Cầm Đế
Chương 132: Cự mộc ma thú

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:



Hắc Phượng Hoàng lạnh lùng nhìn xung quanh, chiến binh bên cạnh cô ta đang mỗi ngày một ít đi. Trên bầu trời, Thất Cấp Long Điểu đang bay tới không ngớt, chuyện này gây không ít phiền phức cho quân đội Lam Địch Á Tư vừa chân ướt chân ráo đến Cự Mộc lãnh địa. Khi Hắc Phượng Hoàng Đen và tướng lĩnh Lam Địch Á Tư nghe thấy Vương Quốc Phật La và Vương Quốc Ba Yểm đã rút chạy thì không khỏi vô cùng kinh ngạc. Đương nhiên họ biết sức mạnh của Vương quốc Mễ Lan, nhưng có thể khiến Phật La và Ba Yểm toàn quân tuyệt diệt thì quả là không thể ngờ.

Phải biết rằng, đây không chỉ đơn giản là hai nước đánh một nước, mà còn là chuyện hai Long thành đấu với một Long thành, mà hai Long thành kia có những hai Cửu cấp Thiên Long. Khi tiếp xúc với đế quốc Mễ Lan, Hắc Phụng Hoàng thấy trong đội quân đó chỉ còn có một Kim Long là Diệp Âm Trúc mà thôi.

Vậy là với thực lực của Mễ Lan, bọn họ hoàn toàn hồ đồ, chính vì vậy mà không khí ở Lam Địch Á Tư trở nên hết sức khẩn trương hơn. Dưới lệnh của Hắc Phượng Hoàng, các giáp trụ chiến binh canh chừng trong cùng, hai mươi chiến binh giỏi nhất thủ vòng ngoài, gặp Quái điểu là lập tức tấn công. Đáng tiếc bây giờ họ không còn Ma pháp sư, nếu không việc đối phó với mấy con quái điểu sẽ dễ dàng hơn nhiều. ư

Sau mấy vòng chiến, Lam Địch Á Tư đã mất hết Ma Pháp Sư, lúc này chỉ còn lại không tới ba trăm chiến binh mà thôi.

Hai con Hắc Long, đúng như phán đoán của Diệp Âm Trúc, không thể phát huy thực lực trong Cự mộc lãnh địa. Không phải chúng không nghĩ đến chuyện chặt hạ cây, nhưng những cổ thụ đó cứng như thép nguội, ai dám mất đi thực lực vào mấy cái cây đó?

Bất đắc dĩ, chúng phải nghênh chiến dưới hình dạng con người.

Ba tiếng đồng hồ qua đi, cuộc tấn công của lũ quái điểu làm quân đội của Lam Địch Á Tư tổn thất mất hơn hai mươi chiến binh. Số còn lại là những người thực sự tài giỏi, nhưng bọn họ vẫn không thể phát hiện một người Mễ Lan nào. Hắc Long Ái Địch tức giận quát lớn:

Hắc Phượng Hoàng lạnh lùng nhìn Ái Địch:

Ái Địch vừa nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Hắc Phượng Hoàng, thần sắc trở nên nhũn nhặn hắn. Hắn ta đang theo đuổi Hắc Phượng Hoàng, vốn cho rằng với thân phận Hắc Long Tộc và thực lực mạnh mẽ của mình, nhất định sẽ được người đẹp để ý tới, nào ngờ Hắc Phượng Hoàng kiêu căng kia đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn lấy một lần.

"Phượng Hoàng muội, vậy muội nói xem nên làm thế nào? Quang Minh đà chủ Áo Bố Lai Ân đã nói, đây là vòng cuối cùng quyết định thắng bại của chúng ta. Nếu bọn Mễ Lan không chịu xuất hiện, chúng ta chỉ còn cách tiến tới, trong khi ma thú ở đây nhiều vô kể. Nếu lại tổn thất nữa, đừng nói là chiến binh Lam Địch Á Tư không chịu được, cả Hắc Long Tộc chúng ta cũng không thể ngăn cản ma thú nữa. Ma thú ở đây, ít nhiều cũng lên đến Thấp cấp!"

Ái Địch đang nói, đột nhiên những tiếng gầm giận dữ vang lên. Giữa những thân cây lớn, một bầy gấu cao đến trên bảy mét đang tiến nhanh về phía họ. Con gấu lớn nhất toàn thân xanh như lá, cơ bắp trên thân thể phát triển lạ thường, thậm chí còn to lớn hơn cả người gấu trong Súc Nhân Tộc.

Con gấu lớn vỗ hai tay vào nhau, xông về phía bọn họ với những bước dài. Bảy tám con khác cùng xông tới, phút chốc mặt đất rung chuyển dữ dội.

Không cần Hắc Phượng Hoàng ra lệnh, hai mươi chiến binh đã đồng loạt bay lên, đoản đao trong tay như răng rắn độc đâm thẳng vào mắt lũ gấu.

Đúng lúc đám người Lam Địch Á Tư đang chắc mẩm sắp có tay gấu ăn, đám gấu đột nhiên gầm lớn. Một luồng ánh sáng vàng kim bao quanh thân chúng, đặc quánh.

Một loạt âm thanh vang lên, hai mươi chiến binh đồng loạt dội lại. Tuy đàn gấu vừa gầm lên đau đớn, song rõ ràng không có tổn hại gì đáng kể.

Ái Địch kinh hãi kêu lên. Nhưng hắn ta phản ứng cực nhanh, một luồng khí độc đen ngòm bao phủ, nhanh chóng xông lên, nháy mắt đã hòa mình vào đám mây mù đen kịt.

Luồng khí do đấu khí và Ma pháp nguyên tố phát ra, ép cả đám người Lam Địch Á Tư phải lùi lại. Tiếng gầm gào vang lên dữ dội. Khói đen dần tan đi, Hắc Long Ái Địch bước ra, mặt lạnh băng.

Tám con gấu nằm lăn lóc trên mặt đất. Nhìn bề ngoài, Ái Địch dường như không hề hấn gì, nhưng khi Hắc Phượng Hoàng quan sát kỹ thì thấy hai vai hắn ta đang run lên, sắc mặt càng trắng bệch hơn trước, sóng âm Ma Hệ Ma Pháp Nguyên Tố đã yếu đi trông thấy.

Hai tiếng sau...

Lần này, ngay cả Hắc Phượng Hoàng cũng không khỏi lo lắng, cũng khó trách cô ta được. Trong vòng hai tiếng sau khi gặp bầy gấu, bọn họ lần lượt phải giáp mặt với đủ các loại Ma thú khác: đại cẩu, quái điểu hay những trùng độc kì dị bay nhanh như tên. Đáng sợ nhất là quái điểu, so với khi gặp lần đầu tiên thì quái điểu còn to gấp đôi, hai cánh quạt gió mạnh như vòi rồng. Với những chiến binh giáp trụ thì chuyện đó không đáng sợ, nhưng vẫn luôn ám ảnh vì cảm giác bị tập kích bất cứ lúc nào.

Đội quân chiến đấu của Lam Địch Á Tư đã giảm xuống còn dưới hai trăm người, hai mươi Hắc Bách Hợp thích khách thì đã chết mất sáu người.

Tát Ma Nhiễm trước nay luôn thản nhiên bỗng đột nhiên lên tiếng:

Hắc Phượng Hoàng lạnh lùng nhìn y. Dường như có một luồng sát khí phát ra từ cô ta khiến Tát Ma Nhiễm giật mình.



Tay Hắc Phượng Hoàng khẽ run lên, chuôi kiếm mấy lần chạm vào ngón tay, sát khí trong mắt ngày càng lộ rõ.

Tát Ma Nhiễm tự biết không phải là đối thủ của Hắc Phượng Hoàng bèn khẽ lùi một bước, đến đứng bên Hắc Long Ái Địch:

Quỳnh Tư cười cười:

Ái Địch hơi biến sắc, trừng mắt nhìn Quỳnh Tư. Tát Ma Nhiễm rõ ràng rất cao hứng, nhìn Hắc Phượng Hoàng vẻ đắc thắng.

Ái Địch chau mày nói:

Tát Ma Nhiễm cười nhạt:

Nói đến đây, giọng nói y lạc hẳn đi, gương mặt anh tuấn trở nên vô cùng nham hiểm, nhìn vào đôi mắt Hắc Phượng Hoàng dường như cũng đang tóe lửa.

Ái Địch hơi khựng người. Tuy biết huynh muội trong hoàng thất Lam Địch Á Tư vốn bất hòa, nhưng không ngờ mâu thuẫn lại lớn đến mức ấy, đột nhiên cũng không biết nên nói gì.

Tay Hắc Phượng Hoàng chợt thả lỏng, lạnh lùng nói: Vừa nói vừa bước sang bên đứng cùng mấy giáp trụ binh sĩ.

Tát Ma Nhiễm không ngờ Hắc Phượng Hoàng lại mau mắn như vậy, căm tức nhanh chóng vơi bớt mấy phần, lại càng thêm đắc ý:

Hắc Phượng Hoàng toan nói gì đó, cuối cùng lại thôi, lạnh lùng nhìn người mà cô ta từng gọi ca ca vẻ đầy căm hận. Lẽ nào cô ta không biết ý nghĩa của thảm sát? Nhưng khi vào đến vòng này cô ta luôn tập trung tất cả nhân mã lại, tại sao? Bởi vì trong vùng Cự Mộc, địa hình vô cùng phức tạp, Hắc Phượng Hoàng lại quá biết thực lực của Diệp Âm Trúc. Quân Mễ Lan tuy tiêu diệt được Ba Yểm và Phật La, nhưng trước mắt lại không biết quan hệ của Phật La với bọn họ. Cho dù thực lực Mễ Lan mạnh đén đâu, tiêu diệt xong hai nước ắt cũng phải tổn thất trầm trọng, người sống sót vào đến vòng này chắc không nhiều. Nếu không thì cũng không có chuyện chỉ phe cô ta bị Ma Súc tấn công, không hề nghe thấy tiếng kêu gào ở nơi khác.

Tuy Hắc Phượng Hoàng không biết Diệp Âm Trúc làm cách nào để ma súc không tấn công, nhưng cô ta khẳng định Diệp Âm Trúc và những chiến binh sống sót của Mễ Lan hẳn cũng đang chờ cơ hội, chỉ cần cô ta chia quân ra, lập tức sẽ bị bọn họ phục kích từng toán một. Nếu không như vậy, tại sao Diệp Âm Trúc và những chiến binh Mễ Lan không xuất hiện?

Rõ ràng là vì thực lực của họ không đủ! Cả điều đó cũng không nhận ra, thế mà tên ngu ngốc Tát Ma Nhiễm lại còn muốn cầm quân, còn dám phái người đi thám sát!

Hắc Phượng Hoàng thầm nghĩ, nếu ta là Diệp Âm Trúc thì nhất định sẽ không để cho đám thích khách sống mà quay về. Muốn chết thì cứ chết, đám người đó không có liên hệ gì với ta! Cho dù bọn họ chết hết ta cũng không thương tiếc, chỉ cần đạt thắng lợi cuối cùng là được rồi!

Trong mắt Hắc Phượng Hoàng, Tát Ma Nhiễm chẳng qua chỉ là một tên hề.

Mười luồng ánh sáng bay lên không trung, lao vút vào tròng rừng, chia ra khắp nơi tìm kiếm. Tiểu đội thích khách Hắc Bạch Hợp là tinh túy của cả quân đội Lam Địch Á Tư, toàn bộ đều có thực lực Lam cấp. Tuy nhiên trải bao chiến đấu triền miên, chống chọi với đủ loại đại địch, phần lớn họ đã mệt mỏi, chính bởi vậy mà tổn thất của họ ở vùng Cự Mộc này mới lớn như thế.

Sau khi phái thích khách Hắc Bách Hợp ra ngoài tìm kiếm, Tát Ma Nhiễm lệnh cho những người khác nghỉ ngơi, dọn sạch gỗ đá và cây cối xung quanh tạo ra một khoảng trống, lại lệnh Ái Địch Quỳnh Tư chú ý phòng hộ. Nói cho cùng, hai người này vẫn là Cửu Cấp Hắc Long.

Tuy vẫn có không ít ma thú tấn công, nhưng do phòng bị kỹ càng nên không gây tổn thất gì lớn. Thậm chí, nhìn bề ngoài thì cách làm của Tát Ma Nhiễm là hoàn toàn đúng đắn.

Tát Ma Nhiễm đang ngồi chờ tin tức, đột nhiên một tiếng kêu thảm thiết từ phía xa vọng lại. Không cần Tát Ma Nhiễm hạ lệnh, Hắc Long Ái Địch đã lao ngay về hướng âm thanh vọng lại.

Ái Địch không đi lâu, một lát sau hắn ta quay lại, nói:

Nghe đến ma thú, sắc mặt Tát Ma Nhiễm sa sầm, lạnh lùng nói:

Ái Địch cau mày. So với Tát Ma Nhiễm, trí tuệ hơn hai ngàn năm của hắn ta vẫn cao hơn một bậc: "E rằng sự việc không đơn giản như vậy... Chắc chắn những người Mễ Lan phải có cách gì khiến Ma Súc không tấn công, chúng ta thì không ngừng chịu tổn thất vì chúng, thực lực ngày càng suy yếu, trong khi bọn họ không việc gì phải vội vã. Họ chỉ cần án binh bất động, dùng hoàn cảnh ở đây làm chúng ta tổn thất, đến khi chúng ta sức tàn lực kiệt mới xuất hiện là đủ. Không ngờ vùng Cự Mộc này lại mang đến cho họ ưu thế lớn như vậy!"

Diệp Âm Trúc và Diệp Hồng Nhạn đang làm gì? Nửa tiếng trước đó, hai người họ đã tỉnh lại từ trạng thái tu luyện.

Người Lam Địch Á Tư muốn tìm thấy họ là chuyện vô cùng khó khăn. nhưng bọn họ tìm quân đội của Lam Địch Á Tư lại đơn giản hơn rất nhiều. Chỉ cần đi theo tiếng người kêu ban nãy là có thể dễ dàng tìm ra nơi ở của đối phương.

Hai người lao vun vút trên những thân cây lớn, đến khi chỉ còn cách quân đội Lam Địch Á Tư chừng một trăm mét mới dừng lại. Diệp Âm Trúc biết thực lực ghê gớm của Hắc Phượng Hoàng, không hề dám dừng khúc . Dưới sự yểm hộ của Thần Âm Quang Hoàn, đám ma súc đều coi họ là một phần của rừng cây mà bỏ qua, chỉ tấn công ngưới Lam Địch Á Tư.

Diệp Âm Trúc sử dụng hết thính lực lắng nghe mọi động tĩnh bên phía Lam Địch Á Tư. Khi Tát Ma Nhiễm giành quyền chỉ huy của Hắc Phượng Hoàng, hắn liền mỉm cười, một nụ cười cao quý nhưng lạnh lùng.

Hơn mười thích khách Hắc Bạch Hợp chia nhau vào rừng tìm kiếm. Người chết đầu tiên Ái Địch phát hiện quả thực vì nanh vuốt của Ma Súc, nhưng trước đó rõ ràng đã bị Cao Tần Âm Đao tấn công. Thực lực Lam Cấp đối với thực lực Tử Cấp của Cao Tần Âm Đao vốn không có cơ hội nào phản kháng, cho nên khi quái điểu tấn công thì nội tạng gã bị Cao Tần Âm Đao chấn vỡ nát.

Cao Tần Âm Đao là một trong những lực lượng tấn công mạnh mẽ nhất của Diệp Âm Trúc, kết hợp Ma pháp và kỹ năng võ thuật, cường đại năng lực chân chính Ma Vũ hợp nhất. Những thích khách của tiểu đội Hắc Bạch Hợp, tuy đều có Lam Cấp thực lực nhưng cách biệt với Tử Cấp còn quá lớn. Cho dù thân thủ của họ có nhanh nhẹn, nhưng làm sao sánh được Hắc Phượng Hoàng? Mà Hắc Phượng Hoàng còn không dám ngạnh tiếp Âm Đao của Diệp Âm Trúc.

Hai người không bị ma thú tấn công, hoàn toàn vì khúc , nên Diệp Âm Trúc không dám dời Diệp Hồng Nhạn quá xa. Diệp Hồng Nhạn biết vậy, luôn bám sát Diệp Âm Trúc. Hai người dần tìm tới nơi tiểu đội thích khách Hắc Bạch Hợp kia rời đi.

Trí nhớ Diệp Âm Trúc rất tốt, nhanh chóng tìm được mục tiêu tiếp theo. Thấy một thích khách đang lần tìm tung tích bọn họ, khóe miệng Diệp Âm Trúc nở nụ cười nhạt, tay phải đang gảy đàn chợt lóe lên một tia sáng đỏ. một tiếng, Tử Sắc Âm Đao lặng lẽ lao về phía thích khách.

Diệp Âm Trúc không cần xem kết quả, lập tức kéo Diệp Hồng Nhạn bay đi. Cao Tần Âm Đao có thể đạt uy lực thế nào, hắn là người rõ nhất. Trong hoàn cảnh này, nếu không diệt nổi một kể thù kém đến hai, ba cấp, danh hiệu chẳng phải uổng phí ru?

Tiếng kêu kinh hoàng từ khắp nơi dội lại, sắc mặt Tát Ma Nhiễm ngày càng khó coi.

Hắc Long Quỳnh Tư đột nhiên nói:

Nghe Quỳnh Tư nói vậy, Tát Ma Nhiễm cũng cảm thấy không ổn. Nhưng bây giờ cho dù y hạ lệnh, sao có thể truyền đến tai những thích khách Hắc Bách Hợp đây?

Theo tiếng kêu mà đoán, tiểu đội hơn mười người lúc này e chỉ còn bốn năm. Gương mặt của Vương tử Lam Địch Á Tư u ám đến độ có thể chảy ra nước bất cứ lúc nào...

Ánh mắt Tát Ma Nhiễm vô thức quay sang chỗ muội muội của y, tuy rất căm hận Hắc Phượng Hoàng nhưng bản thân y cũng biết; khi gặp phải vấn đề nan giải thì không thể thiếu cô ta được. Nhưng Tát Ma Nhiễm kinh ngạc nhận ra, Hắc Phượng Hoàng vốn vừa rồi còn đứng đó bây giờ đã không thấy đâu nữa, không còn chút tăm hơi, cả Hắc Long cũng không phát hiện cô ta đã rời đi khi nào.

Hắc Long Ái Địch ra hiệu với Tát Ma Nhiễm, lý do Hắc Phượng Hoàng biến mất chỉ có một...

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...