Cấm Chú Sư Mạnh Nhất Lịch Sử
Chapter 19: Quý gia xa hoa phung phí sinh hoạt

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 19: Quý gia xa hoa phung phí sinh hoạt

Xe cộ chạy thẳng về khu nhà giàu Thanh Thành, dừng trước cổng một tòa biệt thự.

Diệp Lâm không khỏi cảm khái, khu nhà giàu và xóm nghèo quả là không giống nhau, hắn vừa mới xuống xe đi ven đường lên cái nhà vệ sinh công cộng, phát hiện bên này đến cả nhà vệ sinh cũng thơm phức.

Cũng khó trách nhiều người như vậy đều thích tiền, có tiền xác thực tốt.

Vừa bước vào Quý gia, Quý Lăng Vũ đã sớm sắp xếp xong xuôi hết thảy. Đập vào mắt là hai hàng người hầu gái dung nhan xinh đẹp cúi đầu chào Diệp Lâm.

"Diệp thiếu gia chào buổi tối."

Đồng phục nữ bộc vốn đã rộng rãi, các nàng vừa cúi đầu xuống, cảnh đẹp càng là lộ ra không che giấu.

Diệp Lâm nhìn trợn cả mắt lên, đây mẹ nó là thú vui của người có tiền à? Thật đáng chết!

Hắn xuyên việt trước là cái quỷ nghèo, sau khi xuyên việt càng là nghèo đến chỉ có thể ở xóm nghèo, nếu như không phải có bất tử chi thân, hắn chỉ sợ sớm đã chết đói.

Nhưng hắn đang chịu đói, Quý Lăng Vũ đang làm gì? Hắn ở biệt thự, còn có nhiều người hầu gái như vậy?

Nghĩ tới đây, Diệp Lâm nhìn về phía Quý Lăng Vũ, trong mắt nhiều một vệt u oán. Lần đầu tiên hắn có chút hâm mộ Quý Lăng Vũ: nếu hắn xuyên qua thành phú nhị đại, còn cần lao lực như vậy tăng lên thực lực sao?

"Lão đại, thích không? Coi trọng mấy cái thì nói với ta, tối nay ta cho các nàng vào phòng ngươi phục thị." Quý Lăng Vũ cười hắc hắc, lộ ra nụ cười “đàn ông đều hiểu”. "Ngươi yên tâm, các nàng mỗi tuần đều khám sức khỏe định kỳ, cam đoan sạch sẽ."

"Cái này, cái này, còn có cái này." Diệp Lâm chỉ chỉ trong đó ba người hầu gái.

"Ba cái là đủ rồi?" Quý Lăng Vũ có chút kinh ngạc.

"Không, ý của ta là, ba cái này không muốn, còn lại toàn bộ đưa vào phòng ta đi!" Diệp Lâm nói ra.

Quý Lăng Vũ: "..."

"Tốt, đùa ngươi chơi thôi, ngươi cho ta chỗ ngủ là được."

Diệp Lâm lắc đầu, vẫn không dám hưởng thụ bực này diễm phúc, hắn vẫn là xử nam.

Đem thân xử nam giao cho một nữ nhân chẳng có tình cảm gì, Diệp Lâm mơ hồ vẫn là khó tiếp thụ; đương nhiên, ngắm một chút cho đỡ thèm thì vẫn được.

"Được, vậy ta sắp xếp." Quý Lăng Vũ hơi kinh ngạc, đối mặt nhiều mỹ nữ như vậy dụ hoặc, Diệp Lâm vậy mà chịu được.

Quý Lăng Vũ dẫn Diệp Lâm tiến vào biệt thự Quý gia, mà Diệp Lâm cũng nhìn thấy cha Quý Lăng Vũ. Đối phương là một trung niên có chút hói, trông bình thường, chỉ là trong mắt thỉnh thoảng lóe qua một vệt khôn khéo của thương nhân, đủ để nói rõ người này không đơn giản.

Rất nhanh, Diệp Lâm đã có một căn phòng của riêng mình ở Quý gia. Nằm trên chiếc giường lớn mềm mại ba mét nhân ba mét, Diệp Lâm an tâm chìm vào giấc ngủ.

Mình đã trốn đến Quý gia rồi, Khẳng Sâm chẳng lẽ còn dám chạy tới Quý gia bắt người?

Nghĩ tới đây, Diệp Lâm yên tâm ngủ say.

Mà hắn không biết là, giờ khắc này, toàn bộ thế lực ngầm Thanh Thành đang bị Khẳng Sâm điều động mà tụ tập lại, ai cũng biết Khẳng Sâm sắp có đại động tác!

Sáng sớm hôm sau, Diệp Lâm vừa mở mắt, liền thấy một người hầu gái đứng bên giường. Nàng nhẹ nhàng vén tóc mái ra sau tai, hiển thị vẻ ôn nhu.

"Diệp thiếu gia, ngài tỉnh rồi, rửa mặt đi ạ."

Một chiếc khăn mặt nóng hổi lập tức được đưa tới trước mặt Diệp Lâm. Màn bất thình lình này khiến hắn nhịn không được tự tát mình một cái, còn tưởng đang mơ.

Ở xóm nghèo nhiều năm như vậy, hắn chưa từng có chuyện vừa tỉnh dậy đã có người hầu gái xinh đẹp đưa khăn nóng.

"Diệp thiếu gia, ngài sao vậy? Gặp ác mộng ạ?" Người hầu gái vội nắm tay hắn, không cho hắn làm mình bị thương nữa. Hai quả “đèn pha” trước ngực sáng choang khiến Diệp Lâm có chút choáng đầu.

Trong trạng thái mơ màng, Diệp Lâm rửa mặt xong, lập tức lại có hai người hầu gái tới muốn hầu hạ hắn đánh răng, Diệp Lâm vội vàng từ chối.

"Không cần, để ta tự làm!"

Diệp Lâm vẫn chưa quen cảm giác được người ta chăm sóc. Hắn vừa đánh răng xong thì Quý Lăng Vũ đã chờ ở cửa.

"Lão đại, thế nào, ở quen chưa?"

"Vẫn ổn." Diệp Lâm gật đầu.

"Hắc hắc, vậy là được. Đi thôi, ăn cơm trước." Quý Lăng Vũ dẫn Diệp Lâm vào nhà ăn. Chỉ có hai người, nhưng trên bàn lại bày hơn hai mươi món.

Tám thiếu nữ xinh đẹp như hoa đã đứng chờ sẵn. Thấy Diệp Lâm và Quý Lăng Vũ bước vào, tám người đồng loạt cúi đầu.

"Quý thiếu, Diệp thiếu gia, chào buổi sáng."

"Lão đại, ngồi đi."

Quý Lăng Vũ rất thành thạo ngồi phịch xuống ghế. Một thiếu nữ lập tức bưng lên chén canh ấm vừa độ cho hắn nhuận miệng.

Hắn vừa uống một ngụm, đã có thiếu nữ khác đưa tới một con tôm to bóc vỏ, rút chỉ lưng sạch sẽ, đặt ngay trước miệng. Hắn hơi hé miệng, cắn đúng phần ngon nhất, còn lại liền coi như “xong”.

Vừa ăn xong tôm, thiếu nữ khác vội vàng đưa anh đào đến miệng hắn, vừa khéo là hai đỏ hai lục bốn viên.

Ăn hết anh đào, hai thiếu nữ đứng hai bên, một người đút tôm, một người đút thịt cua đã bóc sẵn.

Cảnh tượng này khiến Diệp Lâm ngồi đối diện nhìn đến ngây người.

Thế giới cũ của hắn, kẻ có tiền tuy xa hoa, nhưng cũng chưa khoa trương đến mức này. Xem ra ở thế giới này, vì có chuyển chức giả tồn tại, địa vị người bình thường hiển nhiên rất thấp, chẳng khác nào nha hoàn.

"Lão đại, ngồi đi. Đồ ăn không hợp khẩu vị sao? Muốn ăn gì, ta cho người làm ngay." Thấy Diệp Lâm còn đứng, Quý Lăng Vũ vội hỏi.

"Không cần, mấy món này rất tốt. Ta chỉ là chưa thấy ai ăn cơm kiểu này, nên hơi hiếu kỳ." Diệp Lâm thành thật đáp.

"Ha ha ha, quen dần là được. Ta bỏ tiền, bọn họ phục vụ ta, vốn là chuyện thiên kinh địa nghĩa." Quý Lăng Vũ cười nói.

Ăn uống no đủ, Quý Lăng Vũ phủi tay. Hai hàng thiếu nữ bưng khay đi tới trước mặt Diệp Lâm, mỗi khay đều để một bộ quần áo: áo sơ mi, quần, cà vạt, không thiếu thứ gì.

"Đây là?" Diệp Lâm hơi nghi hoặc.

"Lão đại, để họ hầu hạ ngươi thay đồ. Tối nay chúng ta đi dự một buổi dạ tiệc đấu giá, nhân vật có mặt mũi ở Thanh Thành đều sẽ tới." Quý Lăng Vũ nói.

Đây cũng là cha hắn dạy: đã nhận lão đại thì phải chơi tới cùng. Hắn sẽ công khai thừa nhận Diệp Lâm là lão đại trước mặt các nhân vật có tiếng tăm ở Thanh Thành. Sau này gặp chuyện, còn sợ Diệp Lâm không ra tay giúp sao?

Quý Lăng Vũ thậm chí đã tưởng tượng mình là Cao Khải Cường, còn Diệp Lâm là lão Mặc: chỉ cần mình nói muốn ăn cá, Diệp Lâm sẽ vì hắn ra tay!

"Dạ tiệc? Không đi, không đi!" Diệp Lâm lắc đầu. Hắn hiện tại chỉ muốn trốn ở Quý gia cho tới khi cao khảo bắt đầu.

Diệp Lâm quay người đi vào WC định đi tiểu, nhưng vừa bước vào đã phát hiện trong nhà vệ sinh cũng có bốn người hầu gái!

Một người cầm khăn giấy khô, một người cầm khăn giấy ướt, còn hai người tay không.

Hắn vừa vào, hai người hầu gái lập tức bước tới.

"Diệp thiếu gia, để em cởi quần cho ngài."

"Diệp thiếu gia, để em bợ giúp ngài."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...