Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 79

"Anh vất vả rồi."

Tại sân bay Gimpo, Phó giám đốc Kim Young-gi đã ra đón tôi.

Cái người bận đến mức ăn trưa cũng không thoải mái sao lại ở đây?

Thấy tôi nhìn chằm chằm với vẻ nghi hoặc, ông ấy đưa cho tôi một tờ báo và bước lại gần.

"Có chuyện gì sao?"

"Chủ tịch hãy xem cái này đi ạ."

Nơi ông ấy chỉ vào là một góc của trang tin tức quốc tế.

Một bài báo ngắn kèm theo ảnh của Tổng thống Mỹ Bush.

Tôi định dừng lại xem xét kỹ hơn thì lời của Phó giám đốc Kim lại vang lên.

"Hình như hôm qua tại Mogadishu, lực lượng Delta của quân đội Mỹ đã thực hiện một chiến dịch giải cứu con tin."

"Con tin, chẳng lẽ là Thượng nghị sĩ Chris của Đảng Cộng hòa sao?"

Tôi nhớ lại bản tin đã xem tại khách sạn ngày hôm trước và hỏi.

Theo trí nhớ của tôi, Tổng thống Bush rõ ràng đã nhắc đến cái tên đó.

Lúc đó tôi không quan tâm lắm nên đã bỏ qua, nhưng có vẻ đó là một sự kiện lớn hơn tôi nghĩ.

"Đúng vậy. Chưa nói đến chức vụ Thượng nghị sĩ, ông ấy còn là nhân vật đóng vai trò cố vấn chính sách quan trọng trong Đảng Cộng hòa, nên việc ông ấy bị bắt làm con tin có vẻ là một gánh nặng khá lớn đối với nước Mỹ."

"Vậy thì sao?"

"Vì thế, ban đầu họ đã cử lực lượng đặc nhiệm Hải quân vào chiến dịch giải cứu nhưng có vẻ thương vong rất lớn."

"Chậc, lại là sự tái diễn của trận chiến Mogadishu sao."

Thứ thoáng qua trong đầu tôi chính là chiến dịch đó.

Chiến dịch bí mật mà Mỹ thực hiện ở nước ngoài có thương vong lớn nhất.

Trong hoàn cảnh đó mà sự việc tương tự lại xảy ra, chính phủ Mỹ chắc hẳn đang sôi sục cả lên.

'Khoan đã, nhưng có vẻ trọng điểm không phải là chuyện đó?'

Tôi chợt nghĩ ra điều gì đó và nhìn Phó giám đốc Kim.

Có phải tôi nhìn nhầm không, dường như tôi thoáng thấy nụ cười trên gương mặt ông ấy.

"Chuyện đó thì có liên quan gì đến chúng ta mà Phó giám đốc phải ra tận sân bay để báo tin vậy?"

"Thực ra là... nghe nói các thành viên đội Delta được tung vào chiến dịch sau đó đã mặc áo chống đạn do chúng ta phát triển."

"Anh nói gì cơ? Áo chống đạn chưa từng xuất khẩu thì làm sao mà..."

Vừa thốt ra lời, tôi chợt nhớ đến mẫu thử nghiệm mà Phó giám đốc Kim nói đã gửi cho Bộ Quốc phòng Mỹ.

Đúng rồi, có chuyện đó.

"Không, rốt cuộc họ nghĩ gì mà lại sử dụng thứ chưa được kiểm chứng độ phù hợp vận hành tại hiện trường chứ... Dù sao thì, kết quả thế nào?"

"Nghe nói trong số các thành viên đội Delta tham chiến, chỉ có duy nhất một người thiệt mạng."

"..."

"Không may là người đó bị bắn trúng vào phần mặt bị lộ ra ngoài, còn ngoại trừ người đó ra thì hầu hết dường như không có thiệt hại nghiêm trọng nào. Vì chuyện đó mà ngày mai Trung tướng Michael sẽ bay đến đây."

"..."

Ông ta đến đây chắc chắn là có lý do.

Không đơn thuần chỉ là đến để nói lời cảm ơn.

Vậy thì chắc chắn là để xác nhận khả năng xuất khẩu cho Lục quân Mỹ.

Cảm giác như sắp có một khoản tiền tiêu vặt từ nơi không ngờ tới.

"Liệu việc định giá đơn giá đã xong chưa?"

"Đó là vấn đề ạ. Vì giá của khối xốp kim loại quá đắt nên chênh lệch giá rất lớn so với các loại áo chống đạn hiện có chỉ vài trăm nghìn won."

Cũng phải thôi.

Dù có cấu trúc nano giúp trọng lượng nhẹ đi nhưng vật liệu chính vẫn là Titan.

Chỉ riêng giá của tấm chắn (plate) ngoại trừ phần giáp mềm (soft armor) cũng đã vượt quá 3 triệu won rồi.

"Nếu sản xuất hàng loạt thì có thể giảm xuống mức nào?"

"Dù vậy thì chỉ riêng cái áo cũng sẽ trên 3 triệu won. Trường hợp bộ đầy đủ (full set) gửi cho quân đội Mỹ lần này thì phải định giá ít nhất là 6 triệu won trở lên."

Phó giám đốc Kim trả lời với vẻ mặt không mấy tích cực.

Nhưng sao tôi lại không thấy đắt nhỉ?

Tất nhiên số tiền đó sẽ khó khăn để quyết định trang bị đại trà cho quân đội nước ta, nhưng với quân đội Mỹ thì chắc sẽ khác chứ.

"Ngay khi quay về, hãy bảo họ tính toán giá chính xác theo sản lượng đi."

Tôi bước lên xe với tâm trạng phấn khích.

Nếu làm tốt, có thể đạt được kim ngạch xuất khẩu không kém gì đạn xuyên giáp, nên không thể không phấn khích được.

Không, trường hợp mẫu thử mà Phó giám đốc Kim gửi đi còn bao gồm cả giáp phụ trợ gắn ở phần thân dưới, nên kim ngạch xuất khẩu chắc chắn sẽ vượt xa mức của đạn xuyên giáp.

'Hơn nữa nếu Mỹ chấp nhận nó, Anh và các nước đồng minh khác cũng có khả năng cao sẽ lựa chọn theo. Vụ này nếu làm tốt thì không đơn thuần là mức tiền tiêu vặt đâu nhỉ?'


[Lâu rồi không gặp, ngài Jin.]

Ngày hôm sau, đúng như thông báo, Michael đã đến Hàn Quốc.

Nơi ông ta chọn để trò chuyện vẫn là căn cứ quân sự Mỹ tại Hàn Quốc.

Nhờ đó tôi cũng có dịp chào hỏi Tư lệnh Hummer sau một thời gian dài.

[Tôi cũng đang nghĩ liệu có gặp được Chủ tịch Jin trước khi về nước không, may quá.]

Hummer mở đầu bằng một tin tức đáng tiếc.

Rằng ông ấy sắp kết thúc nhiệm kỳ và về nước.

Cũng phải, ông ấy đã ở Hàn Quốc hơn 4 năm rồi, cũng đến lúc phải rời đi.

[Ngài giải ngũ sao?]

Tôi hỏi Hummer với ý nghĩ biết đâu đấy.

Nhìn vẻ tặc lưỡi tiếc nuối của ông ấy thì có vẻ dự đoán của tôi không sai.

[Tuổi tác cũng đã cao, giờ đến lúc phải nghỉ ngơi chút rồi, đó là sự thật.]

[Kế hoạch sắp tới của ngài là gì? Với tính cách của Tư lệnh Hummer mà tôi biết thì ngài không phải là người sẽ giết thời gian ở nhà đâu nhỉ.]

[Chà, thực ra bên phía Đảng Cộng hòa cũng có đề nghị tôi tham gia chính trị, nhưng tôi lại chẳng có hứng thú gì với chính trường...]

Nghe câu đó, tôi bỗng thấy nảy sinh lòng tham.

Chưa bàn đến sự kiên định đặc trưng, chỉ riêng ưu điểm của ông ấy thôi cũng đã quá nhiều rồi.

Tuy nhiên hiện tại tôi chưa có cái cớ thích hợp để giữ chân ông ấy ở lại Hàn Quốc, có lẽ tôi cần suy nghĩ thêm một chút.

[Nhân tiện, tôi cũng đã nghe tin rồi. Lần này áo chống đạn do Jae-woo phát triển đã đóng vai trò lớn nhỉ?]

Dứt lời, ánh mắt của Hummer hướng thẳng về phía Michael.

Như thể việc lấy chuyện đi hay ở của bản thân làm chủ đề mở đầu đến đây là đủ rồi.

Hiểu ý, Michael lập tức mở lời.

[Trước khi vào vấn đề chính, tôi muốn gửi lời xin lỗi đến ngài Jin trước.]

[Về chuyện gì?]

[Về việc đưa mẫu thử ngài gửi vào thực chiến mà chưa có sự cho phép.]

[À, chuyện đó thì... bỏ qua sự cho phép của tôi, tôi tò mò là ngài lấy đâu ra dũng khí để đưa ra quyết định đó vậy.]

[Thực ra việc thử nghiệm mẫu đã kết thúc từ sớm. Như ngài biết đấy, hiệu năng không chỉ xuất sắc mà còn đến mức kinh ngạc. Nhưng đúng lúc đó lại nghe tin các đặc nhiệm SEAL hy sinh do đạn của kẻ địch.]

Lời giải thích sau đó không cần nghe cũng biết.

Nếu giải pháp đang ở ngay trước mắt thì tôi cũng sẽ đưa ra quyết định như vậy.

Điều đáng ngờ là tấm chống đạn gốm mà đặc nhiệm SEAL mặc lẽ ra cũng đủ để chặn đạn súng trường, tại sao thương vong lại lớn đến thế.

[Đó là... do đặc tính khu vực Mogadishu. Chợ đen vũ khí lớn nhất thế giới. Vì thế, loại đạn xuyên giáp để đối đầu với quân Mỹ thì đầy rẫy ngoài đường.]

Michael trả lời câu hỏi ngược lại của tôi.

Sau khi nắm bắt tình hình, tôi bày tỏ sự tiếc nuối, và ông ấy đáp lại bằng nụ cười cay đắng.

[Dù sao thì nhờ đó mà chiến dịch đã kết thúc tương đối thành công, nhưng sau đó các thành viên đội Delta trở về từ chiến dịch đã yêu cầu cấp trên một cách gay gắt. Rằng hãy cho phép họ tiếp tục sử dụng loại áo chống đạn đã được cấp. Vì thế nên tôi mới có mặt ở đây.]

[Vậy nghĩa là yêu cầu đó đã được chấp nhận ngay lập tức sao?]

[Tất nhiên về mặt thực tế là không thể. Nhưng Tổng thống Bush sau khi nghe báo cáo tình hình đã trực tiếp yêu cầu thúc đẩy việc này.]

[...]

Nếu vậy thì câu chuyện lại khác.

Khác với chúng ta, quyền hạn của Tổng thống Mỹ khá mạnh.

Dù sao đi nữa, đây rõ ràng là tình huống đáng hoan nghênh đối với tôi.

Không, nghĩ lại thì vẫn còn vấn đề.

[Tôi xin nói trước, việc sản xuất theo giấy phép (license) là rất khó.]

Tôi rào trước vì lo ngại khả năng đó.

Quả nhiên vai Michael khẽ giật như thể ông ta định nói ra điều đó.

Nhưng lần này có vẻ ông ta đã chuẩn bị rất kỹ, những lời nói tiếp theo tuôn ra không chút ngập ngừng.

[Nhưng với năng lực sản xuất của Jae-woo thì khó mà cung cấp được trong thời gian ngắn đúng không?]

[...]

[Số lượng chúng tôi cần lên tới gần 1 triệu bộ. Không chỉ quân đội liên bang mà cả Vệ binh Quốc gia. Thậm chí phải cấp cho cả lực lượng dự bị nữa. Liệu việc sản xuất số lượng lớn như vậy chỉ trong vài tháng có khả thi không?]

[Tại sao lại cần số lượng lớn như thế... không, tại sao lại định đảm bảo nguồn hàng gấp gáp như vậy?]

Tôi hỏi lại với vẻ nghi hoặc.

Nhưng Michael cuối cùng vẫn giữ im lặng về phần đó, và tôi nhăn mặt chờ đợi lời tiếp theo từ miệng ông ta.

[Thực ra ngài nên lưu ý rằng nếu chúng tôi quyết tâm làm bằng được, thì chúng tôi cũng chẳng cần phải nhập khẩu hàng của Jae-woo đâu.]

Khoảnh khắc đó, Michael ném ra một câu đầy ẩn ý.

[Ý ngài là sao?]

Thấy tôi nghiêng đầu thắc mắc, ông ta liếc nhìn sắc mặt tôi rồi nói tiếp.

[Nói một cách dễ hiểu, nghĩa là chúng tôi cũng có khả năng tự phát triển thứ đó nếu muốn.]

[...]

[Thực tế cốt lõi của loại áo chống đạn mà Jae-woo phát triển là công nghệ khối xốp kim loại, mà công nghệ đó chẳng phải các ngài đã cung cấp cho chúng tôi rồi sao.]

Đó là sự thật.

Khi chuyển giao công nghệ đạn pháo thông minh, chúng tôi rõ ràng đã cung cấp công nghệ gia công khối xốp để chế tạo bộ phận hấp thụ xung lực.

Xét đến việc kỹ thuật chế tạo tấm chắn (plate) phát triển lần này bắt nguồn từ đó, thì việc Mỹ tự chế tạo áo chống đạn cũng không phải là vô lý.

"Chậc..."

Nhưng có một điều ông ta đang bỏ qua.

Rằng công nghệ nano nhạy cảm với các chi tiết nhỏ đến mức nào.

Nhiệt độ cũng như sự khác biệt trong phương thức định hình. Và sự khác biệt vi mô trong phương thức đùn ép ảnh hưởng lớn đến hiệu năng ra sao.

[Chíp bán dẫn đâu phải cứ có vẻ ngoài giống nhau là hiệu năng sẽ y hệt nhau đâu.]

Tôi cười khẩy như thể chuyện đó là không tưởng.

Nhưng cái vẻ mặt đắc thắng kia là sao?

Ánh mắt nhìn tôi cũng có vẻ không bình thường.

[Tất nhiên là vậy. Nhưng chúng tôi là nước Mỹ. Theo lời của các nhà thầu quốc phòng bên chúng tôi, thì trong vòng 1 năm họ có thể tạo ra sản phẩm đạt mức độ như Jae-woo đã phát triển.]

[...]

Có vẻ ông ta không nói suông.

Chết tiệt, tôi đã bảo là tôi ghét chuyển giao công nghệ cho Mỹ vì lẽ này mà.

Ngay lúc tôi nhăn mặt vì bực bội, Michael ướm lời.

[Tuy nhiên nếu ngài cho phép sản xuất theo giấy phép, chúng tôi sẽ từ bỏ việc phát triển.]

[...]

[Thực ra chúng tôi cần nó cho mục đích tự sử dụng chứ không có ý định xuất khẩu. Hơn nữa Jae-woo và chúng tôi là quan hệ hợp tác trên nhiều phương diện, nếu chỉ vì một cái áo chống đạn mà tạo ra tình huống cắt đứt quan hệ thì chẳng phải hơi nực cười sao.]

Kỹ năng vừa đấm vừa xoa khá đấy.

Đến mức tôi nghĩ ông ta là một người hoàn toàn khác so với trước đây.

Dù vậy, tôi vẫn không rũ bỏ được cảm giác mình bị thiệt nên giữ vẻ mặt cứng đờ, thấy thế ông ta lén nhìn sắc mặt tôi rồi len lén đẩy một thứ gì đó ra.

[Cái này là...]

Thứ ông ta đưa là một bức ảnh.

Chính xác là ảnh của tên lửa dẫn đường 40mm mà chúng tôi mới phát triển gần đây.

Tôi nhìn ông ta tự hỏi ý đồ là gì, thì ông ta nhoẻn miệng cười.

[Bộ Quốc phòng đang xem xét việc chính thức sử dụng tên lửa dẫn đường 40mm mà Jae-woo mới phát triển gần đây.]

[Tại sao quân đội Mỹ lại cần cái này?]

[Vì là chúng tôi nên mới cần. Thú thực chúng tôi đã cân nhắc tên lửa chống tăng Javelin làm vũ khí cấp tiểu đội, nhưng nếu thế chắc chắn binh lính sẽ dùng nó bừa bãi kể cả để tiêu diệt kẻ địch nấp sau tường. Một quả những 120.000 đô la đấy. Nếu vậy thì tên lửa dẫn đường 40mm chỉ có giá vài nghìn đô la chẳng phải tốt hơn về tính tiện lợi khi vận hành, tính di động và cả khía cạnh kinh tế sao? À! Tất nhiên chúng tôi cũng đã xem xét việc đưa Carl Gustaf vào sử dụng. Nhưng cái đó xét về tính tiện lợi khi vận hành cũng không theo kịp loại 40mm.]

Nếu là sự thật, thì đây là tình huống phát sinh thêm một mô hình lợi nhuận không ngờ tới.

Nhưng suy nghĩ tiếp theo ập đến là kiểu gì họ cũng sẽ muốn sản xuất theo giấy phép (license) cái đó cho mà xem.

Tuy nhiên, câu nói tiếp theo thốt ra từ miệng Michael lại nằm ngoài dự đoán của tôi.

[Xin nói thêm, trường hợp tên lửa dẫn đường 40mm, chúng tôi dự định tiến hành theo chương trình mua sắm nước ngoài (FMS) như trước đây.]

[...]

[Nếu ngay cả cái đó mà cũng đòi hỏi license thì tôi sợ Jae-woo sẽ bảo thà dẹp nghỉ cho xong.]

Ông ta nói như thể nhìn thấu tâm can tôi vậy.

Thấy tôi cười trừ, ông ta tiếp lời với vẻ mặt nghiêm túc như muốn biểu thị rằng đó không đơn thuần chỉ là lời nói đùa.

[Thay vào đó, trường hợp loại 40mm, ngài cũng phải cung cấp ít nhất 50.000 quả trong vòng 5 tháng. Và đến đầu năm sau phải giao tổng cộng 150.000 quả.]

[Chuyện đó không thành vấn đề. Dù sao chúng tôi cũng đã mở rộng dây chuyền từ trước để cung cấp cho quân đội nước tôi rồi.]

[Ngài nói vậy, tôi có thể hiểu là ngài đồng ý cho phép sản xuất áo chống đạn theo giấy phép chứ?]

Trước câu hỏi ướm lời của ông ta, tôi vui vẻ gật đầu.

Không có lý do gì để từ chối khi lợi nhuận không chỉ được bảo toàn mà còn mang lại lợi ích lớn hơn thế.

Không, xét đến hiệu quả trưng bày khi quân đội Mỹ trực tiếp sử dụng hàng của chúng tôi trên chiến trường, và điều kiện họ từ bỏ việc tự phát triển, thì không ký hợp đồng này mới là kẻ ngốc.

'Hừm...'

Nhưng chợt một ý nghĩ kỳ lạ thoáng qua.

Yêu cầu sản xuất áo chống đạn theo giấy phép, nhưng lại tiến hành mua sắm nước ngoài đối với tên lửa dẫn đường 40mm?

Thú thật, lý do 'sợ tôi từ chối hợp đồng' là chưa đủ.

Tôi có cảm giác việc họ muốn sản xuất áo chống đạn theo giấy phép là do bị áp lực về thời gian.

Nói dễ hiểu hơn, ý đồ của họ không phải là để tiết kiệm tiền, mà là để ngăn chặn việc chúng tôi không kịp giao hàng đúng hạn.

'Nghĩ lại thì trường hợp 40mm, cơ sở sản xuất phức tạp nên so với việc họ trang bị từ đầu thì tận dụng chúng ta sẽ nhanh hơn.'

Vậy thì đúng là vấn đề nằm ở thời gian rồi... nhưng lý do là gì?

Lý do khiến họ bị áp lực thời gian đến thế.

Cũng đâu phải tình huống sắp có chiến tranh ngay lập tức đâu...

‘...!’

Lúc đó, một cuộc chiến tranh sắp xảy ra hiện lên trong đầu tôi.

Cuộc chiến tranh Trung Đông sẽ bắt đầu bằng sự kiện 11/9.

Trong khoảnh khắc, lông tóc toàn thân tôi dựng đứng và sống lưng lạnh toát.

'Ây, không lẽ nào... mình đang nghĩ cái gì thế này...'

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...