Chế Tác Hạt Nhân
-
Chapter 84
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 84
"Chắc chắn chứ?"
Vài ngày sau, Giám đốc điều hành Lim sau khi đã làm sáng tỏ kẻ đứng sau vụ việc này đã đặt tập hồ sơ xuống trước mặt tôi.
Cái tên được ghi trong hồ sơ trớ trêu thay lại là Moon Ji-hoon.
Tức là Đại diện của S&U, giờ tôi đã hiểu vì sao những con thỏ bỏ nhà ra đi kia lại giết thời gian bằng cách sống như kẻ thất nghiệp.
Nói tóm lại là thế này.
Nếu tuyển dụng họ vào công ty của mình ngay thì sợ bị tôi trả thù, nên thà mua đứt công nghệ bằng một khoản tiền kha khá rồi cắt đuôi.
Sau này, khi thời gian trôi qua, họ sẽ tuyên bố rằng mình cũng đã thành công trong việc phát triển công nghệ, lúc đó dù có nghi ngờ cũng không có bằng chứng nên chúng tôi chẳng làm gì được.
Nhưng giờ thì việc đó cũng vô ích rồi.
Vì tôi đã đăng ký bằng sáng chế để không phải chứng kiến cái cảnh khốn nạn đó.
"Nhưng mà trong số những vấn đề của súng do S&U sản xuất, có lỗi nòng súng không?"
Tôi chợt nghĩ ra điều gì đó và hỏi Phó giám đốc Kim đứng bên cạnh.
Ông ấy cũng có vẻ bối rối trước kẻ đứng sau bất ngờ này, trả lời với vẻ mặt thẫn thờ.
"Đúng là có vấn đề đó, nhưng theo tôi biết thì vấn đề căn bản hơn là lỗi trong chính bản thiết kế ạ."
"Hừm..."
Tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi ý đồ của hắn.
Muốn giải quyết vấn đề thì phải sửa chữa cái gốc rễ trước mới đúng, tại sao lại nhắm vào công nghệ xử lý nhiệt chứ.
Mà thôi, lý do là gì thì giờ cũng không quan trọng.
Quan trọng là việc hắn đã ngáng chân tôi mấy lần rồi.
"Ngài định làm thế nào?"
Thấy tôi chìm trong suy nghĩ, Phó giám đốc Kim ướm hỏi.
Thực ra đó chính là vấn đề.
Nếu chỉ muốn làm S&U chao đảo thì có khó gì đâu, nhưng tôi lại bận tâm đến những người khác sẽ bị vạ lây.
Đó là những nhân viên của S&U, những người trụ cột gia đình, những người con trai.
Nói trắng ra thì họ đâu có tội tình gì ngoài việc gặp phải một thằng lãnh đạo tồi.
"Moon Ji-hoon à..."
Tôi lẩm bẩm cái tên đó với tâm trạng phức tạp.
Có lẽ nhận ra điều gì đó qua biểu cảm của tôi, Giám đốc điều hành Lim nãy giờ vẫn im lặng quan sát, khẽ chen vào.
"À ừm... ngài không cần phải bận tâm nhiều về Moon Ji-hoon đâu ạ."
"..."
Tôi nhìn ông ấy với vẻ thắc mắc.
Ngay lúc đó, ông ấy đưa ra thêm một tờ báo cáo nữa.
Không, thoạt nhìn thì đó giống như một bài báo được cắt ra hơn là báo cáo, và dòng chữ "Tham nhũng quốc phòng" to đùng đập ngay vào mắt tôi.
"Cái gì đây?"
"Đây là bài báo đăng trên tờ Daehan Ilbo sáng nay. Nội dung bài báo nói rằng Đại diện Moon Ji-hoon của S&U đã bị phát hiện có hành vi hối lộ trong quá trình cung cấp súng kém chất lượng cho quân đội."
Nghe vậy, tôi xem lại tờ báo cáo.
Nội dung cho biết hắn đang bị viện kiểm sát điều tra vì nghi ngờ hối lộ có tổ chức trong suốt 6 năm cung cấp súng lỗi.
Điều đáng ngờ là tại sao tôi lại không biết một bài báo quan trọng như thế này đã nổ ra.
Trong khi tôi cũng là người luôn theo dõi đủ loại tin tức.
"Có phải chỉ có tờ Daehan Ilbo đăng tin này không?"
"Đúng vậy ạ. Có vẻ như phía S&U đã rải tiền trước cho báo chí rồi."
"Nếu bên đó đã tích cực đến mức ấy thì có khả năng cuộc điều tra của viện kiểm sát cũng sẽ bị ỉm đi không?"
Giám đốc điều hành Lim có vẻ chưa nghĩ đến điều đó nên ngẩn ra.
Rồi nhận ra khả năng đó rất cao, ông ấy nhíu mày lẩm bẩm.
"Nghĩ lại thì khả năng đó rất lớn."
Thực ra đó là một nghi ngờ hợp lý.
Tham nhũng trong quân đội là vấn đề mà ngay cả đến năm 2025 cũng hiếm khi được điều tra đến tận gốc rễ.
Ở thời điểm này thì càng tệ hơn, dù viện kiểm sát có vào cuộc thì cuối cùng cũng khó mà thắng được áp lực từ bên ngoài.
"Hừm..."
Tôi suy nghĩ một chút vào thời điểm đó.
Một cái bẫy hoàn hảo để hất cẳng Moon Ji-hoon đã được giăng sẵn.
Liệu tôi nên bỏ qua hay tận dụng cơ hội này.
"Ngài đang suy nghĩ gì mà nghiêm trọng thế?"
"Chẳng phải tôi không cần ra tay thì chuyện lớn này cũng đã xảy ra rồi sao. Nên tôi đang tìm cách để vụ việc này không bị chìm xuồng."
"..."
"Nói dễ hiểu là tôi định chặn đường thoát của Moon Ji-hoon."
"Nhưng bằng cách nào ạ. Với tầm cỡ của S&U thì việc họ huy động mọi thủ đoạn là điều hiển nhiên mà."
Đương nhiên khả năng đó rất cao.
Là tôi thì tôi cũng sẽ dùng mọi cách để thoát thân thôi.
Huy động từ luật sư từng làm quan chức cho đến tất cả những mối quan hệ có thể chạm tới tòa án.
Nhưng điều đó cũng có giới hạn trước bằng chứng xác thực.
Và giờ tôi đang định tìm ra bằng chứng đó.
"Vụ việc này... khả năng cao là có người tố giác. Nên Giám đốc điều hành Lim hãy tìm hiểu về điểm đó xem."
"Có người tố giác ạ?"
Giám đốc điều hành Lim tròn mắt hỏi lại.
"Rất hiếm khi một vụ việc như thế này lại đột ngột xảy ra mà không có đầu đuôi. Đặc biệt là tham nhũng quốc phòng, vì có quá nhiều kẻ bao che nên hiếm khi phóng viên lao vào trước khi ung nhọt vỡ ra. Vậy nên đương nhiên có thể nghĩ đây là vụ việc do tố giác mà ra đúng không? À, nhân tiện nếu mua chuộc được phóng viên viết bài này thì cũng không tệ đâu."
"..."
Ngày hôm sau, Giám đốc điều hành Lim sau khi gặp phóng viên phụ trách đã quay lại phòng tôi.
Nhìn vẻ mặt rạng rỡ, có vẻ như ông ấy đã nắm được điều gì đó.
Quả nhiên, vừa ngồi xuống ghế sofa, chưa đợi tôi hỏi, ông ấy đã tuôn ra kết quả.
"Đúng như lời Chủ tịch nói, vụ việc này là do phóng viên nhận được tin báo và viết bài."
"Thật sao? Vậy người tố giác là ai?"
"Là tài xế riêng của Moon Ji-hoon."
Đó là kết quả tôi chưa từng nghĩ tới.
Tôi nhìn ông ấy với vẻ bối rối, nhưng Giám đốc điều hành Lim cũng có vẻ bất ngờ không kém.
"Tài xế riêng thì sao?"
"Vốn dĩ tài xế đó là người của Đại diện tiền nhiệm. Gần đây khi thay đổi Đại diện, anh ta chuyển sang phục vụ Moon Ji-hoon, nhưng nghe nói mấy tháng nay anh ta phải chịu đựng sự chửi bới và hành hung không ngớt. Chắc đó là nguyên nhân."
"Dù vậy nếu không có bằng chứng thì viện kiểm sát cũng đâu có lý do gì để vào cuộc?"
"Đương nhiên rồi ạ. Vì thế có vẻ như tài xế đó đã lấy trộm cuốn sổ cái mà Moon Ji-hoon giấu trong két sắt bí mật trên xe và nộp cho viện kiểm sát. May mắn là anh ta đã tinh ý nhìn thấy mật khẩu."
Nếu có sổ cái thì coi như không thể chối cãi.
Nhưng tôi chợt nhớ ra bài báo sáng nay dự đoán tòa án sẽ tuyên án treo.
Có vẻ như đội ngũ luật sư của Moon Ji-hoon đã nắm được thứ gì đó để dìm đi khả năng làm bằng chứng của cuốn sổ cái đó.
"Hừm..."
Tôi thở dài với tâm trạng nặng nề.
Đột nhiên tay Giám đốc điều hành Lim hoạt động nhanh nhẹn, lấy ra một thứ gì đó và đưa cho tôi.
"Cái gì đây?"
"Tôi đã tìm đến tài xế đó để hỏi thử, may mắn là anh ta cũng đã ghi âm lại được. Đây là những cuộc đối thoại khi Moon Ji-hoon đưa hối lộ cho các cán bộ của Tổng cục Hậu cần cũng như nhiều tướng lĩnh quân đội ngay trong xe."
"Làm sao anh ta có thể..."
Tôi ngạc nhiên hỏi lại.
Giám đốc điều hành Lim cười khẩy một cái rồi lắc đầu nói.
"Anh tài xế đó cũng ghê gớm thật. Anh ta đã ghi âm lại để đề phòng trường hợp bản thân bị dồn vào chân tường như bây giờ. Cũng phải thôi, làm việc cho gia đình đó mười mấy năm, việc anh ta biết rõ cái nghề này vận hành thế nào cũng không có gì lạ."
"Chuyện đó thì thôi bỏ qua, nhưng tại sao anh ta lại đưa thứ quan trọng này cho Giám đốc điều hành Lim? Nếu đưa cho phóng viên phụ trách thì chắc chắn hơn chứ."
"Anh ta bảo giờ không tin tưởng được tòa soạn báo nữa."
"Lại là chuyện gì nữa đây?"
"Hôm qua anh ta đã đến tòa soạn, nhưng thái độ của phóng viên phụ trách rất lạ."
"..."
Tôi lờ mờ hiểu được tình hình.
S&U. Chắc chắn họ đã ra tay trước với chủ sở hữu của tờ Daehan Ilbo.
Trong tình huống đó thì phóng viên cũng chỉ còn cách cúi đầu thôi.
Trừ khi là một phóng viên đầy nghĩa khí bừng bừng cảm giác công lý.
"Dù vậy mà anh ta lại đưa cái này cho Giám đốc điều hành Lim, người hoàn toàn xa lạ sao?"
"Xin lỗi nhưng đây là bản sao tôi chép ra để cho Chủ tịch nghe, còn bản gốc đã được chuyển cho viện kiểm sát rồi ạ."
Tôi nhìn ông ấy tự hỏi ông ấy đang nói gì.
Khoảnh khắc đó, Giám đốc điều hành Lim nói tiếp với vẻ mặt như đang mong chờ được khen ngợi.
"Thực ra tôi đã đưa anh tài xế đó đến thẳng viện kiểm sát. Vừa may Viện trưởng Viện kiểm sát phụ trách vụ này lại là chỗ thân tình với tôi."
"...Vậy nên?"
"Tôi đã nhận được lời hứa sẽ chịu trách nhiệm vụ việc bằng mọi giá và giao bản gốc cho Viện trưởng đó. Chắc giờ này bên trong viện kiểm sát đã kết luận theo hướng bắt giam điều tra Moon Ji-hoon rồi."
Nếu là sự thật thì đây là một cách xử lý công việc chắc chắn đến mức tôi chẳng cần phải ra tay.
Đến mức tôi cảm thấy việc chiêu mộ ông ấy quả là nước đi thần thánh.
Dù sao thì, giờ tôi không cần phải nhìn thấy con ruồi nhặng vớ vẩn bay vo ve nữa rồi.
Cảm giác như những ấm ức trong lòng cũng được giải tỏa phần nào.
"Anh... vất vả nhiều rồi."
[Đại diện S&U Moon Ji-hoon bị bắt vì tội đưa hối lộ và cản trở công việc.]
Vài ngày sau, đúng như lời đảm bảo của Giám đốc điều hành Lim, quyết định bắt giam điều tra Moon Ji-hoon đã được đưa ra.
Kết quả cuối cùng thì phải đợi xét xử xong mới biết, nhưng theo lời đồn từ giới luật pháp thì bằng chứng quá rõ ràng nên khó mà hưởng án treo.
Nhưng thế này vẫn chưa đủ.
Điều tôi muốn là cho hắn nhận ra việc dám đụng tay vào bát cơm của tôi là sai lầm lớn đến mức nào.
Tất nhiên với bằng chứng hiện tại thì chắc chắn sẽ bị phạt tù, nhưng một khi hắn đã có đội ngũ luật sư hùng hậu chống lưng thì cũng chỉ vài năm tù là cùng.
‘Khoan đã!’
Lúc đó, tôi chợt nhớ lại lần đầu tiên gặp hắn.
Sự thật là hắn nằm trong "bể cá" của Oh Hyun-ji.
Theo trí nhớ của tôi, Oh Hyun-ji chính là đại diện tiêu biểu cho đời sống tư생활 trụy lạc, vậy thì đời sống riêng tư của kẻ chơi chung trong vũng lầy đó chắc cũng chẳng ra gì.
"Thư ký Kim."
"Vâng?"
"Hãy chuyển một chỉ thị cho Đại diện Jung. Bảo anh ấy đào bới thật kỹ các mối quan hệ phụ nữ xung quanh Moon Ji-hoon."
"Vâng. Tôi hiểu rồi ạ."
Thư ký Kim không cần giải thích nhiều cũng hiểu ý đồ của tôi qua vẻ mặt.
Và vài ngày sau. Khuôn mặt Đại diện Jung khi đến gặp tôi rạng rỡ hẳn lên.
"Nhìn vẻ mặt thế kia chắc là tìm ra được gì rồi nhỉ."
"Vâng, bản chất hắn là kẻ có đời sống tư생활 trụy lạc nên việc này không khó lắm. Thú thực tôi còn ngạc nhiên là tại sao đến giờ những chuyện này chưa bị vỡ lở."
"Chắc là dùng tiền bịt miệng rồi."
Đại diện Jung cười đầy ẩn ý trước câu nói của tôi và đưa ra một chiếc USB.
"Thời gian qua hắn đã phạm khá nhiều tội ác tình dục. Đây là danh sách những phụ nữ bị hắn cưỡng hiếp và quấy rối trong thời gian qua."
"..."
"Xin nói thêm là tôi đã nhận được lời hứa sẽ làm chứng trước tòa từ họ rồi."
"Bắt được cá lớn hơn tôi nghĩ đấy. Nhưng để đề phòng trường hợp bất trắc, anh phải bảo vệ an toàn cho các nạn nhân thật chắc chắn. Nếu bên kia đánh hơi được thì có thể họ sẽ mua chuộc nạn nhân đấy."
"Đương nhiên rồi ạ."
"Nếu cần trả thù lao cho việc làm chứng thì sau này hãy chi trả đầy đủ."
"Tôi hiểu rồi. Nhưng dù bên kia có mua chuộc thì cũng không dễ đâu ạ."
"Tại sao?"
"Nếu xem tài liệu ngài sẽ thấy, số lượng nạn nhân lên tới hơn mười người. Hơn nữa ai nấy đều trong tình trạng nghiêm trọng. Đến mức tự hỏi liệu họ có thể sống cuộc sống bình thường được không. Đặc biệt trường hợp cô thư ký bị hại nặng nề nhất, chấn thương tâm lý quá lớn nên nghe nói cô ấy đã hai lần tìm cách tự tử."
Đến mức đó thì dù hắn có mua chuộc thế nào cũng khó mà lay chuyển được.
Hơn nữa không phải một hai người mà là hơn mười nạn nhân, việc mua chuộc tất cả là điều không tưởng.
Trong tình huống đó thì dù có tài thánh cũng khó mà thoát tội.
‘Đặc biệt vấn đề cưỡng hiếp là trọng tội được xử lý rất nghiêm khắc ở đất nước này.’
"Chủ tịch."
Khi tôi đang chìm trong suy nghĩ, Thư ký Kim gõ cửa bước vào.
Nhìn vẻ mặt nhăn nhó, có vẻ cô ấy có chuyện không muốn nói.
Quả nhiên, một tin tức bất ngờ được truyền đến.
"Đại diện Moon Ji-hoon của S&U gọi điện đến, có cần tôi không nối máy không ạ?"
"Không, cứ nối máy đi."
Có vẻ cuối cùng hắn cũng nhận ra tôi đã can thiệp.
Cũng phải thôi.
Tôi đã khuấy đảo công khai như vậy mấy ngày nay rồi mà.
Thực ra ở lập trường của hắn, đáng lẽ không phải gọi điện mà phải tìm đến tôi mấy lần rồi mới đúng.
"Jin Hyun-seung nghe."
-Lâu rồi không gặp, Chủ tịch Jin.
Giọng hắn ỉu xìu.
Thấy tôi im lặng, giọng nói gấp gáp lại vang lên.
-Tôi đã phạm sai lầm, vậy nên nếu ngài bỏ qua cho tôi lần này, tôi xin hứa sẽ không bao giờ gây hại cho Jae-woo nữa.
"Chẳng phải anh đã gây hại đủ rồi sao?"
Chắc hắn cũng biết tôi đang ám chỉ điều gì.
Việc công khai kỹ thuật do đăng ký bằng sáng chế.
Có vẻ không còn lời nào để bào chữa về điểm đó, hắn giữ im lặng.
"Và sai lầm là từ dùng để định nghĩa những việc xảy ra ngoài ý muốn, chứ trường hợp cố tình lao vào như anh thì không áp dụng được đâu."
-À... tôi xin lỗi. Dù gì cũng là lỗi của tôi nên xin ngài tha thứ...
"Cảnh cáo anh, tốt nhất đừng nhắc đến từ tha thứ. Tôi thuộc loại người cực ghét những kẻ đâm người ta rồi xin tha thứ."
Hắn có vẻ hoảng hốt trước tuyên bố của tôi nên lại im lặng.
Nghe tiếng thở dài thườn thượt, có cảm giác hắn đang run rẩy trong tuyệt vọng.
Tôi bồi thêm một cú chốt hạ.
"Nếu anh gọi điện với ý định thuyết phục tôi thì mơ đi. Và cũng đừng nghĩ đến chuyện trốn tránh. Nếu anh giở trò gì thì lần này tôi sẽ thổi bay cả S&U đấy."
Dứt lời, tôi đặt ống nghe xuống.
Thoáng nghe thấy tiếng kêu "Làm ơn" ngay trước khi ngắt kết nối.
Cảm nhận rõ ràng sự cấp bách trào dâng từ tận đáy lòng.
"Mẹ kiếp. Làm ơn cái gì chứ."
"..."
Trước câu nói đó, không chỉ Thư ký Kim mà cả Đại diện Jung cũng nhìn tôi với ánh mắt ngẩn ngơ.
Tôi chỉnh lại quần áo một chút rồi nói với Thư ký Kim.
"Xin lỗi nhưng cho tôi xin một ly cà phê nhé. Đậm đến mức trợn cả mắt lên ấy."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook