Chiến Thần Bất Bại
Chương 167: Dung huyết

Sẵn sàng


Hà… hà… hà!

Hơi thở ồ ồ, dần dần khiến Đường Thiên tỉnh lại, màu máu trong mắt dần dần rút đi.

Dần dần nhìn rõ Kỷ Thiên dính trên cây cột.

Đường Thiên trợn mắt.

Đây là...

Vẻ mặt hắn ngẩn ngơ, nhìn Kỷ Thiên mà không thể tin, lại cúi đầu, nhìn nắm đấm của mình.

Quyền vừa rồi, Đường Thiên chỉ cảm thấy nhẹ nhàng vui vẻ đầm đìa, sảng khoái không nói nên lời. Một cảm giác mát mẻ từ sâu thẳm trong cơ thể toát ra, toàn thân vô cùng nhẹ nhàng, tựa như cơ thể đã nhẹ đi một phần.

Thân thể của hắn thật sự là đã nhẹ hơn.

Đường Thiên ngơ ngác, trên mặt lộ vẻ nghi hoặc khó hiểu. Bỗng nhiên hắn nhảy dựng lên, cả người bay lên như hỏa tiễn, bay thẳng lên nóc đại sảnh.

Khi Đường Thiên vô cùng nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất, hắn biểu lộ rất kỳ quái. Hắn thử đấm ra một quyền, ngay khi đấm ra, một cảm giác hoàn toàn khác bình thường từ cánh tay hắn truyền đến toàn thân. Hắn có thể cảm nhận được lực lượng cường đại một cách rõ ràng.

Tại sao có thể như vậy...

Đường Thiên cười toét miệng, hắn mừng rỡ như điên, nhưng cũng rất khó hiểu.

Tốc độ và lực lượng của hắn tăng trưởng trên phạm vi lớn, chỉ có điều, tại sao lại như vậy...

...Tốc độ và lực lượng!

Hai mắt Đường Thiên bỗng dưng trợn tròn lên, một hình ảnh xẹt qua đầu, hắn đột nhiên nhớ tới mình đã nuốt máu Chu Nho và máu Vũ Nhân, chẳng lẽ là...

Trong đại sảnh tĩnh mịch, trong ánh mắt mọi người, hắn nhắm mắt lại, vươn hai tay, cẩn thận cảm thụ biến hóa trong cơ thể.

Ngô Trạch Hành khôi phục lại tinh thần, khi gã nhìn thấy Đường Thiên đứng giữa đại sảnh mở rộng hai tay không coi ai ra gì, mặt gã đỏ lên!

Nghĩ đến chiêu kia thất bại, tựa như một cái gai trong lòng gã, mà động tác Đường Thiên lúc này tràn đầy tính khiêu khích, lập tức chọc giận gã.

Có bao giờ gã lại bị người ta coi thường như thế chứ?

Khốn kiếp!

Không chút do dự, gã đột nhiên phóng về phía Đường Thiên, nhưng đúng lúc này, một thiếu niên áo trắng cầm thương ngăn cản trước mặt gã.

- Thật xin lỗi, đối thủ của ngươi là ta!

Lăng Húc nâng thương, chỉ thẳng vào Ngô Trạch Hành, vẻ mặt xem thường:

- Không ngờ đường đường Thanh Phong kiếm, lại là một kẻ lấy mạnh hiếp yếu, cưỡng chiếm mỹ nữ! Hóa ra là chó đội lốt người.

Câu nói làm cho Ngô Trạch Hành tím mặt, gã không ngờ có người dám nói như thế trước mặt gã.

- Nhưng chính nghĩa chắc chắn chiến thắng tà ác, ngân thương chính là ánh mặt trời!

Lăng Húc trầm giọng nói, thần sắc cậu ta kiên định, vẻ nghiêm nghị khiến trên mặt cậu ta phảng phất có một tầng ánh sáng khác thường. Thân ảnh cầm thương đang đứng, như được một ngọn lửa thần thánh bao phủ.

Lời nói nghe rất buồn cười nhưng khi Lăng Húc nói ra, lại không ai cười được. Truyện Tiên Hiệp - Truyện FULL

Cố Tuyết hơi giật mình nhìn Lăng Húc.

Khí thế của Lăng Húc đã trở nên mạnh hơn trước kia, nhưng điều khiến nàng khiếp sợ nhất là thần sắc kiên định của Lăng Húc, sự nghiêm nghị trong ánh mắt phảng phất không gì có thể rung chuyển.

Cậu ta nói câu kia, chính là bản tâm của cậu ta.

Ngô Trạch Hành giận tím mặt, trong mắt đầy tơ máu. Hôm nay liên tiếp bị tiểu bối nhục nhã, nếu như hôm nay không thể tự tay xử lý hai tên khốn kiếp này thì từ nay về sau, ba chữ Thanh Phong kiếm sẽ là chuyện cười lớn nhất trên Phỉ Lâm tinh.

- Muốn chết!

Ngô Trạch Hành tức giận xuất kiếm, một luồng kiếm quang màu xanh chói mắt bỗng nhiên xuất hiện cách Lăng Húc nửa trượng, nhanh như thiểm điện. Dường như không ai ở đây có thể nhìn thấy đường đi của một kiếm này.

Một điểm sáng bạc bay ra.

Keng!

Tiếng va chạm thanh thúy làm cho trái tim người khác thót lại vang lên, mọi người trong đại sảnh đều nghe thấy.

Từ đầu đến cuối đôi mắt Vu lão vẫn khép hờ giờ chợt mở ra, trong ánh mắt đục ngầu hiện lên một tia sáng khó thấy.

Ngô Trạch Hành cũng ngẩn ngơ, chiêu này của mình lại bị người khác ngăn lại!

Toàn trường xôn xao.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...