Chế Tác Hạt Nhân
-
Chapter 93
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 93
[Thú thực thì tình huống chẳng phải vậy sao. Mỗi khi quân đội Mỹ chúng tôi cần đến, thì y như rằng Jae-woo lại đưa ra lời giải, đây đã là lần thứ mấy rồi không biết nữa... Đến mức này thì nói ngài nhìn thấy tương lai cũng chẳng phải là nói quá đâu.]
Thoáng chốc cảm thấy chột dạ, nhưng tôi nhanh chóng gạt đi và cười trừ.
Vẫn với đôi mắt sáng rực, ông ta bắt đầu lẩm bẩm so sánh liên tục giữa MRAP hiện có và Polar Bear.
[Theo phân tích về sản phẩm của Nam Phi thì nhược điểm lớn nhất của MRAP là khả năng cơ động kém. Thêm vào đó là hệ thống treo cũng quá yếu.]
[Vâng, nhưng Polar Bear thì khác. Khả năng cơ động thì đã được chứng minh qua giải đua rally lần này rồi, và như ngài thấy đấy, về khả năng phòng thủ thì ngay cả các loại MRAP thông thường cũng không thể so sánh được.]
Ông ta thậm chí không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, chỉ chăm chú vào bản báo cáo.
Cứ như thể đang cố tìm cho ra dù chỉ một nhược điểm duy nhất vậy.
Cảm thấy ông ta cần thêm thời gian, tôi định đi lấy thêm cà phê thì ông ta bất ngờ quay phắt sang nhìn tôi.
[Ngài có bao nhiêu chiếc xe mẫu rồi?]
[Hiện tại chỉ có 5 chiếc, nhưng trong vòng một tháng có thể sản xuất ít nhất hai mươi chiếc.]
Nghe vậy, mắt Michael lại sáng lên.
Đảo đôi mắt nhỏ xíu qua lại một lúc, ông ta vuốt cằm rồi nói bóng gió.
[Thực ra một khi thứ này đã xuất hiện thì kế hoạch phát triển MRAP của chúng tôi có khả năng cao sẽ bị đình chỉ.]
[...]
[Dù nhanh đến mấy thì từ phát triển đến sản xuất hàng loạt cũng mất ít nhất 6 năm, quân đội không có thời gian để chờ đợi đến lúc đó. Vấn đề là đây cũng chỉ là xe mẫu, để sản xuất hàng loạt cần thêm thời gian, nếu đặt hàng thì ngài nghĩ mất bao lâu để giao hàng?]
Nghe vậy, tôi lập tức đi về phía bàn làm việc.
Lấy ra vài tấm ảnh từ ngăn kéo, tôi đưa cho ông ta.
[Như ngài thấy, việc xây dựng dây chuyền sản xuất gần như đã hoàn tất. Nhờ đó, chỉ cần có nhu cầu, chúng tôi có thể cung cấp gần 40.000 xe mỗi năm.]
[...]
Michael nhìn qua nhìn lại giữa những tấm ảnh và tôi với vẻ mặt không thể tin nổi.
Nhìn khẩu hình miệng của ông ta, có vẻ lại đang lẩm bẩm về việc tôi có khả năng dự đoán tương lai hay gì đó.
Vừa cười vừa định nâng tách cà phê lên, thì ông ta đột ngột bật dậy khỏi chỗ ngồi và hối thúc tôi.
[Đi thôi. Tôi phải xem nhà máy ngay bây giờ.]
[...]
"Nước Mỹ quả thực rất đáng gờm."
Một tháng sau, tại sân bay Seongnam, công việc đưa Polar Bear lên máy bay C-17 do quân đội Mỹ gửi đến đang được tiến hành.
Chiếc máy bay vận tải quái vật với tầm bay 7.600km và tải trọng tối đa lên tới 76 tấn.
Nhìn nó, tôi chợt nghĩ rằng có lẽ đã đến lúc chúng ta cũng cần phải có máy bay vận tải cỡ lớn rồi.
"Khoảng 3 giờ chiều sẽ có thêm một chiếc C-17 nữa đến. Dù vậy với số lượng gần hai mươi chiếc xe thì chắc sẽ vất vả đấy ạ."
Thư ký Kim có vẻ bị choáng ngợp trước vẻ ngoài của chiếc máy bay vận tải đang nuốt chửng những chiếc xe.
Tôi đáp lại bằng nụ cười nhẹ, nhưng tiếng cảm thán của cô ấy vẫn tiếp tục.
"Mà nước Mỹ cũng ghê thật. Chuyện này chỉ cần chuyển bằng đường biển là được mà... Rốt cuộc chi phí vận chuyển là bao nhiêu đây?"
"Bởi vì mục đích không chỉ đơn thuần là vận chuyển."
Tôi đáp ngay lập tức khiến cô ấy nhìn tôi chằm chằm.
Đúng lúc đó, tôi chỉ tay vào một chiếc xe đang được cố định và giải thích tiếp.
"Quân đội Mỹ là quốc gia hoạt động ở nước ngoài tích cực hơn bất kỳ nước nào. Vì vậy việc vận chuyển binh lính và vật tư bằng đường hàng không diễn ra thường xuyên. Do đó, việc làm này không chỉ nhằm mục đích vận chuyển đơn thuần, mà còn là biện pháp để nắm bắt những vấn đề có thể phát sinh trong quá trình vận chuyển."
"À..."
Lúc này thư ký Kim mới gật đầu ra chiều đã hiểu.
Chiếc máy bay vận tải đã hoàn tất chuẩn bị và bắt đầu di chuyển ra đường băng, tôi liếc nhìn đồng hồ.
"Ngài đã thông báo mấy giờ sẽ đến Trung tâm hợp tác phát triển tên lửa với Nga vậy?"
"Nếu xuất phát bây giờ thì có lẽ vừa kịp đấy ạ."
Nghe vậy, tôi không do dự bước lên xe.
Ngay khi xe lăn bánh, qua cửa sổ tôi thấy chiếc C-17 đang cất cánh bay lên bầu trời.
-
Một số xe sẽ được gửi thẳng đến Afghanistan. Xét cho cùng thì đó là nơi thích hợp nhất để kiểm chứng vận hành.
Khi xe ra đến đường lớn, tôi chợt nhớ lại lời Michael nói trước khi rời Hàn Quốc.
Ngoại trừ 2 chiếc, toàn bộ số xe còn lại sẽ được kiểm chứng vận hành ngay tại hiện trường.
Lúc đó tôi không để tâm lắm, nhưng giờ nghĩ lại mới thấy quân đội Mỹ thật đáng nể.
Ý tưởng kiểm chứng vận hành trực tiếp ngay tại chiến trường.
Mặc dù về danh nghĩa chiến tranh đã kết thúc nên gọi là chiến trường có thể không phù hợp lắm.
Dù sao đi nữa, bản thân việc có thể nghĩ ra ý tưởng đó đã khiến tôi phải ghen tị.
[Lâu rồi không gặp, Chủ tịch Jin.]
Natasha đã ra đón tôi ở lối vào Trung tâm hợp tác phát triển tên lửa.
Đã khá lâu không gặp, tôi vui mừng đưa tay ra, cô ấy mỉm cười và nắm lấy tay tôi.
[Nghe nói có tin vui à?]
Theo tin tức tôi nghe được hôm qua, việc phát triển tên lửa phòng không tầm xa đã đi vào giai đoạn cuối.
Tất nhiên sau này Nga sẽ làm theo cách của Nga, còn chúng tôi sẽ cải tiến cho phù hợp với nhu cầu của mình, nhưng sự thật là việc phát triển đã hoàn tất.
Có lẽ việc cô ấy đến đây với tư cách quản lý lần này cũng là vì lý do đó.
Để đưa các nghiên cứu viên đã hoàn thành nhiệm vụ trở về.
[Sắp tới đội ngũ phát triển Nga sẽ cùng tôi về nước. Sau đó tôi dự định sẽ quay lại.]
Dự đoán của tôi đã đúng.
Điều thắc mắc là tại sao phải chịu đựng sự bất tiện đến mức đó.
Không kìm được sự tò mò, tôi đặt câu hỏi dồn dập, cô ấy nhìn quanh một chút rồi thì thầm.
[Nếu có dù chỉ một nghiên cứu viên rò rỉ thông tin ra nơi khác thì sẽ rất rắc rối.]
[Có cả trường hợp đó sao?]
[Nếu không có thì tôi đâu cần phải lặn lội đến tận Hàn Quốc làm gì.]
Cô ấy cười đáp lại.
Không biết cô ấy đang nghĩ gì, ánh mắt thoáng mất tiêu cự một chút rồi lại dán chặt vào tôi và nói tiếp.
[Nhân tiện, ngài đã nghe tin gì chưa?]
[Tin gì cơ?]
Cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi khi tôi hỏi lại.
Biểu cảm như đang tự hỏi liệu nói ra có đúng không.
Không, đúng hơn là biểu cảm ngạc nhiên vì tôi không hiểu ý định câu hỏi của cô ấy thì đúng hơn.
[... Tôi được biết cách đây không lâu các tướng lĩnh cấp cao của Bộ Quốc phòng Mỹ đã đến thăm quân đội Mỹ tại Hàn Quốc và Tập đoàn Jae-woo. Ngài không nghe được tin tức gì từ họ sao?]
[...]
Tôi cau mày vì chẳng hiểu cô ấy đang nói gì.
Thấy vậy, cô ấy nắm lấy tay tôi và kéo đi đâu đó, khiến các vệ sĩ giật mình vội vàng chặn trước mặt cô ấy.
"À! Không sao đâu."
Tôi xua tay với các vệ sĩ đang trừng mắt nhìn Natasha.
Như nhận ra mình thất thố, cô ấy buông tay tôi ra và liên tục nói 'xin lỗi' bằng tiếng Hàn lơ lớ, rồi lại bước nhanh đến thì thầm vào tai tôi.
[Có thông tin cho rằng Triều Tiên đang chuẩn bị thử nghiệm hạt nhân.]
Đầu óc tôi trống rỗng trong giây lát trước câu nói đó.
Theo lịch sử, Triều Tiên thực hiện vụ thử hạt nhân đầu tiên vào năm 2006.
Nhưng nếu thông tin đó là sự thật thì nó đã được đẩy sớm lên tận 4 năm, tôi tò mò làm sao chuyện đó có thể xảy ra.
Tiền, và công nghệ.
Trong hoàn cảnh hiện tại của Triều Tiên, cả hai thứ đó đều thiếu thốn.
[Có chắc chắn không?]
[Tất nhiên rồi. Vì chuyện đó mà Cục Tình báo Đối ngoại Nga đang nháo nhào cả lên đây. Nhưng ngài thực sự không nghe thấy gì sao? Tôi tưởng Tập đoàn Jae-woo có mối quan hệ thân thiết với Bộ Quốc phòng Mỹ chứ?]
Việc cô ấy biết các tướng lĩnh Bộ Quốc phòng Mỹ đến thăm Hàn Quốc cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Với Cục Tình báo Đối ngoại Nga thì chuyện đó dễ như trở bàn tay.
Chỉ là tôi đang hoang mang vì Michael đã nói dối tôi.
Dù hiểu rằng việc thông báo sự thật nhạy cảm đó cho một thường dân như tôi là một gánh nặng, nhưng tôi không thể xóa bỏ suy nghĩ rằng thà ông ta cứ lấp liếm cho qua chuyện còn hơn.
"Tôi cũng đâu phải người không biết điều mà cứ gặng hỏi đến cùng."
[Sao cơ ạ?]
Natasha nghiêng đầu trước câu nói lầm bầm của tôi.
Mà này, người phụ nữ này đang nghĩ gì mà lại tiết lộ thông tin quan trọng như vậy cho tôi nhỉ.
Tò mò vì điều đó, tôi nhìn cô ấy một lúc lâu khiến cô ấy đỏ mặt, một biểu cảm không mấy phù hợp với cô ấy.
[Hừm hừm, Ngài Putin bảo tôi hãy báo cho Chủ tịch Jin biết.]
[...]
Nghe câu đó, cảm giác thật kỳ lạ.
Nên coi đây là thiện chí?
Hay là ý định gây áp lực?
[Chờ tôi một chút.]
Chợt nghĩ ra điều gì đó, tôi gọi điện cho Giám đốc Cục Tình báo Quốc gia (NIS).
Đang họp khẩn cấp hay sao nhỉ.
Mãi mà không thấy bắt máy.
[Không biết khi nào họ sẽ tiến hành thử nghiệm sao?]
Tôi quay lại hỏi Natasha.
Như đã dự đoán trước câu hỏi đó, cô ấy trả lời không chút do dự.
[Dựa trên tiến độ phân tích từ vệ tinh thì dự đoán sẽ là khoảng giữa năm sau.]
[Hừm...]
Ít nhất thì không phải ngay lập tức, điều đó khiến tôi thấy nhẹ nhõm phần nào.
Nhưng rồi tôi lại chợt nghĩ, có lẽ đây không phải là tình huống để an tâm.
Nói thẳng ra, nếu Mỹ tấn công Triều Tiên ngay bây giờ cũng chẳng có gì lạ.
Reng reng!
Lúc đó, Giám đốc NIS gọi lại.
Có vẻ ông ta mới kiểm tra cuộc gọi nhỡ của tôi.
Ngay khi tôi nhấn nút nghe, giọng nói trầm lắng của ông ta vang lên.
"Ngài nghe tin về Triều Tiên rồi à?"
-
.......
Ông ta im lặng một lúc.
Như thể ngạc nhiên vì tôi biết chuyện đó.
Sau một tiếng thở dài ngắn ngủi "À!", ông ta lại thở dài thườn thượt và nhắc đến Putin.
-
Có vẻ con gấu chúa muốn ghi điểm với Chủ tịch Jin lắm đây. Dù sao thì, tin tức Triều Tiên đang chuẩn bị thử hạt nhân, chúng tôi cũng đã biết rồi.
"Vậy việc Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Mỹ đến thăm quân đội Mỹ tại Hàn Quốc cũng là vì lý do đó sao?"
-
Đúng vậy, có vẻ họ định đưa thêm vật tư dự trữ từ đất liền vào cho quân đội Mỹ tại Hàn Quốc để đề phòng tình huống khẩn cấp. Nhưng có vẻ họ không có ý định ném bom ngay lập tức đâu nên không cần lo lắng quá.
"Không có ý định ném bom sao?"
Kết quả hơi bất ngờ.
Đối với Mỹ, quốc gia cực kỳ nhạy cảm với vấn đề hạt nhân của Triều Tiên, thì thực tế bây giờ là thời điểm thích hợp nhất để giải quyết. Tại sao họ lại định bỏ qua chứ.
Có vẻ Giám đốc NIS cũng cùng suy nghĩ nên giọng điệu khá bối rối.
-
Thực ra tôi cũng thấy bất ngờ về điểm đó. Với khuynh hướng của chính quyền Mỹ hiện tại, việc họ xông vào nhổ cỏ tận gốc cũng chẳng lạ, đằng này họ lại tỏ thái độ lùi một bước. Có lẽ tình hình Trung Đông ngày càng phức tạp khiến họ bận tâm chăng.
Nghe vậy, tôi chợt thấy cũng có lý.
Khác với lịch sử, việc chuẩn bị thử hạt nhân sớm hơn tận 4 năm.
Nhưng nếu động vào Triều Tiên lúc này thì rất dễ xảy ra chiến tranh toàn diện, trong khi Mỹ hiện đang sa lầy ở Trung Đông do tình hình Iraq ngày càng căng thẳng.
Tức là nếu sơ sẩy sẽ phải gánh chịu áp lực tiến hành chiến tranh đồng thời ở hai khu vực.
Dù nói là với năng lực của Mỹ thì có thể tiến hành chiến tranh ở hai nơi, nhưng thực tế đâu có dễ dàng như vậy.
Cuối cùng, có vẻ họ đã quyết định tạm thời theo dõi vấn đề Triều Tiên thêm một thời gian nữa.
"Dù vậy, chỉ đứng nhìn họ chuẩn bị thử hạt nhân thôi sao? Nước Mỹ ấy?"
-
Chúng tôi cũng đang hoang mang đây. Lẽ ra kịch bản bình thường phải là Mỹ đòi nhổ tận gốc ngay lập tức và chúng ta phải can ngăn, đằng này họ lại bảo chúng ta hãy tự trọng. Chết tiệt, chúng ta không có quyền tác chiến thời chiến nên cũng chẳng thể tự ý hành động được. Dù sao thì, về vấn đề đó tôi chỉ có thể nói là cần theo dõi thêm tình hình thôi.
Giám đốc NIS có vẻ lại có việc gấp nên vội vàng cúp máy.
Tôi đứng thẫn thờ một lúc lâu, điện thoại vẫn áp bên tai.
'Rốt cuộc chuyện quái gì đang diễn ra vậy.'
Dù nghĩ thế nào cũng không thể hiểu nổi tình huống này.
Hàn Quốc thà chấp nhận thiệt hại để chủ trương loại bỏ. Còn Mỹ thì can ngăn.
Đây chẳng phải là kết quả hoàn toàn trái ngược với lịch sử sao.
'Có khi loại bỏ ngay bây giờ lại tốt hơn ấy chứ...'
Nhìn từ góc độ lịch sử thì đó có thể là phương án tốt nhất.
Cứ để mặc thì họ không chỉ thành công phát triển hạt nhân hoàn chỉnh mà còn đảm bảo được cả phương tiện phóng tầm xa, trở thành mối đau đầu mãi về sau.
Tất nhiên lo ngại về thiệt hại phát sinh trong quá trình đó là có cơ sở, nhưng đó là chuyện của ngày xưa rồi.
Hầu hết các thiệt hại có thể dự đoán là do pháo kích dồn dập từ pháo phản lực của Triều Tiên, nhưng chúng ta đã có phương tiện phòng thủ tuyệt vời là HVP rồi mà.
Kể cả tên lửa có bay tới thì hệ thống Cheongung đã bắt đầu được triển khai cũng có thể chặn được phần nào, rõ ràng bây giờ là thời điểm thích hợp nhất để loại bỏ hạt nhân của Triều Tiên.
'Có lẽ thái độ của chính phủ ta thay đổi cũng là do sự tự tin đó... Chậc, nhưng thì sao chứ. Dù sao Mỹ không đồng tình thì cũng là chuyện bất khả thi. Cuối cùng phần này vẫn sẽ diễn ra theo đúng lịch sử sao.'
Cạch!
Thật đáng tiếc nhưng có vẻ là vậy.
Vậy thì chúng ta chỉ có hai cách đối phó trong tương lai.
Nếu không phải ngay lập tức, thì trước khi Triều Tiên thành công sở hữu hạt nhân hoàn chỉnh, chúng ta phải có khả năng tự mình loại bỏ nó.
Nếu không thì... lần này chúng ta cũng phải sở hữu hạt nhân.
'Sở hữu hạt nhân sao...'
Bất chợt ý nghĩ đó hiện lên khiến tôi bật cười chua chát.
Liệu điều đó có khả thi trong thực tế không nhỉ.
'Hừm.'
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook