Chiến Thần Bất Bại
Chương 161: Giằng co

Sẵn sàng
*

"Không thấy truy binh nữa." Đường Thiên nói với Binh

Binh cũng chẳng hiểu gì, hắn nhìn cô bé dây leo trên tay Đường Thiên hỏi: "Ngươi mang con nhóc này theo làm gì?"

Tinh thần Đường Thiên khẽ động, kể lại tình huống mình thấy hôm đó cùng những suy đoán của bản thân cho Binh nghe. Binh cũng gật gù đồng ý: "Ừm, nói như vậy thì bọn chúng nhất định sẽ đuổi theo! Chúng ta đi tìm Lăng Húc trước đã, hắn có khả năng gặp nguy hiểm nhiều nhất, tên đuổi theo hắn rất lợi hại đấy."

Ba người vội vàng chạy tới địa điểm hẹn gặp trước đó,

Khi ba người gần tới nơi đã nghe thấy phía trước truyền tới tiếng đánh nhau kịch liệt, cả ba cả kinh lập tức vọt tới.

Lăng Húc đang hết sức chật vật, thực lực của đối phương rõ ràng mạnh hơn gã. Quyền thế cương mãnh, mỗi quyền xuất ra thì quyền mang lớn như cái thớt cũng ầm ầm xé gió lao theo, không những thế tên khốn kia xuất thủ cực nhanh. Quyền mang lớn nhỏ gào thét bắn ra đầy trời khiến cho người ta phải khiếp sợ. Đám rừng xung quanh đã trở thành một đống bừa bãi, bụi bay tứ tung. Mỗi luồng quyền mang như một khối đá được bắn ra từ máy bắn đá cổ đại bắn xuống mặt đất làm bùn đất văng tung tóe, tiếng nổ vang lên không dứt.

Đường Thiên thấy vậy cũng sinh hoảng sợ.

Tên khốn này mà đem đi công thành chỉ sợ một mình hắn cũng có thể đánh sập tường thành mất.

Chẳng qua…

Không hiểu vì trong ở nơi sâu kín trong cơ thể Đường Thiên dường như có một giọng nói vang lên.

Đánh bại hắn đi! Đánh bại hắn đi! Chỉ có đánh bại hắn ngươi mới có thể trở nên mạnh mẽ hơn!

"Binh, trông nàng cho ta!" Đường Thiên ném cô bé về phía Binh rồi không đợi hắn trả lời đã xông ra ngoài.

"Đúng là một thằng trâu bò dễ bị kích động!" Binh bất đắc dĩ đón lấy cô bé dây leo chỉ là gã cũng hiểu hiện tại mình không thích hợp tham chiến. Vì mục đích ngụy trang nên gã không thể mặc cơ quan võ giáp, thành ra bản thân giờ trở thành kẻ yếu nhất nhóm.

Nhìn bóng Đường Thiên lao ra, Binh có chút cảm khái, đã được bao lâu đâu vậy mà thằng ôn này đã trưởng thành tới mức kinh người như thế chứ.

Thằng khốn này…

Binh cũng không để Quỷ Trảo ra tay bởi lẽ mỗi một trận chiến với Đường Thiên đều là những trận thực chiến khó có được.

Binh nhận ra sự tiến bộ của Đường Thiên khi thực chiến nhanh hơn khi tu luyện rất nhiều bởi dù kế hoạch tu luyện của gã xuất sắc thế nào cũng không thể so sánh với thực chiến được.

Hơn nữa ánh mắt sắc bén của Binh cho gã biết tên đại hán thân hình to lớn kia mặt dù thực lực mạnh mẽ nhưng đấu pháp lại đơn giản, hoàn toàn trái ngược với đấu pháp triền đấu* của Đường Thiên.

*Triền đấu: đấu mà kéo dài thời gian tìm sơ hở.

Gã có chút tò mò xem Đường Thiên có thể chống đỡ được bao lâu.

"Tiểu Húc Húc! Để ta lên!" Đường Thiên rướn cổ gào thét giữa không trung.

"Cút ngay!" Lăng Húc vốn đang bị áp chế sắp phát điên nghe thấy Đường Thiên nói tức thì triệt để bùng nổ. Gã không chần chừ chuẩn bị thi triển sát chiêu, khí thế đột nhiên tăng vọt thì cột sống của gã như bị kẹt, hoàn toàn không nghe lệnh của hắn.

(Dg: Trên bảo dưới không nghe =)) )

Sắc mặt Lăng Húc tức thì trắng bệch.

Bị đại hán kia dùng sức mạnh tấn công liên tục áp chế khiến thể lực hắn không ngừng tiêu hao giờ thì thân thể hắn không chịu được nữa rồi.

Không! Làm sao ta có thể…

Không hề cam chịu, khuôn mặt tái nhợt của Lăng Húc đột nhiên đỏ ửng, trong mắt như có hai ngọn lửa thiêu đốt. Gã hít sâu, khí thế tăng vọt, lao thẳng tới chỗ chết.

Phốc, một bàn chân đột đạp thẳng vào mặt gã.

Lăng Húc không hề phòng bị Đường Thiên tập kích, thân thể cứng ngắc như cọc gỗ ngã lăn về phía Binh.

Đường Thiên cũng chẳng thèm để ý Lăng Húc đang bay sau lưng. hắn quay người nhìn về phía đại hán kia, nheo mắt nói: "Ngại quá, đến lúc thay ca rồi!"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...