Chiến Thần Bất Bại
-
Chương 149: Thanh Hồng Thập Tự Liêm
Sẵn sàng
*
Trận chiến Trường Nhai làm chấn động Phỉ Lâm tinh.
Hoa thị huynh đệ, nằm trong năm mươi cường giả đứng đầu Phỉ Lâm tinh, bị hai thiếu niên vô danh giết chết. Còn có một cơ quan võ giả hoành không xuất thế, lấy sức một người, với một chiêu diệt sát hai trăm sáu mươi hai tên võ giả.
Mỗi một chiến tích của ba người đều đủ để chấn động Phỉ Lâm tinh. Cả ba hợp lại một chỗ khiến Phỉ Lâm tinh như bị nổ tung. Hoa thị huynh đệ thì không cần nói, bọn họ thành danh đã lâu, địa vị vững vàng. Nếu có thể giết chết họ trong trận chiến một đấu một thì thực lực đối phương đủ để tiến vào năm mươi cường giả đứng đầu.
Lấy sức một người tiêu diệt hai trăm sáu mươi hai tên võ giả tuyệt đối là một cường giả có thực lực đỉnh cấp. Huống chi, đây còn là cơ quan võ giả ít ai biết tới.
Tin tức này vừa truyền ra, lập tức khiến cơ giới sư và cơ quan võ giả của Phỉ Lâm tinh vỗ tay hoan hô. Cơ quan võ giả cuối cùng cũng xuất hiện một cường giả đỉnh cấp.
Nhưng ánh mắt mọi người đều chú ý lên hai người Đường Thiên và Lăng Húc.
Nhất là Đường Thiên.
Thực lực của Hoa Sa còn mạnh hơn Hoa Dung. Đường Thiên có thể chiến thắng Hoa Sa, nên thực lực của hắn trong tương lai thật khiến người ta mong đợi.
Không được coi trọng nhất là Binh. Mặc dù Thanh Hồng Thập Tự Liêm của Binh khiến kẻ khác khiếp sợ, nhưng quá ít người để ý đến cơ quan võ giả. Hơn nữa trình độ khống chế cơ quan võ giáp ảnh hưởng đến thực lực cơ quan võ giả lại rất khó tăng lên. Nếu so sánh với không gian tiến bộ của Đường Thiên và Lăng Húc thì dĩ nhiên không được mọi người chú ý bằng rồi.
Nhưng thành Hắc Sơn cùng lúc xuất hiện ba cường giả đỉnh cấp khiến danh vọng Cố gia không giảm mà còn tăng. Tất cả mọi người đều biết, ba người này quan hệ với Cố Tuyết không cạn. Hành vi của Cố An Hùng và đại trưởng lão làm hai chi này bị hủy diệt. Nhưng với Cố gia mà nói, tổn thất này lại đổi được sự tương trợ của ba cường giả đỉnh cấp thì đã có lời rồi.
Không có bất cứ sự ngăn trở nào, các chi khác đều lập tức đề cử Cố Tuyết làm tộc trưởng. Bọn họ ngoan ngoãn giao ra quyền lực đang nắm giữ.
Có sự hậu thuẫn của ba cường giả đỉnh cấp, danh vọng Cố gia tăng lên đỉnh điểm. Mà Tuyết Hồng huyết mạch ẩn tính của Cố Tuyết khiến thế hệ sau này của nàng có khả năng rất cao xuất hiện Tuyết Hồng huyết mạch. Tộc trưởng kế nhiệm một lần nữa sẽ mang Tuyết Hồng đao về Cố gia.
Chính tương lai tốt đẹp làm tất cả bọn họ lựa chọn phục tùng Cố Tuyết.
"A!" Vẻ mặt Đường Thiên kinh sợ: "Ngươi muốn mở ra huyết mạch? Vì sao vậy? Rất nguy hiểm đó! Không phải bây giờ ngươi đã trở thành tộc trưởng rồi sao?"
Lăng Húc hiểu được một chút nhìn Cố Tuyết rồi lại nhìn sang Đường Thiên.
"Các ngươi đều sẽ rời đi mà." Trên mặt Cố Tuyết lộ ra nét tươi cười ôn nhu, tựa như đây là một quyết định vô cùng đơn giản: "Nếu mở được huyết mạch thì ta sẽ có khả năng tự bảo vệ mình rồi."
"Không phải nói là nếu ngươi sinh con trai thì sẽ có Tuyết Hồng huyết mạch sao? Vậy thì không bằng ngươi sinh con trai đi, rồi để nó bảo vệ ngươi!" Đường Thiên cảm thấy ý tưởng của mình thật tuyệt, cười ha ha nói: "Sau trận chiến này, chắc chắn mười năm sau sẽ không ai dám tìm ngươi gây chuyện đâu. Mười năm sau thì nó đã trưởng thành rồi." (DG: thằng này tính sao hay vậy? 10 năm mà trưởng thành???)
Ánh mắt Cố Tuyết dừng lại trên gương mặt góc cạnh của Đường Thiên không chớp lấy một lần. Đột nhiên nàng ý thức được hành động thất thố của mình nên vội vàng cuối đầu che dấu. Liên tục trải qua khổ cực khiến nàng nhanh chóng thành thục.
Nàng ngẩng đầu một lần nữa, cười ngọt ngào nói: "Dựa vào bản thân mình vẫn tốt hơn."
"Ây da! Sao ngươi cứng đầu như vậy chứ?" Đường Thiên không nhịn được nói. Tất cả cùng nhau trải qua hoạn nạn. Cảm tình cũng khác lúc trước. Đường Thiên xem Cố Tuyết như bằng hữu của mình nên bối rối thay nàng.
"Ngu ngốc!" Lăng Húc xem như không có gì, liếc mắt một cái rồi lập tức cầm ngân thương của mình đi ra ngoài.
"Này, ngươi mắng ai đó? Dám dùng thái độ như vậy nói chuyện với lão đại sao? Tên tiểu tử này chán sống rồi mà!" Đường Thiên trợn tròn đôi mắt.
Lăng Húc không thèm để ý đến hắn, chỉ để lại một cái bóng lưng.
Trên mặt Cố Tuyết đỏ ửng, nàng biết tâm tư của mình đã Lăng Húc khám phá, nhất thời có chút bối rối (DG: Có lẽ nào…). Nhưng khi nghe tiếng mắng của Đường Thiên lại không khỏi bật cười.
"Sao ngươi lại cười?" Đường Thiên quay sang hỏi với vẻ mặt khó hiểu.
Cố Tuyết che miệng cười khẽ, một lát sau mới cố nén cười nói: "Đúng rồi, năm nay Cố gia có hai danh ngạch, ta đã báo danh thay các ngươi rồi. Lấy thực lực của các ngươi nhất định sẽ thông qua thí luyện Tinh Môn. Đến lúc đó thì có thể rồi khỏi Phỉ Lâm tinh rồi."
"A, thật tốt quá!" Đường Thiên mừng rỡ giơ cao cánh tay.
Nhìn thấy bộ dáng vui vẻ của Đường Thiên, Cố Tuyết lặng lẽ mỉm cười.
Trận chiến Trường Nhai làm chấn động Phỉ Lâm tinh.
Hoa thị huynh đệ, nằm trong năm mươi cường giả đứng đầu Phỉ Lâm tinh, bị hai thiếu niên vô danh giết chết. Còn có một cơ quan võ giả hoành không xuất thế, lấy sức một người, với một chiêu diệt sát hai trăm sáu mươi hai tên võ giả.
Mỗi một chiến tích của ba người đều đủ để chấn động Phỉ Lâm tinh. Cả ba hợp lại một chỗ khiến Phỉ Lâm tinh như bị nổ tung. Hoa thị huynh đệ thì không cần nói, bọn họ thành danh đã lâu, địa vị vững vàng. Nếu có thể giết chết họ trong trận chiến một đấu một thì thực lực đối phương đủ để tiến vào năm mươi cường giả đứng đầu.
Lấy sức một người tiêu diệt hai trăm sáu mươi hai tên võ giả tuyệt đối là một cường giả có thực lực đỉnh cấp. Huống chi, đây còn là cơ quan võ giả ít ai biết tới.
Tin tức này vừa truyền ra, lập tức khiến cơ giới sư và cơ quan võ giả của Phỉ Lâm tinh vỗ tay hoan hô. Cơ quan võ giả cuối cùng cũng xuất hiện một cường giả đỉnh cấp.
Nhưng ánh mắt mọi người đều chú ý lên hai người Đường Thiên và Lăng Húc.
Nhất là Đường Thiên.
Thực lực của Hoa Sa còn mạnh hơn Hoa Dung. Đường Thiên có thể chiến thắng Hoa Sa, nên thực lực của hắn trong tương lai thật khiến người ta mong đợi.
Không được coi trọng nhất là Binh. Mặc dù Thanh Hồng Thập Tự Liêm của Binh khiến kẻ khác khiếp sợ, nhưng quá ít người để ý đến cơ quan võ giả. Hơn nữa trình độ khống chế cơ quan võ giáp ảnh hưởng đến thực lực cơ quan võ giả lại rất khó tăng lên. Nếu so sánh với không gian tiến bộ của Đường Thiên và Lăng Húc thì dĩ nhiên không được mọi người chú ý bằng rồi.
Nhưng thành Hắc Sơn cùng lúc xuất hiện ba cường giả đỉnh cấp khiến danh vọng Cố gia không giảm mà còn tăng. Tất cả mọi người đều biết, ba người này quan hệ với Cố Tuyết không cạn. Hành vi của Cố An Hùng và đại trưởng lão làm hai chi này bị hủy diệt. Nhưng với Cố gia mà nói, tổn thất này lại đổi được sự tương trợ của ba cường giả đỉnh cấp thì đã có lời rồi.
Không có bất cứ sự ngăn trở nào, các chi khác đều lập tức đề cử Cố Tuyết làm tộc trưởng. Bọn họ ngoan ngoãn giao ra quyền lực đang nắm giữ.
Có sự hậu thuẫn của ba cường giả đỉnh cấp, danh vọng Cố gia tăng lên đỉnh điểm. Mà Tuyết Hồng huyết mạch ẩn tính của Cố Tuyết khiến thế hệ sau này của nàng có khả năng rất cao xuất hiện Tuyết Hồng huyết mạch. Tộc trưởng kế nhiệm một lần nữa sẽ mang Tuyết Hồng đao về Cố gia.
Chính tương lai tốt đẹp làm tất cả bọn họ lựa chọn phục tùng Cố Tuyết.
"A!" Vẻ mặt Đường Thiên kinh sợ: "Ngươi muốn mở ra huyết mạch? Vì sao vậy? Rất nguy hiểm đó! Không phải bây giờ ngươi đã trở thành tộc trưởng rồi sao?"
Lăng Húc hiểu được một chút nhìn Cố Tuyết rồi lại nhìn sang Đường Thiên.
"Các ngươi đều sẽ rời đi mà." Trên mặt Cố Tuyết lộ ra nét tươi cười ôn nhu, tựa như đây là một quyết định vô cùng đơn giản: "Nếu mở được huyết mạch thì ta sẽ có khả năng tự bảo vệ mình rồi."
"Không phải nói là nếu ngươi sinh con trai thì sẽ có Tuyết Hồng huyết mạch sao? Vậy thì không bằng ngươi sinh con trai đi, rồi để nó bảo vệ ngươi!" Đường Thiên cảm thấy ý tưởng của mình thật tuyệt, cười ha ha nói: "Sau trận chiến này, chắc chắn mười năm sau sẽ không ai dám tìm ngươi gây chuyện đâu. Mười năm sau thì nó đã trưởng thành rồi." (DG: thằng này tính sao hay vậy? 10 năm mà trưởng thành???)
Ánh mắt Cố Tuyết dừng lại trên gương mặt góc cạnh của Đường Thiên không chớp lấy một lần. Đột nhiên nàng ý thức được hành động thất thố của mình nên vội vàng cuối đầu che dấu. Liên tục trải qua khổ cực khiến nàng nhanh chóng thành thục.
Nàng ngẩng đầu một lần nữa, cười ngọt ngào nói: "Dựa vào bản thân mình vẫn tốt hơn."
"Ây da! Sao ngươi cứng đầu như vậy chứ?" Đường Thiên không nhịn được nói. Tất cả cùng nhau trải qua hoạn nạn. Cảm tình cũng khác lúc trước. Đường Thiên xem Cố Tuyết như bằng hữu của mình nên bối rối thay nàng.
"Ngu ngốc!" Lăng Húc xem như không có gì, liếc mắt một cái rồi lập tức cầm ngân thương của mình đi ra ngoài.
"Này, ngươi mắng ai đó? Dám dùng thái độ như vậy nói chuyện với lão đại sao? Tên tiểu tử này chán sống rồi mà!" Đường Thiên trợn tròn đôi mắt.
Lăng Húc không thèm để ý đến hắn, chỉ để lại một cái bóng lưng.
Trên mặt Cố Tuyết đỏ ửng, nàng biết tâm tư của mình đã Lăng Húc khám phá, nhất thời có chút bối rối (DG: Có lẽ nào…). Nhưng khi nghe tiếng mắng của Đường Thiên lại không khỏi bật cười.
"Sao ngươi lại cười?" Đường Thiên quay sang hỏi với vẻ mặt khó hiểu.
Cố Tuyết che miệng cười khẽ, một lát sau mới cố nén cười nói: "Đúng rồi, năm nay Cố gia có hai danh ngạch, ta đã báo danh thay các ngươi rồi. Lấy thực lực của các ngươi nhất định sẽ thông qua thí luyện Tinh Môn. Đến lúc đó thì có thể rồi khỏi Phỉ Lâm tinh rồi."
"A, thật tốt quá!" Đường Thiên mừng rỡ giơ cao cánh tay.
Nhìn thấy bộ dáng vui vẻ của Đường Thiên, Cố Tuyết lặng lẽ mỉm cười.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook