Chiến Thần Bất Bại
-
Chương 138: Lăng Húc
Sẵn sàng
****
Mục Lôi kinh ngạc nhìn Đường Thiên đang chăm chú luyện võ kỹ cơ sở. Đường Thiên đang diễn luyện chính là võ kỹ cơ sở, hơn nữa còn là nhẫn nại, kiên trì luyện tập lần lượt.
Gã có chút sửng sờ.
Võ kỹ cơ sở là bài học vỡ lòng sơ đẳng nhất được dạy tại học viện. Trên thực tế, tuyệt đại đa số võ giả đều được gia trưởng truyền thụ võ kỹ cơ sở làm nền tảng vào khoảng thời gian bốn, năm tuổi.
Một thiên tài có thực lực cường đại mà vừa thức dậy lại bắt đầu luyện tập võ kỹ cơ sở.
Cảnh tưởng trước mắt khiến gã cảm thấy không thể tưởng tượng. Nếu gã biết được Đường Thiên luyện võ kỹ cơ sở đến năm năm thì không biết sẽ bày ra bộ dáng gì nữa.
Cố Tuyết bị quyền phong của Đường Thiên làm cho giật mình tỉnh dậy. Nàng ngồi dậy, khi đã tỉnh táo thì thấy Đường Thiên đang luyện võ kỹ cơ sở, sửng sốt một hồi: "Võ kỹ cơ sở?"
Mục Lôi bị tiếng hô của Cố Tuyết đánh động. Gã phục hồi tinh thần, quay sang rồi quay sang nói với vẻ mặt quan tâm: "Tiểu thư tỉnh rồi?"
Nét kinh ngạc trên gương mặt Cố Tuyết giảm đi bớt, nàng quay sang Mục Lôi mỉm cười ngọt ngào: "Ưm! Giấc ngủ này rất ngon!"
"Mục thúc, hắn đang luyện võ kỹ cơ sở sao?" Ánh mắt Cố Tuyết chuyển về phía Đường Thiên vô cùng khó hiểu.
Mục Lôi gật đầu: "Hắn luyện một hồi rồi. Võ kỹ cơ sở của hắn vô cùng vững chắc. Không, phải nói là vô cùng hoàn mỹ! Lần đầu tiên ta thấy võ kỹ cơ sở hoàn mỹ đến thế. Hẳn là hắn đã tốn không ít thời gian vào võ kỹ cơ sở."
Bỗng nhiên, quyền phong của Đường Thiên có sự biến hóa về âm thanh.
Mục Lôi hô nhẹ lên một tiếng, lập tức quay đầu lại.
Âm thanh quyền phong này… không đúng…
Quyền phong quả thực không đúng. Quyền phong của võ kỹ cơ sở là loại quyền phong rất bình thường. Dù sao võ kỹ cơ sở cũng là đi thẳng về thẳng, chú trọng về phát lực cơ bản mà không phải biến hóa về chiêu thức.
Nhưng quyền phong này…
Quá trầm thấp!
Trầm thấp đến độ dù Mục Lôi quan sát đằng xa cũng có thể cảm thụ được một loại rung động như có như không. Nét kinh ngạc trên mặt Mục Lôi biến thanh kinh sợ.
Không ngờ lại có người đem võ kỹ cơ sở luyện đến mức này.
Bỗng nhiên một tiếng hừ lạnh như nổ vang bên tai Mục Lôi.
Gương mặt Mục Lôi biến sắc.
Một bóng người như một làn khói nhẹ, lượn lờ bay đến, nhìn như chậm chạp mà lại rất nhanh, chớp mắt đã bay đến trước mặt mọi người.
Con ngươi Mục Lôi đột nhiên co rút lại.
Lăng Húc!
Mục Lôi kinh ngạc nhìn Đường Thiên đang chăm chú luyện võ kỹ cơ sở. Đường Thiên đang diễn luyện chính là võ kỹ cơ sở, hơn nữa còn là nhẫn nại, kiên trì luyện tập lần lượt.
Gã có chút sửng sờ.
Võ kỹ cơ sở là bài học vỡ lòng sơ đẳng nhất được dạy tại học viện. Trên thực tế, tuyệt đại đa số võ giả đều được gia trưởng truyền thụ võ kỹ cơ sở làm nền tảng vào khoảng thời gian bốn, năm tuổi.
Một thiên tài có thực lực cường đại mà vừa thức dậy lại bắt đầu luyện tập võ kỹ cơ sở.
Cảnh tưởng trước mắt khiến gã cảm thấy không thể tưởng tượng. Nếu gã biết được Đường Thiên luyện võ kỹ cơ sở đến năm năm thì không biết sẽ bày ra bộ dáng gì nữa.
Cố Tuyết bị quyền phong của Đường Thiên làm cho giật mình tỉnh dậy. Nàng ngồi dậy, khi đã tỉnh táo thì thấy Đường Thiên đang luyện võ kỹ cơ sở, sửng sốt một hồi: "Võ kỹ cơ sở?"
Mục Lôi bị tiếng hô của Cố Tuyết đánh động. Gã phục hồi tinh thần, quay sang rồi quay sang nói với vẻ mặt quan tâm: "Tiểu thư tỉnh rồi?"
Nét kinh ngạc trên gương mặt Cố Tuyết giảm đi bớt, nàng quay sang Mục Lôi mỉm cười ngọt ngào: "Ưm! Giấc ngủ này rất ngon!"
"Mục thúc, hắn đang luyện võ kỹ cơ sở sao?" Ánh mắt Cố Tuyết chuyển về phía Đường Thiên vô cùng khó hiểu.
Mục Lôi gật đầu: "Hắn luyện một hồi rồi. Võ kỹ cơ sở của hắn vô cùng vững chắc. Không, phải nói là vô cùng hoàn mỹ! Lần đầu tiên ta thấy võ kỹ cơ sở hoàn mỹ đến thế. Hẳn là hắn đã tốn không ít thời gian vào võ kỹ cơ sở."
Bỗng nhiên, quyền phong của Đường Thiên có sự biến hóa về âm thanh.
Mục Lôi hô nhẹ lên một tiếng, lập tức quay đầu lại.
Âm thanh quyền phong này… không đúng…
Quyền phong quả thực không đúng. Quyền phong của võ kỹ cơ sở là loại quyền phong rất bình thường. Dù sao võ kỹ cơ sở cũng là đi thẳng về thẳng, chú trọng về phát lực cơ bản mà không phải biến hóa về chiêu thức.
Nhưng quyền phong này…
Quá trầm thấp!
Trầm thấp đến độ dù Mục Lôi quan sát đằng xa cũng có thể cảm thụ được một loại rung động như có như không. Nét kinh ngạc trên mặt Mục Lôi biến thanh kinh sợ.
Không ngờ lại có người đem võ kỹ cơ sở luyện đến mức này.
Bỗng nhiên một tiếng hừ lạnh như nổ vang bên tai Mục Lôi.
Gương mặt Mục Lôi biến sắc.
Một bóng người như một làn khói nhẹ, lượn lờ bay đến, nhìn như chậm chạp mà lại rất nhanh, chớp mắt đã bay đến trước mặt mọi người.
Con ngươi Mục Lôi đột nhiên co rút lại.
Lăng Húc!
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook