Chiến Thần Bất Bại
Chương 129: Thành công

Sẵn sàng
*****

Khi Đường Thiên tỉnh lại lập tức cảm thấy vừa đói vừa khát. Tay chân mềm nhũn. Hai mắt hiện lên ánh sáng xanh, cuống quýt tìm thức ăn từ Thủy Bình Vũ Quỹ. Hắn như một cơn gió vọt tới ao, nằm cạnh bờ của thủy đạo Thanh Đồng, oạp oạp khoát nước lên.

Thức ăn Đường Thiên mang theo bên mình đều là lương khô không dễ hư hỏng. Lúc này, hắn chẳng thèm để ý đến mùi vị, chỉ điên cuồng ăn một trận.

Ăn ăn ăn…

Không ngờ Đường Thiên lại một hơi ăn sạch sẽ lương khô bên trong Thủy Bình Vũ Quỹ.

"Vậy mà không còn rồi…" Đường Thiên có chút chưa thỏa mãn mà vuốt cái bụng, nhưng cái bụng rõ ràng đã căng tròn.

Binh như một u linh bay đến, gương mặt có hoa văn của bài tú-lơ-khơ kia bình thản nói: "Ồ, thiếu niên tỉnh rồi. Không ngờ ngươi có thể đột phát Thập Bát Đồng Nhân thất! Thật khiến ta kinh ngạc!"

"Oa ha ha ha ha! Đó là vì đại thúc ngươi là tên gia hỏa có ánh mắt thiển cận, làm sao có thể lý giải được thiếu niên như thần ẩn chứa tiềm lực vô cùng vô tận chứ!" Đường Thiên không một chút khiêm tốn. Vẻ mặt đắc ý không có hình tượng mà chống nạnh ngữa mặt lên trời cười to.

Binh cười tà mị nói: "Không sai, không sai! Chúng ta nên mở thêm một cuộc khiêu chiến mới thôi! Thiếu niên phải không ngừng khiêu chiến mới có thể kích phát tiềm lực vô cùng vô tận kia."

Tinh thần Đường Thiên chấn động, bộ dạng đắc ý vừa rồi tan thành mây khói. Hắn cười ha ha nói: "Không vội, không vội! Chúng ta đi tìm Thiên Huệ trước. Khi tìm được Thiên Huệ lại tiếp tục, còn nhiều thời gian, còn nhiều thời gian."

Thập Bát Đồng Nhân thất đã kinh khủng như thế, khiêu chiến khác…

Đường Thiên vẫn nhớ rõ, Binh từng nói qua trong các huấn luyện thống khổ nhất của doanh trại tân binh thì Thập Bát Đồng Nhân thất tối đa chỉ có thể xếp thứ ba. Điều này nghĩa là gì, tức là ít nhất còn hai loại khác tuyệt đối không dưới Thập Bát Đồng Nhân thất.

Vừa nghĩ đến chuyện này, da đầu Đường Thiên đã tê dại.

Lúc này nếu có ai nói với hắn về chuyện tu luyện thì chắc chắn hắn sẽ nôn ra.

Hai trăm chín mươi ba trận không khác lắm so với ba trăm trận, giống như ăn ba trăm cái bánh bao chắc chắn sẽ nôn ra.

"Binh! Chúng ta đã lãng phí rất nhiều thời gian rồi, chúng ta phải khẩn trương lên mới được." Đường Thiên nói lãng sang chuyện khác: "Bây giờ, chúng ta bắt đầu đả thông thông đạo thôi."

Khóe miệng Binh tạo thành đường vòng cung: "Ngươi chắc chắn là đã nghỉ ngơi tốt rồi chứ?"

"Đương nhiên!" Đường Thiên vỗ bôm bốp vào ngực mình: "Tuyệt đối khôi phục hoàn toàn! Thiếu niên như thần mạnh tựa rồng hổ! Đi nào, chúng ta đi đả thông thông đạo đến Nam Thập Tự tinh tọa!"

Tiếp đó, ngữ khí biến đổi, mắt nheo lại bắt chước phong phạm của cao thủ, hạ giọng ồm ồm nói: "Cây búa của ta đã khát máu rồi!"

"Vậy thì đi nào!" Kỳ lạ là Binh không hề trào phúng Đường Thiên mà chỉ xoay người đi ra ngoài: "Đúng rồi! Ta đã chuẩn bị cho ngươi một tọa kỵ* mới."

*Vật cỡi.

"Tọa kỵ mới?" Đường Thiên sửng sốt: "Tiểu Đà Đà rất tốt mà!"

"Đừng quên chuyện ngươi giết Khổng Hữu Lâm. Binh đoàn Nam Thập Tự gì đó quá chói mắt." Binh nhắc nhở: "Ta đã nhờ Tái Lôi cải tiến lại cho ngươi một chút."

Đường Thiên đang đi phía sau Binh bỗng nhiên dừng lại, vẻ mặt ngây ra chỉ về một nơi cách đó không xa: "Chính là cái thứ kia sao?"

Binh mĩm cười: "Không sai!"

"Ngươi có chắc là ta ngồi lên sẽ không sập chứ? Trời ạ! Sao đà điểu lại gầy đi như vậy?" Đường Thiên nghiêm mặt nói: "Chắc chắn là do nữ nhân điên kia ghi hận trong lòng chuyện trước đây nên cố ý trả thù."

Hình thể tọa kỵ trước mặt bỗng nhiên rút nhỏ lại. Vóc dáng Thanh Đồng Cơ Giới Đà Điểu vốn cao hơn Đường Thiên, hai chân lại càng tráng kiện vô cùng. Nhưng trước mắt chính là một con đà điều sắp chết đói gầy trơ xương. Thanh Đồng Cơ Giới Đà Điểu chỉ cao bằng phân nữa lúc trước, hai chân của nó gầy như cây sậy.

Càng khiến Đường Thiên phát điên chính là toàn thân của nó lại có màu đỏ.

Một âm thanh bất thiện vang lên từ phía sau Đường Thiên: "Đây chính là Hỏa Liệt Điểu!"

Hai mắt Tái Lôi lấp lánh điện quang, hàn khí bức người, đằng đằng sát khí: "Ngươi thế này là đang vũ nhục tác phẩm của ta sao? Này thiếu niên, không biết xem hàng thì câm miệng lại cho ta! So với Thanh Đồng Cơ Giới Đà Điểu thì nó càng thêm xuất sắc. Trọng lượng của nó chỉ bằng một phần ba Thanh Đồng Cơ Giới Đà Điểu. Điều này chính là nó chỉ tiêu hao một phần ba năng lượng so với Thanh Đồng Cơ Giới Đà Điểu. Tốc độ của nó so với Thanh Đồng Cơ Giới Đà Điểu không hề chậm hơn. Mà điều quan trọng chính là gia tốc trong cự ly ngắn có thể so sánh với khinh công lục giai thiên về tốc độ!"

"Lợi hại vậy sao?" Đường Thiên bị dọa giật mình. Nhưng hắn vẫn có chút không tin.

"Ngươi thử thì sẽ biết thôi mà thiếu niên!" Vẻ mặt Tái Lôi ngạo nghễ.

Đường Thiên không nói nhiều, nhảy lên lưng Hỏa Liệt Điểu. Hỏa Liệt Điểu như một cơn gió chạy vòng quanh diễn võ trường càng lúc càng nhanh.

"Oa, tốt!"

Đường Thiên vừa thúc động Hỏa Liệt Điểu vừa hô to. Rất nhanh, hắn đã thích Hỏa Liệt Điểu. Hỏa Liệt Điểu quả thực xuất sắc phi thường. Bước chân của nó êm hơn so với Thanh Đồng Cơ Giới Đà Điểu, gần như không phát ra âm thanh, không hề có âm thành rầm rập như Thanh Đồng Cơ Giới Đà Điểu.

Tái Lôi hừ một tiếng rồi xoay người rời đi.

"Đại thúc, chúng ta đi thôi!" Đường Thiên gào lên rồi cỡi Hỏa Liệt Điểu xông ra ngoài.

Rất nhanh, Đường Thiên đã chạy đến chổ gặp Tinh Hồn Xà lúc trước. Nhưng hiện giờ, nơi này trống vắng không còn gì.

Binh chỉ đường, hai người cẩn thận từng chút tiến tới. Nhưng cả hai vạn lần không nghĩ tới chính là, dọc theo đường đi không hề gặp phải bất kỳ một Tinh Hồn Thú nào.

"Ngươi chắc chắn không sai đường chứ?" Đường Thiên hỏi Binh.

Binh có chút không xác định: "Chắc chắn là bên này, con đường kia rất bí ẩn."

Bỗng nhiên hai mắt gã sáng ngời: "Đúng rồi, chính là đường này. Ngươi nhìn kìa! Chui qua cửa bằng nham thạch này đi!"

Tinh thần Đường Thiên chấn động, vội vàng chui qua cánh cửa nham thạch. Sau bảy tám lần chuyển hướng, khoảng hơn một giờ đồng hồ, một Tinh Môn hiện ra trước mắt cả hai.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...