Chiến Thiên
-
Chương 287: Bảo khí muôn màu
Trước mắt đột nhiên lờ mờ, dường như thân thể đang di chuyển trong thông đạo, đã có kinh nghiệm truyền tống, Trịnh Hạo Thiên nhắm hai mắt, hắn cũng không xa lạ với cảm giác này.
Vô luận là từ tiểu linh giới đến đại linh giới hay từ phượng sồ phong ra vào luyện yêu động đều trải qua kinh nghiệm truyền tống này, hôm nay coi như hắn đã quen thuộc với truyền tống trận.
Hồi tưởng mấy khí tức kinh khủng lúc nãy, trong lòng Trịnh Hạo Thiên còn sợ hãi.
Trong quang hải vô cùng vô tận không ngờ vẫn có cường giả dùng thần niệm thăm dò được, thật không biết họ còn là người không.
Loại thực lực này sợ là đã vượt qua cực hạn của linh khí sư, cho dù là Văn Nhân Băng Oánh sư tỷ cũng không nhất định bằng được a.
Hiện tại Trịnh Hạo Thiên mới cảm nhận sâu sắc thực lực thâm hậu của một tông môn siêu cấp như Vạn Kiếm tông. Mà chính bởi có nhiều cường giả thâm bất khả trắc tọa trấn cho nên Vạn Kiếm tông mới có thể trở thành một trong bát đại siêu cấp môn phái.
Hắn với phản ứng cuối cùng của mình tương đối hài lòng, cuối cùng cũng kịp thu tay đúng lúc bằng không thực lực chân thực đều bị họ nhìn thấy hết.
Trước mắt trở nên sáng sủa, quang mang xung quanh tiêu tán đi, mà hai chân Trịnh Hạo Thiên vững vàng đứng trên mặt đất.
Ánh mắt lưu chuyển xung quanh, Trịnh Hạo Thiên kinh ngạc phát hiện, hắn đang ở trong một thông đạo, phía cuối thông đạo là một phiến đại môn.
Hắn cũng không lập tức rời đi mà lẳng lặng đứng tại chỗ chờ đợi.
Bởi hắn biết, nếu không vượt qua quang hải lần tám liền được truyền tống tới tầng tám Vạn Kiếm các này, hắn cũng hiểu rằng Cừu Hinh Dư vô luận thế nào cũng không thể chống đỡ, vì thế hắn đang đợi nàng tiến vào tầng tám.
Nhưng mà, tròn nửa canh giờ ngoại trừ hắn ra, ở đây vẫn như cũ không một bóng người.
Lông mày nhíu lại, Trịnh Hạo Thiên biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì đó, cho nên Cừu Hinh Dư có thể vượt qua lần tám quang hải, hoặc là nàng đã tới đây bằng một thông đạo khác.
Hắn cũng không biết lúc này Cừu Hinh Dư được truyền tống tới tầng cao hơn hắn, bời vì chuyện này trăm năm chưa từng xuất hiện, cho dù là Văn Nhân Băng Oánh khi tham gia thí luyện cũng không đả động được chưởng giáo chân nhân.
Vì thế hắn căn bản không biết có thể phát sinh chuyện đặc biệt này.
Nhưng lúc này hắn đã khảng định không đợi được Cừu Hinh Dư, lắc đầu Trịnh Hạo Thiên rút cuộc đi dọc theo thông đạo, chậm rãi mở cánh cửa kia ra.
Đại môn vừa hé, thân thể Trịnh Hạo Thiên run rẩy một chút.
Từ khe hở không ngờ lộ ra vô số đạo khí tức cường hãn, nhưng khí tức này mỗi cố đều rất cường đại, khí tức của chúng ngưng tụ một chỗ phóng ra uy năng khiến hắn không dám tới gần.
Trịnh Hạo Thiên hít sâu một hơi, hắn kiệt lực áp chế sự khẩn trương trong lòng.
Sau đó, phiến đại môn chậm rãi được mở ra.
Bên trong là một điện phủ rộng rãi vô cùng, trên trong điện phủ có vài thông đạo không biết thông đến đâu, mà xung quanh điện phủ bày rất nhiều thần binh, phòng cụ hoặc vật phẩm đặc thù.
Mỗi kiện vật phẩm đều tỏa ra khí tức cường đại.
Hơn nữa, khiến người ta sợ hãi than chính là, những khí tức này đều là độc nhất vô nhị, ngay cả Trịnh Hạo Thiên chỉ có thể thông qua linh lực cảm ứng thuộc tính của nó, mà vô pháp dựa vào khí tức mạnh yếu tính ra uy năng của chúng.
Trịnh Hạo Thiên trong lòng tấm tắc khen kỳ lạ, chuyện quỷ dị như vậy không ngờ phát sinh trước mặt hắn, thật khiến kẻ khác không thể tin nổi.
Tuy rằng ở bên trong này đều là thượng phẩm bảo khí, nhưng ngày cả bảo khí cùng giai cũng phân chia uy lực mạnh yếu khác nhau.
Loại tình huống khí tức hoàn toàn giống nhau tuyệt đối không thể xuất hiện.
Bởi vậy có thể thấy được cấm chế trong Vạn Kiếm các xảo diệu cỡ nào, không ngờ có thể che giấu khí tức của bảo khí.
Khi Trịnh Hạo Thiên lọt vào bên trong điện phủ thì áp lực lên người hắn cũng giảm đi nhiều, loại cảm giác hưng phấn cường liệt khi thấy bảo khí của hắn cũng biến mất.
Vô luận là kiện bảo khí nào ở đây đem ra ngoài cũng đều khiến các phong đầu tranh giành mua.
Đừng nói đê giai tu luyện giả, cho dù là tu luyện giả ngoài thất giai cũng chưa chắc có thượng phẩm bảo khí.
Thế nhưng, hôm nay những bảo khí này lại như rác vứt trước mặt hắn, chỉ cần hắn muốn là có thể lấy đi một kiện trong đó.
Đương nhiên dựa theo quy củ của Vạn Kiếm tông, khi hắn tập trung vào một kiện bảo khí, sau đó dung tay chạm vào thì sẽ lập tức bị truyền tống ra ngoài.
Vì thế hắn không có hành động thiếu suy nghĩ, mà cẩn thận quan sát một hồi.
Dần dần, Trịnh Hạo Thiên hai mắt lóe sáng, hắn kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía đỉnh đầu.
Bên trên đỉnh đầu khắc đầy ký hiệu các loại, bên cạnh khảm rất nhiều bảo thạch xa hoa.
Nhưng mà, ánh mắt Trịnh Hạo Thiên như xuyên qua trần nhà, thấy được địa phương xa xôi bên trên.
Hắn rõ ràng cảm ứng được tầng trên Vạn Kiếm các có âm thanh triệu hoán hắn.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook