Canh Tác Một Mình
-
Chapter 151: Mấy Đứa Muốn Đi Hái Hạt Dẻ Không?
Chương 151: Mấy Đứa Muốn Đi Hái Hạt Dẻ Không?
"Phư hư hư. Chỉ còn bảy đêm nữa là đến sinh nhật của mình rồi, nya~."
Kkuhehehe. Krueng!
[Anh ơi, em cũng thế!]
(Píp píp. Tôi cũng vậy!)
Chuyện này là tự nhiên vì tất cả bọn chúng đều chia sẻ cùng một ngày sinh nhật. Những con vật, sau khi nhận được ngày sinh từ Sejun, không chỉ lấy lại được sức sống ban đầu mà thậm chí còn năng động hơn trước.
Dường như mọi thứ đã ổn thỏa, nhưng có gì đó kỳ lạ. Không ai chuẩn bị cho ngày sinh nhật cả.
"Các bạn đã chuẩn bị quà chưa?"
"Quà gì, nya?"
Theo nhìn Sejun, bối rối trước câu hỏi của anh.
Krueng!
[Con đã sẵn sàng để nhận quà rồi!]
Cuengi vỗ vào cái bụng dễ thương của cậu nhóc.
(Píp píp? Tại sao lại cần phải chuẩn bị quà?)
Dơi Vàng cũng ngơ ngác không kém.
"Đúng như mình nghĩ..."
Lũ động vật chỉ nghĩ đến việc nhận quà, chứ không nghĩ mình phải tặng quà.
"Nghĩ xem nào. Nếu tất cả mọi người chỉ nghĩ đến việc nhận quà, thì ai sẽ tặng quà cho Phó Chủ tịch đây?"
Sejun cố gắng nhắc nhở rằng nếu ai cũng chỉ chờ đợi quà, thì chẳng ai được nhận quà cả.
Tuy nhiên…
"Tất nhiên là Chủ tịch Park sẽ tặng quà rồi, nya!"
"Hả?!"
Krueng! Krueng!
[Tất nhiên rồi! Cuengi sẽ nhận quà từ ba!]
(Píp píp! Sejun sẽ tặng tôi quà mà!)
Mỗi con đều đã có kế hoạch. Một kế hoạch nhận quà từ Sejun...
"Thế còn quà của tôi thì sao?"
"Tôi sẽ mát xa cho gương mặt cau có của Chủ tịch Park, nya!"
Krueng!
[Cuengi sẽ bảo vệ ba!]
(Píp píp! Tôi sẽ mang về những thứ Sejun cần!)
"À..."
Sejun nhận ra. Anh đã nhận được rất nhiều món quà từ những con vật.
Tuy nhiên.
"Có hơi không công bằng nha."
Cuối cùng, điều đó có nghĩa là Sejun phải chuẩn bị quà cho tất cả bọn chúng. Mặc dù có thể giải quyết bằng cá nướng, súp thưởng, mật ong và bánh gạo, nước ép trái cây, cà rốt, cỏ.
"Và ai nói là mặt tôi cau có hả!!!"
Véo!
Sejun nắm và kéo má của Theo, trừng phạt cậu ấy vì nói năng thô lỗ.
"Nya?! Anh đang làm gì vậy, nya?!"
Theo vùng vẫy để thoát khỏi tay của Sejun.
Tuy nhiên…
'Ồ! Cái má này bóp đã ghê này!'
Sejun bị cuốn hút bởi sự mềm mại của đôi má Theo và không thể buông tay ra.
Trong khi Sejun đang giữ má Theo…
[Người Quản lý tháp nói rằng hãy chờ đợi một món quà từ cô ấy vì cô ấy đang chuẩn bị một món quà cho bạn.]
"Thật sao? Cảm ơn. Nhưng sinh nhật của Aileen là khi nào?"
Sejun, vốn nghĩ rằng mình sẽ không nhận được món quà nào, vui mừng trước lời nói của Aileen và hỏi về ngày sinh của cô.
[Người Quản lý tháp nói rằng sinh nhật của cô ấy là vào ngày 5 tháng 5.]
"Ồ! Ngày Thiếu nhi?"
[Người Quản lý tháp tức giận, nói rằng cô ấy không phải trẻ con.]
[Người Quản lý tháp hét lên rằng cô ấy cũng có thể kết hôn.]
"À! Aileen, ý tôi không phải cô là trẻ con, nhưng ở Hàn Quốc, nơi tôi sống ấy, ngày 5 tháng 5 là ngày dành cho thiếu nhi."
[Người Quản lý tháp hỏi với sự mong đợi liệu cô ấy có nhận được quà nếu cô ấy là trẻ con không.]
'Cô vừa tức giận nói rằng mình không phải trẻ con mà?'
"Dù thế nào thì, chuyện đó cũng không áp dụng cho cô. Nếu trên 13 tuổi, cô không phải trẻ con và không thể nhận quà."
Sejun dứt khoát từ chối.
[Người Quản lý tháp thất vọng, hỏi tại sao bạn lại keo kiệt về tuổi tác vậy.]
'Thế là keo kiệt à?'
Và nếu những người ở độ tuổi như cô ấy được coi là trẻ con, thì tất cả mọi người trên Trái Đất đều là trẻ con rồi.
Trong khi Sejun đang nói chuyện với Aileen.
"Thật lãng phí, nya! Tôi không phải trẻ con, nya!"
Krueng!
[Cuengi chưa đến 13 tuổi, vậy nên con vẫn là trẻ con! Cuengi có thể nhận quà vào Ngày Thiếu nhi!]
(Píp píp! Tôi cũng có thể nhận một món quà!)
Lũ động vật đang nghe lén cuộc trò chuyện của Sejun và tính toán xem chúng có thể nhận quà vào Ngày Thiếu nhi không.
"Dù sao thì cảm ơn. Có vẻ như chỉ có Aileen đang chuẩn bị quà sinh nhật cho tôi thôi nhỉ."
[...]
Aileen lại im lặng trước lời nói của Sejun.
Sau khi chủ đề sinh nhật đã được tạm gác lại.
"Mấy nhóc này có đang lớn nhanh không nhỉ?"
Sejun tiến đến khu vườn trồng óc chó. Mới hôm qua, anh đã trồng thành công ba cây óc chó.
(... T…)
Cây óc chó đầu tiên được trồng đã xòe rộng lá, xanh tươi mơn mởn.
(... Tôi…)
Trong khi cây con của cây óc chó cuối cùng được trồng hôm qua chỉ vừa nhú khỏi mặt đất, rụt rè ló cái đầu nhỏ xíu ra.
Sự phát triển nhanh chóng của cây óc chó là nhờ kinh nghiệm của vô số lần thất bại khi trồng cà chua thần dược.
Khi lần đầu tiên trồng hạt óc chó…
Thịch.
Sejun truyền sức mạnh phép thuật vào đất trong khi đào bằng Cuốc Myler. Anh đã nhận ra rằng việc truyền phép thuật vào đất giúp cây trồng phát triển khi anh trồng cà chua thần dược.
Do đó, anh cũng truyền phép thuật vào đất khi trồng cây óc chó.
[Bạn đã trồng Óc chó rèn luyện vào đất được truyền sức mạnh phép thuật.]
[Bạn đã đạt được thành tựu trồng thành công các loại cây trồng trong đất được truyền phép thuật.]
[Kinh nghiệm nghề nghiệp của bạn tăng mạnh.]
[Kỹ năng Gieo Hạt cấp 6 tiến hóa thành Gieo Hạt Phép Thuật cấp 6.]
[Nhờ hiệu quả của Gieo Hạt Phép Thuật cấp 6, tỷ lệ bén rễ của Óc chó rèn luyện tăng lên.]
[Nhờ hiệu quả của Gieo Hạt Phép Thuật cấp 6, tốc độ phát triển của Óc chó rèn luyện tăng trong 24 giờ.]
Kết quả là, kỹ năng Gieo Hạt tiến hóa thành Gieo Hạt Phép Thuật, tạo nên kỳ tích khi cây non nhú mầm chỉ sau một ngày trồng.
Dĩ nhiên, kỹ năng Gieo Hạt Phép Thuật áp dụng cho cả các loại cây khác, nên thời gian trồng trọt chung của cả trang trại Sejun giảm đáng kể.
Điều này đồng nghĩa với việc năng suất thu hoạch trong cùng một khoảng thời gian tăng lên.
"Vậy nên, chúng ta phải bán nông sản chăm chỉ hơn nữa. Đúng không, Phó Chủ tịch Theo?"
"Nya?! Sao tự nhiên lại nhắc tôi, nya?"
Không biết từ lúc nào, Sejun đã đeo một chiếc túi lên lưng Theo và bế cậu ấy từ lòng mình xuống đất.
Và cứ thế, Theo, vốn đang dự định nghỉ ngơi và ăn uống đến ngày sinh nhật, lại phải xuống tháp một lần nữa.
***
- Vào khoảng 8 giờ tối hôm qua, Hải quân Mỹ... đã phóng tên lửa vào tàu Mashaho trên biển, đánh chìm tàu. Mashaho là một tàu chở ngũ cốc xuất phát từ Lagos, Nigeria...
Hiện tại, tất cả các quốc gia đều đang trong tình trạng cảnh giác cao độ. Họ ngăn chặn tất cả các tàu xuất phát từ Nigeria và nếu một con tàu xâm nhập vùng biển của họ mà mất liên lạc, họ sẽ lập tức phóng tên lửa trước.
Lý do các quốc gia phản ứng quyết liệt như vậy là vì họ chứng kiến hàng ngày những thiệt hại mà Brazil đang phải gánh chịu do phản ứng chậm trễ.
Cách đây vài ngày, một con tàu trôi dạt tiếp cận cảng gần Rio de Janeiro, Brazil.
Tháp kiểm soát cảng đã cử đội an ninh lên con tàu chở ngũ cốc không phản hồi tín hiệu, nhưng đội an ninh báo cáo rằng trên tàu có vô số châu chấu, rồi sau đó mất liên lạc.
Nhận thấy tình hình không bình thường, tháp kiểm soát lập tức yêu cầu quân đội hỗ trợ, nhưng họ lại ứng cứu chậm trễ, và con tàu càng lúc càng tiến gần hơn đến Brazil.
Vù vù.
Hàng trăm ngàn con châu chấu đói khát bay vào Brazil. Kể từ đó, mỗi ngày ở Brazil giống như một trận chiến.
Trong hai ngày đầu, thiệt hại ít hơn so với dự đoán. Thỉnh thoảng chỉ có một hoặc hai con bị phát hiện, và cảnh sát có thể xử lý được.
Tuy nhiên, đến ngày thứ ba…
Vù vù.
Bầu trời xanh phủ đầy châu chấu xanh. Số lượng của chúng vượt quá một tỷ con.
Với thảm thực vật phong phú, Brazil là môi trường sinh sản lý tưởng cho bọn châu chấu. Chúng sinh sôi nảy nở không kiểm soát được.
Chỉ qua một đêm, một thành phố bị chiếm lĩnh hoàn toàn bởi lũ châu chấu. Số người chết, không tìm thấy thi thể, đã lên đến hàng trăm ngàn. Một thảm họa thực sự đã diễn ra.
Kể từ đó, Brazil huy động quân đội để chiến đấu với châu chấu, nhưng hiệu suất rất thấp.
Vì các quốc gia khác nhận được thông tin về Brazil mỗi ngày, nên họ lập tức tăng cường phòng vệ trước mọi con tàu tiếp cận từ biển.
***
"Di chuyển đất!"
Thịch!
Sau khi tiễn Theo xuống tháp, Sejun dành cả buổi chiều trồng ngô với Cuốc Myler.
Mặc dù kỹ năng Di chuyển Đất và Gieo Hạt Phép Thuật tiêu tốn nhiều sức mạnh phép thuật, nhưng tài năng của Sejun, Mạch Phép Thuật Nâng Cao, cho phép anh hồi phục nhanh chóng, giúp anh kiểm soát được mọi chuyện khá tốt.
Và rồi.
Krueng!
Phành phạch! Phành phạch!
Cuengi nằm trên chiếc giường do Sejun làm, lăn lộn rồi hát hò cùng Dơi Vàng trong khi chờ bụng rỗng để ăn thêm.
Cùng lúc đó…
"Sejun! Bọn tôi về rồi đây!"
Những con sói bạc khổng lồ chạy tới.
"Làm tốt lắm. Tầng 83 của tòa tháp thế nào rồi?"
"May mắn là bọn tôi tìm thấy một nông trại. Và không có quái vật nguy hiểm nào gần đó. Hegel đang canh gác rồi."
Elka, con sói bạc trở về sau chuyến do thám tầng 83 theo yêu cầu của Sejun, báo cáo. Sejun đã rút kinh nghiệm từ chuyến đi đến tầng 77 và yêu cầu Elka kiểm tra tầng 83 trước khi dùng Giấy Sở hữu Đất đai.
"Thật sao? Ở nông trại có gì thế?"
"À... Ngài sẽ thất vọng thôi. Á!"
Elka ngập ngừng, cẩn thận cầm một loại cây trồng bằng chân trước, rồi đặt nó xuống với vẻ mặt đau khổ.
Thịch.
Loại cây trồng đó được bao phủ bởi những chiếc gai, trông như một con nhím.
"Hả?!"
"Tôi biết ngay ngài sẽ thất vọng mà. Thứ này không ăn được."
Elka nói như thể ông ấy đã đoán trước phản ứng của Sejun. Tuy nhiên, ánh mắt ông ấy lộ vẻ tiếc nuối vì không thể làm Sejun hài lòng.
"Không! Ăn được đấy! Đây là hạt dẻ!"
"Cái gì?! Hạt dẻ?"
"Đúng vậy. Chờ một chút."
Sejun cẩn thận quan sát những chiếc gai trên hạt dẻ và thử dùng tay chạm nhẹ vào chúng.
Ting.
Một âm thanh kim loại vang lên. Được trồng trong tòa tháp khiến nó trở nên đặc biệt. Một loại hạt dẻ có gai thép. Ngay cả Elka cũng bị đau khi bị mấy cái gai đó chích, điều đó chứng tỏ những chiếc gai này không phải tầm thường.
"Ấy. Nguy hiểm thật."
Nếu anh vô tình giẫm phải nó, bàn chân chắc chắn sẽ thủng lỗ chỗ. Hơn nữa, những chiếc gai này có thể còn chứa độc tố.
"Cuengi, lại đây giúp ba nào!"
Sejun cuối cùng phải gọi Cuengi, người trợ thủ vạn năng.
Krueng? Krueng!
[Ba gọi con hở? Cuengi đến giúp ba ngay đây!]
Theo lời gọi của Sejun, Cuengi cùng với Dơi Vàng lập tức chạy tới.
"Lột vỏ cái này giúp ba."
Sejun cẩn thận cầm một quả hạt dẻ và đưa cho Cuengi.
Krueng.
Cuengi nhận quả hạt dẻ, dễ dàng bóc vỏ nó như bóc một quả cam. Dù có gai thép, nhưng chúng không thể xuyên qua lớp da dày của Cuengi.
Tách. Tách.
Thay vào đó, những chiếc gai thép của hạt dẻ vỡ ra như bị nghiền nát bởi sức mạnh của Cuengi.
Sau đó.
Krueng! Krueng?
[Đây này! Nhưng cái này là gì vậy ba?]
Cuengi hỏi trong khi nhìn hai hạt dẻ lớn lộ ra từ vỏ.
"Đây gọi là hạt dẻ. Thử ăn xem."
Soạt. Soạt.
Sejun cắt hạt dẻ bằng con dao găm và đưa cho Cuengi một miếng.
Nhai. Nhai.
Cuengi nhai hạt dẻ, đôi mắt tròn xoe vì ngạc nhiên.
Krueng! Krueng!
[Ngon một cách lạ lùng! Đây là lần đầu con ăn quả này, mà công nhận ngon thật đó!]
Cuengi vung tay lên đầy phấn khích.
Nhai.
"Ngon đúng không?!"
Trong lúc đó, Sejun cũng nhâm nhi một miếng hạt dẻ rồi nói.
"Cuengi, con có muốn đi hái hạt dẻ không?"
Krueng!
[Có ạ!]
Cuengi, không bao giờ từ chối đồ ăn, đáp lại đầy nhiệt huyết.
"Tốt. Vậy thì chờ ba trong kho chứa hư không một lát nhé."
Sejun hiếm khi sử dụng kho chứa hư không và thường quên mất nó, nhưng khi Cuengi ở trong đó, anh có thể du hành cùng cậu nhóc.
Krueng!
Cuengi, cùng Dơi Vàng, chui vào kho chứa hư không.
Và sau đó…
"Moi người, tôi sẽ đến tầng 83 của tòa tháp một lát."
Lần này, anh thông báo trước cho các chú thỏ và những con kiến nấm để chúng không lo lắng.
"Aileen, tôi sẽ đến tầng 83 của tháp một lúc."
Cuối cùng, anh cũng thông báo cho Aileen rằng mình sẽ vắng mặt.
[Người Quản lý tháp nói hãy mang về thật nhiều đồ ăn ngon.]
"Được rồi. Tôi sẽ mang về thật nhiều."
Soạt.
Sejun đáp lại và mở Giấy Sở hữu Đất đai của tầng 83.
[Chức năng triệu hồi của Giấy Sở hữu Đất đai tầng 83 đã được kích hoạt.]
Lần này, Sejun an toàn dịch chuyển tới tầng 83.
***
(Bản dịch được thực hiện bởi VLOGNOVEL, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook