Chế Tác Hạt Nhân
-
Chapter 71
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 71
Vấn đề lắp đặt pháo hải quân 127mm trên đảo Baengnyeong ngay lập tức được trình lên Quốc hội xem xét khẩn cấp.
Có lẽ do tính chất nghiêm trọng của sự việc, đề xuất đã được thông qua nhờ sự hợp tác xuyên đảng phái là điều hiển nhiên.
Chỉ có một chút ý kiến trái chiều cho rằng thà sử dụng pháo tự hành thì sao, nhưng xét thấy mục đích lắp đặt vốn dĩ chú trọng vào việc đối phó với tàu chiến hơn là pháo kích mặt đất, nên cuối cùng phương án pháo hải quân đã được lựa chọn.
Bởi vì trường hợp pháo mặt đất thì khó có thể tiêu diệt tàu chiến có vách ngăn kép chỉ bằng một phát bắn, hơn nữa về hỏa lực, tốc độ và tầm bắn cũng không sánh được với pháo hải quân.
[Daewoo Motors chính thức phá sản.]
Trong lúc đó, một sự kiện lịch sử nữa lại nổ ra.
Ngày 8 tháng 11, Daewoo Motors vốn dĩ đã nhiều tai tiếng cuối cùng cũng bị tuyên bố phá sản chính thức.
Chính phủ và các chủ nợ đã bác bỏ kế hoạch tự cứu mà Daewoo đưa ra vào năm 99, toàn bộ 12 công ty con đã tiến hành tái cấu trúc (workout) nhưng các chủ nợ không tìm ra giải pháp cho khoản nợ quá lớn nên cuối cùng đã tuyên bố phá sản.
[Chính phủ và các chủ nợ ám chỉ phương châm sẽ tách riêng Ssangyong Motors và mảng xe tải ra khỏi Daewoo để bán. Được biết tập đoàn Jaewoo đang là ứng cử viên sáng giá...]
Sau đó nửa tháng, tin tức về việc tập đoàn Jaewoo thâm nhập thị trường ô tô lại một lần nữa tràn ngập các bản tin.
Đây là kết quả của sự nỗ lực hết mình của cả Phó chủ tịch Kim Young-ki, Hyun-cheol và Chủ tịch Han Myung-ho.
Quá trình mua lại cũng diễn ra khá suôn sẻ trái với lo ngại, nhờ vào việc đàm phán với công đoàn Ssangyong Motors không quá khó khăn, khác hẳn với mảng xe du lịch của Daewoo vốn luôn giữ thái độ cứng rắn.
[Hôm nay, tập đoàn Jaewoo tuyên bố sẽ tiếp nhận toàn bộ công nhân của Ssangyong Motors và mảng xe tải Daewoo. Theo đó, công đoàn đã đồng ý sẽ sớm quay trở lại làm việc bình thường, nhờ đó Ssangyong Motors vốn đã trải qua nhiều sóng gió dự kiến sẽ sớm đi vào giai đoạn bình thường hóa.]
“Nói thì dễ. Bình thường hóa một công ty sắp sập tiệm đâu phải chuyện dễ như trở bàn tay.”
Hyun-cheol xem tin tức và nói với vẻ lo lắng.
Cũng phải, việc bình thường hóa Ssangyong, nơi chẳng có gì đáng kể ngoài các dòng xe RV, đâu phải chuyện dễ dàng.
Nhưng cũng chẳng có gì đáng lo ngại.
Bởi vì không chỉ đã đảm bảo được công nghệ động cơ tiên tiến, mà ngay cả những thiết kế sẽ gây sốt trên thị trường trong tương lai cũng đã nằm sẵn trong đầu tôi rồi.
Nếu có thiếu sót thì chỉ là phần marketing, nhưng cái đó rốt cuộc cũng liên quan đến nhân lực nên chỉ cần thời gian là sẽ giải quyết được.
“Chào mừng Chủ tịch.”
Chẳng mấy chốc đã đến những ngày cuối cùng của năm 2000.
Phó chủ tịch Kim Young-ki, tôi và Hyun-cheol đã ghé thăm Aerospace ngay trước thềm lễ tổng kết năm.
Mục đích chuyến thăm là để kiểm tra dự án trực thăng tấn công vừa mới bắt đầu chế tạo thân máy bay và xác nhận mức độ tiến triển phát triển của bộ phận kinh doanh máy bay chiến đấu đang tiến hành thiết kế ngược.
Trường hợp trực thăng tấn công, nghe nói gần đây động cơ được thay thế bằng linh kiện do chúng tôi cải tiến đã thử nghiệm thành công, nếu cứ đà này thì khoảng cuối năm sau có thể sẽ cho ra mắt mẫu thử nghiệm chưa trang bị vũ khí.
“Hình dáng thay đổi khá nhiều nhỉ.”
Hình dạng thân máy bay trước mắt đã có nhiều thay đổi so với bản thiết kế được trình lên tôi lần đầu tiên.
Cũng không có gì lạ, bởi vì bản thân radar và các hệ thống vũ khí khác vốn dĩ đã khác biệt so với Black Shark (Ka-50).
Việc thay đổi thiết kế là kết quả tất yếu.
“Thoạt nhìn thì giống Havoc (Mi-28), nhưng nhìn kỹ lại thì có cảm giác như thừa hưởng dòng máu của Apache vậy.”
“Vì đi theo dạng ghế ngồi bậc thang 2 chỗ ngồi nên đương nhiên sẽ mang lại cảm giác đó rồi. Nhưng cậu biết không? Để chế tạo ra một chiếc máy bay kia, số lượng bản vẽ thiết kế lên tới 10.000 bản đấy.”
Giám đốc Yoon trả lời với khuôn mặt hốc hác thấy rõ.
Mang tiếng là giám đốc đại diện, nhưng ông ấy là người đã chôn chân trong nhà máy gần một nửa thời gian trong năm.
Cảm thấy xót xa, tôi đặt tay lên vai ông ấy.
“Ngài vất vả rồi.”
“Vất vả gì chứ. Nào, giờ thì qua bộ phận kinh doanh máy bay chiến đấu thôi.”
Ông ấy di chuyển như xác sống (zombie), dẫn chúng tôi sang nhà máy phía đối diện.
Cánh cửa mở ra, đập vào mắt là một chiếc máy bay Sukhoi còn nguyên vẹn và một chiếc khác đã bị tháo rời thành từng bộ phận.
Đứng ngay trước mặt nhìn, tôi cảm thấy bị áp đảo bởi sự uy nghi của nó.
“Lối này.”
Nơi Giám đốc Yoon dẫn chúng tôi đến sau đó là bộ phận thiết kế.
Chỉ riêng số lượng kỹ sư thiết kế được huy động đã lên tới hàng trăm người.
Trong số đó, 20 người là những người phụ trách thiết kế máy bay huấn luyện siêu thanh tại KAI được kéo về, cũng may là có sự can thiệp của Tổng thống, nếu không thì chắc chắn sẽ gặp phải sự phản đối dữ dội.
“Họ đang phải vẽ ra gần 500 bản thiết kế mỗi tháng đấy.”
“Mọi người vất vả quá.”
“Không chỉ là vất vả mà là sắp chết đến nơi rồi. Tôi có một thắc mắc, có cần thiết phải vội vàng thiết kế như thế này không? Lỡ như dự án tự phát triển không được phê duyệt thì coi như công cốc hết à.”
Giám đốc Yoon nhìn các kỹ sư đang làm việc một lúc lâu rồi nói với vẻ lo lắng.
Nếu tôi bảo không lo lắng về điểm đó thì mới là lạ.
Nhưng tôi vốn dĩ không hề tính đến trường hợp dự án bị hủy bỏ.
Không chỉ là ý chí của Tổng thống, mà dự án này đã đi quá xa, không thể quay đầu lại được nữa trên nhiều phương diện.
Bây giờ mà quay xe sang hướng nhập khẩu từ nước ngoài thì gánh nặng mà chính quyền phải gánh chịu là quá lớn.
Dù vẫn còn những ý kiến ủng hộ nhập khẩu từ nước ngoài, nhưng khả năng chính phủ thay đổi quyết định là rất thấp.
“Điểm đó ngài không cần lo lắng đâu, vốn dĩ đã có tin Nhà Xanh sẽ công bố vào khoảng cuối năm nay rồi mà. À, nghe nói phía Mỹ ngay từ đầu đã dự đoán chúng ta sẽ đi theo hướng tự phát triển rồi đấy.”
Phó chủ tịch Kim Young-ki thêm lời như muốn dập tắt sự lo lắng.
Có vẻ như câu nói sau khiến Giám đốc Yoon nghi hoặc, ông ấy nghiêng đầu hỏi lại.
“...Mỹ đã dự đoán trước ư, làm sao có thể?”
“Chẳng phải trước đây Chủ tịch đã mang về công nghệ hợp kim siêu chịu nhiệt trong cuộc đàm phán với Mỹ sao. Nếu không nhận ra đó là ý chí tự phát triển thì họ mới là kẻ ngốc chứ.”
“À!”
Lúc đó Giám đốc Yoon mới gật đầu.
Có vẻ vẫn còn điều muốn nói, sau một khoảng nghỉ ngắn để lấy hơi, Phó chủ tịch Kim Young-ki tiếp lời.
“Tuy nhiên nghe nói Nhà Xanh cũng đã gặp khá nhiều khó khăn.”
“...”
Giám đốc Yoon lại nhìn sang Phó chủ tịch Kim.
Tôi cũng mới nghe chuyện này lần đầu.
Thấy tôi liếc nhìn, ông ấy làm vẻ mặt khó chịu như thể chính mình đã trải qua chuyện đó và nói.
“Thú thật Mỹ là bọn thế nào chứ, làm sao họ dễ dàng buông tay khỏi thị trường ổn định như Hàn Quốc được? Dù đã công nhận nhưng họ vẫn đòi quyền lợi thực tế đến cùng.”
“Đòi quyền lợi thực tế, ý ngài là gì?”
“Có vẻ họ đã làm mình làm mẩy đòi cái gì đó. Vì thế, nghe nói Tổng thống đã đạt được thỏa thuận ngầm bằng cách mở rộng đáng kể hạn ngạch nhập khẩu nông sản Mỹ.”
“Trời đất, với chúng ta thì may mắn nhưng thiệt hại cho nông dân sẽ khá lớn đấy?”
Giám đốc Yoon chép miệng như bất mãn với thực tế của đất nước yếu thế này.
Rồi ông ấy quay đầu lại nhìn các kỹ sư đang làm việc, chẳng biết nghĩ gì mà lắc đầu quầy quậy.
“Sao vậy, có vấn đề gì không ạ?”
Tò mò về biểu cảm đầy ẩn ý của ông ấy, tôi hỏi.
“Dự án được tiến hành thì may mắn thật, nhưng tôi lo là khi đi vào quỹ đạo chính thức thì họ sẽ chết mất. Bây giờ làm ra 500 bản vẽ mỗi tháng đã thở không ra hơi rồi, nếu khối lượng công việc tăng vọt thì lúc đó chẳng có đối sách nào đâu.”
Đó cũng là điều tôi lo ngại.
Trường hợp của KFX (máy bay chiến đấu Hàn Quốc), dù mỗi tháng sản xuất trung bình 1.700 bản thiết kế nhưng cũng phải mất 15 tháng mới hoàn tất thiết kế.
Và chúng tôi đang ở thế phải rút ngắn thời gian hơn thế nữa.
Dù tôi có bản thiết kế KFX trong tay, nhưng khi kích thước thân máy bay thay đổi thì thực tế việc thiết kế phải làm lại từ đầu, với nhân lực hiện tại thì việc cáng đáng nổi là bất khả thi.
“Nếu dự án được xác định thì phải thảo luận ngay với chính phủ về vấn đề mua lại KAI thôi.”
“Liệu có đủ vốn không?”
Giám đốc Yoon nói với giọng lo lắng.
Gần đây trải qua nhiều quá trình sáp nhập nên tổn thất khá lớn.
Hơn nữa gần đây ông ấy ở vị trí không thể quan tâm đến tình hình tài chính của cả tập đoàn nên có vẻ cũng đang lo lắng về điều đó.
“Vốn liếng vẫn còn dư dả. Thời gian qua thành tích tăng trưởng khá lớn nên quy mô vốn thu về cũng ở đẳng cấp khác so với khi Giám đốc Yoon còn ở trụ sở chính rồi. Mà cho dù không dư dả thì cũng có giải pháp nên ngài không cần lo lắng đâu.”
Đó là lời nói nhắm đến lợi nhuận của viện nghiên cứu.
Nơi gần đây tôi đã biến thành công ty con trực thuộc Holdings. Và vì là công ty chưa niêm yết nên tôi đang nắm giữ 100% cổ phần.
Gần đây nơi đó đã tích lũy được hàng nghìn tỷ won nhờ xuất khẩu bán dẫn quân sự dùng cho hệ thống HVP sang Mỹ, nếu cần thiết thì có thể xem xét huy động nguồn vốn đó.
“Hay nhân cơ hội này chúng ta nhận đầu tư một chút thì sao ạ?”
Đột nhiên Phó chủ tịch Kim đang nghe chuyện bên cạnh xen vào.
Tôi liếc nhìn, ông ấy nói tiếp.
“Chẳng phải trước đây Chủ tịch có nói Hoàng thái đệ Hassad đã đề nghị đầu tư sao. Thực ra về mặt chiến lược thì nhận đầu tư cũng tốt đấy chứ.”
“Xét về mặt đảm bảo thế lực hữu hảo thì cũng không tồi. Trước mắt cứ đảm bảo được nơi đầu tư đáng tin cậy rồi tính tiếp vấn đề đó sau.”
Dù sao thì chuyện đó cũng chưa gấp gáp ngay lúc này.
“Nhân tiện gần đây tôi không để ý lắm, việc lắp đặt pháo hải quân 127mm ở đảo Baengnyeong thế nào rồi ạ?”
“À! May mắn là quân đội có pháo dự trữ nên khẩu đội 1 đã lắp đặt xong, nhưng khẩu đội 2 và 3 phải đặt hàng thêm nên chắc sẽ mất chút thời gian.”
Cũng may là ít nhất một khẩu đội đã được lắp đặt.
Không biết suy nghĩ này có đúng không, nhưng tôi thà rằng bọn chúng lại khiêu khích thêm một lần nữa vào lúc này.
Nếu không có thương vong thì không nói, chứ với những thiệt hại chúng ta đã chịu đựng. Không, phải trả lại gấp trăm lần như thế thì mới hả dạ.
Thực ra có vẻ không chỉ mình tôi nghĩ vậy, tôi từng nghe nói quân đội cũng đã tính toán bán kính tác chiến của pháo bao gồm cả các căn cứ ven biển của Triều Tiên ở quận Ryongryon.
Nói tóm lại là nếu đụng vào thì sẽ cho tan xác luôn.
“Nhân tiện, vấn đề xây dựng sân bay đảo Baengnyeong có vẻ tình hình ngày càng nghiêm trọng đấy ạ.”
“Sao vậy, có vấn đề gì xảy ra à?”
Trước câu nói bất ngờ của Phó chủ tịch Kim, tôi dừng bước.
Thấy vậy, ông ấy từ từ đưa tờ báo đang cầm trên tay ra và chỉ vào bài báo trang nhất.
“Từ vài ngày trước, sự phản đối của các tổ chức môi trường và nhiều tổ chức dân sự khác đang ngày càng trở nên gay gắt.”
Tôi nhìn vào tờ báo.
Bức ảnh những người cầm biểu ngữ tràn xuống đường phố.
Khoảnh khắc đó, một sự kiện trong quá khứ, à không, trước khi hồi quy hiện lên trong tâm trí, tay tôi tự động tìm đến điện thoại.
“Đợi tôi một chút.”
Tôi gọi ngay cho Giám đốc NIS.
Sau vài hồi chuông, giọng nói mệt mỏi của ông ấy vang lên.
-
Có chuyện gì vậy, Chủ tịch Jin.
“Vừa nãy đang nói chuyện với Phó chủ tịch Kim Young-ki thì tôi chợt nhớ ra một việc.”
-
Chuyện gì...
“Về các tổ chức dân sự đang phản đối việc xây dựng sân bay đảo Baengnyeong hiện nay ấy. Liệu có thể bí mật truy vết tài khoản của họ được không?”
-
...
Giám đốc NIS im lặng một lúc.
Một lát sau, khi ông ấy hỏi lý do, tôi ướm lời.
“Chắc chắn đã có một khoản tiền khá lớn từ phía Trung Quốc được chuyển vào tài khoản của các tổ chức dân sự đó.”
-
Làm sao Chủ tịch Jin chắc chắn điều đó?
Làm sao chắc chắn ư.
Theo kinh nghiệm của tôi thì rõ ràng là như vậy nên mới chắc chắn chứ.
Khi chúng ta cố gắng xây dựng sân bay ở khu vực biên giới.
Trung Quốc đã mua chuộc các tổ chức dân sự bù nhìn để dẫn dắt dư luận chiến.
Kết quả là vấn đề xây dựng sân bay bị chìm xuống, và cuối cùng cho đến ngay trước khi tôi hồi quy, việc xây dựng sân bay vẫn là chủ đề gây tranh cãi.
‘Dù sao thì, cái đồng tiền chết tiệt đó là vấn đề.’
Thực ra thủ đoạn đó không chỉ mỗi Trung Quốc sử dụng.
Nhật Bản cũng huy động nguồn vốn cực hữu để phá đám chúng ta mỗi lần như vậy.
Mỗi khi tình huống này xảy ra, tôi luôn cảm thấy một điều, đất nước này thật xui xẻo về đường hàng xóm láng giềng.
“Khi chúng ta xây dựng sân bay gần biển Tây thì ai sẽ là kẻ phản đối mạnh mẽ nhất đây. Hơn nữa, nếu xem xét kỹ lưỡng các luận điệu của các tổ chức dân sự hiện nay thì đa phần là khiên cưỡng, ngài cũng không cho rằng điều đó xuất phát từ ý định thuần túy của họ đâu chứ?”
-
...
Sự im lặng kéo dài một lúc.
Ông ấy liên lạc lại là vài ngày sau đó.
-
Haizz... Chuyện này thật tình, chẳng biết phải nói sao nữa.
Tiếng thở dài thườn thượt của Giám đốc NIS đồng nghĩa với việc dự đoán của tôi không sai.
Quả nhiên, ông ấy thông báo rằng trong tài khoản của khoảng 10 tổ chức, mỗi nơi đều nhận được hàng trăm triệu won tiền đáng ngờ từ nước ngoài.
“Giờ ngài định tính sao?”
-
Vấn đề là việc công khai chuyện này cũng rất khó khăn. Nếu sơ sẩy thì chẳng khác nào kết quả của việc NIS theo dõi dân thường cả.
“Vậy hãy đưa lịch sử giao dịch tài khoản cho tôi.”
-
Cậu định làm gì?
“Chỉ cần làm sao cho thế giới biết sự thật đó là được chứ gì?”
-
...
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook