Chiến Thần Bất Bại
Chương 188: Vương Bất Tương Tư Trảm

Sẵn sàng

“Đây là thanh kiếm ngươi kể sao?” Đường Thiên thì thầm, hắn đang cực kỳ rung động. Không riêng gì hắn mà tất cả mọi người cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho rung động không nói nên lời.

Một thanh kiếm lẻ loi trơ trọi cắm ngay chính giữa đại sảnh, bên cạnh nó là một lão nhân ngồi ngay ngắn. Thân kiếm tỏa ra ánh sáng bảy màu, màn sáng này tỏa ra như mái vòm, bao trùm hơn nửa đại sảnh.

Thân kiếm lộng lấy, phảng phất như có muôn vàn sắc thái di chuyển, lồng sáng giống như một bong bóng xà phòng khổng lổ, thỉnh thoảng lại thay đổi màu sắc.

“Đó là Trảm Kiếm Ma tiền bối sao?” Đường Thiên tò mò hỏi

“Ừ!” Ma Địch giải thích: “Sức mạnh của Vương Bất Tương Tư Trảm đã bảo vệ thân thể hắn.”

Đường Thiên à một tiếng rồi tiến vào về phía lối vào màn sáng.

“Cẩn thận, chớ đụng vào màn sáng đấy.” Ma Địch vội nhắc nhở mọi người: “Người kia chính vì chạm vào màn tương tư này mà nguyên khí đại thương đấy.”

Mọi người bừng tỉnh đại ngộ, khó trách mấy năm nay thực lực Tề Á suy giảm, thì ra là do ảnh hưởng của màn sáng này.

Chẳng qua mọi người lập tức trở nên cẩn trọng hơn rất nhiều.

Trước đây Tề Á là võ giả cấp Thiên Lộ vậy mà chỉ vì chạm vào màn tương tư lại có thể suy giảm thực lực đến như vậy! Màn sáng này quả thực lợi hại!

Đường Thiên huơ tay nói với tiểu cô nương: “Ta cũng không có cách nào nữa rồi.”

Không phải Đường Thiên cố ý từ chối mà vì màn sáng này tạo cho hắn cảm giác nguy hiểm mãnh liệt, hắn cơ hồ hoài nghi màn sáng trước mặt này là một loại kịch độc hiếm thấy. Chỉ cần đứng trước màn sáng này thôi cũng đủ làm cho hắn sợ hết hồn.

Món này nguy hiểm thật!

Đường Thiên mặt dù muốn kiếm tinh tệ nhưng đó là để tu luyện chứ không phải loại người coi tiền như mạng.

Không ai để ý rằng vẻ mặt Cổ Tuyết rất kì quái.

“Màn tương tư, một khi bị dính vào thì cả đời sẽ phải chịu nỗi khổ tương tư vô cùng vô tận.” Ma Địch chợt trầm ngâm: “Nhập ngã tương tư môn, tri ngã tương tư khổ. Trường tương tư hề trường tương ức, đoản tương tư hề vô cùng cực. Tảo tri như thử bán nhân tâm, hoàn như đương sơ bất tương thức.”

(Thơ em chịu, dịch thô thiển thôi:
Bước chân vào tương tư
Mới biết tương tư khổ
Tương tư hoài, tương tư mãi
Tương tư không dứt, một đời tương tư
Sớm biết lòng vương vấn
Nguyện xin đừng quen nhau.)

Trích Trường Tương Tư- Lương Ý Nương

Thân hình mềm mại của Cổ Tuyết khẽ rung, nàng chăm chú nhìn màn tương tư lộng lẫy kì ảo.

Bên trong dường như có cái gì đó kêu gọi nàng, nàng không những không thấy nguy hiểm mà còn cảm thấy sự ấm áp từ màn sáng.

Bỗng nhiên, nàng ngẩng đầu, cố lấy dũng khí nói: “Ta cảm thấy nó đang gọi mình.”

Soạt, xung quanh lập tức lặng ngắt như tờ.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...