Chung Cực Truyền Thừa
-
Chương 324: Lựa chọn
Sẵn sàng
- Khắc Lôi Tư, Khắc Lôi Tư!
Nữ tử cấp thiết gọi lấy, nước mắt dàn dụa. Nhìn Khắc Lôi Tư trong miệng đã bắt đầu chảy ra máu tươi, lại không biết phải nói thế nào.
Lâm Dịch vẫn dùng thanh âm không chút cảm xúc nhân loại nào, nhàn nhạt nói.
Nữ tử quay đầu nhìn về phía hắn, trong đôi mắt mang theo hận ý nói không nên lời. Nhưng mà hận ý này đối với Lâm Dịch mà nói, lại nhìn như không thấy. Hắn nhàn nhạt nhìn nàng, chậm rãi nói:
Thân thể nữ tử nhẹ run một cái, lập tức hít sâu một hơi sau đó nói:
Lâm Dịch nhàn nhạt quét mắt liếc nàng, chậm rãi nói:
Thân thể nữ tử lại lần nữa run nhẹ một cái, nhưng cân nhắc đến sinh tử của Khắc Lôi Tư bị khống chế trong tay đối hương, nữ tử khẽ cắn môi, lập tức hít sâu một hơi rồi nói:
Sau khi hơi dừng một chút, mới mở miệng nói:
Lông mày Lâm Dịch nhẹ chớp chớp, lập tức lạnh nhạt nói:
Nữ tử nói. Nàng không khỏi quay đầu lại nhìn thoáng qua Khắc Lôi Tư một chút Sắc mặt của hắn tái nhợt, ngực phập phồng rất nhỏ.
Lâm Dịch chỉ thản nhiên nói, lập tức lại lần nữa hỏi:
Nữ tử cắn răng, lập tức hít sâu một hơi sau đó nói:
Lâm Dịch lại lần nữa lạnh nhạt hỏi.
Nàng kia hiển nhiên thật không ngờ Lâm Dịch lại biết nhiều như vậy, thần sắc hiện lên một vòng do dự. Nhưng lập tức vẫn hít sâu một hơi nói:
Cảm xúc của nữ tử đột nhiên trở nên cực không ổn định mà lớn tiếng hô lên. Quay đầu lại nhìn về phía Khắc Lôi Tư. Khắc Lôi Tư bây giờ sắc mặt đã sớm nhợt nhạt, chỉ có lồng ngực có chút phập phồng nói cho nử tử biết hắn còn sống.
Lâm Dịch lại không nhúc nhích chút nào. Ngữ khí y nguyên lạnh nhạt mở miệng. Nữ tử không khỏi tràn đầy hận ý nhìn về phía hắn.
Lâm Dịch nhìn vào mắt nữ tử, chậm rãi nói:
Lời Lâm Dịch vừa dứt, nữ tử lập tức mãnh mẽ ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Dịch. Lập tức lạnh lùng hỏi:
Lâm Dịch nhàn nhạt nhìn nàng một cái nói:
Nữ tử nghe vậy không tự chủ được quay đầu nhìn thoáng qua Khắc Lôi Tư ngực phập phồng càng lúc càng nhỏ. Cuối cùng cắn răng một cái quay đầu lại nói:
Trong nội tâm Lâm Dịch lập tức sững sờ, lập tức, liền ý thức được người mà nử tử này nói, tựa hồ chính là mẹ của mình. Từ chỗ phụ thân Lâm Cường, hắn vẫn chưa bao giờ nghe qua danh tự mẫu thân, cho tới hôm nay, cũng là lần đầu nghe được.
Trong nội tâm Lâm Dịch âm thầm nhớ kỹ cái tên này. Mặt ngoài vẫn như cũ lạnh nhạt nói:
Nữ tử hừ lạnh một tiếng, nói:
Lâm Dịch lạnh nhạt hỏi.
Nữ tử nhẹ gật đầu, lập tức nói:
Lâm Dịch trầm mặc, nhàn nhạt nhìn nữ tử.
Nàng kia thời gian dần qua bị Lâm Dịch nhìn có chút tâm hoảng hốt, lớn tiếng hô:
Lâm Dịch lại lạnh nhạt nhìn nàng một cái sau đó thản nhiên nói:
m thanh của hắn rơi xuông, nhan sắc màng nước bao vây lấy Khắc Lôi Tư càng thêm đậm. Lam sắc quang mang, lưu chuyển ở giữa. Sau một lát, hoàn toàn biến mất. Mà Khắc Lôi Tư, cũng chậm rãi mở ra con mắt mê mang.
Khắc Lôi Tư còn ở vào trạng thái chưa lấy lại tinh thần.
Nhưng lúc này sắc mặt nữ tử lại tái nhợt, bờ môi một mảnh màu xanh. Nàng oán độc nhìn Lâm Dịch trước mặt, nghiến răng nghiến lợi nói:
Đến lúc này, nàng tựa hồ đối với sinh tồn đã không còn ôm hi vọng gì nữa.
Lâm Dịch nghĩ nghĩ, lập tức lại lắc đầu nói:
Nàng kia lạnh lùng nói:
Lâm Dịch lạnh nhạt nói.
Hai mắt nữ tử lập tức trừng trừng. Lập tức quả quyết nói:
Lâm Dịch chỉ nhàn nhạt nhìn nàng, thật lâu sau mới chậm rãi nói:
Nhưng nữ tử kia lại như đã hoàn toàn quyết tâm, quả quyết nói ra:
Nói xong, nghiêng đầu sang một bên, hiển nhiên đã làm tốt chuẩn bị hẳn phải chết.
Lâm Dịch lại chậm rãi quăng ánh mắt về phía Khắc Lôi Tư đã dần dần khôi phục thanh minh, minh bạch tất cả mọi chuyện xảy ra trước kia. Khi ánh mắt Lâm Dịch nhìn về phía mình, Khắc Lôi Tư gần đây tự nhận hung hãn không sợ chết, sau khi trải qua một phen sát vai với tử thần, không tự chủ được từ đáy lòng toát ra một tia hàn ý. Thủ đoạn của đối phương độc ác, xa xa vượt quá tưởng tượng của mình. Với tư cách một gã cường giả Trung tinh vị hạ giai, ở trước mặt đối phương lại yếu ớt như trẻ sơ sinh, không có chút năng lực chống cự nào cả.
Thân thể Khắc Lôi Tư không tự chủ được run rẩy rất nhỏ một chút, nhưng lập tức lại quật cường muốn ánh mắt của mình không không lộ ra sợ hãi đối mắt với coi người từ trước tới nay vẫn y nguyên trong trẻo lạnh lùng của Lâm Dịch.
Lâm Dịch lạnh nhạt mà chậm chạp nói.
Trong nội tâm Khắc Lôi Tư lập tức run rẩy thoáng một chút. Nhớ lại đến lực lượng từ bốn phương tám hướng, cường đại đến không thể nào chống cự vừa rồi, lời nói cứng rắn đến miệng, lại sinh sinh nuốt vào. Vô ý thức nuốt từng ngụm nước bọt. Nhưng lại không biết trả lời như thế nào.
Thấy Lâm Dịch chuyển phương hướng đột phá đến trên người Khắc Lôi Tư, nàng kia lập tức lớn tiếng hô lên. Trên mặt Khắc Lôi Tư, cũng không khỏi hiện lên một vòng do dự.
Lâm Dịch nhàn nhạt quét mắt liếc nàng kia, khẽ nhíu mày nói:
Nữ tử vẫn không nói gì, thanh âm Khắc Lôi Tư ở một bên, lại đã cắt đứt nàng.
Nàng kia lập tức quay đầu lại nhìn về phía Khắc Lôi Tư, không dám tin hô:
Nhưng Khắc Lôi Tư lại không chút để ý đến ánh mắt không dám tin của nàng, mà nhìnLâm Dịch nói:
Lâm Dịch nhàn nhạt nhìn hắn một cái, lập tức chậm rãi lắc đầu nói:
Lời này của Lâm Dịch cũng không mang theo chút hỏa khí nào, nhưng Khắc Lôi Tư và nử tử kia cũng cảm nhận được lành lành chi ý từ trong giọng nói lạnh nhạt này. Đã có giáo huấn vừa rồi, bọn hắn đều rất tin tưởng, nam nhân thần bí ở đối diện này, tuyệt đối là cái loại người nói được làm được. Giết hai người bọn họ, thật sự không cần hao phí thời gian và tinh lực gì cả.
Biểu lộ của hai người, đều trở nên có chút khó coi.
- Hiện giờ có hai con đường cho các ngươi lựa chọn. Thứ nhất, tin tưởng ta. Dẫn ta tiến vào Bổn Nguyên Chi Tháp, sau đó ta sẽ thả các ngươi rời đi, các ngươi cứ tiếp tục tánh mạng tiếp cận vô hạn của các ngươi. Thứ hai, không tin ta. Sau đó ta sẽ lập tức giết chết các ngươi, sau đó lại tiếp tục ở đây chờ đợi. Chờ đợi nhóm người thứ hai bay qua, lại để cho bọn hắn dẫn ta tiến vào. Ta tin tưởng các ngươi đều là người thông minh, cũng hi vọng các ngươi có thể làm ra lựa chọn chính xác. Như vậy, hiện giờ, bắt đầu lựa chọn đi.
Lâm Dịch lạnh nhạt nói. Nhưng mà lời này, lại khiến trái tim hai người Khắc Lôi Tư đột nhiên đập nhanh hơn.
Lâm Dịch im im lặng lặng lơ lửng trên không trung chờ đợi. Nơi này là tuy rằng là không trung, nhưng khoảng cách các kiến trúc ở đây cái nào cũng cách vài chục km, căn bản không cần lo lắng bị đối phương phát hiện. Nếu như thật sự có người nào muốn chết đi qua đây vào lúc này, lấy cảm giác của Lâm Dịch, cũng có thể làm ra biện pháp tương ứng. Cho nên, Lâm Dịch cũng không lo lắng.
Im im lặng lặng chờ đợi thật lâu, sau đó trên mặt Khắc Lôi Tư và nữ tử vẫn là nét do dự.
Lâm Dịch nhàn nhạt quét mắt liếc bọn hắn, lập tức nhẹ nhàng chậm chạp nói:
Nói xong, thân thể nữ tử và Khắc Lôi Tư, cũng lúc đó cảm giác như bị xiết chặt! Bất quá lập tức, một cổ lực lượng mạnh đến mức hoàn toàn không thể chống cự từ trong màng nước chung quanh đè ép về phía thân thể hai người.
Loại cảm giác này, lập tức xúc động đến thần kinh Khắc Lôi Tư. Cái loại cảm giác bị sinh sinh chậm chạp đè ép thành bánh thịt này bản thân hắn từng nhận thức qua. Hắn thề, hắn tuyệt đối sẽ không nguyện ý nếm thử lần thứ hai.
Khắc Lôi Tư lập tức lớn tiếng hô lên.
Màng nước dừng co rút lại.
Lâm Dịch lạnh nhạt nhìn hắn một cái, lập tức nhẹ gật đầu:
Mà sắc mặt Khắc Lôi Tư, đã sớm sợ hãi một mảnh tái nhợt.
Quang mang tinh lam sắc chậm rãi co rút lại, sau một lát, chỉ còn lại phạm vi chừng 6 7m, bao phủ ba người ở bên trong. Sắc mặt nàng kia và Khắc Lôi Tư đều một mảnh tái nhợt, nào còn vẻ thong dong bình tĩnh khi mới đi ra từ tháp cao nữa?
Lâm Dịch lại lần nữa liếc nhìn bọn hắn, chậm rãi nói:
- Nhắc lại các ngươi một câu. Nếu như các ngươi muốn vào lúc tiến vào tháp cao tiết lộ thân phận của ta hoặc làm ra cử động gì khác, ta nghĩ là các ngươi nên bỏ ý định này đi. Bởi vì việc này sẽ tạo thành nguy hiểm tánh mạng đối với chính các ngươi cùng với tộc nhân của các ngươi cấu. Lặp lại một lần nữa, ta không có ý tổn thương các ngươi, ta chỉ muốn đi vào trong kia thôi.
Lời của Lâm Dịch lại khiến thân thể hai người không khỏi nhẹ run lên một cái, nhưng đều sắc mặt tái nhợt mà trầm mặc, không nói gì.
Lâm Dịch lại lần nữa lạnh nhạt liếc nhìn bọn hắn. Lập dưới sự di động của khu vực lĩnh vực, ba người đồng thời khi về phía khu kiến trúc kia. Khi đến gần khu kiến trúc chừng 5 6 km. Khi mơ hồ có thể có thể nhìn thấy những kiến trúc trắng noãn kia, Lâm Dịch từ không trung đáp xuống mặt đất.
Ba người đồng thời đáp xuống đất. Lúc này sắc mặt nữ tử và Khắc Lôi Tư tuy rằng đã khôi phục chút huyết sắc, nhưng trong đôi mắt vẫn mang theo một tia sợ hãi.
Lâm Dịch liếc nhìn bọn hắn, chậm rãi nói:
Nữ tử cấp thiết gọi lấy, nước mắt dàn dụa. Nhìn Khắc Lôi Tư trong miệng đã bắt đầu chảy ra máu tươi, lại không biết phải nói thế nào.
Lâm Dịch vẫn dùng thanh âm không chút cảm xúc nhân loại nào, nhàn nhạt nói.
Nữ tử quay đầu nhìn về phía hắn, trong đôi mắt mang theo hận ý nói không nên lời. Nhưng mà hận ý này đối với Lâm Dịch mà nói, lại nhìn như không thấy. Hắn nhàn nhạt nhìn nàng, chậm rãi nói:
Thân thể nữ tử nhẹ run một cái, lập tức hít sâu một hơi sau đó nói:
Lâm Dịch nhàn nhạt quét mắt liếc nàng, chậm rãi nói:
Thân thể nữ tử lại lần nữa run nhẹ một cái, nhưng cân nhắc đến sinh tử của Khắc Lôi Tư bị khống chế trong tay đối hương, nữ tử khẽ cắn môi, lập tức hít sâu một hơi rồi nói:
Sau khi hơi dừng một chút, mới mở miệng nói:
Lông mày Lâm Dịch nhẹ chớp chớp, lập tức lạnh nhạt nói:
Nữ tử nói. Nàng không khỏi quay đầu lại nhìn thoáng qua Khắc Lôi Tư một chút Sắc mặt của hắn tái nhợt, ngực phập phồng rất nhỏ.
Lâm Dịch chỉ thản nhiên nói, lập tức lại lần nữa hỏi:
Nữ tử cắn răng, lập tức hít sâu một hơi sau đó nói:
Lâm Dịch lại lần nữa lạnh nhạt hỏi.
Nàng kia hiển nhiên thật không ngờ Lâm Dịch lại biết nhiều như vậy, thần sắc hiện lên một vòng do dự. Nhưng lập tức vẫn hít sâu một hơi nói:
Cảm xúc của nữ tử đột nhiên trở nên cực không ổn định mà lớn tiếng hô lên. Quay đầu lại nhìn về phía Khắc Lôi Tư. Khắc Lôi Tư bây giờ sắc mặt đã sớm nhợt nhạt, chỉ có lồng ngực có chút phập phồng nói cho nử tử biết hắn còn sống.
Lâm Dịch lại không nhúc nhích chút nào. Ngữ khí y nguyên lạnh nhạt mở miệng. Nữ tử không khỏi tràn đầy hận ý nhìn về phía hắn.
Lâm Dịch nhìn vào mắt nữ tử, chậm rãi nói:
Lời Lâm Dịch vừa dứt, nữ tử lập tức mãnh mẽ ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Dịch. Lập tức lạnh lùng hỏi:
Lâm Dịch nhàn nhạt nhìn nàng một cái nói:
Nữ tử nghe vậy không tự chủ được quay đầu nhìn thoáng qua Khắc Lôi Tư ngực phập phồng càng lúc càng nhỏ. Cuối cùng cắn răng một cái quay đầu lại nói:
Trong nội tâm Lâm Dịch lập tức sững sờ, lập tức, liền ý thức được người mà nử tử này nói, tựa hồ chính là mẹ của mình. Từ chỗ phụ thân Lâm Cường, hắn vẫn chưa bao giờ nghe qua danh tự mẫu thân, cho tới hôm nay, cũng là lần đầu nghe được.
Trong nội tâm Lâm Dịch âm thầm nhớ kỹ cái tên này. Mặt ngoài vẫn như cũ lạnh nhạt nói:
Nữ tử hừ lạnh một tiếng, nói:
Lâm Dịch lạnh nhạt hỏi.
Nữ tử nhẹ gật đầu, lập tức nói:
Lâm Dịch trầm mặc, nhàn nhạt nhìn nữ tử.
Nàng kia thời gian dần qua bị Lâm Dịch nhìn có chút tâm hoảng hốt, lớn tiếng hô:
Lâm Dịch lại lạnh nhạt nhìn nàng một cái sau đó thản nhiên nói:
m thanh của hắn rơi xuông, nhan sắc màng nước bao vây lấy Khắc Lôi Tư càng thêm đậm. Lam sắc quang mang, lưu chuyển ở giữa. Sau một lát, hoàn toàn biến mất. Mà Khắc Lôi Tư, cũng chậm rãi mở ra con mắt mê mang.
Khắc Lôi Tư còn ở vào trạng thái chưa lấy lại tinh thần.
Nhưng lúc này sắc mặt nữ tử lại tái nhợt, bờ môi một mảnh màu xanh. Nàng oán độc nhìn Lâm Dịch trước mặt, nghiến răng nghiến lợi nói:
Đến lúc này, nàng tựa hồ đối với sinh tồn đã không còn ôm hi vọng gì nữa.
Lâm Dịch nghĩ nghĩ, lập tức lại lắc đầu nói:
Nàng kia lạnh lùng nói:
Lâm Dịch lạnh nhạt nói.
Hai mắt nữ tử lập tức trừng trừng. Lập tức quả quyết nói:
Lâm Dịch chỉ nhàn nhạt nhìn nàng, thật lâu sau mới chậm rãi nói:
Nhưng nữ tử kia lại như đã hoàn toàn quyết tâm, quả quyết nói ra:
Nói xong, nghiêng đầu sang một bên, hiển nhiên đã làm tốt chuẩn bị hẳn phải chết.
Lâm Dịch lại chậm rãi quăng ánh mắt về phía Khắc Lôi Tư đã dần dần khôi phục thanh minh, minh bạch tất cả mọi chuyện xảy ra trước kia. Khi ánh mắt Lâm Dịch nhìn về phía mình, Khắc Lôi Tư gần đây tự nhận hung hãn không sợ chết, sau khi trải qua một phen sát vai với tử thần, không tự chủ được từ đáy lòng toát ra một tia hàn ý. Thủ đoạn của đối phương độc ác, xa xa vượt quá tưởng tượng của mình. Với tư cách một gã cường giả Trung tinh vị hạ giai, ở trước mặt đối phương lại yếu ớt như trẻ sơ sinh, không có chút năng lực chống cự nào cả.
Thân thể Khắc Lôi Tư không tự chủ được run rẩy rất nhỏ một chút, nhưng lập tức lại quật cường muốn ánh mắt của mình không không lộ ra sợ hãi đối mắt với coi người từ trước tới nay vẫn y nguyên trong trẻo lạnh lùng của Lâm Dịch.
Lâm Dịch lạnh nhạt mà chậm chạp nói.
Trong nội tâm Khắc Lôi Tư lập tức run rẩy thoáng một chút. Nhớ lại đến lực lượng từ bốn phương tám hướng, cường đại đến không thể nào chống cự vừa rồi, lời nói cứng rắn đến miệng, lại sinh sinh nuốt vào. Vô ý thức nuốt từng ngụm nước bọt. Nhưng lại không biết trả lời như thế nào.
Thấy Lâm Dịch chuyển phương hướng đột phá đến trên người Khắc Lôi Tư, nàng kia lập tức lớn tiếng hô lên. Trên mặt Khắc Lôi Tư, cũng không khỏi hiện lên một vòng do dự.
Lâm Dịch nhàn nhạt quét mắt liếc nàng kia, khẽ nhíu mày nói:
Nữ tử vẫn không nói gì, thanh âm Khắc Lôi Tư ở một bên, lại đã cắt đứt nàng.
Nàng kia lập tức quay đầu lại nhìn về phía Khắc Lôi Tư, không dám tin hô:
Nhưng Khắc Lôi Tư lại không chút để ý đến ánh mắt không dám tin của nàng, mà nhìnLâm Dịch nói:
Lâm Dịch nhàn nhạt nhìn hắn một cái, lập tức chậm rãi lắc đầu nói:
Lời này của Lâm Dịch cũng không mang theo chút hỏa khí nào, nhưng Khắc Lôi Tư và nử tử kia cũng cảm nhận được lành lành chi ý từ trong giọng nói lạnh nhạt này. Đã có giáo huấn vừa rồi, bọn hắn đều rất tin tưởng, nam nhân thần bí ở đối diện này, tuyệt đối là cái loại người nói được làm được. Giết hai người bọn họ, thật sự không cần hao phí thời gian và tinh lực gì cả.
Biểu lộ của hai người, đều trở nên có chút khó coi.
- Hiện giờ có hai con đường cho các ngươi lựa chọn. Thứ nhất, tin tưởng ta. Dẫn ta tiến vào Bổn Nguyên Chi Tháp, sau đó ta sẽ thả các ngươi rời đi, các ngươi cứ tiếp tục tánh mạng tiếp cận vô hạn của các ngươi. Thứ hai, không tin ta. Sau đó ta sẽ lập tức giết chết các ngươi, sau đó lại tiếp tục ở đây chờ đợi. Chờ đợi nhóm người thứ hai bay qua, lại để cho bọn hắn dẫn ta tiến vào. Ta tin tưởng các ngươi đều là người thông minh, cũng hi vọng các ngươi có thể làm ra lựa chọn chính xác. Như vậy, hiện giờ, bắt đầu lựa chọn đi.
Lâm Dịch lạnh nhạt nói. Nhưng mà lời này, lại khiến trái tim hai người Khắc Lôi Tư đột nhiên đập nhanh hơn.
Lâm Dịch im im lặng lặng lơ lửng trên không trung chờ đợi. Nơi này là tuy rằng là không trung, nhưng khoảng cách các kiến trúc ở đây cái nào cũng cách vài chục km, căn bản không cần lo lắng bị đối phương phát hiện. Nếu như thật sự có người nào muốn chết đi qua đây vào lúc này, lấy cảm giác của Lâm Dịch, cũng có thể làm ra biện pháp tương ứng. Cho nên, Lâm Dịch cũng không lo lắng.
Im im lặng lặng chờ đợi thật lâu, sau đó trên mặt Khắc Lôi Tư và nữ tử vẫn là nét do dự.
Lâm Dịch nhàn nhạt quét mắt liếc bọn hắn, lập tức nhẹ nhàng chậm chạp nói:
Nói xong, thân thể nữ tử và Khắc Lôi Tư, cũng lúc đó cảm giác như bị xiết chặt! Bất quá lập tức, một cổ lực lượng mạnh đến mức hoàn toàn không thể chống cự từ trong màng nước chung quanh đè ép về phía thân thể hai người.
Loại cảm giác này, lập tức xúc động đến thần kinh Khắc Lôi Tư. Cái loại cảm giác bị sinh sinh chậm chạp đè ép thành bánh thịt này bản thân hắn từng nhận thức qua. Hắn thề, hắn tuyệt đối sẽ không nguyện ý nếm thử lần thứ hai.
Khắc Lôi Tư lập tức lớn tiếng hô lên.
Màng nước dừng co rút lại.
Lâm Dịch lạnh nhạt nhìn hắn một cái, lập tức nhẹ gật đầu:
Mà sắc mặt Khắc Lôi Tư, đã sớm sợ hãi một mảnh tái nhợt.
Quang mang tinh lam sắc chậm rãi co rút lại, sau một lát, chỉ còn lại phạm vi chừng 6 7m, bao phủ ba người ở bên trong. Sắc mặt nàng kia và Khắc Lôi Tư đều một mảnh tái nhợt, nào còn vẻ thong dong bình tĩnh khi mới đi ra từ tháp cao nữa?
Lâm Dịch lại lần nữa liếc nhìn bọn hắn, chậm rãi nói:
- Nhắc lại các ngươi một câu. Nếu như các ngươi muốn vào lúc tiến vào tháp cao tiết lộ thân phận của ta hoặc làm ra cử động gì khác, ta nghĩ là các ngươi nên bỏ ý định này đi. Bởi vì việc này sẽ tạo thành nguy hiểm tánh mạng đối với chính các ngươi cùng với tộc nhân của các ngươi cấu. Lặp lại một lần nữa, ta không có ý tổn thương các ngươi, ta chỉ muốn đi vào trong kia thôi.
Lời của Lâm Dịch lại khiến thân thể hai người không khỏi nhẹ run lên một cái, nhưng đều sắc mặt tái nhợt mà trầm mặc, không nói gì.
Lâm Dịch lại lần nữa lạnh nhạt liếc nhìn bọn hắn. Lập dưới sự di động của khu vực lĩnh vực, ba người đồng thời khi về phía khu kiến trúc kia. Khi đến gần khu kiến trúc chừng 5 6 km. Khi mơ hồ có thể có thể nhìn thấy những kiến trúc trắng noãn kia, Lâm Dịch từ không trung đáp xuống mặt đất.
Ba người đồng thời đáp xuống đất. Lúc này sắc mặt nữ tử và Khắc Lôi Tư tuy rằng đã khôi phục chút huyết sắc, nhưng trong đôi mắt vẫn mang theo một tia sợ hãi.
Lâm Dịch liếc nhìn bọn hắn, chậm rãi nói:
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook