Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 59

Thực ra điều đó không phải là hoàn toàn bất khả thi.

Vào thời điểm này, KAI (Tập đoàn Công nghiệp Hàng không Vũ trụ Hàn Quốc) vừa mới được thành lập sau quá trình hợp nhất 3 công ty hàng không, nên nếu tôi đề nghị đảm bảo một lượng cổ phần nhất định cho chính phủ thì hoàn toàn có thể thương lượng được.

‘Tiền dự trữ (Retained earnings) của chúng ta là bao nhiêu nhỉ?’

Nghĩ đến đó, tôi bắt đầu tò mò về vấn đề này.

May mắn là các dự án được triển khai gần đây đều mang lại kết quả tốt, nên chắc chắn một số tiền khá lớn đã được tích lũy.

Dù tệ đến đâu thì cũng đủ để mua lại cỡ KAI.

Soạt.

Nhân tiện nghĩ đến, tôi bắt đầu kiểm tra tình hình khoản tiền dự trữ đã tích lũy trong thời gian qua.

Mở máy tính xách tay và truy cập vào mạng nội bộ công ty, điều đầu tiên đập vào mắt tôi là tiến độ các dự án mà Jae-woo đang thực hiện.

Số lượng đạn xuyên giáp và đạn pháo thông minh xuất khẩu cũng như cung cấp cho quân đội.

Tiến độ dự án phát triển trực thăng tấn công và hiện trạng dự án xây dựng HVP.

Đặc biệt là tiến độ dự án phát triển tên lửa đạn đạo Hyunmoo, dự án phát triển vật liệu linh kiện máy bay chiến đấu, và dự án phát triển tên lửa phòng không với Nga không có trong danh sách, có lẽ vì đây là các dự án được tiến hành bí mật.

‘Mục tiền dự trữ là…….’

Tôi cuộn chuột xuống và nhấp vào tình hình tài chính.

Khoảnh khắc đó, con số khổng lồ ở mục tiền dự trữ đập vào mắt tôi.

Tôi đã kiểm tra đi kiểm tra lại vài lần để chắc chắn.

“3 nghìn tỷ won?”

Con số vượt xa dự tính của tôi.

Cũng phải thôi, số đô la nhận được trong thời gian qua cùng kim ngạch xuất khẩu, cộng với số tiền thu về từ việc cung cấp cho quân đội là bao nhiêu chứ.

Hơn nữa, các mặt hàng xuất khẩu gần đây đều có tỷ suất lợi nhuận hoạt động gần 30%, nên tốc độ tích lũy tiền dự trữ chắc chắn tăng theo cấp số nhân.

‘Trong tình hình vô số dự án còn chưa kết thúc mà tiền dự trữ đã ở mức này…….’

Nhìn vào quy mô tiền dự trữ dồi dào, lòng tham lại trỗi dậy.

Nếu không có tiền thì không nói, nhưng đang nắm trong tay 3 nghìn tỷ won tiền dự trữ thì việc nảy sinh lòng tham muốn mở rộng kinh doanh là điều đương nhiên.

Vấn đề là những lĩnh vực kinh doanh thực tế hơn lại chen ngang và cứ lôi kéo tâm trí tôi.

‘Thực ra dù chúng ta có mua lại KAI ngay bây giờ thì cũng không có cách nào thoát khỏi thua lỗ trong một thời gian. Hơn nữa, thời gian đàm phán với chính phủ cũng không hề ngắn. Vậy thì làm thế nào? Thà rằng đợi sau khi việc tự phát triển được xác định rồi mới thương lượng? Trong thời gian đó, thà rằng mình mở rộng sang lĩnh vực khác……’

Nghĩ đi nghĩ lại thì điều đó cũng không tồi.

Đằng nào cũng chưa biết sẽ mất bao nhiêu năm, thay vì cứ để tiền dự trữ nằm im thì dùng nó vào việc khác trước.

Trong trường hợp xấu nhất, nếu cuộc đàm phán với chính phủ về KAI diễn ra nhanh hơn dự kiến dẫn đến áp lực về vốn, thì tôi có thể huy động vốn cá nhân.

‘Nhắc mới nhớ, lợi nhuận của Viện nghiên cứu là bao nhiêu nhỉ?’

Tiện thể đang kiểm tra, tôi muốn xem xét luôn lợi nhuận của Viện nghiên cứu.

Lấy cớ bận rộn gần đây, tôi thậm chí còn chưa xem qua các báo cáo quyết toán được gửi lên.

Giải mã tệp tin và xem xét kỹ lưỡng, mắt tôi mở to hết cỡ.

“Lợi nhuận hoạt động của Viện nghiên cứu vượt quá 1 nghìn tỷ won ư?”

Quá bất ngờ, tôi xem xét các hạng mục.

Nhờ việc cung cấp sợi carbon và các vật liệu khác cho dân sự, sự tăng trưởng bùng nổ diễn ra hàng tháng.

Thêm vào đó, việc phát triển HVP khiến nhu cầu về chất bán dẫn quân sự tăng mạnh, chiếm một phần lớn.

‘Vậy đến thời điểm Mỹ triển khai HVP chính thức thì sẽ thế nào?’

Chắc chắn khi đó lợi nhuận của Viện nghiên cứu sẽ nhảy vọt thêm vài bậc nữa.

Một trong những linh kiện cốt lõi là chất bán dẫn quân sự và một số bộ phận khác vốn dĩ thuộc về Viện nghiên cứu chứ không phải Jae-woo, nên đã bị loại khỏi danh mục chuyển giao công nghệ khi đàm phán.

Cuối cùng, họ phải nhập khẩu tất cả những thứ đó từ chúng tôi, và số tiền đó ít nhất cũng lên tới hàng nghìn tỷ won.

Thực ra đối với Mỹ, điều đó đúng là đáng tiếc, nhưng biết làm sao được.

Jae-woo và Viện nghiên cứu là hai thực thể riêng biệt cơ mà.

“Hừm…….”

Nghĩ lại thì số tiền nhận được từ Samjung cũng không hề nhỏ.

Chỉ riêng tiền bản quyền đã nhận được khoảng 400 tỷ won.

Xét đến đà tăng trưởng như vũ bão của Samjung, có lẽ sang năm số tiền nhận được sẽ lên tới vài nghìn tỷ won thật.

‘Thế này thì dù có thử mở rộng sang nơi khác trước cũng không có vấn đề gì…….’

Đột nhiên suy nghĩ đó thoáng qua.

Tiền dự trữ lên tới 3 nghìn tỷ won.

Và vốn cá nhân của tôi đạt 400 tỷ won.

Không, dù sao thì số vốn mà Viện nghiên cứu đang nắm giữ thực tế cũng có thể coi là tiền tôi có thể điều động, vậy tính ra tổng vốn cá nhân lên tới 1 nghìn 400 tỷ won sao.

Vậy thì số tiền tôi có thể điều động thực tế lên tới 4 nghìn 400 tỷ won, với mức đó thì ở thời đại này có thể mua lại được hai ba doanh nghiệp kha khá.

‘Vậy vấn đề còn lại là nên thử mở rộng sang lĩnh vực nào trước…….’

Thực ra câu trả lời cho vấn đề đó đã được định sẵn.

Một công ty công nghiệp quốc phòng chuyên về lĩnh vực mặt đất đã có cơ cấu lợi nhuận vững chắc.

Và một công ty công nghiệp nặng mà tôi nhất định cần trong tương lai.

Tức là, Samjung Techwin và Wooyoung Heavy Industries.

‘Phải rồi, trước mắt việc tôi lấy K9 về là ưu tiên hàng đầu.’

Lý do tôi muốn biến K9 thành của mình vào thời điểm này là vì thành tích cung cấp số lượng khổng lồ cho quân đội ta và lượng hàng xuất khẩu trong tương lai.

Ngay bây giờ thì chưa biết, nhưng K9 là thứ có hiệu suất được đảm bảo đến mức con đường xuất khẩu sẽ mở rộng ra toàn thế giới trong tương lai.

Đặc biệt là hiện tại Đức vẫn chưa ra lệnh cấm xuất khẩu bộ nguồn (power pack) nội địa sang một số khu vực Trung Đông.

Nếu có thể mua lại Techwin từ Samjung, tôi có thể mở rộng đáng kể sự giao lưu với các quốc gia đồng minh ở Trung Đông, bắt đầu từ UAE làm bàn đạp.

Đâu chỉ có nơi đó, về mặt lịch sử, tất cả các nước mà chúng ta đã xuất khẩu K9 đều có thể trở thành quốc gia mục tiêu.

‘Vấn đề là bộ nguồn (power pack)…….’

Điểm đó chắc chắn sẽ là trở ngại.

Ở thời đại này thì cứ lắp bộ nguồn của Đức vào rồi xuất khẩu như bây giờ cũng chẳng sao, nhưng trong tương lai nếu không tự phát triển thì khả năng xuất khẩu bị hủy bỏ do các vấn đề lợi ích chính trị của các nước là rất lớn.

Thực ra đó là lý do tôi cần Wooyoung, và đã đưa tên nó vào danh sách mua lại.

Trước khi hồi quy, chính xác là khi con đường xuất khẩu K9 sang Trung Đông bị chặn do lệnh trừng phạt của Đức đối với khu vực này vì K9 sử dụng bộ nguồn của họ.

Wooyoung chắc chắn đã phát triển động cơ 1000 mã lực cho K9 dựa trên nền tảng động cơ 1500 mã lực phát triển cho xe tăng K2, và công nghệ đó tôi đã có trong tay.

Dù hộp số vẫn sẽ là vấn đề, nhưng phần đó dù sao cũng là bài toán phải giải quyết dần dần.

‘Tôi cần Wooyoung không chỉ vì lý do đó. Tuabin phát điện. Tôi đang nắm giữ công nghệ hợp kim siêu chịu nhiệt tiên tiến hơn hẳn những gì Wooyoung sẽ phát triển trong tương lai, nên trong lĩnh vực đó tôi có thể ngay lập tức sánh vai với các nước tiên tiến, vậy chẳng phải thực tế là thị trường dân sự trị giá hàng chục nghìn tỷ won đã mở ra sao.’

Soạt.

Quyết định xong, lòng tôi nhẹ nhõm hẳn.

Vậy việc tôi phải làm từ giờ là thuyết phục Chủ tịch Lee Yong-mun.

Tôi lập tức gọi điện cho ông ấy và hẹn gặp.


“Mời vào.”

Vài ngày sau, tôi gặp Chủ tịch Lee Yong-mun tại một khách sạn ở Gangnam.

Cuộc trò chuyện ban đầu chỉ bắt đầu từ những lời xã giao, rồi chẳng mấy chốc chuyển sang vấn đề thừa kế người kế vị của Tập đoàn Samjung, và sau một hồi lâu nữa chúng tôi mới đi vào vấn đề chính.

“Lời Ngài nói trước đây, liệu bây giờ Ngài vẫn giữ ý định đó chứ?”

“Cậu nói chuyện gì? À! Việc tôi định sắp xếp lại mảng công nghiệp quốc phòng? Tôi vẫn giữ ý định đó, nhưng sao tự nhiên cậu lại hỏi?”

“Tôi tò mò không biết Ngài có ý định chuyển nhượng nó cho tôi không.”

“…….”

Chủ tịch Lee thoáng ngẩn người.

Như thể ông ấy thấy bối rối khi lời mình nói ra lại trở thành hiện thực ngay trước mắt.

Sau một hồi im lặng, ông ấy đột nhiên bật cười sảng khoái.

“Ta cũng nghĩ sẽ có ngày này nhưng không ngờ nó lại đến nhanh thế. Nhưng số tiền mua lại sẽ không nhỏ đâu? Cậu cũng biết đấy, K9 đang trong quá trình biên chế mạnh mẽ mà.”

“Tôi biết. Vì thế tôi đang định nói vài lời khó nghe với Chủ tịch đây. Thực ra vốn tôi có thì có hạn, mà số công ty cần mua lại thì nhiều vô kể.”

“…….”

Chủ tịch Lee lặng lẽ nhìn tôi.

“Thế nên, thay vì nói lời khó nghe trước, tôi phải thực hiện thao tác hạ giá trước đã. Nghe nói trước khi giao dịch, phải tìm ra lỗi của món hàng đối phương đang có thì giá mới rẻ đi được.”

Phì cười.

Chủ tịch Lee bật cười, nâng tách trà lên.

Trong lúc đó, tôi bắt đầu công cuộc bới lông tìm vết một cách nghiêm túc.

“Việc sản xuất K9 đang có sự tham gia của khoảng 100 công ty. Nói một cách dễ hiểu là có quá nhiều kẻ đang cầm nĩa chờ ăn. Vì vậy, bán được kha khá cũng chẳng có lãi mấy.”

“Cậu cứ nói tiếp đi. Ta đang lắng nghe đây.”

“Hơn nữa, hiện tại Samjung chỉ riêng mảng bán dẫn thôi cũng đã đủ đau đầu rồi. Theo lời Chủ tịch trước đây thì lợi nhuận chẳng được bao nhiêu mà chỉ tổ tốn công lo nghĩ.”

“Điều đó với cậu cũng thế thôi chứ? Kể cả chúng tôi chuyển nhượng Techwin cho cậu, cậu có cách gì hay ho để tăng lợi nhuận không?”

“Xưa nay lợi nhuận luôn tăng theo khi lượng bán tăng lên. Vì vậy, tôi định thông qua việc cải tiến K9 để tăng lượng bán lên mức không thể so sánh với hiện tại.”

“Nếu xét đến thời điểm hoàn tất việc cung cấp cho quân đội ta thì việc tăng sản lượng ngay lập tức là không thể…… Chậc, rốt cuộc là cậu đang nhắm đến việc xuất khẩu.”

Quả nhiên Chủ tịch Lee phán đoán tình hình rất nhanh.

Thấy tôi lặng lẽ gật đầu, ông ấy lại nở nụ cười nhạt.

“Cải tiến K9 à…… Được thôi, tính hợp lý đến đó là đủ rồi, giờ cậu hãy đưa ra mức giá đi. Rốt cuộc cậu định trả cho ta bao nhiêu mà lại phải đi bới lông tìm vết thế này chứ.”

“Xin lỗi nhưng…… tôi không có ý định trả tiền cho Ngài.”

“…….”

Vẻ mặt hoang mang thoáng qua trên khuôn mặt ông ấy.

Nhưng lý do ông ấy không thốt ra lời nào ngay lập tức là vì biết tôi không phải loại người nói nhảm.

Tôi nhẹ nhàng đặt một phong bì tài liệu lên bàn, ông ấy nhanh chóng xem qua.

“Đây chẳng phải là hiện trạng công ty phân phối của Tập đoàn Jae-woo sao. Tại sao lại đưa cái này ra ở đây…….”

“Chúng ta hãy trao đổi đi. Jae-woo Retail (Phân phối) và Samjung Techwin.”

“…….”

“Tôi đã tính toán sơ bộ lỗ lãi, đúng là Chủ tịch sẽ chịu thiệt.”

“Cậu mà cũng nói được câu đó sao? Đây không phải là thiệt hại bình thường đâu…… Thú thực mang tiếng là phân phối, nhưng cậu muốn đổi một công ty chỉ có vỏn vẹn 2 cái trung tâm thương mại lấy Techwin sao? Cậu có biết giá trị của Techwin là bao nhiêu không?”

“Nếu tính cả công ty hóa chất trực thuộc thì tôi biết nó vào khoảng 3 nghìn tỷ won. Và giá trị của Jae-woo Retail thì tuyệt đối không đạt đến mức đó. Nhưng Ngài phải nghĩ đến vị trí của trung tâm thương mại. Cả hai nơi đều chiếm giữ những mảnh đất vàng ở Seoul.”

“…….”

Thực ra việc trao đổi doanh nghiệp vốn không có trong kế hoạch ban đầu.

Rồi đột nhiên ý tưởng đó lóe lên như tia chớp, và theo sau là suy nghĩ rằng nó không phải là hoàn toàn bất khả thi.

Và kết luận tôi đưa ra là nếu thương vụ này thành công, tôi có thể tiết kiệm được một khoản tiền mặt khổng lồ.

Tôi đang định làm mọi cách để thành công vụ này.

“Hahaha…….”

Tất nhiên, việc để mất đất cũng tiếc.

Nhưng để giá đất đó tăng lên mức tương đương với tỷ lệ trao đổi với Techwin thì ít nhất cũng phải mất hơn 20 năm.

Thà rằng bây giờ chuyển nhượng nó đi và đầu tư vào nơi khác còn hơn.

Đằng nào thì đất đai, chỉ cần có tiền thì mua lại lúc nào chẳng được.

“Nhưng cậu nghĩ liệu có thể thông qua Hội đồng quản trị kiểu trao đổi doanh nghiệp thế này không?”

“Hội đồng quản trị thì tùy vào cách thuyết phục thôi ạ.”

“Bằng cách nào?”

“Lý do thì tùy Chủ tịch tạo ra thôi mà? Nếu không được thì lấy cớ là sự hợp nhất doanh nghiệp đang được chính phủ tiến hành như trường hợp của Hàng không Samjung cũng không tệ. Nói rằng chính phủ đã yêu cầu sáp nhập mảng công nghiệp quốc phòng của Samjung và Jae-woo.”

“…….”

Mắt Chủ tịch Lee mở tròn ngay lập tức.

Rồi ông ấy lắc đầu nguầy nguậy, thở dài như thể cạn lời.

“Câu đó nghe cứ như thể nếu ta không chịu nhả Techwin ra thì cậu sẽ gây áp lực thông qua chính phủ vậy.”

“Làm gì có chuyện đó, tôi chỉ nói là cũng có cách như vậy thôi.”

“Không cần phải nghiêm túc thế đâu. Ta biết rõ hơn ai hết cậu không phải loại người như vậy. Dù sao thì, lẽ ra ta nên đưa thằng con trai đi cùng.”

“Ý Ngài là sao…….”

“Nó đã bỏ lỡ một cảnh tượng hay ho rồi. Cơ hội trực tiếp chứng kiến phải đàm phán theo kiểu nào mới có thể thành công.”

“…….”

“Cậu bạn này vẫn cứ giả bộ ngây thơ. Trong tình cảnh ta đang bị cậu nắm thóp thế này thì liệu thương vụ này có khả năng đổ bể không? Nói cách khác, cậu có từng nghĩ rằng mình sẽ thất bại trong vụ này không?”

“Không ạ.”

Tôi trả lời ngay lập tức trước câu nói bảo hãy thành thật của ông ấy.

Chủ tịch Lee cười phì một cái, chép miệng rồi nói tiếp.

“Chỉ một điều phải làm rõ thôi.”

“Xin Ngài cứ nói.”

“Việc thuyết phục Hội đồng quản trị hay gì đi nữa ta sẽ tự lo liệu, cậu chỉ cần ký một chữ vào hồ sơ thôi.”

“…….”

“Rằng khi thành công trong việc phát triển quy trình công nghệ 45nm, cậu sẽ chọn Samjung là đối tượng cung cấp công nghệ ưu tiên lần này nữa.”

“Điều đó tôi đã hứa rồi mà.”

“Đó là lời hứa miệng, ý ta là hãy để lại trên giấy tờ cho chắc chắn. Nói thẳng ra, ai mà đảm bảo được lòng cậu có thay đổi hay không chứ.”

Sự nôn nóng của ông ấy được cảm nhận rõ rệt.

Cũng không trách được, hiện tại Samjung không chỉ trong lĩnh vực Foundry (sản xuất chip bán dẫn theo đơn đặt hàng) mà cả lĩnh vực bộ nhớ cũng đang không có đối thủ.

Việc duy trì được điều đó hay không phụ thuộc vào tôi nên đương nhiên là ông ấy lo lắng.

“Tôi sẽ làm vậy.”

Chủ tịch Lee rạng rỡ hẳn lên trước câu nói đó.

Xin lỗi nhưng đằng nào vấn đề đó cũng đã được đề cập, tôi cũng phải nói cho rõ ràng rồi mới bỏ qua được.

“Tuy nhiên, quy mô tiền bản quyền của quy trình 45nm sẽ khác một chút so với 90nm đấy ạ.”

“…….”

“Sao Ngài lại nhìn tôi như vậy. Dù tôi có quan hệ đối tác với Samjung nhưng tôi cũng phải kiếm được những gì đáng kiếm chứ.”

“Cậu đã tính xem cậu sẽ kiếm được bao nhiêu tiền từ quy trình 90nm chưa? Thú thực, cậu có biết rằng khoảng 3 năm nữa, với tài sản cá nhân sở hữu, cậu có thể lọt vào top 3 người giàu nhất đất nước này không?”

“Ngài cũng phải nghĩ đến việc quy mô của Samjung sẽ lớn lên khủng khiếp thế nào trong thời gian đó chứ.”

Ông ấy mím chặt môi lườm tôi.

Ngay lúc tôi nghĩ ông ấy phật ý thì ông ấy chép miệng nói.

“……Chậc, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy lẽ ra phải lôi thằng con trai đi cùng mới đúng.”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...