Chiến Thần Bất Bại
Chương 170: Hổ vào bầy dê

Sẵn sàng
***

Đám Yến Hạ giờ lui hẳn vào trong góc, bọn họ cũng bị khí phách của Đường Thiên dọa cho run sợ. Ô Nam và Tác Quang mặt mày trắng bệch đầy sợ hãi nhìn cảnh Đường Thiên đánh đâu thắng đó.

"Sức mạnh của thằng ôn này khủng quá rồi." giọng Ô Nam mang theo một tia rung động, bản thân gã xưa nay vẫn dựa vào sức mạnh nhưng giờ thấy sức mạnh không phải người của Đường Thiên thì gã hoàn toàn run sợ rồi.

Tác Quang lại càng không phải nói, hắn gần như dùng giọng như đang mộng du nói: "Còn cả tốc độ của hắn nữa chứ… quá biến thái rồi! Thế này thì có để cho người khác sống nữa không chứ!"

Tác Quang, xếp hạng không cao nhưng nhờ có tốc độ cực nhanh mà chiến được một vị trí trong chấp sự đoàn. Nhưng giờ thấy được tốc độ của Đường Thiên khiến gã tự thấy xấu hổ.

Sắc mặt Yến Hạ cũng rất khó chịu, mắt gã hiện vẻ kinh dị, nói nhỏ: "Là song huyết mạch, chắc chắn Đường Thiên đã sở ra hai loại huyết mạch. Chu Nho huyết mạch và Vũ Nhân huyết mạch của Hoa thị huynh đệ hẳn đã rơi vào tay hắn. Lực lượng và tốc độ thế này chỉ có thể giải thích rằng hắn đã hấp thụ cả hai loại huyết mạch rồi."

"Không… Không phải thế chứ…" Răng Tác Quang bắt đầu "đánh đàn".

Mặt Ô Nam cũng cứng lại trong nháy mắt, sau một lúc hắn với lay lay cái cổ cứng đờ hỏi với vẻ nhợt nhạt: "Thực sự là song huyết mạch sao?"

Hắc Hồn đã nghiên cứu việc sử dụng huyết mạch từ lâu. Ở Hắc Hồn, nghiên cứu huyết mạch thậm chí còn quan trọng hơn cả võ kỹ. Về lý mà nói thì mỗi người đều có thể khai mở huyết mạch. Nhưng trên thực tế người ta phát hiện ra không phải tất cả đều như vậy. Rất nhiều người chỉ có huyết mạch bình thường, hơn nữa tố chất thân thể của họ không đủ để chịu được sức mạnh chứa trong huyết mạch ngoại lai.

Nhưng lại tồn tại vài người khác, bọn họ không những có thể chịu được huyết mạch ngoại lai mà còn chịu được nhiều hơn một loại, ví dụ như song huyết mạch…

Nhưng người có song huyết mạch cực hiếm, gần như tất cả người có song huyết mạch đều được coi là thiên tài. Vì có hai loại huyết mạch đồng thời nên khởi điểm của họ cao hơn người khác rất nhiều.

"Không sai!" sắc mặt Yến Hạ cực kỳ không tốt, gã do dự một lúc rồi nói: "Vẫn còn may là Chu Nho huyết mạch và Vũ Nhân huyết mạch mà hắn hấp thụ đều không phải là Bạch Ngân huyết mạch đỉnh cấp. Nếu không sẽ càng khó đối phó hơn đấy."

Tác Quang nhìn chằm chằm vào trong tràng đấu nói như người trong mộng: "Giờ chúng ta cũng có đối phó được đâu."

Yến Hạ cứng miệng, hơn nữa gã nghĩ càng xa hơn. Tinh chủ ngoại trừ quản lý sự vụ hàng ngày ở Phỉ Lâm tinh thì còn có nhiều nhiệm vụ khác, một nhiệm vụ trọng yếu của tinh chủ chính là đề cử lên trên càng nhiều thiếu niên thiên tài hơn, đây mới là nguyên nhân cần có thí luyện Tinh Môn.

Một tên thiếu niên song huyết mạch, mười lăm hay mười sáu tuổi chứ, tuyệt đối tiền đồ vô lượng.

Chỉ là quá đáng tiếc rồi, nếu có người bồi dưỡng, cho hấp thụ hai loại huyết mạch xuất sắc hơn thì thành tựu của hắn trong tương lai sẽ còn xuất sắc hơn nữa.

Yến Hạ có chút hâm mộ lại có chút tiếc hận.

Bỗng Cung Dị Tú hô lên đầy kích động, đánh thức đồng bọn: "Mau nhìn đi, đó là cơ quan võ giáp. Kiếm Xỉ Hổ thuộc hệ thống võ giáp của binh đoàn Nam Thập Tự! Ta không nhìn nhầm đâu, là hàng thật đấy!"

Trong khi Cung Dị Tú nói chuyện thì Binh nắm một gã võ giả đang cố tấn công Cố Tuyết lên như nắm một con gà con, sau đó rắc một tiếng, trực tiếp bẻ gãy cổ đối phương.

Tác Quang theo bản năng đưa tay sờ cổ chính mình.

Sắc mặt Yến Hạ và Ô Nam trở nên rất khó nhìn.

"Quả nhiên lợi hại hơn cả tưởng tượng của chúng ta." Lúc này Ô Nam được chứng kiến từ đầu đến cuối, cảm thấy rất ly kỳ: "Theo ngươi thì cơ quan võ giả lợi hại như vậy đến từ đâu được chứ?"

"Rất mạnh!" mắt Yến Hạ lộ rõ vẻ tán thưởng và sợ hãi: "Gọn gàng, linh hoạt tuyệt đối không giống như võ giả thời đại này!"

Cung Dị Tú thì thào: "Kiếm Xỉ Hổ… Kiếm Xỉ Hổ…"

Yến Hạ vỗ vai Cung Dị Tú, gã biết rằng giờ muốn có Kiếm Xỉ Hổ là chuyện không tưởng rồi. Bất kể là Đường Thiên hay Lăng Húc có phải người bên ngoài tới hay không thì tinh chủ cũng sẽ không để ý nữa. Còn cả một gã cơ quan võ giả thực lực khó lường tạo thành một đoàn đội như vậy thì dù chấp sự ở đây cũng sẽ không dám mạnh tay.

Lúc này gã đã bắt đầu suy nghĩ xem làm thế nào để được Đường Thiên tha thứ, xóa bỏ khúc mắc lúc trước. Gã có thể trở thành người đứng đầu chấp sự đoàn không chỉ dựa vào thực lực mà còn dựa vào cái đầu nữa.

"Các ngươi có cảm thấy hắn giống một người không?" Ô Nam bỗng mở miệng hỏi.

"Ai?" Yến Hạ thuận miệng hỏi

"Tề Á!" Mặt Ô Nam lộ rõ vẻ phấn khích: "Đường Thiên lúc này không phải giống Tề Á năm đó sao? Ngang trời xuất thế…"

"Tề Á?" Yến Hạ ngẩn người, hắn lắc đầu: "Năm đó Tề Á lợi hại hơn Đường Thiên nhiều, hắn trực tiếp bước lên đỉnh cơ."

Năm u tối đó, Tề Á thể hiện sức mạnh chưa từng có, chỉ trong một năm quét sạch toàn bộ cao thủ ở Phỉ Lâm tinh, dùng phong thái không ai có thể cãi được bước lên ngôi đệ nhất ở Phỉ Lâm tinh. Tuy Đường Thiên tỏa sáng nhưng so với Tề Á năm đó vẫn kém nhiều lắm.

"Nhưng mà…"

Ô Nam do dự một chút mới nói: "Ai có thể đảm bảo rằng đây là cực hạn của Đường Thiên chứ?"

Yến Hạ ngây ngốc rồi.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...