Chung Cực Truyền Thừa
-
Chương 178: Lên thuyền
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
- Hoan nghênh quang lâm.
Vừa mới tiến vào đại sảnh, thanh âm dễ nghe từ hai bên truyền đến, Lâm Dịch ngẩng đầu lên nhìn, là hai người hầu nữ ăn vận trang phục và trang sức giống như những nhân viên đang làm việc bên ngoài, rất hiển nhiên những người hầu nữ này đều đã trải qua huấn luyện, mang nụ cười hàm súc trên mặt, rồi lại thẹn thùng, khẽ cười.
Lạp Cơ Tư cười, hướng hai người đáp lễ.
Sau khi một người hầu nữ nghe như vậy, trên mặt lộ ra biểu tinh có chút áy náy, thanh âm nhu hòa nói:
Lạp Cơ Tư nhẹ gật đầu với hai người, đoàn người không đi ra ngoài không được.
Lạp Cơ Tư bất đắc dĩ cười nói.
Lâm Dịch không thèm để ý, cười nói, đoàn người liền đi tiếp vào chỗ sâu.
Một đường bước đi, mỗi một tràng cảnh lọt vào trong mắt đều là náo nhiệt đến cực điểm, dòng người đi trên đường phố như thủy triều, rất là chen chúc, đi thẳng hai cây số, mới tìm được một tầng trệt có đầy đủ phòng trống, xem số thứ tự bên ngoài, đã đến số một trăm bốn mươi ba, mà tầng trệt trước đó, muốn đầy đủ toàn bộ, muốn phòng trống mà số lượng không đủ, bảy người, bất kể nói thế nào, ít nhất cũng cần bốn gian phòng a.
Dưới sự dẫn dắt của người hầu nữ đi lên lầu, Thủy Linh Lung và nữ hài nhi Lâm Gia, hai người một phòng, Lâm Dịch và Lạp Cơ Tư dùng chung một phòng, ba người còn lại thì dùng hai gian phòng.
Bất quá, dù sao cũng là chỗ dừng chân được an bài miễn phí, cũng không sao cả.
Sau khi nhận chìa khóa, cất kỹ vật phẩm tùy thân, đoàn người liền hướng về đại sảnh, sau đó đoàn người liền đi bên ngoài đường phố.
Khăp nơi hai bên đường đều giăng đèn kết hoa, đều là bộ dáng vui mừng, trên liên bức màu đỏ viết "nhiệt liệt chào mừng Vô song hội lần thứ một trăm ba mươi hai thành công, thắng lợi.
Nhìn bộ dáng Lâm Gia như là rất ít ra bên ngoài chơi, đối với chuyện gì cũng đều rất hiếu kỳ, khi thấy một nhà ảo thuật biến ra một con thỏ từ trong chiếc mũ, càng hưng phấn đến nỗi đôi bàn tay nhỏ bé đều vỗ đến đỏ ửng lên, mà bộ dạng của Lạp Cơ Tư vẫn là phi thường sủng ái Lâm Gia, luôn xoa xoa cái đầu nhỏ của nàng, chỉ là Lâm Gia kia vận một thân trang phục mát lạnh, khiến rất nhiều người qua đường nhao nhao nhìn chăm chú, dù sao thì nữ hài đáng yêu và gợi cảm, hai khí chất đáng yêu lẫn nhau này không nhiều lắm đâu.
Mọi người đi một mực tới đêm mới xem như là đã thỏa mãn, đương nhiên, đó chính là nói bọn người Lâm Dịch, về phần Lâm Gia, nhìn nàng bĩu môi, nhíu nhíu lông mày, đi một bước liền quay đầu lại nhìn những cử động sau lưng, hiển nhiên là không được vui chơi tận hứng.
Lạp Cơ Tư không nhịn được lại vuốt vuốt đầu của nàng, cười nói:
Lâm Gia nghe xong, lúc này mới lộ dáng tươi cười.
Lạp Cơ Tư lại vuốt vuốt đầu Lâm Gia, lúc này mới ngẩng đầu lên nói với những người khác.
- Tám giờ sáng ngày mai thuyền đến, đại khái mười giờ sẽ xuất phát, bất quá thuyền kia chỉ có thể chở ba ngàn người một lần, cho nên chúng ta phải tới sớm một chút, nếu không chỉ có thể đợi năm ngày sau mới có chuyến tiếp theo, ân, bảy giờ sáng ngày mai, chúng ta hội hợp tại đại sảnh, ý mọi người thế nào?
Mọi người tự nhiên không có gì dị nghị, lập tức tiến vào nhà lầu, sau đó từng người tản ra. Nguồn: http://qtruyen.net
Sau khi trở lại gian phòng, Lâm Dịch và Lạp Cơ Tử rửa mặt một phen, từng người liền lên giường, những gian phòng tại đây, phần lớn là phòng đôi.
Chỉ còn lại hai người bọn họ, rốt cục Lâm Dịch nhịn không nổi, hiếu kỳ hỏi, xem hành động hôm nay, cơ hồ đều do Lạp Cơ Tư một tay an bài, nhìn hắn như rất là quen thuộc nơi này.
Lạp Cơ Tư liền sửa sang chăn mền bên cạnh, gật đầu cười nói:
Lâm Dịch giật mình nhẹ gật đầu, khó trách lại như vậy.
Sau khi Lạp Cơ Tư sửa sang lại chăn mền tốt, liền nằm xuống, cười nói với Lâm Dịch.
Lâm Dịch nhẹ gật đầu, cười nói:
Hai người ngủ thiếp đi, một đêm không có chuyện gì xảy ra.
Lúc này, Lâm Dịch đã tỉnh lại từ rất sớm, sau khi hắn tỉnh lại, mới phát hiện Lạp Cơ Tư đã thu thập tốt chăn, mền, không khỏi mở miệng nói:
Lạp Cơ Tư nghe vậy, quay đầu lại, thấy Lâm Dịch đã tỉnh, lập tức cười nói:
Lâm Dịch chui ra từ trong chăn, mền, sau khi thu thập tốt chăn mền, hai người rửa mặt rồi ra khỏi cửa.
Lạp Cơ Tư nhìn chung quanh một chút, bốn phía đều là một mảnh yên tĩnh, sau đó quay đầu cười nói với Lâm Dịch.
Lâm Dịch nhẹ gật đầu, từng người lập tức đến trước phòng những người khác gọi họ dậy, một lát sau, tất cả mọi người đã tỉnh lại, đi tới đại sảnh, nhìn đồng hồ, vẫn còn chưa đến bảy giờ.
Lạp Cơ Tư nói ra, chợt bảy ngời liền rởi khỏi tầng trệt.
Xem ra cũng không phải chỉ có bọn hắn là tỉnh dậy tương đối sớm, thời điểm đi trên đường phố, phát hiện có rất nhiều người đã tỉnh lại, cũng đi về hướng cửa ra vào, tuy lúc này trời vẫn còn tối, nhưng từng cây đèn năng lượng chung quanh chiếu rọi, rất là sáng ngời, bước chân mọi người không khỏi nhanh hơn một chút.
Lúc đến ghềnh biển ngày hôm qua, mới phát hiện ở đây đã tấp nập người, khắp nơi đều là đám người đang chờ đợi.
Mấy người tốn sức xâm nhập vào trong đám người, nhưng cuối cùng lại bị kẹt vào giữa, không thể tới, cũng không thể lui, bất quá cũng may là lúc tiến vào mọi người đều nắm tay nhau, không có rời ra, trà trộn trong đám người, im im lặng lặng chờ đợi.
Lúc mặt trời bắt đầu ló dạng, chỉ thấy một rặng mây đỏ thấp thoáng đằng xa, đám mây trên bầu trời lập tức bị nhuộm thành huyết sắc, có một loại mỹ cảm cực kỳ thê lương.
Đây là lần đầu tiên Lâm Dịch thấy mặt trời mọc trên biển, lập tức bị mỹ cảm thiên nhiên này thuyết phục, cặp mắt to đáng yêu của Lâm Gia kia càng là trừng lớn, há cái miệng nhỏ thật ra thật to, đúng thật là bị mỹ cảnh ngày hôm đó làm ngây dại, thật lâu sau mới lẩm bẩm nói:
Vừa mới tiến vào đại sảnh, thanh âm dễ nghe từ hai bên truyền đến, Lâm Dịch ngẩng đầu lên nhìn, là hai người hầu nữ ăn vận trang phục và trang sức giống như những nhân viên đang làm việc bên ngoài, rất hiển nhiên những người hầu nữ này đều đã trải qua huấn luyện, mang nụ cười hàm súc trên mặt, rồi lại thẹn thùng, khẽ cười.
Lạp Cơ Tư cười, hướng hai người đáp lễ.
Sau khi một người hầu nữ nghe như vậy, trên mặt lộ ra biểu tinh có chút áy náy, thanh âm nhu hòa nói:
Lạp Cơ Tư nhẹ gật đầu với hai người, đoàn người không đi ra ngoài không được.
Lạp Cơ Tư bất đắc dĩ cười nói.
Lâm Dịch không thèm để ý, cười nói, đoàn người liền đi tiếp vào chỗ sâu.
Một đường bước đi, mỗi một tràng cảnh lọt vào trong mắt đều là náo nhiệt đến cực điểm, dòng người đi trên đường phố như thủy triều, rất là chen chúc, đi thẳng hai cây số, mới tìm được một tầng trệt có đầy đủ phòng trống, xem số thứ tự bên ngoài, đã đến số một trăm bốn mươi ba, mà tầng trệt trước đó, muốn đầy đủ toàn bộ, muốn phòng trống mà số lượng không đủ, bảy người, bất kể nói thế nào, ít nhất cũng cần bốn gian phòng a.
Dưới sự dẫn dắt của người hầu nữ đi lên lầu, Thủy Linh Lung và nữ hài nhi Lâm Gia, hai người một phòng, Lâm Dịch và Lạp Cơ Tư dùng chung một phòng, ba người còn lại thì dùng hai gian phòng.
Bất quá, dù sao cũng là chỗ dừng chân được an bài miễn phí, cũng không sao cả.
Sau khi nhận chìa khóa, cất kỹ vật phẩm tùy thân, đoàn người liền hướng về đại sảnh, sau đó đoàn người liền đi bên ngoài đường phố.
Khăp nơi hai bên đường đều giăng đèn kết hoa, đều là bộ dáng vui mừng, trên liên bức màu đỏ viết "nhiệt liệt chào mừng Vô song hội lần thứ một trăm ba mươi hai thành công, thắng lợi.
Nhìn bộ dáng Lâm Gia như là rất ít ra bên ngoài chơi, đối với chuyện gì cũng đều rất hiếu kỳ, khi thấy một nhà ảo thuật biến ra một con thỏ từ trong chiếc mũ, càng hưng phấn đến nỗi đôi bàn tay nhỏ bé đều vỗ đến đỏ ửng lên, mà bộ dạng của Lạp Cơ Tư vẫn là phi thường sủng ái Lâm Gia, luôn xoa xoa cái đầu nhỏ của nàng, chỉ là Lâm Gia kia vận một thân trang phục mát lạnh, khiến rất nhiều người qua đường nhao nhao nhìn chăm chú, dù sao thì nữ hài đáng yêu và gợi cảm, hai khí chất đáng yêu lẫn nhau này không nhiều lắm đâu.
Mọi người đi một mực tới đêm mới xem như là đã thỏa mãn, đương nhiên, đó chính là nói bọn người Lâm Dịch, về phần Lâm Gia, nhìn nàng bĩu môi, nhíu nhíu lông mày, đi một bước liền quay đầu lại nhìn những cử động sau lưng, hiển nhiên là không được vui chơi tận hứng.
Lạp Cơ Tư không nhịn được lại vuốt vuốt đầu của nàng, cười nói:
Lâm Gia nghe xong, lúc này mới lộ dáng tươi cười.
Lạp Cơ Tư lại vuốt vuốt đầu Lâm Gia, lúc này mới ngẩng đầu lên nói với những người khác.
- Tám giờ sáng ngày mai thuyền đến, đại khái mười giờ sẽ xuất phát, bất quá thuyền kia chỉ có thể chở ba ngàn người một lần, cho nên chúng ta phải tới sớm một chút, nếu không chỉ có thể đợi năm ngày sau mới có chuyến tiếp theo, ân, bảy giờ sáng ngày mai, chúng ta hội hợp tại đại sảnh, ý mọi người thế nào?
Mọi người tự nhiên không có gì dị nghị, lập tức tiến vào nhà lầu, sau đó từng người tản ra. Nguồn: http://qtruyen.net
Sau khi trở lại gian phòng, Lâm Dịch và Lạp Cơ Tử rửa mặt một phen, từng người liền lên giường, những gian phòng tại đây, phần lớn là phòng đôi.
Chỉ còn lại hai người bọn họ, rốt cục Lâm Dịch nhịn không nổi, hiếu kỳ hỏi, xem hành động hôm nay, cơ hồ đều do Lạp Cơ Tư một tay an bài, nhìn hắn như rất là quen thuộc nơi này.
Lạp Cơ Tư liền sửa sang chăn mền bên cạnh, gật đầu cười nói:
Lâm Dịch giật mình nhẹ gật đầu, khó trách lại như vậy.
Sau khi Lạp Cơ Tư sửa sang lại chăn mền tốt, liền nằm xuống, cười nói với Lâm Dịch.
Lâm Dịch nhẹ gật đầu, cười nói:
Hai người ngủ thiếp đi, một đêm không có chuyện gì xảy ra.
Lúc này, Lâm Dịch đã tỉnh lại từ rất sớm, sau khi hắn tỉnh lại, mới phát hiện Lạp Cơ Tư đã thu thập tốt chăn, mền, không khỏi mở miệng nói:
Lạp Cơ Tư nghe vậy, quay đầu lại, thấy Lâm Dịch đã tỉnh, lập tức cười nói:
Lâm Dịch chui ra từ trong chăn, mền, sau khi thu thập tốt chăn mền, hai người rửa mặt rồi ra khỏi cửa.
Lạp Cơ Tư nhìn chung quanh một chút, bốn phía đều là một mảnh yên tĩnh, sau đó quay đầu cười nói với Lâm Dịch.
Lâm Dịch nhẹ gật đầu, từng người lập tức đến trước phòng những người khác gọi họ dậy, một lát sau, tất cả mọi người đã tỉnh lại, đi tới đại sảnh, nhìn đồng hồ, vẫn còn chưa đến bảy giờ.
Lạp Cơ Tư nói ra, chợt bảy ngời liền rởi khỏi tầng trệt.
Xem ra cũng không phải chỉ có bọn hắn là tỉnh dậy tương đối sớm, thời điểm đi trên đường phố, phát hiện có rất nhiều người đã tỉnh lại, cũng đi về hướng cửa ra vào, tuy lúc này trời vẫn còn tối, nhưng từng cây đèn năng lượng chung quanh chiếu rọi, rất là sáng ngời, bước chân mọi người không khỏi nhanh hơn một chút.
Lúc đến ghềnh biển ngày hôm qua, mới phát hiện ở đây đã tấp nập người, khắp nơi đều là đám người đang chờ đợi.
Mấy người tốn sức xâm nhập vào trong đám người, nhưng cuối cùng lại bị kẹt vào giữa, không thể tới, cũng không thể lui, bất quá cũng may là lúc tiến vào mọi người đều nắm tay nhau, không có rời ra, trà trộn trong đám người, im im lặng lặng chờ đợi.
Lúc mặt trời bắt đầu ló dạng, chỉ thấy một rặng mây đỏ thấp thoáng đằng xa, đám mây trên bầu trời lập tức bị nhuộm thành huyết sắc, có một loại mỹ cảm cực kỳ thê lương.
Đây là lần đầu tiên Lâm Dịch thấy mặt trời mọc trên biển, lập tức bị mỹ cảm thiên nhiên này thuyết phục, cặp mắt to đáng yêu của Lâm Gia kia càng là trừng lớn, há cái miệng nhỏ thật ra thật to, đúng thật là bị mỹ cảnh ngày hôm đó làm ngây dại, thật lâu sau mới lẩm bẩm nói:
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook