.

Lê Phong kính cẩn thắp ba nén nhang, quỳ xuống lạy ba lạy. Khói hương trầm nghi ngút tỏa ra, khiến không khí trở nên linh thiêng lạ thường. Mười tám năm trước, cậu là một đứa trẻ mồ côi bị bỏ lại ở cổng chùa Vạn Linh, được thầy Tư Lượm nhặt về nuôi dưỡng, truyền dạy hết những bí kíp trừ tà, trị bệnh, xem tướng, bấm độn.

Thầy Tư Lượm đứng bên cạnh, nhìn đứa học trò duy nhất bằng ánh mắt phức tạp, vừa tự hào, vừa lo lắng. Ông lấy từ dưới bệ thờ ra một cái túi nải (túi đeo chéo) bằng vải bố màu cháo lòng, cũ kỹ nhưng sạch sẽ, ném về phía Phong.

– Cầm lấy. Hành trang của mày đó.

Lê Phong chụp lấy cái túi, cảm thấy nặng trịch. Cậu tò mò mở ra xem.

– Gạo nếp, muối hột đã trì chú 49 ngày. Một xấp bùa vàng giấy dó. Một hũ rượu nếp than ngâm hùng hoàng. – Thầy Tư Lượm liệt kê. – Và quan trọng nhất...

Ông lấy ra một thanh gỗ đen nhánh, dài chừng ba gang tay, uốn lượn sần sùi, thoạt nhìn như một khúc củi khô nhưng lại tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ của thảo mộc.

– Roi Dâu Huyết Long? – Phong thốt lên, mắt sáng rực. – Thầy cho con thật hả? Con tưởng thầy nói chờ thầy "về với đất" mới để lại cho con?

Thầy Tư Lượm cốc đầu cậu một cái đau điếng:

– Mày trù tao chết sớm hả thằng quỷ? Roi dâu này làm từ lõi cây dâu tằm ngàn năm hấp thụ máu rồng trên đỉnh núi Cấm, là khắc tinh của mọi loài ma quỷ. Mày xuống Sài Gòn, nơi phồn hoa đô hội nhưng âm khí hỗn tạp, lòng người hiểm ác hơn quỷ dữ. Cầm lấy mà phòng thân. Nhớ kỹ lời tao dặn: "Gặp quỷ thì bắt, gặp ma thì trừ, nhưng gặp người ác thì phải tránh ba phần. Tu đạo là để cứu đời, không phải để khoe khoang hay làm điều xằng bậy."

Lê Phong gật đầu lia lịa, cẩn thận nhét cây roi vào túi nải, miệng cười hì hì:

– Con biết rồi mà. Thầy yên tâm, con xuống núi kiếm tiền... à lộn, kiếm công đức. Chừng nào giàu con về xây lại cái am này thành biệt thự cho thầy ở máy lạnh phà phà.

– Thôi mày đi lẹ dùm tao cái! Tao đỡ tốn cơm tốn gạo!

Phong xốc túi nải lên vai, cúi đầu chào thầy lần cuối rồi quay lưng bước nhanh xuống núi. Bóng dáng gầy gò của cậu khuất dần sau những tàng cây cổ thụ. Gió núi thổi phần phật, mang theo hơi lạnh và cả sự hứa hẹn về những sóng gió sắp tới.

Chuyến xe Phương Trang màu cam rực rỡ rời bến xe Châu Đốc, lăn bánh về hướng Sài Gòn.

Lê Phong ngồi ở hàng ghế cuối, nhét tai nghe nhạc, mắt lim dim nhìn cảnh vật trù phú của miền Tây sông nước lướt qua cửa kính.

Trong túi áo cậu là tờ giấy báo nhập học của trường Đại học Y Dược TP.HCM (UMP). Thật ra, với khả năng ghi nhớ siêu phàm nhờ tu luyện thiền định, việc thi đỗ đại học đối với Phong dễ như trở bàn tay. Cậu chọn trường Y không phải vì muốn làm bác sĩ, mà vì thầy Tư Lượm bảo: "Bệnh viện và trường Y là nơi ranh giới sinh tử mỏng manh nhất, âm khí nặng nhất. Mày chui vào đó tu luyện thì một ngày bằng mười ngày ở ngoài."

Xe chạy được nửa đường thì dừng lại ở trạm dừng chân Cái Bè. Hành khách lục đục xuống xe đi vệ sinh, ăn uống.

Lê Phong vẫn ngồi yên tại chỗ. Cậu không đói, và cũng không muốn chen lấn. Bỗng nhiên, mũi cậu khẽ động đậy. Một mùi tanh nồng, lạnh lẽo xộc vào khoang mũi, lấn át cả mùi máy lạnh và mùi dầu gió của mấy bà già say xe.

Cậu mở mắt, nhìn về phía hàng ghế đầu.

Một người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng, tay đeo đầy vàng đang bước lên xe. Bà ta vừa đi vừa lầm bầm chửi mắng tài xế vì dừng xe quá lâu. Nhưng điều khiến Phong chú ý không phải thái độ của bà ta, mà là thứ đang "ngồi" trên vai bà.

Đó là một cái bóng đen mờ ảo, nhỏ thó như một con khỉ, hai chân quặp chặt vào cổ người phụ nữ, hai tay bấu vào vai bà ta. Cái đầu của nó trọc lóc, da dẻ nhăn nheo, đôi mắt đỏ ngầu đang liếm láp vành tai của "khổ chủ".

– Vong theo? – Phong nhíu mày. – Lại còn là loại vong đói khát nữa.

Cái vong dường như cảm nhận được ánh mắt của Phong (người tu đạo có trường khí mạnh), nó quay ngoắt đầu lại, nhe hàm răng nhọn hoắt ra khè một tiếng đe dọa.

Lê Phong nhếch mép cười nhạt. Cậu không muốn gây chú ý giữa chốn đông người. Cậu chỉ lặng lẽ đưa tay vào túi nải, búng nhẹ một hạt gạo nếp về phía trước.

Hạt gạo bay vèo đi với tốc độ cực nhanh, mang theo kình lực vô hình, đập trúng vào trán cái vong.

Bốp!

Cái vong rít lên một tiếng đau đớn mà chỉ có Phong nghe thấy. Nó buông người phụ nữ ra, sợ hãi nhìn Phong rồi lủi nhanh ra khỏi cửa xe, biến mất vào hư không.

Người phụ nữ rùng mình một cái, đưa tay xoa xoa vai:

– Ủa? Sao tự nhiên thấy nhẹ hẳn vậy nè? Chắc tại máy lạnh xe tốt.

Phong kéo mũ lưỡi trai xuống che mặt, tiếp tục ngủ. Sài Gòn còn chưa tới mà đã có việc để làm rồi.

Năm giờ chiều, xe cập bến xe Miền Tây. Sài Gòn đón Lê Phong bằng cái nóng hầm hập như lò nướng bánh mì và dòng người đông đúc đến nghẹt thở.

Tiếng còi xe inh ỏi, khói bụi mịt mù, những tòa nhà cao tầng chọc trời... Tất cả tạo nên một sự choáng ngợp đối với một chàng trai vừa xuống núi.

Lê Phong bắt xe ôm công nghệ (cậu cũng biết xài smartphone chứ bộ) đi thẳng đến đường Hồng Bàng, Quận 5.

Trước mắt cậu là cổng trường Đại học Y Dược TP.HCM sừng sững. Khuôn viên trường cổ kính với những tòa nhà kiến trúc Pháp cũ kỹ nằm xen lẫn với những dãy nhà mới xây. Nhưng dưới con mắt "Âm Dương Nhãn" của Phong, cậu thấy bao trùm lên ngôi trường này là một màn sương mờ ảo màu xám tro.

"Đúng là trường Y. Âm khí nặng thật, nhưng lại có long mạch bảo vệ nên không bị tà khí xâm lấn. Một nơi lý tưởng để... bắt ma."

Làm thủ tục nhập học xong xuôi cũng đã là chập choạng tối. Phong xách túi nải đi về phía khu Ký túc xá nằm ngay sau trường (phía đường Ngô Gia Tự).

Ký túc xá là một tòa nhà hình chữ U cũ kỹ, tường vôi vàng đã bong tróc lộ ra những mảng gạch đỏ au. Những hành lang dài hun hút, đèn neon chập chờn cái sáng cái tắt, tạo nên một khung cảnh u ám đúng chất phim kinh dị học đường.

Phong cầm tờ giấy nhận phòng, đi lên lầu 4.

– 401... 402... 403... À đây rồi. Phòng 404.

Cậu dừng lại, nhíu mày nhìn con số trên cửa.

– Tứ tử (4-4). Số đẹp dữ thần. Lại còn nằm ngay góc khuất cầu thang, nơi khí tụ mà không tán. Phong thủy phòng này "tuyệt vời" thật.

Phong đẩy cửa bước vào.

Căn phòng rộng chừng hai mươi mét vuông, kê bốn chiếc giường tầng sắt sơn xanh. Mùi mì tôm chua cay nồng nặc xộc vào mũi.

Trong phòng lúc này chỉ có một người. Một cậu chàng béo tròn trùng trục, đang ngồi trên giường dưới vừa húp mì tôm sùm sụp, vừa dán mắt vào màn hình iPad xem livestream.

Nghe tiếng cửa mở, cậu béo giật mình, ngước lên. Thấy Lê Phong đứng lù lù ở cửa với bộ dạng bụi bặm, cái túi nải kỳ dị bên hông, cậu ta ngơ ngác nuốt vội sợi mì:

– Ủa? Ông là ai? Sinh viên mới hả?

Phong gật đầu, quăng cái túi nải lên chiếc giường trống đối diện:

– Ừ. Tôi là Lê Phong, tân sinh viên khoa Y học Cổ truyền. Bạn cùng phòng mới của ông.

Cậu béo vội vàng lau miệng, đứng dậy, cái bụng mỡ rung rung:

– Chào ông! Tui là Tuấn. Anh em hay gọi là Tuấn "Béo". Dân Sài Gòn gốc, nhà ở Quận 1 nhưng ông già bắt vô đây ở cho "trải nghiệm cuộc sống khổ cực".

Tuấn Béo có vẻ là người xởi lởi, vui tính. Cậu ta lôi trong tủ lạnh mini ra chai nước ngọt mời Phong, rồi bắt đầu thao thao bất tuyệt về "lịch sử hào hùng" của cái ký túc xá này.

– Ông mới tới chắc không biết, ông xui lắm mới bị xếp vô cái phòng 404 này đó.

Phong vừa sắp xếp đồ đạc (thực ra chỉ có vài bộ quần áo và đống đồ nghề trừ tà), vừa hờ hững hỏi:

– Sao xui? Có ma hả?

Tuấn Béo hạ giọng, mắt đảo quanh như sợ ai nghe thấy:

– Suỵt! Nói bé thôi. Nghe mấy anh khóa trên đồn, phòng này "nặng vía" lắm. Năm ngoái có ông anh đang ngủ thì bị bóng đè, thấy một người phụ nữ tóc dài đứng ngay đầu giường chải tóc. Ổng sợ quá bỏ học luôn rồi.

Phong cười khẩy:

– Bóng đè thôi mà, do yếu bóng vía hoặc thiếu máu não thôi.

– Chưa hết đâu! – Tuấn Béo làm bộ mặt nghiêm trọng. – Còn cái cây phượng vĩ ở dưới sân kia kìa.

Tuấn chỉ tay ra cửa sổ. Từ phòng 404 nhìn xuống, có thể thấy trọn vẹn khoảng sân giữa hai dãy nhà ký túc xá. Giữa sân sừng sững một cây phượng vĩ cổ thụ. Thân cây to lớn sần sùi, tán lá xòe rộng che khuất cả một góc trời. Dưới ánh đèn vàng vọt của sân trường, cái cây trông như một con quái vật khổng lồ đang vươn những cánh tay đen đúa ra tóm lấy những ô cửa sổ.

– Cây phượng đó làm sao? – Phong hỏi, ánh mắt cậu bỗng trở nên sắc bén khi nhìn vào gốc cây.

– Nghe đồn... – Tuấn Béo nuốt nước bọt. – Mấy năm trước có một chị sinh viên tự tử ở đó. Từ đó về sau, cứ đến nửa đêm, ai yếu bóng vía đi ngang qua đó đều nghe thấy tiếng khóc tỉ tê, hoặc thấy một cái bóng trắng lướt qua lướt lại. Bảo vệ trường cúng kiếng ghê lắm mà không ăn thua.

Lê Phong không trả lời. Cậu bước tới bên cửa sổ, nhìn chằm chằm xuống gốc phượng.

Gió đêm thổi qua, lá phượng xào xạc.

Dưới con mắt của người thường, đó chỉ là một cái cây già cỗi. Nhưng với Lê Phong, cậu nhìn thấy một luồng hắc khí đen đặc đang cuộn trào quanh gốc cây, bốc lên nghi ngút như khói đen. Và ẩn sâu trong làn khói đó, dường như có một đôi mắt oán độc đang ngước lên nhìn thẳng vào phòng 404.

Cậu vô thức đưa tay sờ vào cái túi nải, chạm vào cán Roi Dâu.

– Oán khí tích tụ lâu ngày thành Sát. Cái cây này không đơn giản là có vong, mà là một cái phong ấn bị lỗi.

– Hả? Ông nói cái gì phong ấn? – Tuấn Béo ngơ ngác hỏi.

Phong quay lại, nở nụ cười trấn an (nhưng trông khá gian):

– Không có gì. Tôi nói là cái cây này to thế, mùa hè chắc mát lắm. Thôi, đi tắm cái đã, người ngợm như con trâu nước rồi.

Tuấn Béo nhìn theo bóng lưng Lê Phong đi vào nhà tắm, gãi đầu khó hiểu:

– Thằng cha này lạ ghê. Nhìn cái túi của ổng cứ như túi của mấy ông thầy pháp trong phim Lâm Chánh Anh vậy.

Đêm hôm đó, Lê Phong trằn trọc không ngủ được. Không phải vì lạ nhà, mà vì cái cảm giác bất an cứ dấy lên trong lòng.

Đến khoảng 12 giờ đêm, khi tiếng ngáy của Tuấn Béo đã vang rền như sấm, Phong bỗng nghe thấy một âm thanh lạ.

Không phải tiếng gió, không phải tiếng chuột chạy.

Đó là tiếng hát. Một tiếng hát ru con ầu ơ, buồn thảm thiết, vang lên văng vẳng từ phía sân trường, len lỏi qua khe cửa sổ vào tận phòng 404.

"Ví dầu cầu ván đóng đinh... Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi..."

Phong bật dậy, lao ra cửa sổ.

Dưới ánh trăng mờ ảo, bên gốc cây phượng vĩ, một bóng trắng đang đứng đó. Nó không đứng yên, mà đang... vẫy tay gọi một ai đó trên tầng lầu của khu Ký túc xá nữ đối diện.

Và ở bên kia, trên ban công lầu 3 khu nữ, một cô gái mặc áo ngủ màu trắng đang từ từ leo qua lan can, đôi mắt vô hồn như kẻ mộng du.

– Chết tiệt! Nó bắt đầu rồi!

Lê Phong vơ lấy cái túi nải, không kịp mang giày, đạp cửa lao vụt ra hành lang.

Cuộc sống sinh viên của "Truyền nhân Bửu Sơn" bắt đầu không phải bằng những buổi lên giảng đường, mà bằng một cuộc đua với tử thần để giành giật mạng sống từ tay một oan hồn đầy oán khí.

(Hết Chương 1)

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...