Cấm Chú Sư Mạnh Nhất Lịch Sử
-
Chapter 126: Ai chịu nói trước thì được sống
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 126: Tích cực phát biểu liền có thể sống
Chớp mắt đã ba ngày trôi qua.
Sau khi nhiệm vụ thu mua thi thể ma vật của Diệp Lâm được treo lên, người vui thì vui, kẻ khổ thì khổ.
Chiến đấu hệ chuyển chức giả ở Thanh Thành hào hứng rủ nhau ra khỏi thành săn giết ma vật. Ngược lại, đám nghề hệ sinh hoạt thì kêu trời than đất, oán thán không ngừng.
“Khốn kiếp! Rốt cuộc là thằng phá gia chi tử nào vậy? Nó mua nhiều thi thể ma vật để làm gì? Mấy ngày nay ta không thấy nổi một cái xác ma vật. Không có nguyên liệu thì ta rèn đúc kiểu gì?”
“Ai chẳng thế! Ta định nhân cơ hội này tiến thêm một bước, từ Luyện Dược Sư cao cấp lên luyện dược đại sư, vậy mà mấy ngày liền không mua nổi chút nguyên liệu ma vật nào!”
“Giá nó treo cao quá. Người bình thường ai thu mua kiểu đó? Lỗ sắt!”
Trước đây, chiến đấu hệ săn giết ma vật rồi bán vật liệu cho nhóm nghề hệ sinh hoạt. Nhóm nghề hệ sinh hoạt lại chế tạo trang bị, dược tề rồi bán ngược lại cho chiến đấu hệ. Đó vốn là một vòng tuần hoàn lành mạnh.
Nhưng từ khi nhiệm vụ của Diệp Lâm xuất hiện, bọn họ gần như không gom được nguyên liệu nào, trừ phi chịu nâng giá để tranh mua như Diệp Lâm.
Đám Đoán Tạo Sư, Luyện Dược Sư, Luyện Kim Thuật Sư nghiến răng ken két. Họ không thể để tình trạng này kéo dài.
Không giải quyết được vấn đề, vậy thì giải quyết kẻ gây ra vấn đề.
Đúng lúc đó, Diệp Lâm lại xuất hiện ở công hội chuyển chức giả. Hôm nay là ngày hắn đến nhận thi thể ma vật.
Vừa thấy Diệp Lâm, người đàn ông mặt dài lập tức sáng mắt.
“Lô tiên sinh, mời ngài theo tôi.”
Hắn dẫn Diệp Lâm tới trước một kho hàng lớn. Theo hiệu lệnh của hắn, bảo an lập tức mở cửa kho.
Cửa kho vừa mở, một luồng hơi lạnh có thể thấy rõ bằng mắt thường phả thẳng ra ngoài.
Bên trong tối và lạnh, đối lập hẳn với nắng sáng bên ngoài. Trên những dãy kệ cao chất đầy đủ loại thi thể ma vật: có con đã được xử lý sạch sẽ, có con vẫn còn vết máu bị đông thành băng tinh.
Dù nhiệt độ rất thấp, trong không khí vẫn phảng phất mùi hôi, hòa với hơi lạnh, khiến người ta hít vào là thấy khó chịu.
“Lô tiên sinh, đây là toàn bộ thi thể ma vật ba ngày qua nhận được. Ngài xem có hài lòng không?” Người đàn ông mặt dài nói như tranh công.
“Còn thuê cả kho lạnh, cũng có tâm.” Diệp Lâm gật đầu, bước vào trong. “Đóng cửa lại giúp tôi.”
“Đóng cửa ạ?” Người đàn ông mặt dài khựng lại, rồi vội gật đầu. “Vâng, không vấn đề.”
Hắn không hiểu vì sao Diệp Lâm muốn vậy, nhưng kim chủ đã nói thì cứ làm, không cần hỏi nhiều.
Cửa kho lạnh chậm rãi đóng lại, trong lòng Diệp Lâm dâng lên một cơn phấn khích.
Quả nhiên, sức người là vô tận.
Nếu chỉ dựa vào hắn và hai phân thân, đừng nói ba ngày, ba tháng cũng chưa chắc gom được nhiều thi thể đến vậy.
Dù cấp bậc ma vật lúc sống không cao, nhưng số lượng đủ lớn thì chất lượng cũng bị kéo lên. Tiền lẻ mà chất thành núi vẫn mua được xe, mua được nhà.
Sau khi kiểm tra chắc chắn kho lạnh không có giám sát, Diệp Lâm lập tức mở vô tận thôn phệ, bắt đầu “ăn” như bão cuốn.
【thôn phệ ma vật phổ thông cấp 2 * 1, thu hoạch được thủy phân, mỡ, protein, đường, khoáng chất.】
【tăng thọ mệnh 10 năm, kinh nghiệm 20 điểm, tăng lực lượng 1 điểm.】
【thôn phệ ma vật phổ thông cấp 8 * 1, thu hoạch được thủy phân, mỡ, protein, đường, khoáng chất, cùng một tia long chi huyết mạch cực kỳ mỏng manh.】
【tăng thọ mệnh 16 năm, kinh nghiệm 80 điểm, tăng lực lượng 2 điểm, tăng nhanh nhẹn 1 điểm.】
【thôn phệ ma vật phổ thông cấp 5 * 1, thu hoạch được thủy phân, mỡ, protein, đường, khoáng chất.】
【tăng thọ mệnh 15 năm, kinh nghiệm 50 điểm, tăng nhanh nhẹn 1 điểm.】
Từng bộ thi thể ma vật bị phân giải rồi nuốt sạch. Nửa giờ sau, toàn bộ kho lạnh đã trống trơn.
Cấp bậc của Diệp Lâm cũng tăng liền một mạch, lên thẳng cấp 32.
Phải biết, lúc bước vào Thiên Khải Chi Môn, Diệp Lâm mới chỉ cấp 25.
Chưa đầy nửa tháng, từ cấp 25 lên cấp 32. Tốc độ này mà truyền ra ngoài, không biết bao nhiêu người sẽ há hốc mồm.
Thậm chí nhìn khắp lịch sử Nhân tộc, cũng chưa từng có tốc độ thăng cấp nào nghe rợn như vậy.
Diệp Lâm càng tin chắc kế hoạch “kéo cả Thanh Thành đi săn ma vật cho mình” là hoàn toàn đúng.
Ổn định cảm xúc xong, Diệp Lâm ra hiệu cho người đàn ông mặt dài mở cửa kho lạnh.
Khi thấy kho lạnh trống rỗng, người đàn ông mặt dài đứng sững tại chỗ. Nhiều thi thể như vậy… biến mất sạch?
Nhìn ra sự nghi hoặc của hắn, Diệp Lâm giơ tay lắc lắc Đại Tu Di giới.
“Không cần ngạc nhiên. Tôi đã thu hết vào trữ vật giới.”
Người đàn ông mặt dài bừng tỉnh, ánh mắt nhìn Diệp Lâm càng thêm ngưỡng mộ.
Trang bị có không gian trữ vật vốn đã đắt, còn loại chứa được cả một kho lạnh thì càng là giá trên trời.
Không lạ gì người ta có thể ném ra số tiền khổng lồ để thu mua thi thể ma vật.
“Lô tiên sinh đi thong thả.” Người đàn ông mặt dài cung kính nói.
Vừa thăng liền hai cấp, Diệp Lâm rời công hội trong tâm trạng rất tốt. Nhưng đi chưa xa, hắn đã nhíu mày.
Hắn bị theo dõi.
Tinh thần lực của Cấm Chú Sư không phải trò đùa. Trừ khi đối phương cực giỏi ẩn nặc, hoặc tinh thần lực còn mạnh hơn hắn, nếu không việc bị bám theo gần như không thể qua mắt hắn.
Diệp Lâm không lộ sắc, vẫn bình tĩnh ra khỏi thành. Hắn còn cố tình chọn một nơi vắng vẻ, yên tĩnh, nhìn kiểu gì cũng giống “địa điểm giết người cướp của” điển hình.
Quả nhiên, một cao một thấp, hai người đàn ông lập tức xuất hiện, trước sau chặn đường hắn.
“Ngươi là kẻ đăng nhiệm vụ thu mua thi thể ma vật đúng không? Có người bỏ tiền mua mạng ngươi.” Gã cao lớn lạnh giọng, sát ý trong mắt không che giấu.
Diệp Lâm nhíu mày. “Bọn họ trả các anh bao nhiêu? Nói cho tôi biết bọn họ là ai, tôi trả gấp đôi.”
“Chết đến nơi còn mặc cả?” Gã cao lớn cười khinh. “Giết ngươi xong, tiền của ngươi chẳng phải cũng thành của bọn tao sao?”
Ngay lúc đó, gã thấp lùn đã ra tay.
“Mày nói với nó làm gì! Nhìn khí tức của nó cũng cỡ bọn mình thôi. Giết nhanh rồi còn quay về Thanh Thành vào bí cảnh số 79. Bí cảnh mới đấy, biết đâu có đồ tốt!”
Một vệt hàn mang lao thẳng về phía cổ họng Diệp Lâm. Gã thấp lùn rõ ràng là Thích Khách hệ, cấp bậc không thấp, ít nhất cũng quanh cấp 30.
Diệp Lâm khẽ thở dài. Hôm nay hắn vừa lên hai cấp, vốn không muốn giết người. Nhưng đối phương cứ ép hắn.
“Băng Đống Thuật!”
Ngay khoảnh khắc hàn mang sắp chạm vào yếu hầu, một luồng cực hàn bùng nổ, lấy Diệp Lâm làm trung tâm lan ra với tốc độ cực nhanh.
Gã thấp lùn chỉ kịp cảm thấy lạnh buốt táp vào mặt. Ngay sau đó, cơ thể hắn bắt đầu kết băng với tốc độ nhìn thấy rõ.
Gã cao lớn biến sắc, nhưng chưa kịp xoay người bỏ chạy thì luồng cực hàn đã phủ lên cả hắn.
Trong chớp mắt, trước sau Diệp Lâm xuất hiện thêm hai “tượng băng”. Ngoại trừ phần đầu, cơ thể của cả hai đều bị đóng băng hoàn toàn. Trong mắt họ chỉ còn lại hoảng sợ.
Đến lúc này họ mới hiểu, mình vừa trêu vào một thứ đáng sợ đến mức nào.
“Được rồi, giờ nói chuyện tử tế được chưa?” Diệp Lâm hỏi, giọng điềm đạm. “Ai sai các anh tới? Và bí cảnh số 79 mà các anh vừa nói là chuyện gì?”
Hai người run lẩy bẩy, không ai dám mở miệng.
“Nhanh lên. Ai nói trước thì được sống.” Diệp Lâm quát khẽ.
Tiếng quát khiến cả hai giật bắn. Gã cao lớn lập tức gào lên trước.
“Tôi! Tôi nói! Tôi nói hết!”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook