Canh Tác Một Mình
-
Chapter 147: Xin Lỗi Vì Đã Đề Xuất Một Cái Tên Yếu Nhớt Như Vậy Nhé
Chương 147: Xin Lỗi Vì Đã Đề Xuất Một Cái Tên Yếu Nhớt Như Vậy Nhé
“Tại sao tôi phải làm việc này chứ, nya nya?!”
Theo treo mình trên đầu Sejun, bĩu môi nhìn quanh thửa ruộng đang được chiếu sáng bởi ánh trăng xanh. Cậu ấy đang hờn dỗi vì không thể ngồi trên đầu gối Sejun, bởi làm thế này thì không thể nhìn thấy từ bên dưới được.
“Phó Chủ tịch Theo, xin hãy kiên trì thêm một chút nữa nhé. Sau đó tôi sẽ cho cậu ăn súp thưởng.”
“Nya! Được rồi, nya!”
Theo được khích lệ bởi lời nói của Sejun, mở to mắt ra nhìn quanh quất chung quanh.
Và sau đó.
“Nya! Chủ tịch Park, tôi tìm thấy rồi, nya!”
Krueng!
[Con tìm thấy rồi ba ơi!]
Theo và Cuengi đang quan sát cánh đồng trên đầu của lông-hồng, đồng thời phát hiện ra khu vực mà ánh sáng xanh bắt đầu trở nên mạnh mẽ hơn.
“Nya! Cuengi, anh thấy trước, nya!”
Krueng! Krueng!
[Không đâu! Cuengi đã nhìn thấy trước cả anh trai mà!]
Khi Theo và Cuengi đang bận tranh cãi xem ai mới là người phát hiện ra nó trước thì…
Loé!
Ánh sáng xanh càng sáng bừng lên hơn nữa, như thẻ nó đã hấp thụ được toàn bộ năng lượng của Lam Nguyệt.
“Đây là cái gì thế?”
Chưa từng trải qua việc nào tương tự trước đây, Sejun tiến đến cánh đồng cà chua bi đang tỏa sáng.
Sụyt.
Khi Sejun đến gần, ánh sáng xanh đã hoàn toàn tụ lại trong một quả cà chua bi duy nhất, giờ đây nó không còn phát ra ánh sáng xanh hay đỏ mà là ánh sáng màu trắng thuần khiết.
“...”
Bụp.
Sejun như bị mê hoặc, phương Tây hái quả cà chua bi màu trắng.
Và sau đó…
[Thần dược: Bạn đã thu hoạch được một quả cà chua bi chứa đầy sức mạnh ma thuật mạnh mẽ.]
[Do hiệu ứng của kỹ năng thu hoạch cấp 6, bạn đã thu hoạch được một loại cây trồng cao hơn một cấp.]
[Kinh nghiệm làm việc của bạn đã tăng lên đáng kể.]
[Độ thành thạo thu hoạch cấp 6 của bạn đã được lấp đầy và cấp độ được tăng lên.]
[Bạn đã nhận được 1.000 điểm kinh nghiệm.]
“Hả?!”
Sejun chỉ tỉnh táo lại sau khi nhìn thấy thông điệp đã thu thập được.
Và sau đó.
“Một quả cà chua bi chứa đựng sức mạnh ma thuật mạnh mẽ?!”
Anh sửng sốt khi nhìn thấy tên của một loại cây trồng mà anh chưa bao giờ thấy trước đây. Hơn nữa, đó lại là một loại thuốc tiên.
Ngay lúc đó.
[Bạn đã đạt được thành tựu tạo ra một giống mới trong Tháp.]
[Tháp xác nhận quyền canh tác độc quyền của bạn đối với giống mới.]
[Nếu không có sự cho phép của bạn, không ai có thể trồng được Thần dược: Cà chua bi chứa đầy sức mạnh ma thuật mạnh mẽ.]
[Kinh nghiệm nghề nghiệp của bạn tăng mạnh.]
Từ trước đến nay, thứ mà Sejun thu hoạch được nhiều nhất vẫn luôn là cà chua bi, nhưng anh chưa từng gặp được giống mới. Anh gần như đã từ bỏ đến nơi rồi, ấy thế mà…
“Cà chua bi! Tôi luôn tin tưởng ở cậu mà!”
Cà chua bi ma thuật cuối cùng đã mang đến cho Sejun một giống mới. Hơn nữa, nó còn được phân loại là thần dược cơ.
Đương lúc Sejun vội vã cố gắng kiểm tra thuộc tính của quả cà chua bi màu trắng trong tay mình…
[Bạn đã đạt được thành tựu tạo ra 5 giống mới trong tòa tháp.]
[Như một phần thưởng cho thành tích của người nông dân vĩ đại, một đặc điểm nghề nghiệp mới sẽ được thêm vào.]
[Mỗi lần bạn tạo ra một giống mới, tất cả chỉ số của bạn sẽ tăng thêm 10.]
“Ôi! Trúng mánh rồi!”
Cứ mỗi lần một giống mới được tạo ra, tất cả các chỉ số đều tăng thêm 10 luôn đấy! Đây là một đặc điểm nghề nghiệp tuyệt vời có tác dụng chẳng khác gì tăng 40 cấp cả.
“Bây giờ chúng ta cùng kiểm tra thuộc tính của nó nào.”
Sejun vui vẻ kiểm tra các thuộc tính của Thần dược: Cà chua bị chứa đầy sức mạnh ma thuật mạnh mẽ.
[Thần dược: Cà chua bi chứa đầy sức mạnh ma thuật mạnh mẽ]
-> Đây là một quả cà chua bi đột biến đã hấp thụ sức mạnh ma thuật mãnh liệt của Trăng Xanh tại nơi cao nhất của tòa tháp.
-> Cà chua bi được trồng bên trong tháp, rất ngon và giàu dinh dưỡng.
-> Màu sắc của nó chuyển sang màu trắng khi hấp thụ sức mạnh ma thuật mạnh mẽ.
-> Sử dụng vĩnh viễn sẽ tăng sức mạnh phép thuật thêm 10.
-> Nó được sinh ra bằng cách hấp thụ ma thuật mạnh mẽ và không thể phát triển ở bất cứ nơi nào không có sự hiện diện của ma thuật mạnh mẽ.
-> Người trồng: Nông dân Tháp Park Sejun.
-> Hạn sử dụng: 10 năm
-> Hạng: A
“Hả?! Hạng A cơ à?!”
Sau đó anh cố nhớ lại thông báo nói rằng anh đã thu hoạch được một số nông sản có chất lượng cao hơn.
Vào lúc đó.
“Cho quả cà chua bi vào hộp này nè, nya!”
Theo lấy một chiếc hộp ra từ trong túi mình.
“Cái hộp đó là gì thế?”
“Đây là hộp mà tôi nhận được từ buổi rút thăm, nya nya!”
“Cái gì cơ?! Một buổi rút thăm trúng thưởng sao? Cậu rút thăm ở tiệm rèn à?”
“Không, nya nya! Tôi tìm được chỗ mới rồi, nya nya!”
Đó là kho chứa đồ thất lạc, trong khi Taru không hề hay biết, nơi đó đã trở thành địa điểm mới để Theo quay xổ số.
“Ồ vậy sao?!”
Sejun có vẻ còn vui hơn với lời nói của Theo khi nhận được quả cà chua bi thần dược. Những lần rút thăm của Theo luôn đem lại kết quả tuyệt vời. Cũng như Theo luôn tin tưởng vào đầu gối của Sejun, Sejun cũng tin tưởng vào bàn chân trước của Theo.
Sejun kiểm tra chiếc hộp.
[Hộp gỗ cũ nát]
???
Hạng: E
“Hehehe. Không biết cái hộp này có tác dụng gì nhỉ.”
Sejun nói với giọng đầy mong đợi.
Và rồi.
“Aileen, hãy thẩm định chiếc hộp này giúp tôi với nhé.”
Anh nhờ Aileen đánh giá giúp.
[Người Quản lý tháp bảo cứ để cô ấy lo.]
Ngay khi Aileen đáp lại, chiếc hộp gỗ tồi tàn cũng biến mất theo.
Một lát sau.
[Người Quản lý tháp nói rằng việc thẩm định đã hoàn tất.]
[Người Quản lý tháp nói Theo đã mang đến một vật phẩm tốt khác.]
“Tất nhiên rồi, nya nya! Tôi luôn mang về những món đồ hữu ích, nya nya! Vậy nên, Chủ tịch Park, mau khen tôi đi, nya nya!”
“Được rồi. Phó Chủ tịch Theo, cậu làm tốt lắm.”
“Chỉ nói bằng lời vậy thôi sao, nya nya?! Mau gia hạn nhiệm kỳ tại chức Phó Chủ tịch cho tôi đi chứ, nya nya!”
“Được. Gia hạn thêm một tháng nhé!”
“Nya! Nya! Hay quá, nya!”
Theo vui mừng vì nhiệm kỳ làm Phó Chủ tịch của mình được kéo dài theo ý muốn, hứng khởi dụi trán vào gáy Sejun.
[Người Quản lý tháp nói rằng có vẻ như đây là vật phẩm có ích cho bạn.]
“Thật sao?”
[Người Quản lý tháp nói bạn sẽ biết khi được tận mắt chứng kiến.]
Bụp.
Theo lời của Aileen, một chiếc hộp xuất hiện trước mặt Sejun.
“Hả?!”
Ban nãy chắc chắn là một chiếc hộp gỗ cũ nát, nhưng giờ nó đã biến thành một chiếc hộp vàng. Sejun nhanh chóng kiểm tra các đặc điểm của chiếc hộp vàng.
[Hộp vàng thịnh vượng]
-> Một chiếc hộp chứa đựng sức mạnh của một vị thần cổ đại chịu trách nhiệm cho sự thịnh vượng, tên của vị thần này đã bị lãng quên từ lâu.
-> Theo thời gian, hầu hết sức mạnh của thần đã dần biến mất.
-> Nếu bạn cho một loại ngũ cốc hoặc trái cây vào đó và đợi một ngày, số lượng sẽ tăng lên 2.
-> Hạn chế sử dụng: Người tôn thờ sự phong phú
-> Người sáng tạo: ???
-> Hạng: A+
“Sức mạnh của thần sao?”
Theo như mô tả, một vật phẩm mang sức mạnh của thần đã bị giảm đáng kể sức mạnh và rơi xuống một cấp độ khá thấp. Trên hết, trong phần đặc điểm có nói là sẽ tăng lên gấp đôi, chứ không phải là nhiều hơn - nghe có vẻ hơi thiếu sót đối với một vật phẩm thần thánh.
“Phó Chủ tịch Theo, tôi sẽ đưa nó vào đây như cậu đã nói nhé.”
Tuy nhiên, tác dụng này cũng không phải là quá tệ nếu như nó có thể tăng gấp đôi lượng thần dược cà chua bi, thứ vốn dĩ chỉ có một, chỉ trong vòng một ngày.
Sejun đặt quả cà chua bi màu trắng vào chiếc hộp vàng thịnh vượng. Sau đó, anh đặt chiếc hộp vàng vào kho chứa hư không rồi đi ra.
Khò.
Krrrr.
Cuengi và Dơi vàng đang ngủ trên lưng lông-hông, và…
“Nya… súp thưởng…”
Theo luôn khăng khăng phải ăn súp thưởng trước khi đi ngủ, đã ngủ gật từ bao giờ, cậu ấy treo mình trên đầu Sejun sau khi đạt được mục tiêu kéo dài nhiệm kỳ Phó Chủ tịch của mình.
“Chắc cậu mệt lắm nhỉ.”
Tách.
Sejun đặt Theo lên đầu gối. Sau đó, Sejun tiếp tục nhìn quanh cánh đồng cùng với Hồng tơ và năm con Hắc Nhân Ngưu.
Tuy nhiên, có vẻ như cây cà chua bi thần dược đã hấp thụ toàn bộ năng lượng của Lam Nguyệt, vì không có loại cây trồng nào khác thấm nhuần năng lượng của Lam Nguyệt xuất hiện nữa.
Khi Lam Nguyệt kết thúc.
“Mọi người làm tốt lắm.”
Kueong!
Ụm bò!
Sejun đã cho Hồng tơ và Hắc Nhân Ngưu rất nhiều thức ăn như một lời cảm ơn và thả chúng trở về.
“Mình cũng nên đi ngủ một chút nhỉ.”
Sau khi tiễn đàn thú đi, Sejun vào nhà, vừa ngả đầu lên chiếc nệm nấm mềm mại, anh đã ngủ thiếp đi.
Khò khò.
Grừ grừ grừ.
Trong phòng ngủ chỉ còn lại tiếng ngáy của Sejun và Theo.
***
“Nyaaaa! Tôi ngủ ngon lắm luôn, nya!”
Theo đã có một đêm ngủ thật ngon trên đầu gối của Sejun, cậu ấy duỗi hai chân trước ra rồi duỗi người một cách cực kỳ sảng khoái.
Và sau đó…
Bộp. Bộp.
Cậu ấy bước lên người Sejun, tiếng lại gần mặt của Sejun.
“Chủ tịch Park vẫn còn đang ngái ngủ này, nya nya. Nhưng mà sắc mặt anh ấy trông tệ quá, nya nya!”
Theo nói một cách đáng tiếc khi nhìn vào khuôn mặt của Sejun. Khi nào thì khuôn mặt của Chủ tịch Park mới có thể tươi tắn hơn đây, nya nya?!
“Không còn cách nào khác, nya nya! Tôi sẽ đặc biệt massage cho anh, nya nya!”
Nhấn. Nhấn.
Theo siêng năng dùng chân trước giẫm lên mặt Sejun.
Trong khi Theo đang massage mặt cho Sejun…
“Kyoot- kyoot- kyoot. Phó Chủ tịch Theo, tôi đến rồi đây!”
Iona, người đến để nhờ Sejun giúp đỡ, tỏ ra rất vui mừng khi trông thấy Theo.
“Iona, gặp lại cô tôi cũng thấy vui lắm đó, nya nya!”
“Ừ! Phó Chủ tịch Theo, 4 ngày nữa sẽ có tiệc mừng xây dựng xong tháp pháp sư đấy. Lúc đó cậu nhớ phải đến đấy nhé.”
Iona mời Theo đến dự tiệc.
“Nya?! Chủ tịch Park cũng đi à?”
“Đúng thế. Sejun cũng đồng ý đi.”
“Thế thì tôi cũng đi, nya nya!”
Trong khi Theo và Iona đang nói chuyện với nhau…
“Ừm…”
Sejun đã tỉnh dậy.
“Chủ tịch Park dậy rồi sao, nya nya?”
“Tất nhiên là tôi phải dậy rồi. Cậu cứ nói chuyện to tiếng bên tai tôi mãi thôi ấy…”
Sejun đứng dậy trong khi đang càu nhàu.
“Được rồi, nya nya! Chủ tịch Park, giờ anh đã tỉnh rồi, mau cho tôi một cái súp thưởng đi, nya nya!”
Theo nằm trên đùi Sejun, đôi mắt sáng lấp lánh, bày ra dáng vẻ sẵn sàng để ăn súp thưởng.
“Kyoot. Vậy thì tôi cũng muốn chợp mắt một tí trước khi đi!”
Lúc Theo nằm xuống, Iona cũng nhanh chóng quấn đuôi của Theo quanh mình rồi nhắm mắt lại.
“Được rồi.”
Oáp.
Sejun vẫn đang còn ngái ngủ, xé vỏ của chiếc súp thưởng rồi đưa cho Theo ăn.
Chẹp chẹp chẹp.
‘Đúng như mình nghĩ mà, súp thưởng được Chủ tịch Park cho ăn khi đang được nằm trên đùi Chủ tịch Park luôn là ngon nhất, nya nya!”
Theo rất vui khi được ăn súp thưởng.
Và trong lúc Sejun đang cho Theo ăn và cũng bắt đầu tỉnh táo lại…
Krueng!
[Ba ơi, Cuengi cũng đói lắm rồi!]
Cuengi bị cơn đói đánh thức, vừa mở mắt ra đã ngay lập tức đi tìm Sejun.
“Được rồi… ăn tạm cái này đi và đợi ba một lát.”
Sejun lấy một ít khoai lang khô từ kho chứa đồ và đưa cho Cuengi.
Krueng!
[Ngon quá à!]
Nhoàm nhoàm.
Cuengi ngồi cạnh Sejun, chăm chỉ ăn khoai lang khô.
Một lát sau.
(Sejun! Chào buổi sáng!)
Dơi Vàng vừa thức dậy cũng lập tức đến tìm Sejun.
“Ừ. Chào buổi sáng nhé.”
Và thế là, được bao quanh bởi các loài động vật, Sejun bắt đầu buổi sáng ngày thứ 302 bị mắc kẹt.
“Vậy, cô muốn tôi quyết định tên mới cho tòa tháp pháp sư có phải không?”
“Kyoot kyoot kyoot. Đúng thế!”
Rắc rắc.
Iona trả lời câu hỏi của Sejun xong, tiếp tục gặm lạc rang. Lý do Iona đến gặp Sejun là để đặt tên mới cho tòa tháp pháp sư.
Ban đầu, tên của nó là tháp Pháp sư Trọng lực, nhưng vì nó đã hấp thụ tháp Pháp sư Lửa, Hủy diệt và Sao băng, nên kích thước của nó tăng lên và bản chất của nó với tư cách là người sử dụng phép thuật trọng lực trở nên mơ hồ. Do đó, cần có một cái tên mới cho tháp pháp sư để mọi người có cảm giác được thuộc về.
Và vào cuối cuộc họp ở tòa tháp pháp sư, mọi người đã đề xuất rằng Sejun, người có quyền lực thực sự đằng sau tháp đen, nên đặt một cái tên mới cho tòa tháp pháp sư.
“Nya! Tên của tôi hay lắm này, nya! Phó Chủ tịch Theo, gọi tắt là tháp TheoPa, thế nào, nya?!”
“Thật là nhảm nhí.”
“Ý cô là sao chứ hả, nya nya? Không đời nào nghe nó lại nhảm được, nya nya! Vậy còn tháp Theo Park thì sao, nya nya?!”
“Bỏ qua hộ cái.”
“Sao cô cứ từ chối mọi cái tên tôi gợi ý thế nhỉ, nya nya?!”
Ngay khi Theo sắp tranh luận tại sao cái tên mà cậu ấy đề xuất lại không được chấp nhận thì…
Krueng!
[Cuengi cũng nghĩ ra một cái tên rồi này!]
Cuengi nói, mạnh mẽ giơ chân trước lên.
“Ồ?! Là gì thế, Cuengi?”
Krueng!
[Là tháp Mật Ong!]
Cuengi gợi ý tên món ăn ưa thích của mình là mật ong cho tòa tháp pháp sư.
“Ừm… có lẽ là hơi khó nhỉ?”
Krueng? Krueng!
[Mật ong ngon lắm! Tại sao lại không được?]
Cuengi thắc mắc tại sao thứ mật ong ngon lành đó lại không thể trở thành tên của tòa tháp pháp sư.
Sau đó.
(Píp píp. Sao không đặt tên là tháp Sejun theo tên của Sejun nhỉ?)
Dơi Vàng đề xuất đặt tên tòa tháp pháp sư theo tên của Sejun.
‘Hì hì hì. Dơi Vàng làm mình ngượng chín cả mặt…’
Sejun thầm vui mừng thì bỗng…
“Không được đâu, nya nya! Nghe yếu nhớt à, nya nya!”
Krueng!
[Cái tên yếu đuối này!]
Theo và Cuengi phản đối việc đặt tên tòa tháp theo tên của Sejun, người mà họ cho là yếu nhất. Mấy cái đứa này!
“Không, chỉ là…”
“Kyoot kyoot- Sejun! Tên của anh không được đâu! Đến lúc đó mọi người sẽ xem thường tháp pháp sư của chúng tôi mất!”
Ngay lúc Sejun định phản bác, thanh đo mức giận dữ của Iona tăng lên mức 2 và cô ấy trở nên tức giận.
“Tôi đã trở nên mạnh mẽ hơn trước rất nhiều rồi mà…”
Khi Sejun đang cảm thấy mình bị đối xử bất công…
(Píp… tôi xin lỗi vì đã gợi ý một cái tên không hay.)
Dơi Vàng vừa gợi ý tên của Sejun khi nãy cũng nói xin lỗi.
“Hự… Dơi Vàng, cả cậu nữa sao…”
Bị giáng đòn chí mạng, Sejun rơi vào hố sâu tuyệt vọng.
***
(Bản dịch được thực hiện bởi VLOGNOVEL, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook