Chung Cực Truyền Thừa
-
Chương 441: Địch nghệ
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Cảm khái một hồi, Lâm Dịch từ trên giường đứng dậy, duỗi cái lưng mệt mỏi. Chỉ nghe cốt cách rung động một hồi, một thân lại lập tức thư thái.
Sau khi nhúc nhích thân thể, Lâm Dịch quay đầu nhìn về phía cửa sổ, nhìn thấy sắc trời đã hoàn toàn tối đen, dĩ nhiên trời đã vào đêm rồi.
Lâm Dịch đi ra ngoài dạo chơi, một cơn gió màu xanh lá lập tức từ từ thổi tới, khiến trong lòng Lâm Dịch cảm thấy thanh thản và thoải mái dễ chịu. Lúc đấy là lúc Lâm Dịch chậm rãi đi vào trong rừng trúc tím này.
Cả tòa Tử Trúc Lâm đều ở trong Tử Trúc Phong, mà nhà gỗ của Lâm Dịch là tại Tử Trúc Lâm, ngoại trừ Lam sư thúc kia tiến nhập vào một lần, còn lại không có ai tới. Hiện giờ vừa tu hành hoàn tất, trong lúc rảnh rỗi muốn tiến vào Tử Trúc Lâm này một chút. Dù sao, sau này cũng là nơi hắn công tác, sinh hoạt rồi.
Nhìn bên ngoài, Tử Trúc này so với Thanh Trúc tại đại lục Bạch Đế thì cũng không khác nhiều lắm. Toàn thân là một màu tím thuần túy, nhìn vẻ ngoài như ướt át, rất là xinh đẹp. Gió thổi qua, rừng trúc khẽ động, mang theo một hồi âm thanh sàn sạt và mùi thơm mà chỉ mỗi trúc mới có, nhưng lại khiến tâm thần Lâm Dịch cũng không khỏi nghiêm chỉnh. Xem ra trên mặt đất trong Tử Trúc Lâm mà Khương Vân thường xuyên lai vãng này, cũng đã xuất hiện một con đường nho nhỏ, Lâm Dịch theo con đường xâm nhập vào. Trên đường đi nhìn chung quanh, tuy rằng sắc trời đã tối đi, nhưng dùng nhãn lực của hắn thì điều này cũng không có ảnh hưởng gì.
Ước chừng hơn mười phút đồng hồ, Lâm Dịch đã xâm nhập vào trong Tử Trúc Lâm này rồi, cùng lúc đó, một hồi tiếng nhạc ưu nhã đến cực điểm lăng không vang lên, thần sắc Lâm Dịch hơi động một chút, lộ ra thần sắc kinh ngạc.
Lâm Dịch cảm thấy kỳ quái, trong Tử Trúc Lâm này, trừ hắn và Khương Vân ra thì không còn người nào khác. Chẳng lẽ tiếng sáo này là do Khương Vân thổi?
Nghĩ đến đây, Lâm Dịch không khỏi nhớ tới phương pháp tăng tinh thần lực thần bí kia. Đối với kỹ năng thổi sáo này, chưa nói cái gì chuyên thông, nhưng lúc này nếu thật sự là Khương Vân thổi sáo, ngược lại có thể thỉnh giáo một ít.
Nghĩ đến đây, Lâm Dịch không hề do dự. Bước về hướng phát ra tiếng sáo.
Tiếng sáo này thật là du dương, mặc dù là loại thường dân như Lâm Dịch cũng nghe đến mức nhập thần. Một đường tiến vào, tiếng sáo càng bắt đầu phát ra rõ ràng. Ước chừng hơn mười phút đồng hồ sau, trước mặt Lâm Dịch sáng rõ, mà tiếng sáo cũng lập tức ngừng lại.
Thanh âm Khương Vân vang lên.
Lâm Dịch cười cười, lập tức đi tới.
Trước mặt Lâm Dịch là một căn nhà gỗ, kiểu dáng không khác lắm với căn nhà gỗ hiện giờ của hắn. Mà thanh âm Khương Vân, đúng là từ nóc nhà gỗ này truyền xuống.
Lâm Dịch ngẩng đầu, quả nhiên là Khương Vân đang nắm một cây sáo trong tay, ngồi trên nóc nhà gỗ. Sau khi nghe được Lâm Dịch nói, Khương Vân nhẹ nhàng cười cười, từ nóc nhà phiêu nhiên hạ xuống trước mặt Lâm Dịch. Cười cười, sau đó nói:
Lâm Dịch cười cười, chân thành ói:
Lời này là Lâm Dịch nói thành tâm, nhưng Khương Vân lại cho là lời khách sáo, lập tức khẽ cười thoáng một phát, cũng không thèm để ý, lập tức hỏi:
Lâm Dịch nghe đối phương nói tới việc tu hành của mình, lại vừa nghĩ đến mình chỉ vận chuyển đến Chu Thiên thứ mười hai thì đã đạt cực hạn, săc mặt lập tức ửng đỏ, hổ thẹn nói:
Ánh mắt Khương Vân lộ ra một tia kinh ngạc, nói:
Lâm Dịch nhẹ gật đầu, xấu hổ nói:
Khương Vân cảm thán nói:
Nói xong, trong giọng nói lại nổi lên một tia sợ hãi thán phục.
Lâm Dịch lập tức hơi sững sờ, hắn thật không nghĩ đến Chu Thiên thứ mười hai, đối với người tu hành lần thứ nhất, đã coi là thành tích không tệ. Nhìn vẻ kinh ngạc trong mắt Khương Vân, Lâm Dịch lại gãi gãi đầu, không có ý tứ nói:
Khương Vân cảm thán một tiếng, nhưng lại lập tức cười nói:
Lâm Dịch cười ha ha, lập tức không nói thêm lời cảm tạ gì nữa.
Mà mục đích chuyến đi này của hắn, chính là vì khiến Khương Vân dạy mình thổi sáo, hắn tự nhiên không quên đi. Lập tức cười cười, nói ra:
Khương Vân nhíu mày kinh ngạc, lập tức cao hứng nói:
Lâm Dịch cười không có ý tứ, vò đầu nói:
Khương Vân cười ha ha, nói:
Nói xong câu đó, Khương Vân lại đi thẳng vào trong Tử Trúc Lâm. Lâm Dịch ngẩng người, nhưng chỉ ngoan ngoãn chờ đợi ở chỗ này.
Một lúc lâu sau, Khương Vân mới từ trong Tử Trúc Lâm đi ra, trong tay cầm một căn Trung chỉ, toàn thân màu tím, giống như trúc tía ướt át. Không có ý tứ nói với Lâm Dịch:
- Sư đệ, thật không có ý tứ, trúc tía mười vạn năm đã bị sư môn chặt hết một vạn năm trước, hôm nay chỉ còn lại trúc tía vạn năm. Bất quá, tuy chỉ có vạn năm, nhưng nếu chỉ làm một cây sáo thì cũng đủ rồi. Trúc tía này thổi ra âm thanh của ti trúc, nhưng so với trúc tầm thường thì lại dễ nghe hơn nhiều.
Lâm Dịch nghe vậy, lúc này mới hiểu vừa rồi Khương Vân đã đi tìm sáo cho mình. Lập tức cảm kích trong nội tâm, nói:
Khương Vân nghe vậy, nói giỡn:
Lâm Dịch nghe vậy sững sờ, nhưng lại lập tức không nhịn được cười lên.
Khương Vân cười cười nói:
Sau khi nhúc nhích thân thể, Lâm Dịch quay đầu nhìn về phía cửa sổ, nhìn thấy sắc trời đã hoàn toàn tối đen, dĩ nhiên trời đã vào đêm rồi.
Lâm Dịch đi ra ngoài dạo chơi, một cơn gió màu xanh lá lập tức từ từ thổi tới, khiến trong lòng Lâm Dịch cảm thấy thanh thản và thoải mái dễ chịu. Lúc đấy là lúc Lâm Dịch chậm rãi đi vào trong rừng trúc tím này.
Cả tòa Tử Trúc Lâm đều ở trong Tử Trúc Phong, mà nhà gỗ của Lâm Dịch là tại Tử Trúc Lâm, ngoại trừ Lam sư thúc kia tiến nhập vào một lần, còn lại không có ai tới. Hiện giờ vừa tu hành hoàn tất, trong lúc rảnh rỗi muốn tiến vào Tử Trúc Lâm này một chút. Dù sao, sau này cũng là nơi hắn công tác, sinh hoạt rồi.
Nhìn bên ngoài, Tử Trúc này so với Thanh Trúc tại đại lục Bạch Đế thì cũng không khác nhiều lắm. Toàn thân là một màu tím thuần túy, nhìn vẻ ngoài như ướt át, rất là xinh đẹp. Gió thổi qua, rừng trúc khẽ động, mang theo một hồi âm thanh sàn sạt và mùi thơm mà chỉ mỗi trúc mới có, nhưng lại khiến tâm thần Lâm Dịch cũng không khỏi nghiêm chỉnh. Xem ra trên mặt đất trong Tử Trúc Lâm mà Khương Vân thường xuyên lai vãng này, cũng đã xuất hiện một con đường nho nhỏ, Lâm Dịch theo con đường xâm nhập vào. Trên đường đi nhìn chung quanh, tuy rằng sắc trời đã tối đi, nhưng dùng nhãn lực của hắn thì điều này cũng không có ảnh hưởng gì.
Ước chừng hơn mười phút đồng hồ, Lâm Dịch đã xâm nhập vào trong Tử Trúc Lâm này rồi, cùng lúc đó, một hồi tiếng nhạc ưu nhã đến cực điểm lăng không vang lên, thần sắc Lâm Dịch hơi động một chút, lộ ra thần sắc kinh ngạc.
Lâm Dịch cảm thấy kỳ quái, trong Tử Trúc Lâm này, trừ hắn và Khương Vân ra thì không còn người nào khác. Chẳng lẽ tiếng sáo này là do Khương Vân thổi?
Nghĩ đến đây, Lâm Dịch không khỏi nhớ tới phương pháp tăng tinh thần lực thần bí kia. Đối với kỹ năng thổi sáo này, chưa nói cái gì chuyên thông, nhưng lúc này nếu thật sự là Khương Vân thổi sáo, ngược lại có thể thỉnh giáo một ít.
Nghĩ đến đây, Lâm Dịch không hề do dự. Bước về hướng phát ra tiếng sáo.
Tiếng sáo này thật là du dương, mặc dù là loại thường dân như Lâm Dịch cũng nghe đến mức nhập thần. Một đường tiến vào, tiếng sáo càng bắt đầu phát ra rõ ràng. Ước chừng hơn mười phút đồng hồ sau, trước mặt Lâm Dịch sáng rõ, mà tiếng sáo cũng lập tức ngừng lại.
Thanh âm Khương Vân vang lên.
Lâm Dịch cười cười, lập tức đi tới.
Trước mặt Lâm Dịch là một căn nhà gỗ, kiểu dáng không khác lắm với căn nhà gỗ hiện giờ của hắn. Mà thanh âm Khương Vân, đúng là từ nóc nhà gỗ này truyền xuống.
Lâm Dịch ngẩng đầu, quả nhiên là Khương Vân đang nắm một cây sáo trong tay, ngồi trên nóc nhà gỗ. Sau khi nghe được Lâm Dịch nói, Khương Vân nhẹ nhàng cười cười, từ nóc nhà phiêu nhiên hạ xuống trước mặt Lâm Dịch. Cười cười, sau đó nói:
Lâm Dịch cười cười, chân thành ói:
Lời này là Lâm Dịch nói thành tâm, nhưng Khương Vân lại cho là lời khách sáo, lập tức khẽ cười thoáng một phát, cũng không thèm để ý, lập tức hỏi:
Lâm Dịch nghe đối phương nói tới việc tu hành của mình, lại vừa nghĩ đến mình chỉ vận chuyển đến Chu Thiên thứ mười hai thì đã đạt cực hạn, săc mặt lập tức ửng đỏ, hổ thẹn nói:
Ánh mắt Khương Vân lộ ra một tia kinh ngạc, nói:
Lâm Dịch nhẹ gật đầu, xấu hổ nói:
Khương Vân cảm thán nói:
Nói xong, trong giọng nói lại nổi lên một tia sợ hãi thán phục.
Lâm Dịch lập tức hơi sững sờ, hắn thật không nghĩ đến Chu Thiên thứ mười hai, đối với người tu hành lần thứ nhất, đã coi là thành tích không tệ. Nhìn vẻ kinh ngạc trong mắt Khương Vân, Lâm Dịch lại gãi gãi đầu, không có ý tứ nói:
Khương Vân cảm thán một tiếng, nhưng lại lập tức cười nói:
Lâm Dịch cười ha ha, lập tức không nói thêm lời cảm tạ gì nữa.
Mà mục đích chuyến đi này của hắn, chính là vì khiến Khương Vân dạy mình thổi sáo, hắn tự nhiên không quên đi. Lập tức cười cười, nói ra:
Khương Vân nhíu mày kinh ngạc, lập tức cao hứng nói:
Lâm Dịch cười không có ý tứ, vò đầu nói:
Khương Vân cười ha ha, nói:
Nói xong câu đó, Khương Vân lại đi thẳng vào trong Tử Trúc Lâm. Lâm Dịch ngẩng người, nhưng chỉ ngoan ngoãn chờ đợi ở chỗ này.
Một lúc lâu sau, Khương Vân mới từ trong Tử Trúc Lâm đi ra, trong tay cầm một căn Trung chỉ, toàn thân màu tím, giống như trúc tía ướt át. Không có ý tứ nói với Lâm Dịch:
- Sư đệ, thật không có ý tứ, trúc tía mười vạn năm đã bị sư môn chặt hết một vạn năm trước, hôm nay chỉ còn lại trúc tía vạn năm. Bất quá, tuy chỉ có vạn năm, nhưng nếu chỉ làm một cây sáo thì cũng đủ rồi. Trúc tía này thổi ra âm thanh của ti trúc, nhưng so với trúc tầm thường thì lại dễ nghe hơn nhiều.
Lâm Dịch nghe vậy, lúc này mới hiểu vừa rồi Khương Vân đã đi tìm sáo cho mình. Lập tức cảm kích trong nội tâm, nói:
Khương Vân nghe vậy, nói giỡn:
Lâm Dịch nghe vậy sững sờ, nhưng lại lập tức không nhịn được cười lên.
Khương Vân cười cười nói:
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook