Chiến Lược Công Tháp Của Thỏ Đế
-
Chiến Lược Công Tháp Của Thỏ Đế 5
Giáng Sinh An Lành Và Mừng Năm Mới!!! Tặng Ngay 20% Giá Trị Nạp Từ Ngày 24/12 Đến Hết Ngày 2/1!! Mại Zô Anh Chị Em Ơi!!!
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
<Chiến Lược Công Tháp Của Thỏ Đế 5>
Hôm nay là ngày thứ mười kể từ khi Juhyuk bắt đầu leo Tháp.
Hôm qua, công lược tầng 9 cũng dễ như ăn bánh.
Nói cho chuẩn thì… không phải cậu thấy dễ, mà là Cusack thấy dễ.
Nhiệm vụ tầng 9 yêu cầu dọn sạch mười cây Hoa Tử Thi Ăn Thịt trong rừng.
Trong khu rừng rậm um tùm, bọn nó xòe cánh hoa sát mặt đất như đang phơi nắng; hễ có người đi ngang là “chộp” một phát, cắn chặt lấy chân.
“Cái quái gì vậy, vướng víu ghê ạ,”
Nó không có răng, lực khép cánh cũng yếu; dịch tiêu hóa có chảy ra thật, nhưng dính vào da cũng chỉ rát rát kiểu… khó chịu.
Cusack chẳng buồn để tâm.
Hắn cứ thế giẫm lên, giẫm xuống, nghiền nát từng cây cho đến khi chẳng còn nhìn ra hình dạng.
“Hay là mình cũng thử giẫm một cái nhỉ…”
“Không ạ, ngài đừng lại gần. Hôi lắm, lại còn bẩn giày ạ.”
Mình bị nuôi như hoa trong nhà kính mất rồi thì phải?
Nhưng nghĩ kỹ, cậu cũng đâu có kỹ năng chiến đấu; chẳng nên xông lên mới đúng.
Dù sao, tầng 9 vẫn qua.
Hạng S++ cứ như thiết lập mặc định.
Huy hiệu Bạch kim thì rơi như quà tặng kèm.
Tự dưng thấy yên tâm đến lạ.
Việc hắn từng giết ba người một cách ghê rợn cũng chẳng còn là vấn đề lớn nữa.
‘Nói cho cùng, lần đó hắn làm vậy để bảo vệ mình.’
Hôm nay đến nhiệm vụ tầng 10.
Trước hết: Triệu hồi chỉ định Cusack.
Đánh giá mức hài lòng thì dĩ nhiên 5 sao.
Nhưng lần này—
[Đánh giá mức hài lòng của John Cusack đã được chấm 5 sao.]
[Nhờ tích lũy liên tục mức điểm tối đa, thời gian hiện thân của John Cusack tăng thêm 1 giờ.]
‘…Hả?’
Cậu không ngờ lại có cơ chế như vậy.
‘Cho điểm tối đa hóa ra có lời.’
Cusack cũng rạng rỡ thấy rõ.
“Cảm ơn ạ. Vậy là tôi có thể hỗ trợ ngài thêm một giờ nữa rồi ạ.”
“Như tôi vẫn nói, nhờ anh cả.”
“Ngài cứ tin tôi ạ!”
Juhyuk và Cusack tiến vào tầng 10.
[Vào Hắc Tháp (Hàn Quốc) – Tầng 10.]
[Thể chất đã được nâng lên phù hợp với cấp.]
[Đặc tính và Kỹ năng chiến đấu có thể sử dụng.]
Lên đến tầng 10, cảm giác đã khác hẳn.
Lần này cậu nhận ra rất rõ ràng.
‘Mạnh hơn rồi.’
Cơ thể được điều chỉnh lại trong Tháp.
Sức sống như tràn đầy, lực cũng bốc lên; thậm chí ở vùng bụng dưới còn có một luồng ma lực mơ hồ.
Chỉ tiếc cậu chưa học được kỹ năng nào, nên cái đó vẫn chưa giúp ích gì.
Trong Bảng trạng thái có mục [Kỹ năng chiến đấu].
Juhyuk là Đặc tính Triệu hồi nên hiện trống trơn, còn những Player thuộc hệ chiến đấu thì thường đã có kỹ năng ngay từ Cấp 1.
Vậy Triệu hồi sư sẽ không bao giờ học được Kỹ năng chiến đấu sao?
Không phải.
Lên cấp sẽ mở, hoặc nhận vật phẩm làm phần thưởng—chẳng hạn như “rune kỹ năng”—rồi học được.
Tạm gác chuyện đó lại.
Nhiệm vụ tầng 10 hiện ra.
[Nhiệm vụ Tầng 10 : Tiêu diệt 1 Bọ Ngựa Sừng Khổng Lồ.]
[Thời hạn hoàn thành : Trong vòng 2 giờ.]
[Điều kiện hoàn thành : Bọ Ngựa Sừng Khổng Lồ 0/1]
[Điều kiện thất bại : Tử vong hoặc bỏ nhiệm vụ]
“Tôi cũng phụ một tay.”
“Không được ạ. Lỡ ngài xước dù chỉ một vết, tôi phải… dập đầu tạ tội mất ạ.”
“Nhưng đứng nhìn mãi cũng kỳ. Có trầy thì uống thuốc hồi phục chuyên dụng là xong. Tôi có sẵn, phần thưởng đó.”
“Thuốc để dành đi ạ. Ngài cứ đứng sau khen tôi vài câu là đủ.”
Cậu không muốn mãi làm “hoa trong nhà kính”.
Phải làm gì đó, dù chỉ một chút.
“Không. Lần này nhất định… tôi phải cùng—”
Rắc, rắc!
Cây cối bị xô gãy, một con Bọ Ngựa Sừng Khổng Lồ khổng lồ xé bụi mà bước ra.
“···Ơ.”
Nó to đến mức da gà nổi rần rần chỉ vì nhìn.
Đôi mắt kép của côn trùng to tướng.
Miệng và hàm phát triển, nhìn đã biết lực cắn không đùa.
Cặp càng trước cong như lưỡi hái.
Cái đầu tam giác, thay vì râu lại mọc ra một chiếc sừng.
Đây là Quái vật tầng 10?
Mấy Player khác rốt cuộc giết kiểu gì vậy?
“···Chắc… tôi mà ló lên phụ họa, chỉ khiến anh khó chịu thôi nhỉ?”
“Khó chịu gì đâu ạ.”
“Không. Thà tôi cổ vũ còn hơn giúp nửa vời rồi vướng chân.”
“Vậy ạ?”
“Vâng. Cố lên, anh Cusack.”
“Vâng ạ!”
Vút vút vút!
Cusack lao lên với tốc độ đáng sợ.
Phập! Phập!
Hai nhát đâm, mắt kép của con bọ nát bươm.
Xoẹt! Xoẹt!
Hai nhát chém, cả hai càng trước rơi phịch xuống.
Phập—rẹt!
Một đường Kiếm khí xanh lét rạch ngang bụng; nội tạng trào ra như bị xé toạc.
Mọi thứ diễn ra trong chớp mắt.
Con Bọ Ngựa Sừng Khổng Lồ còn chưa kịp phản công đã bị kết liễu.
[Bạn đã thành công nhiệm vụ Tầng 10.]
[Cấp đã tăng.]
[Thưởng : ma thạch 1kg]
[Thông báo : Bạn đã đạt xếp hạng công lược S++ ở Tầng 10 của Hắc Tháp (Hàn Quốc).]
[Thưởng công lược S++ : Trao Huy hiệu Bạch kim.]
[Bạn có thể thách đấu Tầng 11.]
[Thoát khỏi Hắc Tháp (Hàn Quốc).]
Vút!
Juhyuk trở về phòng trọ.
‘…Xong rồi à.’
Vậy là thoát newbie chưa?
Kiểm tra phần thưởng đã.
Ma thạch 1kg.
Tổng cộng tích lũy: 5,5kg.
Còn Huy hiệu Bạch kim…
Lần trước đủ 5 cái thì nhận đặc quyền Cường hóa Đặc tính thức tỉnh.
Vậy lần này—
[Tích lũy 10 Huy hiệu Bạch kim: trao đặc quyền.]
‘…Lại nữa?’
Thông báo đặc quyền hiện ra.
Là gì đây?
[Đặc quyền : Bạn có thể sao chép 1 kỹ năng trong số các kỹ năng mà Người được triệu hồi sở hữu.]
[Danh sách : Đao Nhận Bộc Phá, Chấn Kích Phá, Ti Tiện Ám Tập, Độc Chủy Thủ, Ảnh Tử Bộ, Nhiễu Loạn, Ẩn thân, Vô Hình Hóa, Biến Hình Thuật… ]
[Hãy nói ra kỹ năng bạn muốn.]
“···Ghê thật.”
Sao chép kỹ năng.
Tức là cậu có thể học một chiêu của Cusack?
Nhiều đến mức chóng mặt.
Chọn cái nào?
“Ngài Triệu hồi sư Bong!”
“Hả?”
“Nhất định phải chọn Ảnh Tử Bộ ạ.”
“Cái gì cơ…?”
“Kỹ năng để sao chép từ tôi đó ạ. Đừng hỏi, đừng cân nhắc. Học Ảnh Tử Bộ đi ạ.”
Nói như ra lệnh.
Cậu hơi bực, nhưng vẫn hỏi lý do trước đã.
“Tại sao?”
“Chạy trốn tiện ạ. Nếu tôi có mệnh hệ gì, ngài vẫn có thể âm thầm mà chuồn nhanh ạ.”
“···”
Chạy trốn?
Hắn xem mình là loại người gì thế?
Cứ như cậu sẽ bỏ mặc đồng đội để bản thân được sống ấy.
Nhưng…
“···Học Ảnh Tử Bộ.”
[Kỹ năng : Bạn đã học Ảnh Tử Bộ.]
[Ảnh Tử Bộ đã được đăng ký vào Bảng trạng thái.]
Trong chiến đấu, đôi chân nhanh luôn là thứ sống còn.
Đánh nhau mà chậm thì chỉ có chết.
Dĩ nhiên, dùng để rút lui cũng cực kỳ hữu dụng.
Dù sao, cách vận dụng kỹ năng cũng tràn vào đầu một cách rõ ràng.
Kỹ năng: Ảnh Tử Bộ
Mô tả: Để lại tàn ảnh màu tím, di chuyển nhanh để rút lui. Cấp càng cao, hiệu quả càng mạnh.
Cách dùng: hoặc đọc tên kỹ năng thành lời, hoặc phát động ý niệm trong đầu rồi bước chân chuyển động.
‘Đã thật.’
Mục [Kỹ năng chiến đấu] giờ không còn trống.
[Kỹ năng chiến đấu] : Ảnh Tử Bộ
Ít nhất, trong Tháp cậu đã có một kỹ năng thật sự.
‘Thế còn ngoài đời…?’
Thử là biết ngay.
“Ảnh Tử Bộ.”
Cậu phát động kỹ năng, nhưng—
“···”
Chẳng có gì thay đổi.
“Không được.”
Trong lòng có chút hụt hẫng.
“Lộn xộn thật.”
Ngoài đời, Triệu hồi lại dùng được.
Thế mà Kỹ năng chiến đấu thì không.
Đã cho dùng cái này, sao không cho dùng luôn cái kia?
“Chẳng có tí nhất quán nào. Nhất quán ở đâu!”
“Không biết ngài nói gì, nhưng ngài nói chuẩn ạ.”
Đáng tiếc thật.
Một kỹ năng chạy trốn tiện thế này, nếu dùng được ngoài đời thì có cả đống chỗ để xài.
Dù vậy, trong Tháp mà dùng được đã là tốt rồi.
Ít nhất cũng khiến mọi thứ ngày càng an toàn hơn.
※ ※ ※
Ngày thứ mười một kể từ khi leo Tháp.
Hôm nay cậu xin nghỉ cả hai chỗ làm.
Lý do rất đơn giản: cậu có việc phải giải quyết.
Bất giác, một ý nghĩ lướt qua.
Hay mình nghỉ hẳn đi?
‘…Cứ từ từ đã.’
Việc công lược không hề nặng nhọc gì.
Chỉ cần gọi Cusack là xong.
Ít nhất, đến khoảng trước tầng 10 thì hắn vẫn nói không vấn đề.
Nếu lên đến sau tầng 10, có lẽ phải bổ sung thêm một người nữa—đợi đến khi Triệu hồi ngẫu nhiên hết thời gian chờ.
Nhưng việc quan trọng nhất trong buổi sáng hôm nay đã rõ ràng.
Bán ma thạch.
Chỉ là, muốn bán thì phải qua một quy trình “khó nhằn” với Juhyuk.
Ma thạch là loại đá mang năng lượng vô hại với cơ thể.
Nó được sử dụng khắp các ngành, và vẫn đang tiếp tục được nghiên cứu.
Muốn bán thì bán ở đâu cũng được.
Vấn đề nằm ở chỗ: vừa có ý định bán, thân phận Player sẽ lộ ra.
Rủi ro lập tức tăng vọt.
Trong Tháp thì là chiến binh, nhưng ở bên ngoài, Player chẳng khác gì người thường.
Nếu gặp kẻ xấu, hoàn toàn có thể bị bắt cóc, giam giữ, rồi biến thành “máy đẻ ma thạch”.
Player chết nhiều trong Tháp, nhưng ngoài đời cũng chết không ít.
Tất nhiên, trường hợp của Juhyuk lại hơi khác.
Cậu có thể gọi Cusack ra ngoài đời, dùng hắn như một vệ sĩ trung thành.
Nhưng dù vậy cũng chưa thể an tâm.
Nếu Cusack bị Hủy triệu hồi, rồi đúng lúc đó lại có chuyện?
Nếu lại trúng thời gian chờ của Triệu hồi chỉ định, không gọi được hắn ngay?
Muốn an toàn, chỉ còn một lựa chọn.
Ký hợp đồng với quốc gia.
Trước đây từng có thời kỳ Player giao dịch với tập đoàn lớn, hoặc liên kết thành liên minh kiểu “guild”, nhưng nay gần như đã tan rã.
Nghe đồn chợ đen và các tổ chức bí mật của Player vẫn còn, song không ai xác nhận được thực hư.
Xét về an toàn, ký với chính phủ vẫn là phương án ổn nhất.
Chỉ cần tự mình yêu cầu, họ sẽ bố trí bảo vệ.
Việc bán vật phẩm phần thưởng từ nhiệm vụ cũng có thể nhờ nhà nước đứng ra xử lý.
Dĩ nhiên, có người sẽ định kiến.
Rằng “vào biên chế” thì mất tự do, hoặc bị bóc lột.
Nhưng đó là chuyện của chính quyền độc tài.
Với một chính phủ bình thường—đặc biệt là chính phủ Hàn Quốc—Player được trao quyền tự do rất rộng.
Bởi Player ở ngoài đời rất dễ tổn thương; mạnh chỉ trong Tháp, còn bên ngoài thì yếu.
Bởi nếu thiếu họ, Tháp có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Đúng ra, nhà nước phải đặt việc bảo vệ họ lên hàng đầu.
‘Núp dưới cái ô công quyền… cũng ngọt thật.’
Hiện Player được quốc gia quản lý chia làm hai nhóm.
“Đặc Cấp” và “thường” (hay nói thẳng là “đội lót đường”).
Đội Đặc Cấp là nhóm leo Tháp chuyên nghiệp, được ưu tiên quản lý, chuyên nhắm vào tầng trên chưa công lược.
Còn nhóm thường là những Player mất động lực, chỉ loanh quanh tầng thấp để làm nhiệm vụ lặp.
Chỉ cần tránh đội Đặc Cấp là được.
Vì vào đó sẽ kéo theo nghĩa vụ và trách nhiệm.
Cái mà Juhyuk muốn chính là nhóm “lót đường”.
Trong số Player ký với nhà nước, hơn 90% nằm ở nhóm này.
Cứ dừng ở tầng vừa sức, lặp nhiệm vụ, nhận thưởng ổn định.
Ngon quá còn gì.
Đúng chuẩn bản sắc của một thỏ đế như Bong Juhyuk.
Thế nhưng, cậu vẫn có chỗ bất an.
Thông báo mà cậu nhận được suốt quá trình công lược đến tầng 10:
[Thông báo : Bạn đã đạt xếp hạng công lược S++ ở Tầng △△ của Hắc Tháp (Hàn Quốc).]
Gần đây cậu mới hiểu nó “to” đến mức nào.
Hôm qua, sau khi xong tầng 10, cậu lên tìm thông tin về tầng 11 trên một diễn đàn mà Player hay lui tới: Cộng Đồng Leo Tháp.
Ở đó, bài viết và bình luận sôi sùng sục.
“Có thật không?”
“Thật. Cục Quản lý Thức tỉnh đang ém, nhưng người nghe thông báo đâu phải chỉ một.”
“Mười lần liên tiếp hạng S++… dân mình phê quá.”
“Không phê mới lạ. Kỷ lục cao nhất của Player Nhật Bản biết là gì không? Hạng A thôi. Chẳng có thông báo toàn Tháp.”
“Nghe nói trên toàn thế giới, hạng A++ đã là đỉnh. Khi đó cũng không hề có thông báo toàn Tháp.”
“Vậy chỉ từ hạng S trở lên mới bật thông báo à?”
“Có vẻ thế. Mà đây không phải S, mà là S++.”
Đó là thông báo toàn hệ thống mà mọi Player thuộc Hắc Tháp (Hàn Quốc) đều nghe.
Ai cũng biết.
Nó còn trở thành chủ đề nóng ở đủ loại diễn đàn.
Đương nhiên, nhà nước cũng không thể không để ý.
‘Nếu bị lộ mình là người đạt S++…’
Rất có thể cậu sẽ bị kéo thẳng vào đội Đặc Cấp.
Ai đó sẽ nói: thế thì sao?
Cứ công khai, cứ ngẩng đầu mà bước ra, vừa danh vừa tiền.
Đó chẳng phải cơ hội trời cho sao?
‘Không được!’
Chỉ một lần liều lĩnh cũng đủ bẻ hướng cuộc đời 180 độ.
Juhyuk tự nhắc lại một lần nữa.
Không phải cậu giỏi nên mới có S++.
Mà là Cusack giỏi.
Cusack cũng không dám chắc chuyện gì xảy ra nếu vượt qua tầng 20, tầng 30.
Nếu Triệu hồi ngẫu nhiên xui xẻo, ra hạng thấp hơn Cusack thì sao?
‘Nhất định phải vào đội lót đường.’
Lót đường thì đã sao?
Ma thạch họ kiếm được vẫn nuôi công nghiệp, bảo vệ môi trường, làm thế giới giàu lên.
Giờ chỉ cần bấm số.
Nói với cán bộ phụ trách một câu: “Tôi Thức tỉnh rồi. Tôi muốn bán ma thạch.”
Thế là xong.
Nhưng Juhyuk phải gom can đảm.
Không dễ.
Làm vậy có đúng không?
Đã gọi thì không rút lại được.
Hay cứ tiếp tục giấu, sống như chưa từng có chuyện gì?
Nhưng nếu giấu thì phần thưởng sau này xử lý thế nào?
Ma thạch cũng không bán nổi.
‘5,5kg… 2,75 triệu won đấy.’
Cậu cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống.
Bấm xong số rồi xóa đi.
Trong đầu vẫn là cả đống suy nghĩ đan chéo.
A… a…
Đúng là hiện thân của “do dự”.
Đúng là đỉnh cao của “nhát”.
Lời nguyền từ phía nhà nội.
Bố ơi… sao bố lại sinh con ra kiểu này?
Không.
Tin vào gen của mẹ.
Sau hàng chục lần lưỡng lự như thế—
‘Được. Cứ giấu bằng cách khác.’
Từ tầng 11 trở đi, cậu sẽ dặn Cusack làm “nhẹ tay”, đừng phá kỷ lục nữa.
“Phù…”
Cuối cùng, Juhyuk cầm điện thoại lên, bấm 1111.
Tút…
Vừa đổ chuông, đầu dây đã bắt máy.
* Alo. Xin mời nói ạ.
“T, tôi là Bong Juhyuk… ừm, t, tôi… tôi gọi vì… t, tôi đã Thức tỉnh.”
Cậu nói ra rồi.
Cuối cùng cũng “lỡ miệng” thật rồi.
* Xin chúc mừng. Chúng tôi có thể cử người của chính phủ đến nơi ở của anh không?
“Vâng, được ạ. Nhưng tôi không ở nhà bố mẹ, tôi ra ngoài ở trọ. Địa chỉ là…”
* Đã rõ. Chúng tôi sẽ đến sớm nhất có thể.
Với một thường dân như Bong Juhyuk,
đó là quyết định can đảm nhất trong suốt 25 năm cuộc đời.
Thậm chí còn can đảm hơn lần đầu tiên bước vào Tháp.
────────────────────────────────────
────────────────────────────────────
Giáng Sinh An Lành Và Mừng Năm Mới!!! Tặng Ngay 20% Giá Trị Nạp Từ Ngày 24/12 Đến Hết Ngày 2/1!! Mại Zô Anh Chị Em Ơi!!!
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook