Chiến Thần Bất Bại
-
Chương 144: Nguy hiểm
Sẵn sàng
**
Hoa Dung tuy không xem Lăng Húc vào đâu, nhưng tính cách gã vốn xảo trá đa nghi nên không điên cuồng tấn công như Hoa Sa vừa rồi. Thanh côn đồng trong tay gã nhanh như thiểm điện.
Côn pháp gã tu luyện có tên là Thiền Dực Côn*, là một bộ côn pháp theo đường lối linh hoạt. Nhưng càng đặc biệt là trái lại với điều đó, gã lại dùng một thanh côn đồng nặng nề vô cùng. Sức mạnh của gã không kinh khủng như Hoa Sa, nhưng lực cánh tay cũng rất kinh người. Hai yếu tố nhanh và nặng được gã kết hợp lại với nhau một cách xảo diệu, khiến người khác phải khen ngợi.
*Côn pháp cánh ve.
Tốc độ như thiểm điện, đây chính là một trong những chỗ khiến gã tự ngạo nhất. Sức mạnh của gã thua xa Hoa Sa, tương tự về tốc độ thì Hoa Sa cũng thua xa gã.
Trong năm mươi cường giả đứng đầu Phỉ Lâm tinh, kẻ mạnh hơn gã không ít, nhưng về tốc độ lại chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Nhưng…
Lúc này, cuối cùng gã cũng đã gặp được một người có thể chống lại gã trên lĩnh vực mà gã tự ngạo nhất.
Sắc mặt Hoa Dung âm trầm. Côn đồng trong tay gã nhanh vô cùng, bóng côn múa ra trong suốt như cánh ve. Nhưng lúc này đây, côn pháp vốn luôn thuận lợi của gã lại gặp phải sự chống trả ngoan cường.
Mũi thương đâm ra những điểm sáng. Từng điểm ánh sáng bạc lành lạnh sáng lên trong không trung. Một sinh hai, hai sinh bốn, bốn sinh tám. Trong chốc lát, trước mắt gã là một biển những ánh sao mờ ảo.
Thương pháp nhanh thật!
Không ngờ côn pháp của Hoa Dung lại bị những mũi thương như biển kia cường ngạnh ngăn lại.
Làm sao có thể?
Nếu như trước đó có người nói với gã, tại Phỉ Lâm tinh có một kẻ nhanh hơn gã, hơn nữa còn là một tên vô danh tiểu tốt thì gã tuyệt đối không tin.
Nhưng một màn như thế đã xảy ra trước mắt gã.
Trở lực của những mũi thương như biển này lớn vô cùng. Thương côn giao nhau không biết bao nhiêu lần, nhưng chưa lần nào Hoa Dung cảm giác được côn đồng trên tay đánh chính xác.
Vốn nghĩ rằng nhiệm vụ lần này cùng lắm chỉ như đi dạo thôi. Bọn Hoa Dung vốn từ sớm đã có tư cách rời khỏi Phỉ Lâm tinh. Lấy thực lực của hai người, gã và Hoa Sa có thể dễ dàng ra bên ngoài tìm được một chỗ tốt trong Hắc Hồn. Một khi rời khỏi Phỉ Lâm tinh, tuy tiền có thể kiếm được nhiều hơn nhưng độ nguy hiểm cũng tăng lên, làm sao có thể thoái mái như ở Phỉ Lâm tinh.
Chỉ cần đừng trêu vào mấy tên gia hỏa kinh khủng như Tề Á, thì hai người bọn họ thỏa sức mà hoành hành.
Tên Lăng Húc kia từ đâu chui ra vây…?
Trong lòng Hoa Dung vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ.
Hoa Dung tuy không xem Lăng Húc vào đâu, nhưng tính cách gã vốn xảo trá đa nghi nên không điên cuồng tấn công như Hoa Sa vừa rồi. Thanh côn đồng trong tay gã nhanh như thiểm điện.
Côn pháp gã tu luyện có tên là Thiền Dực Côn*, là một bộ côn pháp theo đường lối linh hoạt. Nhưng càng đặc biệt là trái lại với điều đó, gã lại dùng một thanh côn đồng nặng nề vô cùng. Sức mạnh của gã không kinh khủng như Hoa Sa, nhưng lực cánh tay cũng rất kinh người. Hai yếu tố nhanh và nặng được gã kết hợp lại với nhau một cách xảo diệu, khiến người khác phải khen ngợi.
*Côn pháp cánh ve.
Tốc độ như thiểm điện, đây chính là một trong những chỗ khiến gã tự ngạo nhất. Sức mạnh của gã thua xa Hoa Sa, tương tự về tốc độ thì Hoa Sa cũng thua xa gã.
Trong năm mươi cường giả đứng đầu Phỉ Lâm tinh, kẻ mạnh hơn gã không ít, nhưng về tốc độ lại chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Nhưng…
Lúc này, cuối cùng gã cũng đã gặp được một người có thể chống lại gã trên lĩnh vực mà gã tự ngạo nhất.
Sắc mặt Hoa Dung âm trầm. Côn đồng trong tay gã nhanh vô cùng, bóng côn múa ra trong suốt như cánh ve. Nhưng lúc này đây, côn pháp vốn luôn thuận lợi của gã lại gặp phải sự chống trả ngoan cường.
Mũi thương đâm ra những điểm sáng. Từng điểm ánh sáng bạc lành lạnh sáng lên trong không trung. Một sinh hai, hai sinh bốn, bốn sinh tám. Trong chốc lát, trước mắt gã là một biển những ánh sao mờ ảo.
Thương pháp nhanh thật!
Không ngờ côn pháp của Hoa Dung lại bị những mũi thương như biển kia cường ngạnh ngăn lại.
Làm sao có thể?
Nếu như trước đó có người nói với gã, tại Phỉ Lâm tinh có một kẻ nhanh hơn gã, hơn nữa còn là một tên vô danh tiểu tốt thì gã tuyệt đối không tin.
Nhưng một màn như thế đã xảy ra trước mắt gã.
Trở lực của những mũi thương như biển này lớn vô cùng. Thương côn giao nhau không biết bao nhiêu lần, nhưng chưa lần nào Hoa Dung cảm giác được côn đồng trên tay đánh chính xác.
Vốn nghĩ rằng nhiệm vụ lần này cùng lắm chỉ như đi dạo thôi. Bọn Hoa Dung vốn từ sớm đã có tư cách rời khỏi Phỉ Lâm tinh. Lấy thực lực của hai người, gã và Hoa Sa có thể dễ dàng ra bên ngoài tìm được một chỗ tốt trong Hắc Hồn. Một khi rời khỏi Phỉ Lâm tinh, tuy tiền có thể kiếm được nhiều hơn nhưng độ nguy hiểm cũng tăng lên, làm sao có thể thoái mái như ở Phỉ Lâm tinh.
Chỉ cần đừng trêu vào mấy tên gia hỏa kinh khủng như Tề Á, thì hai người bọn họ thỏa sức mà hoành hành.
Tên Lăng Húc kia từ đâu chui ra vây…?
Trong lòng Hoa Dung vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook