Chiến Thần Bất Bại
-
Chương 142: Hoa thị huynh đệ
Sẵn sàng
***
"Ngươi muốn đến Nam Thập Tự tinh tọa hả?" Lăng Húc nhìn chằm chằm vào mặt Đường Thiên không nháy mắt, dường như trên mặt Đường Thiên bỗng dưng nở ra một bông hoa vậy.
"Đúng vậy!" Vẻ mặt Đường Thiên kỳ quái: "Hửm, ngươi từng nghe nói đến Nam Thập Tự tinh tọa à?"
"Lão sư ta từng nói qua." Lăng Húc lộ vẻ hồi tưởng: "Không được trêu chọc cường giả của Thập Tam cung và người có liên quan đến Nam Thập Tự tinh tọa."
Vẻ mặt Đường Thiên khiếp sợ: "Oa, lão sư ngươi sao lợi hại như vậy? Ông ta nhất định đoán ra, Nam Thập Tự tinh tọa có một thiếu niên như thần, đúng không?"
Bỗng nhiên, một bóng người xuất hiện tại không gian bên cạnh Đường Thiên : "Lão sư ngươi là ai?"
Ánh mắt của Binh gắt gao nhìn chằm chằm Lăng Húc.
Lăng Húc bật dậy, lộ ra trạng thái phòng bị, con ngươi co rút lại: "Ngươi là ai?"
Gã có thể cảm nhận khí thế cường đại do đối phương truyền đến. Loại khí thế này… thật mạnh!
Tên gia hỏa này là ai?
Đường Thiên giật mình, vội vàng đứng dậy: "Hắn là Binh, hồn tướng của ta."
"Hồn tướng?" Lăng Húc có chút hồ nghi đánh giá Binh từ trên xuống dưới: "Hồn tướng của ngươi cũng giống như ngươi, không hề tầm thường."
"Phải không, phải không? Ha ha! Ánh của ngươi quá nhiên không tệ!"
Đường Thiên đứng trước mặt Lăng Húc cao hứng bừng bừng, tiếp đó nói với Binh: "Này đại thúc! Ngươi đừng hung hăn như thế, nếu dọa tiểu bằng hữu thì không tốt chút nào!"
Tiểu bằng hữu…
Con mắt Lăng Húc bỗng dưng trợn tròn, lửa bốc ngùn ngụn, nổi trận lôi đình: "Ngươi mới là tiểu bằng hữu. Cả nhà ngươi đều là tiểu bằng hữu!"
*Chỗ này có lẽ vì "tiểu bằng hữu" = "thằng nhỏ" nên khiến Lăng Húc tức giận.
Vẻ mặt Đường Thiên lộ ra biểu tình "quả nhiên như thế" nói với Binh: "Ngươi xem, ta đã nói mà."
Binh không thèm lý đến Đường Thiên , ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Lăng Húc: "Lão sư ngươi tên gọi là gì?"
Lúc này, Lăng Húc cũng biết Binh không gây nguy hiểm nên thu trường thương lại. Nhưng gã bị ánh mắt của Binh làm cho mất hứng, hừ lạnh một tiếng: "Quên rồi!"
Đường Thiên vỗ vỗ vai Lăng Húc tỏ vẻ an ủi: "Thiếu niên à, làm người cần phải rộng lượng. Trời ạ, sao ngươi lại chấp nhặt với một tên hồn tướng chứ?"
"Bạch Dương tinh tọa…" Binh đang cố gắng hồi tưởng. Khoan đã, gã thoáng tỉnh lại, thần sắc bất thiện trừng mắt với Đường Thiên : "Cái gì mà "lại đi chấp nhặt cùng một tên hồn tướng" hả?"
Đường Thiên giả vờ như không nghe thấy, ngữa mặt lên trời cười ha ha.
Nhìn hai người đấu khẩu, Cố Tuyết đang đùa với Nha Nha trên tay bỗng nhiên cảm thấy, nếu thời gian dừng lại tại khoảnh khắc này thì tốt biết mấy.
"Ngươi muốn đến Nam Thập Tự tinh tọa hả?" Lăng Húc nhìn chằm chằm vào mặt Đường Thiên không nháy mắt, dường như trên mặt Đường Thiên bỗng dưng nở ra một bông hoa vậy.
"Đúng vậy!" Vẻ mặt Đường Thiên kỳ quái: "Hửm, ngươi từng nghe nói đến Nam Thập Tự tinh tọa à?"
"Lão sư ta từng nói qua." Lăng Húc lộ vẻ hồi tưởng: "Không được trêu chọc cường giả của Thập Tam cung và người có liên quan đến Nam Thập Tự tinh tọa."
Vẻ mặt Đường Thiên khiếp sợ: "Oa, lão sư ngươi sao lợi hại như vậy? Ông ta nhất định đoán ra, Nam Thập Tự tinh tọa có một thiếu niên như thần, đúng không?"
Bỗng nhiên, một bóng người xuất hiện tại không gian bên cạnh Đường Thiên : "Lão sư ngươi là ai?"
Ánh mắt của Binh gắt gao nhìn chằm chằm Lăng Húc.
Lăng Húc bật dậy, lộ ra trạng thái phòng bị, con ngươi co rút lại: "Ngươi là ai?"
Gã có thể cảm nhận khí thế cường đại do đối phương truyền đến. Loại khí thế này… thật mạnh!
Tên gia hỏa này là ai?
Đường Thiên giật mình, vội vàng đứng dậy: "Hắn là Binh, hồn tướng của ta."
"Hồn tướng?" Lăng Húc có chút hồ nghi đánh giá Binh từ trên xuống dưới: "Hồn tướng của ngươi cũng giống như ngươi, không hề tầm thường."
"Phải không, phải không? Ha ha! Ánh của ngươi quá nhiên không tệ!"
Đường Thiên đứng trước mặt Lăng Húc cao hứng bừng bừng, tiếp đó nói với Binh: "Này đại thúc! Ngươi đừng hung hăn như thế, nếu dọa tiểu bằng hữu thì không tốt chút nào!"
Tiểu bằng hữu…
Con mắt Lăng Húc bỗng dưng trợn tròn, lửa bốc ngùn ngụn, nổi trận lôi đình: "Ngươi mới là tiểu bằng hữu. Cả nhà ngươi đều là tiểu bằng hữu!"
*Chỗ này có lẽ vì "tiểu bằng hữu" = "thằng nhỏ" nên khiến Lăng Húc tức giận.
Vẻ mặt Đường Thiên lộ ra biểu tình "quả nhiên như thế" nói với Binh: "Ngươi xem, ta đã nói mà."
Binh không thèm lý đến Đường Thiên , ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Lăng Húc: "Lão sư ngươi tên gọi là gì?"
Lúc này, Lăng Húc cũng biết Binh không gây nguy hiểm nên thu trường thương lại. Nhưng gã bị ánh mắt của Binh làm cho mất hứng, hừ lạnh một tiếng: "Quên rồi!"
Đường Thiên vỗ vỗ vai Lăng Húc tỏ vẻ an ủi: "Thiếu niên à, làm người cần phải rộng lượng. Trời ạ, sao ngươi lại chấp nhặt với một tên hồn tướng chứ?"
"Bạch Dương tinh tọa…" Binh đang cố gắng hồi tưởng. Khoan đã, gã thoáng tỉnh lại, thần sắc bất thiện trừng mắt với Đường Thiên : "Cái gì mà "lại đi chấp nhặt cùng một tên hồn tướng" hả?"
Đường Thiên giả vờ như không nghe thấy, ngữa mặt lên trời cười ha ha.
Nhìn hai người đấu khẩu, Cố Tuyết đang đùa với Nha Nha trên tay bỗng nhiên cảm thấy, nếu thời gian dừng lại tại khoảnh khắc này thì tốt biết mấy.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook