Bửu Sơn Trấn Quỷ Lục
Chapter 10: VẾT BẦM BỐN NGÓN & CHUYẾN ĐI CHỢ ÂM PHỦ

Sẵn sàng

1. Căn phòng trọ bí ẩn

7 giờ tối.

Chiếc xe máy cà tàng của Tuấn Béo chở Lê Phong luồn lách qua những con hẻm nhỏ chằng chịt như mạng nhện của khu bàn cờ Quận 3. Điểm đến là Chung cư Nguyễn Thiện Thuật – một khu chung cư cũ kỹ được xây từ thời Mỹ, nổi tiếng với những dãy hành lang dài hun hút và cầu thang bộ tối tăm.

Vy đón hai người ở đầu cầu thang lô G. Cô gái trông còn mệt mỏi hơn lúc sáng, liên tục xoa bóp bả vai.

– “Cảm ơn hai bạn đã tới. Phòng mình ở lầu 3.” – Vy lí nhí.

Bước vào căn phòng trọ rộng chừng 15 mét vuông, Lê Phong lập tức nhíu mày. Căn phòng được trang trí khá bắt mắt theo phong cách vintage, nhưng không khí bên trong lại lạnh lẽo một cách bất thường, dù cửa sổ đang mở toang.

Tuấn Béo rùng mình: – “Sao lạnh dữ vậy? Bà mở máy lạnh 16 độ hả?”

– “Đâu có, mình sợ tốn điện nên chỉ mở quạt thôi.” – Vy lắc đầu.

Lê Phong không nói gì, đi một vòng quanh phòng. Cậu dừng lại trước một chiếc tủ quần áo bằng gỗ ép cũ kỹ đặt ở góc phòng. Chiếc tủ này có vẻ lạc quẻ so với nội thất hiện đại xung quanh.

– “Cái tủ này ở đâu ra?” – Phong hỏi.

– “À, là của chủ nhà để lại. Lúc mình thuê đã có rồi. Thấy còn dùng tốt nên mình không bỏ đi.”

Phong gật đầu, rồi đưa tay sờ lên cánh cửa tủ. Một luồng điện chạy dọc sống lưng cậu.

– “Vy này, vết bầm trên vai bạn, cho tôi xem kỹ lại chút được không?”

Vy ngập ngừng một chút rồi kéo cổ áo lệch sang một bên. Trên làn da trắng ngần, vết bầm tím hình bàn tay in rõ mồn một. Bàn tay nhỏ, ngón tay dài, nhưng... chỉ có 4 ngón. Ngón áp út bị mất.

Phong lấy từ trong túi ra một nắm bột nếp rang, rắc nhẹ lên sàn nhà trước cửa tủ.

– “Tắt đèn đi Tuấn.”

Tuấn Béo vội vàng tắt công tắc đèn. Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng đèn đường hắt qua cửa sổ.

– “Mọi người im lặng, nín thở trong 10 giây.” – Phong thì thầm.

Không gian tĩnh lặng như tờ. Đột nhiên, từ trong góc phòng nơi đặt chiếc tủ gỗ, vang lên tiếng két... két... như tiếng chuột cào.

Cánh cửa tủ từ từ hé mở.

Một cái bóng đen sì, nhỏ thó, bò ra từ trong tủ. Nó di chuyển bằng tứ chi, nhanh nhẹn như một con khỉ. Nó tiến về phía giường ngủ của Vy (nơi Vy đang đứng nép vào tường run rẩy).

Khi cái bóng bò qua vệt bột nếp, nó để lại những dấu chân kỳ dị.

– “Bắt lấy nó!” – Phong quát lớn, bật đèn pin lên.

Ánh sáng chói lòa chiếu thẳng vào cái bóng đen. Đó không phải là người, cũng không hẳn là ma. Đó là một con... khỉ đột nhồi bông cũ kỹ, rách nát, lòi cả bông ra ngoài. Nhưng đôi mắt của nó lại đỏ lòm, sáng quắc như có lửa cháy bên trong.

Con thú nhồi bông rít lên một tiếng chói tai, định lao vào cắn chân Vy.

– “Yêu nghiệt! Dám lộng hành!”

Phong rút cây Roi Dâu ra, quất một phát chính xác vào người con thú bông.

Bốp!

Con thú bông văng ra xa, đập vào tường rồi rơi xuống đất. Một làn khói đen bốc lên từ người nó.

Phong lao tới, dán một lá bùa "Trấn Sát" lên trán con thú bông. Nó giãy đành đạch vài cái rồi nằm im bất động.

2. Sự thật về "Người bạn cũ"

Đèn phòng bật sáng trở lại. Tuấn Béo và Vy vẫn chưa hết bàng hoàng.

– “Cái... cái gì vậy Phong? Búp bê ma hả?” – Tuấn lắp bắp.

Lê Phong nhặt con thú bông lên. Lúc này nhìn kỹ, con khỉ bông này bị mất một ngón tay ở bàn tay trái.

– “Đây là vật chứa (Vật dẫn). Có một vong linh đang trú ngụ trong này.”

Phong quay sang Vy: – “Căn phòng này trước đây ai ở?”

– “Nghe chủ nhà nói là một gia đình, có đứa con trai nhỏ bị bệnh mất sớm...” – Vy tái mặt.

– “Đúng rồi. Đứa bé đó chết nhưng còn quyến luyến món đồ chơi này. Nó không siêu thoát mà chui vào đây trốn. Nó không có ý hại bạn, nó chỉ muốn... chơi cùng thôi. Vết bầm trên vai bạn là do nó bám vào lúc bạn ngủ, nó muốn lay bạn dậy chơi.”

– “Nhưng... nhưng nó làm đau em...” – Vy rơm rớm nước mắt.

– “Âm dương khác biệt. Người âm đụng vào người dương, dù vô tình hay cố ý đều gây tổn thương dương khí, tạo ra vết bầm và cảm giác mệt mỏi.”

Phong lấy một cái túi vải, bỏ con thú bông vào. – “Tôi sẽ mang nó về chùa, nhờ các sư thầy tụng kinh siêu độ cho nó đi đầu thai. Còn cái tủ gỗ kia...” – Phong chỉ vào cái tủ. – “Đốt đi. Đó là cái ‘nhà’ của nó, giữ lại không tốt đâu.”

Vy gật đầu lia lịa: – “Cảm ơn Phong! Bạn cứu mình một mạng rồi. Tiền phí... mình gửi bao nhiêu?”

Phong cười xòa: – “Sinh viên với nhau, lấy giá hữu nghị thôi. 500 ngàn, đủ tiền mua vật liệu trừ tà là được.”

Vy mừng rỡ, dúi vào tay Phong 1 triệu: – “Bạn cầm đi, coi như mình mời hai bạn đi ăn khuya. Cảm ơn nhiều lắm!”

3. Chợ Âm Phủ giữa lòng Sài Gòn

Rời khỏi nhà Vy với 1 triệu đồng trong túi, Tuấn Béo hớn hở ra mặt: – “Ngon lành! Kiếm tiền dễ ợt ha. Giờ đi đâu đại gia? Đi ăn ốc không?”

– “Ăn cái đầu ông. Đi chợ.” – Phong leo lên xe. – “Chạy ra Quận 5, khu Hải Thượng Lãn Ông.”

– “Giờ này chợ nào còn mở?”

– “Chợ Âm Phủ.”

Khu vực Chợ Lớn (Quận 5) về đêm mang một vẻ đẹp liêu trai với những ánh đèn lồng đỏ treo trước các cửa tiệm thuốc bắc và những ngôi miếu cổ kính. Mùi thuốc bắc thơm nồng hòa quyện với mùi nhang trầm tạo nên một không gian đặc trưng.

Phong hướng dẫn Tuấn chạy vào một con hẻm nhỏ sâu hun hút, nơi ánh đèn đường vàng vọt yếu ớt không đủ soi rõ mặt người.

Cuối hẻm là một cửa tiệm nhỏ xíu, biển hiệu viết bằng chữ Hán cũ kỹ: “Tiệm Nhang Đèn Ba Cô”.

Dù đã gần 10 giờ đêm, cửa tiệm vẫn mở hé. Bên trong bày la liệt đủ thứ vàng mã: Ngựa giấy, hình nhân thế mạng, tiền âm phủ, và cả những hũ sành đậy nắp vải đỏ bí ẩn.

Một bà lão lưng còng, tóc bạc phơ, ngồi lọt thỏm giữa đống hàng, tay phe phẩy cái quạt nan. Đôi mắt bà đục ngầu nhưng sắc lẹm như dao cau.

– “Mua gì?” – Bà lão hỏi, giọng khàn đặc.

Phong bước vào, chắp tay chào theo kiểu người trong nghề: – “Chào bà. Con cần mua ít ‘đồ nghề’ đi làm.”

Cậu đưa ra một tờ giấy ghi danh sách:

Chu Sa (Thần Sa): Loại thượng hạng, nghiền mịn. (Dùng để vẽ bùa).

Giấy Dó vàng: 1 xấp. (Giấy vẽ bùa).

Chỉ Ngũ Sắc: 1 cuộn. (Dùng để trói vong, kết trận).

Hắc Cốt Đinh: 7 cây. (Đinh đóng quan tài cũ - dùng để trấn áp tà khí cực mạnh).

Máu Chó Mực khô: 1 hũ. (Dương khí phá tà).

Bà lão liếc nhìn danh sách, rồi ngước lên nhìn Phong chằm chằm: – “Mua Hắc Cốt Đinh? Cậu em định đi ‘động thổ’ ở đâu mà cần đồ nặng đô vậy?”

– “Dạ, đi dọn dẹp mấy cái chung cư cũ thôi bà.” – Phong cười xã giao.

Bà lão lầm bầm gì đó, rồi đi vào trong nhà kho tối om. Lát sau, bà mang ra một cái gói bọc giấy báo.

– “Đồ của cậu đây. Tổng cộng 800 ngàn.”

Tuấn Béo méo mặt: – “Hả? Mấy cái đồ lặt vặt này mà 800 ngàn? Bà chém tụi con hả?”

Bà lão trừng mắt: – “Đinh này ta phải lặn lội ra mấy cái nghĩa địa bốc mộ mới xin được. Máu chó mực là máu chó nhất vện, phơi 7 nắng 7 sương. Không mua thì đi chỗ khác.”

Phong vội vàng móc tiền ra trả: – “Con lấy, con lấy. Bà bớt nóng.”

Trước khi rời đi, bà lão bỗng nhiên nắm lấy cổ tay Phong. Bàn tay bà lạnh ngắt như tay người chết.

– “Này cậu trai trẻ.” – Bà thì thào. – “Dạo này giới huyền thuật Sài Gòn đang đồn đại về một kẻ đang thu gom ‘Thiên Linh Cái’. Hắn đang cần rất nhiều linh hồn tươi mới. Cậu đi làm cẩn thận cái mạng nhỏ. Đừng có dây vào mấy chỗ có số 7.”

Phong giật mình. Số 7? Chung cư 727?

– “Bà biết gì về hắn không ạ?”

Bà lão lắc đầu, buông tay Phong ra, quay lại phe phẩy cái quạt nan: – “Ta chỉ bán đồ mã, không bán tin tức. Đi đi.”

4. Sẵn sàng cho trận chiến lớn

Rời khỏi con hẻm, Tuấn Béo thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi nhà tù: – “Cái bà già đó ghê quá. Nhìn bả như phù thủy ấy.”

Lê Phong ngồi sau xe, ôm bọc đồ nghề, ánh mắt trầm tư: – “Bà ấy không phải người thường đâu. Lời cảnh báo của bà ấy chứng tỏ lão Ba Ngộ đã bắt đầu hành động mạnh tay rồi. Hắn đang thu gom linh hồn... chắc chắn là để luyện một thứ gì đó khủng khiếp hơn cả bùa yêu hay bùa học giỏi.”

– “Vậy mình có đủ đồ chơi chưa?”

– “Tạm đủ. Có Chu Sa và Hắc Cốt Đinh, tao có thể lập được ‘Thất Tinh Trận’ để hộ thân.”

Phong nhìn lên bầu trời đêm Sài Gòn, nơi những đám mây đen đang che khuất ánh trăng.

– “Tuấn, về ngủ sớm đi. Tận hưởng nốt đêm nay yên bình. Bắt đầu từ ngày mai, chúng ta sẽ bắt tay vào việc điều tra Chung cư 727. Tao sẽ không để lão già đó hại thêm ai nữa.”

– “Rồi rồi, biết rồi đại hiệp. Mà nè, còn dư 200 ngàn, ghé làm tô hủ tiếu gõ đi, đói meo râu rồi.”

Tiếng xe máy hòa vào dòng người tấp nập của Sài Gòn về đêm. Hai chàng sinh viên, một gầy một béo, mang trong mình sứ mệnh trừ tà, đang chuẩn bị bước vào một cuộc phiêu lưu mà họ không thể ngờ tới mức độ nguy hiểm của nó.

(Hết Chương 10)

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...