Chế Tác Hạt Nhân
-
Chapter 73
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 73
Reng reng!
Tiếng chuông điện thoại reo inh ỏi từ sáng sớm khiến tôi giật mình tỉnh giấc.
Người gọi là Bộ trưởng Quốc phòng Oh Jung-geun.
Tôi hắng giọng rồi bấm nút nghe, đầu dây bên kia vang lên giọng nói đầy vẻ kích động.
-
Xin lỗi vì làm phiền từ sáng sớm, nhưng tàu cao tốc Triều Tiên lại di chuyển xuống phía nam rồi ạ.
Bật dậy!
Tôi hoảng hốt vội vã rời khỏi giường.
Điều đầu tiên hiện lên trong đầu là kết quả của những gì đã xảy ra sau đó.
Cùng lúc đó, Bộ trưởng tiếp tục nói.
-
Và chúng ta đã bắn nát cả 3 tàu địch chỉ bằng đúng 3 phát đạn pháo!
“...3 tàu sao?”
-
Vâng, toàn bộ hạm đội vượt qua đã bị tiêu diệt hoàn toàn. Lũ khốn kiếp, chúng ta đang chờ chúng khiêu khích lần nữa thì chúng lại đạp trúng mìn. Dù sao thì, sau vụ này, lũ tàu cao tốc Triều Tiên đáng ghét đó sẽ không còn dám bén mảng đến bờ biển phía Tây nữa đâu. Tôi vẫn luôn trăn trở không biết đến khi nào mới có thể giúp các binh sĩ đã hy sinh nhắm mắt... dù tình hình có trở nên tồi tệ đi chăng nữa thì trong lòng cũng thấy hả dạ.
Bộ trưởng có vẻ rất hưng phấn, không phù hợp lắm với tình hình.
Cũng phải, ngay cả tôi cũng luôn coi sự hy sinh của các binh sĩ là cái gai trong mắt.
Dù lo lắng về hậu quả nhưng cảm giác bức bối bấy lâu nay cũng đã được giải tỏa.
“Còn phản ứng của Triều Tiên thì sao?”
-
Kỳ lạ là không có động tĩnh gì.
Có vẻ như đó là phản ứng xuất phát từ sự lo ngại chiến tranh mở rộng.
Nhưng mà chẳng phải đã nói nếu Triều Tiên khiêu khích lần nữa thì sẽ tấn công toàn bộ căn cứ ven biển sao.
Việc không có thông tin gì về chuyện đó hơi lạ.
“Chúng ta cũng tấn công các căn cứ ven biển của Triều Tiên rồi chứ?”
-
Vốn dĩ dự định là như vậy, nhưng Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Lee Dong-wook đã phản đối kịch liệt.
Nghe vậy, đầu óc tôi trống rỗng trong chốc lát.
Nếu là Bộ trưởng can ngăn thì còn hiểu được, nhưng tại sao lại là Đại tướng Lee Dong-wook?
Chẳng phải ông ấy là người có niềm tin chắc chắn về việc trả đũa hơn ai hết sao.
‘Lại có chuyện gì xảy ra mà mình không biết đây.’
-
Dù hơi tiếc nhưng qua vụ này chúng ta đã trả thù xong cho trận hải chiến Yeonpyeong lần 1 nên tạm thời cứ hài lòng với kết quả này đã. Chi tiết sẽ sớm được Bộ Quốc phòng họp báo, ngài xem tin tức nhé, và sắp tới mong ngài ghé qua trụ sở một chút.
Cuộc gọi kết thúc tại đó.
Tôi vội bật TV để đánh thức cơ thể vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, tất cả các kênh đều đang đưa tin về vụ việc.
[Sáng nay, quân đội Triều Tiên lại tiếp tục thực hiện hành vi khiêu khích trên vùng biển gần đảo Baengnyeong. May mắn là lần này quân đội ta không có thiệt hại nào, ngược lại đã tiêu diệt hoàn toàn 3 tàu cao tốc của quân đội Triều Tiên tham gia khiêu khích.]
Phóng viên có vẻ đặc biệt phấn khích.
Tập trung vào kết quả hơn là bản chất của vụ việc.
Tôi thử chuyển kênh nhưng các nơi khác cũng chỉ tập trung vào chiến thắng của chúng ta.
‘Chẳng ai quan tâm đến việc tại sao bọn chúng lại thực hiện hành vi khiêu khích lần nữa với suy nghĩ gì.’
Thực ra đó là điều tôi tò mò nhất.
Sự khiêu khích thường xuyên như thế này có khả năng đẩy chúng vào đường cùng nhiều hơn.
Thái độ của bọn chúng thật không thể hiểu nổi.
[Thế này thì cũng an ủi được phần nào linh hồn của các đồng đội rồi.]
Khi đang chìm trong suy nghĩ, một gương mặt quen thuộc xuất hiện trên TV.
Đại úy Yoon Tae-hwan, người trong cuộc và cũng là nạn nhân của trận hải chiến lần 1.
Có vẻ như một đài truyền hình nhanh nhạy nào đó đang phỏng vấn anh ấy.
[Theo thông báo của quân đội, quân đội Triều Tiên sẽ không còn dễ dàng thực hiện hành vi khiêu khích trên biển cũng như trên đất liền nữa.]
Phóng viên kết thúc cuộc phỏng vấn bằng lời trấn an sự lo lắng của người dân.
Thoáng qua cuối cùng là nụ cười chưa từng thấy trên gương mặt Đại úy Yoon Tae-hwan.
Dù không biết có hoàn toàn rũ bỏ được nỗi ám ảnh hay không, nhưng ít nhất cảm giác gánh nặng tâm lý về những đồng đội đã ngã xuống cũng vơi đi phần nào.
[Mỹ cảnh báo sẽ không tiếp tục làm ngơ trước sự khiêu khích của Triều Tiên. Đồng thời, tuyên bố nếu Triều Tiên tiếp tục khiêu khích, lần này quân đội Mỹ cũng có thể sẽ tham gia trả đũa.]
Cơn bão dư chấn của vụ việc ập đến vài ngày sau đó.
Dù thiệt hại chủ yếu thuộc về phía Triều Tiên, nhưng sự khiêu khích quá thường xuyên cuối cùng cũng khiến Mỹ khó chịu, kết quả là Bộ Tư lệnh Liên quân Hàn-Mỹ ngay lập tức đưa ra tuyên bố lập trường và thông báo sẽ triển khai 2 tàu sân bay đến bán đảo Triều Tiên.
[Chính phủ Hàn Quốc bày tỏ sự thận trọng về sự can thiệp của Mỹ...]
Nhà Xanh lập tức bày tỏ lo ngại trước biện pháp cứng rắn của Mỹ.
Nói là can thiệp, nhưng điều đó đồng nghĩa với việc có thể tiến hành ném bom tích cực.
Trong trường hợp đó, chiến tranh toàn diện thực sự có thể nổ ra, nên chính phủ đã huy động mọi kênh để thuyết phục Mỹ.
[Nội các Nhật Bản tuyên bố tích cực ủng hộ phản ứng của Mỹ. Đồng thời, thông báo sẽ đối phó với tình hình dựa trên sự hợp tác ba bên Hàn-Mỹ-Nhật vững chắc.]
“Lại giở trò rồi.”
Nghe tin tức về phản ứng của Nhật Bản, tôi vô thức buông lời chửi thề.
Khoảnh khắc đó, ánh mắt của Phó chủ tịch Kim Young-ki hướng về phía tôi.
Biết mình lỡ lời, tôi vuốt tóc và ông ấy nở một nụ cười nhẹ.
“Nghe nói gần đây các tổ chức cực hữu đang chiếm ưu thế trên chính trường Nhật Bản. Đối với họ thì không gì mong muốn hơn là sự căng thẳng giữa chúng ta và Triều Tiên, nên việc họ nhảy cẫng lên như vậy cũng dễ hiểu thôi.”
Nghĩ lại thì có lẽ đây chính là thời điểm phe cánh hữu Nhật Bản bắt đầu trỗi dậy mạnh mẽ.
Tất nhiên trước đó chính trường Nhật Bản cũng đã là sân chơi của các nhóm cực hữu, nhưng ít nhất họ còn để ý đến ánh mắt của các nước láng giềng.
Việc họ hoàn toàn phớt lờ xung quanh và tự mình đứng ra tiền tuyến có lẽ đúng vào thời điểm này.
“Tôi nghĩ cũng có khả năng Mỹ sẽ thực sự ném bom đấy, Phó chủ tịch nghĩ sao ạ?”
“Không thể loại trừ khả năng đó. Chẳng phải vì thế mà Nhà Xanh đang huy động mọi con đường để can thiệp đó sao?”
“Trong Quốc hội Mỹ cũng có khá nhiều người phản đối chiến tranh, tấn công vào họ chẳng phải tốt hơn sao?”
“Chắc chắn là đã chạy đến tìm họ đầu tiên rồi. Chính phủ ta cũng biết rõ việc tiếp xúc với các nghị sĩ thân Hàn trong Đảng Dân chủ và Đảng Cộng hòa sẽ hiệu quả hơn là đối đầu trực tiếp với chính quyền Mỹ hiện tại đang nghiêng về phía Nhật Bản.”
Phó chủ tịch Kim liên tục đưa ra những lời hy vọng.
Dù vậy, cảm giác bất an vẫn không dễ dàng tan biến.
Đó không phải là nỗi sợ hãi về chiến tranh, mà là vì đất nước này chưa có khả năng giải quyết hậu quả sau chiến tranh.
Nếu chiến tranh toàn diện thực sự nổ ra trong tình trạng này, đất nước này sẽ lại bị chia năm xẻ bảy bởi sự xử lý hậu chiến của các thế lực bên ngoài, đó là điều nhất định phải tránh.
“Ngài không cần lo lắng quá đâu. Mỹ cũng không dễ dàng đưa ra quyết định chiến tranh trên bán đảo Triều Tiên đâu. Hơn nữa Triều Tiên hiện tại cũng đang co vòi lại rồi còn gì.”
Điều an ủi phần nào là điểm đó.
Triều Tiên đã mất tới 3 tàu cao tốc mà vẫn không có thêm hành động khiêu khích nào.
May mắn là tình hình đang diễn biến theo hướng kết thúc như thế này, chứ nếu họ nhất quyết chơi đến cùng thì việc Mỹ ném bom đã trở thành sự thật rồi.
“Thế này thì việc quân đội ta không tấn công các căn cứ ven biển của Triều Tiên lại là điều may mắn nhỉ.”
“Nghe nói lúc đó Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Lee Dong-wook đã phản đối.”
“À! Tôi cũng đang định hỏi về việc đó. Vốn dĩ Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân cũng ủng hộ nguyên tắc tấn công vào điểm xuất phát nếu Triều Tiên khiêu khích lại mà. Tại sao đột nhiên lại thay đổi phương châm vậy?”
“Thực ra là... có vẻ như ông ấy nhận được thông tin từ tân Phó tư lệnh Liên quân Hàn-Mỹ. Rằng Mỹ đang chờ cơ hội từ những hành động khiêu khích thường xuyên gần đây của Triều Tiên. Vốn dĩ vấn đề phát triển hạt nhân cũng đang khiến việc tấn công phủ đầu được đề cập trong chính phủ Mỹ rồi. Trong tình huống đó, nếu chúng ta hành động quá tích cực thì ông ấy phán đoán Mỹ có thể sẽ thực sự ném bom, nhìn thái độ của Mỹ hiện tại thì đó là quyết định đúng đắn.”
“Hừm...”
“Nhân tiện, điều khó hiểu là thái độ của Triều Tiên.”
Phó chủ tịch Kim tiếp lời.
Tôi liếc nhìn, trên gương mặt ông ấy hiện lên vẻ khá nghiêm trọng.
“Ý ngài là sao?”
“Chắc chắn họ cũng biết chúng ta đã lắp đặt pháo hải quân ở đảo Baengnyeong. Và cũng không khó để suy luận ra đó là việc xây dựng hệ thống pháo kích chính xác tầm xa sử dụng đạn pháo thông minh. Trong tình huống đó, tại sao họ lại thực hiện hành động khiêu khích liều lĩnh như vậy chứ.”
Thực ra đó là điều tôi thắc mắc nhất.
Với năng lực tình báo của họ, việc phát hiện ra hệ thống pháo kích chính xác tầm xa được lắp đặt ở đảo Baengnyeong là điều hoàn toàn có thể.
Vậy mà thay vì cẩn trọng, họ lại lao vào như thiêu thân.
“...Cũng phải.”
Hơn nữa, họ là người hiểu rõ nhất tình hình đang bất lợi cho mình.
Như lời Phó chủ tịch Kim, việc phát triển hạt nhân khiến họ có thể trở thành mục tiêu của Mỹ bất cứ lúc nào.
Vậy mà vẫn tiếp tục khiêu khích như thế này?
Theo lẽ thường thì đây là điều không thể hiểu nổi.
‘Rốt cuộc là có chuyện gì vậy.’
“Dù sao thì, nếu lần này xoa dịu được Mỹ thì tôi nghĩ bán đảo Triều Tiên sẽ yên tĩnh được một thời gian. Giờ thì họ cũng đã nhận ra sự phản ứng kiên quyết của chúng ta không chỉ trên đất liền mà cả trên biển rồi.”
Phó chủ tịch Kim Young-ki đứng dậy với vẻ mặt như trút được gánh nặng.
Nhìn ông ấy chỉnh đốn trang phục, có vẻ như định đi đâu đó.
“Ngài có hẹn à?”
“Hừm...”
Phó chủ tịch Kim Young-ki bất ngờ nhìn tôi chằm chằm.
Ánh mắt như muốn nói ‘Tất cả là tại cậu đấy’.
Quả nhiên, từ miệng ông ấy thốt ra lời than phiền cùng với tiếng thở dài.
“Tôi không muốn nói là vì Chủ tịch chỉ định tôi làm người chịu trách nhiệm cuối cùng cho vấn đề bình thường hóa Ssangyong Motors nên tôi mới rơi vào cảnh không được ăn trưa đàng hoàng thế này đâu nhé.”
Về điểm đó thì tôi chẳng còn gì để nói.
Dù có đưa nhà quản lý chuyên nghiệp ra mặt thì thực tế việc tập đoàn can thiệp vào quá trình bình thường hóa là điều không thể tránh khỏi.
Tôi đã giao phó Ssangyong cho Phó chủ tịch Kim Young-ki, và mảng xe tải Daewoo cho Giám đốc Yoon.
“Vậy chúng ta cùng đi nhé.”
“Ngài định đi thị sát hiện trường cùng tôi sao?”
Phó chủ tịch Kim tròn mắt hỏi lại.
“Đằng nào thì cũng đến lúc tôi phải đi kiểm tra hiện trường rồi. Vừa hay cũng có thứ cần chuyển giao. Chúng ta giải quyết bữa trưa ở đó luôn đi.”
“Chào mừng Chủ tịch.”
Tại nhà máy Pyeongtaek, tân Giám đốc đại diện của Ssangyong Motors đã nhận được liên lạc và đang chờ sẵn.
Tên ông ấy là Ahn Do-hyung.
Từng giữ chức Giám đốc phát triển của Kia Motors, bắt đầu từ kỹ sư và thăng tiến lên đến chức giám đốc chuyên vụ (managing director), ông ấy là một nhân vật huyền thoại trong lĩnh vực xe thương mại.
“Hân hạnh được gặp ngài. Tôi là Choi Ji-wook, phụ trách phát triển xe mới.”
Giám đốc Choi Ji-wook cũng không phải nhân vật tầm thường.
Là người có cảm giác tuyệt vời đến mức đã làm việc tại Viện thiết kế ô tô Ý tận 15 năm.
Nghe nói Mercedes-Benz của Đức cũng từng muốn chiêu mộ, nhưng cuối cùng không thắng được sự thuyết phục dai dẳng của Hyun-cheol nên ông ấy đã chọn Ssangyong làm bến đỗ.
“Chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện nhé.”
Mọi người ùa ra dẫn đường trước câu nói đó.
Như thể định đưa tôi đến quán ngon nào đó họ biết.
Nhưng quán ăn tôi chọn là nhà ăn nội bộ nằm trong góc nhà máy, và cuối cùng chúng tôi giải quyết bữa ăn bằng những phần thức ăn còn lại sau khi nhân viên nhà máy đã dùng bữa.
“Thú thật với những dòng xe đang sản xuất hiện tại thì khả năng hồi sinh gần như bằng không.”
Tôi mở lời khi bữa ăn đã vơi đi phần nào.
Vì là bữa trưa muộn nên trong nhà ăn rộng lớn chỉ có chúng tôi.
Bỗng chốc xung quanh trở nên tĩnh lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào miệng tôi.
“Vì vậy, tập đoàn dự định sẽ đầu tư khoảng 400 tỷ won vào việc phát triển xe mới trong 2 năm tới.”
400 tỷ won thực sự không phải là số tiền nhỏ.
Đủ để cho ra mắt ít nhất 2 mẫu xe mới.
Trước thái độ muốn phát triển tận 2 mẫu xe mới trong thời gian ngắn của tôi, Giám đốc đại diện bối rối lên tiếng.
“Trước mắt hay là chỉ phát triển một mẫu xe mới thôi ạ. Trong số các sản phẩm hiện có cũng có một hai mẫu khá được ưa chuộng nên tôi nghĩ mức thâm hụt sẽ không tăng quá lớn đâu ạ.”
“Tất nhiên tôi biết rủi ro là rất lớn. Đặc biệt khi nghĩ đến khả năng kiểm soát thị trường của Ssangyong, việc không biết mất bao nhiêu năm mới thu hồi vốn cũng là sự thật. Nhưng nếu cứ cố chấp với những mẫu xe cũ kỹ đến mức nhàm chán thì thời kỳ suy thoái của Ssangyong sẽ càng dốc đứng hơn.”
“...”
Giám đốc đại diện im lặng trước câu nói đó.
Không, nụ cười thoáng qua cho thấy ông ấy có vẻ hơi phấn khích.
Thực ra, được tham gia phát triển mà không bị gò bó về tiền bạc thì ông ấy cũng chẳng có lý do gì để can ngăn.
Xoạt.
Lúc đó tôi nhìn sang Thư ký Kim.
Cô ấy lấy ra một xấp giấy lớn từ trong túi và trải ngay lên bàn.
“Đây là định dạng thiết kế (design format) mà tôi muốn Ssangyong lấy làm concept trong tương lai.”
“Định dạng thiết kế ạ?”
Giám đốc Choi Ji-wook là người phản ứng đầu tiên trước câu nói đó.
Cũng phải thôi, vì đó là lĩnh vực ông ấy sẽ phụ trách sau này.
Tôi sợ thái độ xâm phạm của mình sẽ khiến ông ấy khó chịu, nhưng may mắn là ông ấy nhìn bản vẽ với ánh mắt sáng rực.
“Là RV (Recreational Vehicle - Xe giải trí) ạ.”
“Dù sao thì chủ lực của Ssangyong vẫn là mảng đó mà.”
“Thiết kế này không tầm thường chút nào đâu ạ?”
Trái với lo ngại, Choi Ji-wook liên tục thốt lên lời cảm thán.
Cũng phải, vì tổng thể thiết kế khác biệt so với phong cách chủ đạo hiện tại.
Đặc biệt là đèn pha dạng mảnh và dài, cùng lưới tản nhiệt to và sáng bóng tương phản với nó.
Và những đường nét thân xe gợi nhớ đến xe thể thao mang tính tương lai, nhưng cũng không quá gây áp lực nên càng kích thích sự tò mò.
“À, lần này tôi cũng dự định bắt tay vào phát triển động cơ mới nên các vị hãy chuẩn bị tinh thần đi.”
Trong lúc mọi người đang trầm trồ, tôi buông một câu.
Giám đốc đại diện và Choi Ji-wook ngạc nhiên quay ngoắt lại nhìn tôi, tôi lại đưa cho họ tài liệu nhận từ Thư ký Kim.
“Đây là bản thiết kế động cơ và hướng dẫn cụ thể về việc cải thiện vật liệu linh kiện. Thời gian phát triển là 1 năm. Trong số các nhà cung cấp linh kiện, ngoại trừ trục khuỷu (crankshaft) ra thì tất cả đều mua từ các nhà cung cấp hiện có.”
“Tại sao trục khuỷu lại...”
“Trường hợp động cơ mới phát triển lần này, vật liệu hiện có sẽ khó đảm bảo khả năng chịu mài mòn. Vì vậy, phần đó tôi dự định sẽ sử dụng của nhà cung cấp mà tôi đã chọn lọc sau này.”
Nói xong, tôi đứng dậy.
Thực lòng tôi muốn trao đổi ý kiến về việc bình thường hóa nhiều nhất có thể, nhưng lịch trình buổi chiều vẫn còn.
Nếu không nhanh chân thì sẽ trễ hẹn mất.
Reng reng!
Vừa định lên xe thì điện thoại trong túi reo lên.
Người gọi là Giám đốc NIS.
Chợt nhớ ra điều gì đó, tôi tính toán ngày tháng thì vừa hay chuyến thăm Hàn Quốc của Putin đã đến ngay trước mắt.
“Cuối cùng ông ta cũng đến rồi.”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook