Canh Tác Một Mình
Chapter 148: Đúng Là Ở Bên Ngoài Rất Nguy Hiểm

Sẵn sàng

Chương 148: Đúng Là Ở Bên Ngoài Rất Nguy Hiểm

Nhiệm vụ đặt tên cho tòa tháp pháp sư làm Sejun đau lòng hết biết.

Rồi,

[Người Quản lý tháp vô cùng tức giận khi có kẻ dám coi thường nông dân Tháp của cô ấy.]

Aileen đứng ra bảo vệ Sejun.

[Người Quản lý tháp thừa nhận rằng nông dân Tháp Đen, Park Sejun, yếu đến mức anh có thể chết ở bất cứ nơi đâu, bất cứ lúc nào và đó không phải điều gì đáng ngạc nhiên, nhưng cô ấy khen anh giỏi canh tác hơn bất kỳ ai khác.]

“Aileen…”

Sejun ước gì cô ấy khen anh mà lược bớt đi phần trước đó thì hay biết mấy…

Khi lòng tự trọng của Sejun bắt đầu sa sút…

[Người Quản lý tháp tuyên bố rằng cô ấy sẽ đặt tên cho tháp pháp sư là ‘Tháp Pháp sư Park-Ai’.]

Vừa nghe Sejun đã hiểu ngay. Anh nằm lòng phong cách đặt tên của Aileen.

‘Cái tên này kết hợp từ ‘Park’ của ‘Park Sejun’ và ‘Ai’ của ‘Aileen’ chứ gì.’

Nhưng mà.

“Kyoot? Tháp Pháp sư Park-Ai?”

Iona không hiểu cái tên này từ đâu ra, nghiêng đầu. Cách phát âm này tương tự với ‘Park-ae’ (từ thiện), có thể gây nhầm lẫn cho người khác.

[Người Quản lý tháp cho phép sử dụng thuật ngữ ‘hắc’ (đen) cho Tháp Pháp sư.]

“Kyoot kyoot kyoot! Cảm ơn! Đại Hắc Long Aileen!”

Không chút suy nghĩ, Iona đã chấp nhận lời đề xuất của Aileen.

Việc sử dụng từ mô tả ‘hắc’ ở trong đen nghĩa rất lớn. Chỉ những ai được Hắc Long cho phép mới có thể sử dụng từ ‘hắc’.

Tất nhiên, người ta vẫn có thể bí mật sử dụng nó, nhưng mà hậu quả thì không phải là thứ mà một cá nhân có thể xử lý được.

Loài rồng không bao giờ tha thứ cho những chủng tộc sử dụng thuật ngữ ‘hắc’ mà không được cho phép. Không chỉ cá nhân liên quan mà toàn bộ chủng tộc đều phải trả giá.

Và cái giá đó tương đương với sự tuyệt chủng. Vậy nên đó là một vinh dự rất lớn khi được phép sử dụng một thuật ngữ có sức nặng như vậy cho tên của tòa tháp pháp sư.

[Người Quản lý tháp thông báo rằng tháp pháp sư được xây dựng ở tầng 99 sẽ được gọi là tháp Pháp sư Hắc Park-Ai.]

Và như vậy, tên của tháp pháp sư đã được ấn định.

Tháp Pháp sư Hắc Park-Ai.

Sau đó, những người thợ săn đã đến gần nó, họ nghĩ đây là một tòa tháp từ thiện bởi cái tên của nó, thế nhưng hóa ra nó hoàn toàn khác với một tòa tháp từ thiện. Ngược lại, tòa tháp này trở thành đối tượng kinh hoàng đối với những người thợ săn vì hành vi phá hoại của nó.

***

“Anh định sẽ làm gì khi chúng ta đến cảng Amsterdam đây?”

Trên boong tàu chở ngũ cốc khởi hành từ cảng Lagos ở Nigeria, Jonathan hỏi đồng nghiệp của mình.

“Tôi phải làm gì bây giờ nhỉ? Đi thẳng đến quán bar chăng…”

Khi người đồng nghiệp của anh ta đang hào hứng trả lời thì chợt…

Bùm!

Đột nhiên, một được rung chấn nhẹ và có âm thanh phát ra từ thùng chứa đầy ngũ cốc.

“Cái gì thế kia?!”

“Có vẻ như… nó phát ra từ thùng chứa cacao?”

“Hay là có gì đó bị mục nát thối rữa ở trong đó nhỉ?”

Mặc dù hiếm khi xảy ra, nhưng đôi khi thùng chứa sẽ bị giãn nở do có khí sinh ra từ ngũ cốc bị mục nát được lưu trữ bên trong.

“À… có lẽ có chuyện gì đó không ổn khi chúng ta vội vã rời khỏi Lagos rồi.”

Tại Lagos, hàng triệu con châu chấu xuất hiện và tấn công cả người lẫn động vật một cách bừa bãi, thế nên chủ tàu đã ra lệnh chất ngũ cốc lên tàu và khởi hành càng nhanh càng tốt.

Rồi họ vội vã rời đi với số ngũ cốc chất đầy.

“Thế thì chúng ta phải rửa sạch thùng chứa ngay khi đến nơi sao?!”

“Chính xác rồi đấy… chết tiệt thật! Thay vì được uống rượu, chúng ta lại phải dọn dẹp…”

Khi hai người đang phàn nàn.

Bùm!

Một tiếng nổ cực lớn vang lên sau đó nắp thùng chứa bị bật tung thật mạnh ra.

Và rồi.

Vù vù. Vù vù.

Lũ châu chấu bắt đầu tràn ra.

“Cái gì?! Châu chấu?!”

“Chạy mau!”

Jonathan vội vã hét lên, nhưng bọn họ đã ở ngay giữa biển rộng mênh mông, họ không còn nơi nào có thể chạy trốn được nữa.

Lũ châu chấu tấn công những người bên trong tàu như thể chúng đang đi săn. Cơ thể của lũ châu chấu đã hoàn toàn chuyển sang màu vàng.

Lực lượng Phòng vệ Trái đất đã xua đuổi toàn bộ đàn châu chấu ra khỏi Lagos, Nigeria và cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng đàn châu chấu đã xâm nhập vào hàng chục tàu chở ngũ cốc khác.

Và vì không có bất kỳ sự can thiệp nào, trúng nhanh chóng gia tăng số lượng bằng cách tiêu thụ ngũ cốc rồi tiến hóa thành loài châu chấu vàng.

Đồng thời, khi các tàu vận chuyển ngũ cốc hướng đến nhiều cảng khác nhau trên toàn thế giới, số lượng tàu mất liên lạc cũng tăng nhanh đến chóng mặt.

***

Ngày thứ 305 bị mắc kẹt.

Sejun lấy ra một lọ Thần dược: Cà chua bi chứa đầy sức mạnh ma thuật mạnh mẽ từ chiếc hộp vàng thịnh vượng. Sức chứa tối đa của hộp vàng thịnh vượng là 2, vì vậy nếu nó tăng lên 2, phải lấy ra một cái để nó có thể tăng lại.

[Bạn đã nhận được 30 hạt giống của Thần dược: Cà chua bi chứa đầy sức mạnh ma thuật mạnh mẽ.]

[Kinh nghiệm làm việc của bạn đã tăng lên đôi chút.]

[Trình độ thu hoạch hạt giống cấp 6 của bạn đã tăng nhẹ.]

Sejun không ăn quả cà chua bi thần dược mà chỉ lấy hạt bên trong ra, ăn một hai miếng cũng vô ích, vẫn sẽ bị lũ động vật xung quanh xem thường mà thôi.

Tất nhiên, có một lý do là vì anh liên tục thất bại trong việc gieo trồng và tiêu thụ chúng.

“Lần này nhất định phải được. Mấy đứa sẵn sàng chưa?”

Sejun đứng trước một cái chậu chứa đầy đất rồi nói với Theo và Cuengi.

“Sẵn sàng rồi, nya nya!”

Krueng!

[Con sẵn sàng rồi!]

Theo và Cuengi bắt đầu truyền sức mạnh ma thuật của mình vào trong cái chậu.

Sejun liên tục thất bại trong việc gieo hạt giống của Thần dược: Cà chua bi chứa đựng sức mạnh ma thuật mạnh mẽ. Nó không thể phát triển trừ khi ở nơi chứa đầy sức mạnh ma thuật mạnh mẽ.

Vì vậy, Sejun đang cố gắng tạo ra một môi trường ma thuật mạnh mẽ với sự giúp đỡ của Theo và Cuengi, anh rất nỗ lực để trồng được cà chua bi đạt chuẩn thần dược.

Tuy nhiên.

[Thần dược: Cà chua bi chứa đầy sức mạnh ma thuật mạnh mẽ đã được trồng.]

[Môi trường không đủ mạnh về sức mạnh ma thuật để Thần dược: Cà chua bi chứa đầy sức mạnh ma thuật mạnh mẽ mọc rễ.]

[Gieo hạt không thành công.]

Xìiii.

Hạt giống cũng biến thành tro cùng với thông báo. Lại thất bại nữa rồi.

“Chúng ta cần bao nhiêu sức mạnh ma thuật mới đủ vậy?!”

Ngay cả với sức mạnh ma thuật của Theo và Cuengi cộng lại cũng không đủ… Sejun nghĩ lần tới có thể anh phải nhờ đến Iona.

Sau khi không thể trồng được cà chua bi đạt chuẩn thần dược.

“Chán quá đi…”

Sejun nói với giọng buồn chán. Kể từ ngày hôm qua anh đã không thể bước ra khỏi nhà.

Bởi vì tiệc mừng hoàn thành xây dựng tháp Pháp sư Hắc Park-Ai, những sinh vật mạnh mẽ từ mỗi tầng đều nhận được lời mời và lên tầng 99 để tham gia tiệc.

Và họ phải đi qua trang trại của Sejun nằm ngay giữa để đến tháp pháp sư, vì vậy Theo và Cuengi lo lắng cho Sejun, bèn ngăn anh ra ngoài.

“Chủ tịch Park, chúng ta ở nhà ngủ thôi, nya nya!”

Theo nói như để an ủi Sejun và nằm xuống đùi anh, cọ lưng thật mạnh vào đầu gối của anh.

Krueng!

[Anh hai nói đúng! Bên ngoài nguy hiểm lắm!]

Cuengi cũng đồng ý với Theo và ngồi xuống, dán mông vào gần Sejun rồi thoải mái nhâm nhi mật ong mang về từ kho chứa hư không.

Cả hai đều có vẻ háo hức muốn tận dụng cơ hội này vì lợi ích của riêng mình.

‘Mình có nên ra ngoài luôn không?’

Sejun có thể rời đi bất cứ lúc nào nếu anh muốn. Anh là chủ nhân của nơi này, và tất cả các loài động vật bảo vệ anh đều rất mạnh. Thêm vào đó, Aileen cũng luôn ở bên cạnh anh.

Tuy nhiên.

Thịch. Thịch.

Nhìn thấy hàng dài quái vật ngoài cửa sổ, anh tự động cho rằng không cần thiết phải ra ngoài, không cần phải cố ý lang thang ở nơi tràn ngập những sinh vật mạnh mẽ như thế này.

“Nhà quả là nơi tuyệt vời nhất.”

Sejun nằm trên chiếc nệm mềm mại hình nấm, ngước nhìn trần nhà, đã lâu lắm rồi anh mới được ở nhà cả ngày.

“Khi mình nghĩ về việc đó, về những ngày nghỉ ở trên Trái đất, việc thức dậy vào cuối buổi chiều rồi lăn qua lăn lại trên giường cho đến tối là chuyện quá đỗi bình thường…”

Anh cảm thấy lạ khi mình lại có cảm giác hơi ngột ngạt khi ở nhà như thế này.

Trong khi nằm xuống và chìm đắm trong suy nghĩ…

[Cửa hàng hạt giống hiện đã mở cửa.]

Cửa hàng hạt giống mở rồi.

[Đang kiểm tra cấp độ của kỹ năng Cửa hàng hạt giống.]

[Xác nhận Cửa hàng hạt giống cấp độ 3.]

[Cấp bậc của Park Sejun đã được nâng từ Bình thường lên Phi thường.]

Khi cấp độ của kỹ năng Cửa hàng hạt giống tăng lên 1 như một phần thưởng cho việc hoàn thành nhiệm vụ nghề nghiệp cấp 50, cấp bậc cũng được tăng theo.

[Ở cấp độ Phi thường, bạn có thể chọn một hạt giống mà bạn đã mua từ trước đó ở Cửa hàng hạt giống và mua nó hàng ngày chỉ bằng 10 đồng Tháp.]

[Hạt giống được chọn sẽ bị xóa khỏi danh sách bán hạt giống ngày hôm nay.]

[Nếu bạn muốn thay đổi hạt giống đã chọn sang hạt giống khác, bạn phải trả một khoản phí thay đổi nhất định.]

[Bạn muốn chọn loại cây trồng nào?]

‘Có thu phí phải không nhỉ?’

[Hạt cà rốt]

[Hạt dâu tây]

[Hạt hành tây]

[Hạt tiêu Cheongyang]

..

.

Trong lúc Sejun đang suy nghĩ, những loại cây trồng mà anh đã mua trước đó đã xuất hiện.

“Tôi sẽ chọn sau vậy.”

Vì không có loại cây trồng nào cần phải trồng gấp nên Sejun quyết định sẽ từ từ lựa chọn sau.

[5 loại hạt giống được bán hôm nay sẽ được hiển thị ngẫu nhiên.]

[Ở cấp độ hiện tại, bạn có thể mua bao nhiêu hạt giống tùy thích với 50 đồng Tháp.]

Khi cấp độ tăng lên, số lượng hạt giống hiển thị ngẫu nhiên tăng từ 4 lên 5, nhưng số lượng có thể mua tăng gấp 10 lần từ 5 đồng Tháp lên 50 đồng Tháp.

[Hạt bí ngô ngọt 50 - 6 đồng Tháp]

[Hạt đậu phộng 1.000 - 9 đồng Tháp]

[Hạt đậu lửa 1 - 10 đồng Tháp]

[Hạt dưa hấu 10 - 12 đồng Tháp]

[Hạt giống việt quất 10 - 20 đồng Tháp]

‘Giá lại tăng nữa rồi này.’

Giá hạt giống đã tăng gần 50% kể từ lần cuối anh nhìn thấy chúng.

“Bí ngô ngọt, đậu phộng, đậu lửa, quả việt quất.”

Sejun đã thu thập được rất nhiều hạt dưa hấu từ những quả dưa hấu mà lũ khỉ đưa cho anh ở tầng 77 của tòa tháp, vì vậy anh đã mua tất cả các loại hạt giống ngoại trừ hạt dưa hấu.

[45 đồng Tháp đã được khấu trừ khỏi tài khoản ngân hàng hạt giống của Park Sejun.]

[450 điểm đã được cộng vào điểm trung thành của Cửa hàng hạt giống của bạn.]

[Bạn hiện có tổng cộng 601 điểm trung thành của Cửa hàng hạt giống.]

Leng keng.

Bốn chiếc túi da nhỏ đựng đầy hạt giống rơi xuống tay Sejun.

[Cảm ơn bạn đã sử dụng Cửa hàng hạt giống.]

[Bạn có thể sử dụng lại Cửa hàng hạt giống cấp 3 sau 30 ngày.]

“Đầu tiên thì mình nên trồng đậu lửa vào chậu.”

Khi Sejun chuẩn bị gieo hạt đậu lửa vào chậu…

Két!

Két!

Quéc!

Tiếng của lũ thỏ và kiến nấm đang canh gác thứ gì đó vọng lại từ bên ngoài.

Và sau đó.

“Sao đám sinh vật tầm thường các ngươi dám cản đường ta?! Ta là Jashu, con trai của Hắc Báo, người cai trị tầng 95. Ta là người cai trị kế vị của tầng 95! Nếu các ngươi không muốn chết thì không hồn tránh ra mau!”

Một giọng nói đầy kiêu căng vang lên. Bao giờ cũng có những sinh vật như vậy, những kẻ lúc nào cũng nghĩ mình đang ở trên đỉnh mà không hề nhận ra rằng luôn có người ở trên họ. Có vẻ như là có một vị khách không mời đã đến trang trại.

“Mình phải ra ngoài thôi.”

Mặc dù hơi khiên cưỡng, nhưng anh cũng không thể đứng nhìn khi gia đình mình bị đe dọa được.

“Lúc nào cũng có lắm kẻ như thế, nya nya!”

Krueng!

[Chúng ta sẽ dạy cho chúng một bài học!]

Tức giận vì kẻ đột nhập gây ra sự náo loạn, Theo và Cuengi cũng đứng dậy đi theo Sejun.

“Này mấy đứa, trước khi ra ngoài thì chúng ta hãy mặc những thứ này đã nhé.”

Tách.

“Nya nya?”

Krueng?

Sejun đội mũ Long Nha Chiến Binh để đảm bảo an toàn và cũng đội cho Theo và Cuengi. Mặc dù anh có thể đội một mình thôi, nhưng vì thấy khá ngại nên cũng đội cho họ.

Và thế là Sejun, Theo cùng Cuengi đi ra ngoài.

***

Két…

Quéc…

Lũ thỏ và kiến nấm bị đe dọa bởi lời nói của Jashu, nhưng chúng không hề lùi bước. Bởi đây là trang trại của Sejun, đây là nơi đã đón nhận chúng khi chúng không còn nơi nào khác để đi. Chúng quyết tâm bảo vệ nơi này, ngay cả khi làm thế có nghĩa là chúng phải chết.

“Lũ sinh vật tầm thường này, thật đúng là!”

Nhận ra được quyết tâm của chúng, Jashu nổi giận. Lòng tự tôn của gã bị tổn thương, gã nghĩ đám sinh vật tầm thường này thế mà lại dám thách thức gã.

“Ta đã cố gắng không làm cho đổ máu vì đây là tầng 99, nhưng giờ thì, giết chúng đi!”

“Vâng!”

Mặc kệ trong thư mời đã dặn dò không được làm hại đến các sinh vật trong trang trại, và đám Hắc Nhân Ngưu canh gác lối vào tầng 99 cũng đã cảnh báo họ không được làm hại đến trang trại.

Tuy nhiên, Jashu không cho rằng lời cảnh báo đó được áp dụng với cả những con thỏ và kiến nấm vô cùng tầm thường đang lang thang khắp trang trại này.

Ngay lúc đó.

“Nya!”

Krueng!

Hai sinh vật đội mũ xương trắng xuất hiện và giết chết những con báo đang chuẩn bị tấn công đám thỏ và kiến nấm.

“Cuengi, ở đây này, nya nya!”

Theo né tránh chuẩn xác các đòn tấn công của lũ báo và dụ chúng về phía Cuengi.

Kruuueng!

Bụp!

Cuengi dùng cành cây đánh chúng tơi bời hoa lá hẹ.

“Hai đứa tụi bây là ai?!”

Kruuueng!

Quá tức giận, Jashu đập mạnh xuống đất và hét lớn.

‘Mày chết chắc rồi nha con.’

Sejun cười toe toét khi nhìn Jashu.

Có bao nhiêu nơi không đập, thế mà gã lại đập trúng ngay vào tảng đá mà Cuengi thoảng dùng để ngủ trưa. Đó là tảng đá mà Sejun đã đẽo cho Cuengi cho bằng Cuốc Myler.

Krueng… krueng!

[Chiếc giường mà ba làm cho Cuengi bị hỏng rồi… Cuengi tức rồi đấy!]

Đúng như Sejun dự đoán, Cuengi nhìn tảng đá vỡ với đôi mắt buồn thê lương rồi vung cành cây vụt vào con báo đen tên Jashu trong cơn thịnh nộ.

Bùm!

“Ở bên ngoài đúng là nguy hiểm thật.”

Sejun bình luận khi nhìn Jashu bay đi.

 ***

(Bản dịch được thực hiện bởi VLOGNOVEL, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...