Chung Cực Truyền Thừa
Chương 443: Giá trị điểm cống hiến cho sư môn

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

- Mà cửa vào vị diện là nơi phát ra nhân tài chủ yếu của sư môn, tự nhiên là nơi phi thường trọng yếu. Chỉ có người ngoài đẳng cấp tinh anh mới có thể tiếp quản. Bởi vì chỗ kia, có lẽ sẽ có địch nhân từ môn phái khác phái đến tấn công quấy rồi.

Lâm Dịch nghe vậy, trợn mắt há hốc mồm, nói:

Khương Vân sửng sốt một chút, lập tức cười nói:

Nói tới chỗ này, Khương Vân cười cười, không nói thêm gì nữa.

Mà Lâm Dịch thực sự không ngu ngốc, lập tức suy đoán ra. Dù sao thì từ nhỏ sống trong bổn môn, chỉ có quan hệ tình cảm thâm hậu với số ít đệ tử sư môn. Mà đại bộ phận mọi người đều là từ vị diện đi lên, muốn bọn hắn toàn tâm toàn ý phục vụ sư môn, thật sự rất không có khả năng. Cho nên dùng lợi và vũ lực đều không thể không dùng.

Nhẹ gật đầu, sau đó Lâm Dịch lại chau mày. Xem ra, muốn tự do lai vãng tại đại lục Bạch Đế và Thiên Giới, trước tiên phải đạt tới đẳng cấp đệ tử tinh anh a.

Vừa nghĩ đến đệ tử tinh anh cường đại, Lâm Dịch không khỏi đau đầu một hồi. Xem ra, muốn trở lại đại lục Bạch Đế, còn cần một thời gian tương đối dài a.

Bất quá, cũng may hai người Thư Mộng và Thủy Linh Lung đã là cường giả tinh vị cảnh, có cha mẹ và người Cổ Văn, có lẽ không có gì có thể tạo thành uy hiếp với bọn họ tại đại lục Bạch Đế.

Huyết hạn truyền thừa của Thư Mông, nhất định phải phá tấm thân xử nữ, sau đó năng lượng này mới có thể bạo phát. Mà lúc Lâm Dịch phá vỡ thân xử nữ của Thư Mộng, cũng đã nhận được một cỗ năng lượng. Bất quá, cỗ năng lượng này so với năng lượng bản thân Lâm Dịch mà nói, lại không đáng để nhắc tới.

Nghĩ đến đây, Lâm Dịch mới yên tâm. Xem ra phải nỗ lực, tăng thực lực của mình lên mới được.

Lâm Dịch đột nhiên hỏi.

Khương Vân cười cười, nói:

Lúc này Lâm Dịch mới hiểu được, gật gật đầu, lập tức nói:

Khương Vân cười cười, có chú ngại ngùng nói:

- Thiên tư sư huynh cũng không tính là rất cao, ban đầu, lúc trong vị diện, cũng là tu hành hơn ba vạn năm mới miễn cưỡng đạt tới trình độ Đại tinh vị Thượng giai. Dựa vào nhân mạch không tệ, đã nhận được một khối Thiên lệnh, dùng cái này có thể tiến vào Thiên Giới. Nhưng mà đến nơi này, tu hành một ngàn năm cũng không đột phá đến tầng thứ ba, cũng không hi vọng nữa cho nên mới tới nơi này trông coi Tử Trúc Phong. Giá trị cống hiến một năm một điểm, tuy rằng gia tăng chậm chạp, nhưng qua vài năm kế tiếp cũng có thể kiếm đủ ba vạn điểm rồi. Đến lúc đó, bái nhập làm môn hạ của một Sư tổ, nếu vận khí tốt còn có thể đạt được một ít linh dược không tệ, có thể đề thăng thực lực của mình lên.

Lâm Dịch kinh ngạc, lập tức nói:

Khương Vân cười nói:

Lâm Dịch nhẹ gật đầu, Khương Vân nhìn Lâm Dịch, trong mắt hiện lên một tia hâm mộ, nói:

Sắc mặt Lâm Dịch nghiêm lại, khẽ khom người nói với Khương Vân:

Khương Vân cười ha ha, nói:

Lâm Dịch lại cảm tạ Khương vân lần nữa, sau đó lại để Khương Vân tiếp tục dạy cho mình sáo nghệ. Cảm kích đối với Khương Vân, Lâm Dịch lại đặt trong lòng. Dù sao, đây cũng là người hắn tiếp xúc đầu tiên sau khi đến Thiên Giới, hơn nữa còn đối đãi với hắn chân thành như thế.

Thời gian qua nhanh, bất tri bất giác, từ lúc Lâm Dịch tới Tử Trúc Phong này đã được khoảng gần một năm.

Cùng lúc đó, một hồi thanh mang chói mắt hiện lên, lập tức hóa thành một đạo thanh mang cấp tốc, đâm thẳng ra ngoài.

Nhưng mà không đợi thanh mang kia đi xa, một đạo nhân ảnh màu xanh lóe lên, theo sát thanh mang kia, cùng lúc đó, một ngón tay tay phải điểm ra, một đạo năng lượng lập tức bắn ra, hóa thành một đạo thanh mang khác, ầm ầm vọt tới đạo thanh mang trước kia!

Oanh! Tiếng nổ mạnh vang lên trên không Tử Trúc Phong, hai đạo nhân ảnh thình lình tung bay ra, lập tức giằng co với nhau tại vị trí cách xa nhau vài trăm mét trên không trung.

Một thanh âm từ không trung truyền đến, đúng là Lâm Dịch và Khương Vân đang luận bàn. Người vừa nói chính là Khương Vân.

Lâm Dịch vươn người, lăng không mà đứng trên không trung, tay phải có chút ép xuống, một điểm thanh mang không ngừng lập lòe trên đầu ngón tay. Trong đôi mắt, một tia thanh mang lại lưu chuyển không ngớt.

Nghe xong lời Khương Vân nói, Lâm Dịch lại cười, có chút xấu hổ nói:

Khương Vân cười ha ha, nói. Thực lực Lâm Dịch tăng lên nhanh chóng, hắn cũng cảm thấy vui vẻ phi thường.

Lâm Dịch mỉm cười, lập tức mở miệng nói:

Thần sắc Khương Vân nghiêm chỉnh, cười nói:

Lâm Dịch nghe vây, ánh mắt lập tức ngưng tụ, chợt, chỉ thấy một hồi tinh lam sắc quang mang đột nhiên lóe ra trên người hắn. Ánh mắt Khương Vân như điện, nhìn thẳng vào Lâm Dịch.

Cùng lúc đó, trong đôi mắt Lâm Dịch bắn ra một hồi tinh mang khiếp người, sau khi quát một tiếng, lúc đó cả người cũng hóa thành một đạo thanh mang bắn đi. Cùng lúc đó, tay phải điểm gấp, chỉ nghe XIU XIU vài tiếng nhẹ vang lên, mấy đạo thanh sắc kiếm quang từ trong ngón tay chấn động kích bắn ra, ầm ầm vọt tới hướng Khương Vân.

Con mắt Khương Vân sáng ngời, cười ha ha, sau đó thân hình cũng hóa thành một đạo thang mang, nghênh đón lấy. Đồng thời tay phải cũng điểm gấp, dùng phương thức cùng loại với Lâm Dịch, vung ra mấy đạo thanh sắc kiếm quang, nghênh đón lấy.

Kiếm quang và kiếm quang giao nhau, lập tức phát ra mấy tiếng nổ mạnh.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...