Bửu Sơn Trấn Quỷ Lục
Chapter 6: DI CHỨNG SAU CƠN MÊ & LÁ BÙA THỨ HAI

Sẵn sàng

1. Bóng ma trong phòng bệnh

Hai ngày sau vụ náo loạn tại ký túc xá.

Trời Sài Gòn đổ cơn mưa tầm tã vào buổi chiều, khiến không khí trở nên ẩm ướt và u ám. Tại Bệnh viện Chợ Rẫy (nơi Lan được chuyển tuyến để điều trị tâm lý và hồi sức), không khí trong phòng bệnh số 302 cũng ảm đạm không kém.

Lan đã tỉnh lại sau cơn hôn mê dài. Nhưng sự tỉnh táo của cô lại là nỗi kinh hoàng cho những người xung quanh.

Cô nữ sinh khoa Dược xinh xắn ngày nào giờ đây ngồi co rúm ở góc giường, hai tay ôm chặt đầu gối, mắt mở to thao láo nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Da dẻ cô xanh xao, hốc hác, đôi môi khô nứt nẻ lầm bầm những câu vô nghĩa.

– Đừng nhìn tao... Đừng cười nữa... Tao học thuộc bài rồi mà...

Bà mẹ của Lan từ dưới quê lên, ngồi bên cạnh khóc hết nước mắt, tay cầm bát cháo nguội ngắt dỗ dành con ăn nhưng vô vọng. Cứ hễ ai chạm vào người, Lan lại hét toáng lên như bị điện giật.

Cánh cửa phòng bệnh khẽ mở. Lê Phong và Tuấn Béo bước vào. Tuấn xách theo một giỏ trái cây, còn Phong thì tay đút túi quần, ánh mắt sắc sảo quét nhanh một lượt khắp phòng.

Vừa nhìn thấy Phong, Lan bỗng nhiên kích động dữ dội. Cô chỉ tay vào mặt cậu, gào lên:

– Nó kìa! Nó tới đòi nợ kìa! Đuổi nó đi!

Bà mẹ hoảng hốt quay lại:

– Hai cậu là ai?

Tuấn Béo vội vàng giải thích:

– Dạ tụi con là bạn cùng trường với Lan. Nghe tin bạn bệnh nên tới thăm thôi ạ.

Trong khi Tuấn Béo đang trấn an bà mẹ, Lê Phong lẳng lặng bước tới cuối giường bệnh. Cậu không nhìn Lan, mà nhìn vào khoảng không phía trên đầu cô.

Dưới con mắt của người tu đạo, Phong thấy rõ một làn khói xám mờ ảo đang bao phủ lấy phần đầu của Lan. Nó không đậm đặc như oán khí của cây phượng vĩ, mà mỏng manh, lẩn khuất, giống như một con ký sinh trùng đang bám chặt vào vỏ não vật chủ.

"Bùa Yêu đã giải, Hùng cũng đã cắt đứt liên kết. Tại sao tà khí vẫn còn? Và tại sao nó lại tập trung ở vùng não?" – Phong tự hỏi.

Cậu tiến lại gần, bất chấp sự phản kháng của Lan. Phong đưa tay lên, định chạm vào trán cô.

– Cút đi! – Lan vung tay gạt mạnh.

Nhưng Phong nhanh hơn. Cậu chộp lấy cổ tay Lan, ngón tay cái ấn mạnh vào huyệt Nội Quan. Một luồng chân khí ấm áp truyền sang.

Lan rùng mình, cơn kích động dịu xuống đôi chút, nhưng ánh mắt vẫn đầy sợ hãi.

– Lan, nhìn tôi. – Phong nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực. – Hùng đã nhận lỗi rồi. Bùa yêu đã bị đốt. Cô an toàn rồi.

Nghe đến tên Hùng và bùa yêu, Lan ngơ ngác một chút, dường như cô không nhớ gì về chuyện đó. Nhưng rồi, cô lại ôm đầu, rên rỉ:

– Không... không phải Hùng... Là mấy cái đầu... Mấy cái đầu đang bay... Chúng nó cười nhạo tôi dốt nát...

– Đầu? – Phong nhíu mày. – Cô nhìn thấy gì?

– Học đi... Học đi... Đổi mạng lấy điểm... – Lan lẩm bẩm, giọng nói thay đổi, trở nên lanh lảnh như trẻ con.

Phong buông tay Lan ra, quay sang bà mẹ:

– Bác ơi, bác cho con xem đồ đạc cá nhân của Lan lúc nhập viện được không ạ?

Bà mẹ ngập ngừng một chút rồi lôi từ trong tủ ra chiếc ba lô đi học của Lan:

– Đây, đồ đạc con bé còn nguyên, bác chưa đụng vào.

2. Bí mật trong chiếc ví màu hồng

Phong đón lấy chiếc ba lô, đổ hết đồ đạc ra bàn. Sách vở, bút thước, kem chống nắng, và một chiếc ví da màu hồng.

Tuấn Béo ghé sát vào:

– Mày tìm cái gì?

– Tìm nguyên nhân thật sự. – Phong đáp gọn lỏn.

Cậu cầm chiếc ví lên, mở ra. Bên trong có thẻ sinh viên, thẻ ngân hàng, vài tờ tiền lẻ và một tấm ảnh chụp gia đình. Mọi thứ trông rất bình thường.

Nhưng ngón tay nhạy cảm của Phong sờ thấy một vết cộm bất thường ở ngăn bí mật phía sau ngăn đựng tiền.

Cậu luồn hai ngón tay vào, kẹp ra một vật nhỏ.

Đó là một miếng giấy màu vàng nghệ, chất liệu giấy dó thô ráp, được gấp lại thành hình tam giác nhỏ xíu, to cỡ ngón tay cái. Bên ngoài miếng giấy được bọc kỹ bằng băng keo trong, ép plastic cẩn thận.

– Bùa bình an hả? – Tuấn hỏi.

– Không giống. Bùa bình an thường gấp hình chữ nhật hoặc lục giác. Gấp tam giác kiểu này... thường là bùa chú của các dòng phái tà đạo vùng biên giới.

Phong mượn một cái kéo y tế, cắt lớp băng keo, từ từ mở miếng giấy ra.

Khi tờ giấy được trải phẳng, cả Tuấn Béo và bà mẹ Lan đều hít sâu một hơi lạnh.

Bên trong tờ giấy không phải là những dòng chữ Hán hay chữ Phạn cầu an. Đó là một bức vẽ chì than cực kỳ chi tiết, miêu tả hình một cái sọ người.

Cái sọ này được vẽ rất quái đản. Nó đang há miệng cười nhe nhởn, hàm răng lởm chởm. Và kinh dị hơn, từ hai hốc mắt trống rỗng của cái sọ, người vẽ đã điểm thêm hai con rết nhỏ màu đỏ tươi đang bò ra.

Bên dưới hình vẽ là một dòng chữ nguệch ngoạc: "Thông tuệ - Đỗ đạt - Đổi đời".

– Cái... cái quỷ gì đây? – Tuấn Béo rùng mình.

Phong cầm lá bùa, cảm nhận một luồng khí lạnh buốt truyền từ đầu ngón tay chạy dọc lên cánh tay. Lá bùa này tà khí nặng hơn hộp bùa yêu gấp nhiều lần. Nét vẽ dứt khoát, tụ khí, chứng tỏ người vẽ có tu luyện tà pháp lâu năm, chứ không phải tay mơ như Hùng Mọt.

Phong quay lại giường bệnh, giơ lá bùa ra trước mặt Lan:

– Lan! Đây là cái gì? Cô lấy nó ở đâu?

Vừa nhìn thấy hình vẽ sọ người, Lan hét lên một tiếng thất thanh, co rúm người lại, hai tay ôm đầu:

– Đừng! Đừng mở ra! Thầy dặn không được mở ra! Mở ra là mất linh! Mở ra là nó ăn não!

– Nó đang ăn não cô đấy! – Phong quát lớn để át tiếng hét của Lan. – Cô tỉnh lại đi! Đây không phải bùa hộ mệnh! Đây là "Quỷ Khâu Sọ"!

3. Sự thật về "Thần Đồng"

Sau một hồi được Phong trấn an bằng thuật "An Thần", Lan dần bình tĩnh lại, bắt đầu kể trong tiếng nấc nghẹn ngào.

Câu chuyện bắt đầu từ kỳ thi đại học năm ngoái. Lan vốn học lực khá, nhưng áp lực từ gia đình và mong muốn đỗ vào khoa Dược (điểm chuẩn rất cao) khiến cô bị stress nặng. Cô thường xuyên mất ngủ, học trước quên sau.

Trong lúc tuyệt vọng lướt mạng xã hội, cô tham gia vào một nhóm kín tên là "Hội Những Người Thờ Thần Học – Cầu Tài Đắc Lộc".

– “Trong nhóm đó... nhiều người khoe điểm cao lắm...” – Lan thút thít. – “Họ nói chỉ cần thỉnh 'Lá Bùa Thần Đồng' của Thầy Ba về, kẹp vào ví, đêm ngủ để dưới gối thì sẽ học một hiểu mười, thi đâu đậu đó...”

– Thầy Ba? – Phong và Tuấn nhìn nhau. Lại là cái tên đó.

Lan tiếp tục:

– “Em... em đã nhắn tin cho Thầy Ba. Thầy nói lá bùa này là phép trắng của Thái Lan, thỉnh về chỉ cần cúng trái cây và... trích một giọt máu đầu ngón tay vào ngày rằm để 'nuôi' thần.”

– Cô đã làm theo? – Phong hỏi, giọng lạnh tanh.

– Dạ... Em mua với giá 5 triệu. Từ lúc đeo nó, em thấy mình thông minh hẳn ra. Em thức trắng đêm học bài mà không thấy mệt. Vào phòng thi, em như có người nhắc bài bên tai, làm bài nhoay nhoáy. Em đậu thủ khoa của trường huyện...

Bà mẹ nghe đến đây thì bật khóc: “Trời ơi con ơi! Mẹ tưởng con học giỏi, ai dè con đi chơi bùa ngải! Hèn chi dạo này con cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ...”

Lan cúi gầm mặt:

– “Nhưng mà... cái giá phải trả đắt quá. Em bắt đầu thấy đau đầu như búa bổ. Em hay quên những chuyện đời thường, chỉ nhớ kiến thức trong sách. Tính tình em nóng nảy, hay cáu gắt. Và gần đây... em bắt đầu nhìn thấy những ảo giác. Em thấy những cái đầu lâu bay quanh mình, chúng nói chuyện với em, xúi giục em làm những chuyện điên rồ... kể cả việc chấp nhận tình cảm của Hùng hay việc... nhảy lầu.”

Phong nắm chặt lá bùa trong tay, gân xanh nổi lên:

– Ngu ngốc! Đây đâu phải bùa Phật hay phép trắng gì. Đây là “Quỷ Khâu Sọ” (Thiên Linh Cái sơ khai).

Cậu quay sang giải thích cho Tuấn và bà mẹ:

– Loại bùa này dùng oán khí của những vong hồn chết oan (thường là chết vì tai nạn chấn thương sọ não) để luyện. Kẻ làm bùa nhốt vong vào trong hình vẽ, dùng máu của người sử dụng để lập giao kèo. Con quỷ sẽ kích thích não bộ vật chủ hoạt động hết công suất, vắt kiệt tinh lực để tạo ra sự thông minh giả tạo. Nhưng đổi lại, nó sẽ "ăn" dần phần hồn của vật chủ. Đến khi vật chủ kiệt sức mà chết, hồn sẽ bị nó nuốt chửng.

Phong nhìn Lan, ánh mắt nghiêm nghị:

– Cô may mắn đấy. Vụ nhảy lầu hôm qua là do hai luồng tà khí (Bùa Yêu và Bùa Sọ) xung đột trong cơ thể cô, khiến cô bị loạn thần. Nếu không có vụ đó, cô cứ đeo cái này thêm vài tháng nữa thì sẽ thành người điên vĩnh viễn, vô phương cứu chữa.

4. Đốt cháy tà vật

Phong mượn cái bật lửa của Tuấn Béo. Cậu cầm lá bùa sọ người, đi ra ban công phòng bệnh.

– Thiên Lôi dẫn hỏa! – Phong niệm chú, bật lửa đốt cháy lá bùa.

Ngọn lửa bùng lên không phải màu vàng cam bình thường, mà là màu xanh biếc ma quái. Lá bùa cháy rất chậm, phát ra tiếng rít xèo... xèo... như tiếng mỡ cháy, và tỏa ra một mùi khét lẹt giống mùi tóc cháy.

Khi lá bùa cháy hết thành tro bụi, trong phòng bệnh vang lên một tiếng hét chói tai hư ảo, rồi tan biến vào không trung.

Lan trong phòng bỗng rùng mình một cái, ngã vật ra gối, ngủ thiếp đi. Nhưng lần này, gương mặt cô giãn ra, hơi thở đều đặn, không còn vẻ căng thẳng hoảng loạn nữa.

– Xong rồi. – Phong phủi tay. – Tạm thời cắt đứt được cái đuôi này. Nhưng...

Cậu quay sang Tuấn Béo, ánh mắt đăm chiêu:

– Tuấn, mày thấy sự liên quan không? Hùng mua bùa yêu của "Thầy Ba". Lan mua bùa học giỏi cũng của "Thầy Ba".

– Ý mày là... có một đường dây? – Tuấn nuốt nước bọt.

– Không chỉ là đường dây buôn bán. Đây là một cái bẫy khổng lồ. – Phong nhìn ra bầu trời xám xịt. – Kẻ đứng sau cái tên "Thầy Ba" đang rải truyền đơn tà đạo khắp các trường học, lợi dụng lòng tham và nỗi sợ hãi của sinh viên để biến họ thành những "cục pin sống" nuôi dưỡng tà lực cho hắn. Hắn đang toan tính một âm mưu lớn hơn nhiều so với việc kiếm tiền lẻ.

– Giờ mình làm sao? Báo công an không?

– Công an không tin chuyện ma quỷ đâu. Với lại, hắn giao dịch trên mạng, nick ảo, tiền ảo, bắt kiểu gì?

Phong vỗ vai Tuấn:

– Chỉ có cách dụ rắn ra khỏi hang. Mày chuẩn bị đi, tối nay về tao sẽ lập một kế hoạch. Chúng ta sẽ đóng vai "con mồi" béo bở nhất để câu con cá lớn này.

Hai người rời khỏi bệnh viện, để lại sau lưng nỗi kinh hoàng của gia đình Lan. Nhưng trong túi áo Phong, cậu vẫn giữ lại một ít tro tàn của lá bùa sọ người. Đó sẽ là vật dẫn để cậu truy tìm hang ổ của tên tà sư bí ẩn.

(Hết Chương 6)

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...