Chung Cực Truyền Thừa
-
Chương 141: Ra khỏi quật!
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
****
Không gian trống rỗng, lấp lóe lên kim quang. Tại vị trí trung tâm của kim quang, một đạo hư ảnh cực lớn màu đen, trống rỗng xuất hiện. Hư ảnh kia toàn thân bao phủ một tầng màu đen. Nhìn qua cực kì sền sệt, căn bản là không thấy rõ bộ dáng của hư ảnh kia, thanh âm trầm thấp mà khàn khàn. Quanh quẩn trong không gian vắng vẻ. Một thân ảnh, đang cung kính quỳ một gối trước một hư ảnh trước người.
Thanh âm như kim loại va chạm đó lộ ra vẻ vô cùng thành kính. Trong đôi con ngươi màu vàng lạnh lùng, cũng lộ ra vài tia sùng kính - chính là đầu ma thú cửu cấp vừa xuất hiện trước mặt đám người Lâm Dịch. Lúc này, hắn đang quỳ một gối trước hư ảnh trước mặt, đầu cụp xuống, tỏ vẻ tôn kính đối với hư ảnh.
Trong thanh âm của hư ảnh hơi hiện lên một tia kinh ngạc. Chợt hỏi:
Kỳ Á Khố Tư cung kính trả lời.
Bóng đen kia chậm rãi nhẹ gật đầu, khen ngợi:
Nghe được bóng đen khen ngợi, trong mắt Kỳ Á Khố Tư hiện lên một tia kinh hỉ. Nhưng hắn vẫn cố gắng kiềm chế được, quỳ một chân trên đất, không nói gì.
Bóng đen tựa hồ có chút ngẩng đầu lên. Trong thanh âm khàn khàn mang theo một tia cảm khái:
Hơi dừng lại một chút, lại cúi đầu trầm giọng nói:
Kỳ Á Khố Tư nghe vậy thân thể liền chấn động. Chợt gục đầu xuống nói:
Nói xong, đầu cúi rạp trên mặt đất.
Bóng đen hơi dừng lại một chút, sau đó mới nói:
Bóng đen hơi dừng lại một chút mới nói:
Kỳ Á Khố Tư vô cùng cung kính đáp lời:
Bóng đen kia nhẹ gật đầu, chợt, bóng đen kia cứ như là trôi theo gió nhẹ nhàng phiêu tán đi, dần dần liền biến mất không thấy gì nữa...mà thẳng đến thật lâu về sau, Kỳ Á Khố Tư mới ngẩng đầu lên, nhìn xem địa phương mà bóng đen kia biến mất, vẻ tôn sùng trong ánh mắt, thật lâu không có tiêu tán.
...
Không gian trống rỗng, lấp lóe lên kim quang. Tại vị trí trung tâm của kim quang, một đạo hư ảnh cực lớn màu đen, trống rỗng xuất hiện. Hư ảnh kia toàn thân bao phủ một tầng màu đen. Nhìn qua cực kì sền sệt, căn bản là không thấy rõ bộ dáng của hư ảnh kia, thanh âm trầm thấp mà khàn khàn. Quanh quẩn trong không gian vắng vẻ. Một thân ảnh, đang cung kính quỳ một gối trước một hư ảnh trước người.
Thanh âm như kim loại va chạm đó lộ ra vẻ vô cùng thành kính. Trong đôi con ngươi màu vàng lạnh lùng, cũng lộ ra vài tia sùng kính - chính là đầu ma thú cửu cấp vừa xuất hiện trước mặt đám người Lâm Dịch. Lúc này, hắn đang quỳ một gối trước hư ảnh trước mặt, đầu cụp xuống, tỏ vẻ tôn kính đối với hư ảnh.
Trong thanh âm của hư ảnh hơi hiện lên một tia kinh ngạc. Chợt hỏi:
Kỳ Á Khố Tư cung kính trả lời.
Bóng đen kia chậm rãi nhẹ gật đầu, khen ngợi:
Nghe được bóng đen khen ngợi, trong mắt Kỳ Á Khố Tư hiện lên một tia kinh hỉ. Nhưng hắn vẫn cố gắng kiềm chế được, quỳ một chân trên đất, không nói gì.
Bóng đen tựa hồ có chút ngẩng đầu lên. Trong thanh âm khàn khàn mang theo một tia cảm khái:
Hơi dừng lại một chút, lại cúi đầu trầm giọng nói:
Kỳ Á Khố Tư nghe vậy thân thể liền chấn động. Chợt gục đầu xuống nói:
Nói xong, đầu cúi rạp trên mặt đất.
Bóng đen hơi dừng lại một chút, sau đó mới nói:
Bóng đen hơi dừng lại một chút mới nói:
Kỳ Á Khố Tư vô cùng cung kính đáp lời:
Bóng đen kia nhẹ gật đầu, chợt, bóng đen kia cứ như là trôi theo gió nhẹ nhàng phiêu tán đi, dần dần liền biến mất không thấy gì nữa...mà thẳng đến thật lâu về sau, Kỳ Á Khố Tư mới ngẩng đầu lên, nhìn xem địa phương mà bóng đen kia biến mất, vẻ tôn sùng trong ánh mắt, thật lâu không có tiêu tán.
...
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook