Chung Cực Truyền Thừa
Chương 588: Xuất thủ

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Đại hán kia cũng có chút sững sờ. Bất quá bản thân hắn sẽ không đặc biệt suy nghĩ, thấy đối phương sợ hãi kinh ngạc, nhất thời điên cuồng cười ha hả nói:

Đại hán kêu gào thấy những tên kia hoài nghi. Công kích lần trước thật sự là của đại hán này, cư nhiên không ai dám nói tiếp.

Thanh niên nhân bên trong áp giáp hiển nhiên là vô cùng tức giận, nhưng cũng không có lộ ra biểu tình.

Tên Lục Giai trung kỳ kia nghiến răng nghiến lợi, hai mắt đỏ rực nói:

Nói rồi, trong tay tụ tập năng lượng hướng phía đại hán kia lao tới!

Đại hán vốn là trọng thương, cho dù là hắn thời kỳ mạnh nhất cũng kiên quyết không cách nào bộc phát ra công kích sắc bén như vậy, huống hồ là lúc trọng thương?

Nhưng không ai phát hiện Lâm Dịch tồn tại. Do đó đại hán cư nhiên cũng mơ hồ cho rằng một lần công kích kia chính là hiệu quả công kích của mình. Đối với đối phương công kích cư nhiên không chút sợ hãi, cười ha ha nói:

Nói xong toàn thân lại phát ra một trận kim sắc năng lượng, ầm ầm bắn ra.

Tên Lục Giai trung kỳ kia toàn thân đều phát ra quang mang rực rỡ. Rót vào một đồ vật nào đó trong tay hắn. Tấm chắn kim sắc càng trở nên xán lạn.

Tiếng nổ mạnh vang lên. Từng tần không gian sụp xuống, sóng gợn lan ra xa xa! Cư nhiên là cục diện lực lượng tương đương nhau!

Đại hán thất thần một chút. Tên trung kỳ kia cũng lặng người đi. Theo đó hắn liền điên cuồng cười lớn nói:

Tên Lục Giai trung kỳ có Kim Linh Thuẫn bảo hộ. Do đó dư ba không có tạo thành bất cứ ảnh hưởng gì đối với hắn. Nhưng mà đại hán kia lại bị đánh bay ra cự ly vài trăm thước, khó khăn lắm mới ổn định được thân hình.

Máu tươi từ trong mũi miệng của hắn tràn ra, thần sắc thống khổ mang theo một tia nghi hoặc...Công kích vừa rồi của hắn rõ ràng giống như lần trước, vì sao hiệu quả lại khác biệt như vậy? Nếu như là dựa theo cường độ công kích lần trước, công kích của đối phương căn bản ngay cả tư cách cùng nó chống cự cũng không có, sẽ tan vỡ. Tuy rằng không nhất định có thể phá hủy cái mai rùa kia, chí ít cũng có thể chấn thương tên kia.

Nhưng mà lần này lại yếu đến như vậy? Đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra?

Đại hán ngây ngốc. Nhưng tên Lục Giai trung kỳ lại hắc hắc cười nói:

Đại hán vốn đang ngây ngốc, nhất thời phẫn nộ chửi ầm lên. Ngay cả vết thương trên người tựa hồ cũng trở nên tốt hơn. Hai mắt hắn phún hỏa nói:

Tên Lục Giai trung kỳ kia hơi nhíu mày, lập tức khinh thường nói:

Con mắt của đại hán trợt mở lớn, giận dữ hét:

Tên Lục Giai trung kỳ kia khinh thường, bĩu môi nói:

Mặc kệ ngươi phóng rắm gì, ta chỉ hỏi một câu, đồ vật đó ngươi có đưa ra hay không?

Đại hán tức giận hừ một tiếng nói:

Tên Lục Giai trung kỳ kia bất đắc dĩ nói:

Nói xong, cũng không chờ đại hán kia mở miệng. Một đạo năng lượng lớn vô cùng, nhất thời ầm ầm phóng ra, hướng phía đại hán kia!

Đại hán biến sắc, cắn răng một cái, cố nén lồng ngực đau đớn, thân thể mạnh mẽ lướt sang bên phải.

Ngay khi đại hán vừa mới tránh né khỏi đạo năng lượng kia công kích. Trong mười hai người kia nhất thời lại có một người đột nhiên bạo phát.

Chỉ là một đạo kim sắc lợi kiếm giống như thủy tinh, hướng phía đại hán điên cuồng đâm tới.

Đại hán vốn đã là nỏ mạnh hết đà. Sao có thể chống được loại công kích năng lượng áp súc này?

Chỉ thấy đại hán trợn trừng mắt, không dám tin tưởng. Nhưng mà đạo năng lượng kia, lại giống như mũi tên, hắn căn bản không có biện pháp nào xuyên thủng!

Đại hán trợn lớn mắt, sắc mặt hoàn toàn dại ra. Không dám tin tưởng, sau đó xoay mình đi, rồi ngã xuống.

Tên Lục Giai trung hậu kỳ kia nhất thời cười to ra lệnh.

Trong mười hai người nhất thời có ba người hướng phía thi thể đại hán bay tới, tìm kiếm.

Nhưng mà đúng lúc này, một thân ảnh không chút dấu hiệu xuất hiện trước người đại hán kia. Phía sau, thân thể đại hán tự nhiên lơ lửng bay lên.

Ba người nhất thời kinh hãi, ngừng bước, nhìn thân ảnh đột nhiên xuất hiện.

Tên Lục Giai trung kỳ hai mắt hơi ngưng lại, nhất thời mở miệng hỏi ra.

Thân ảnh nọ cũng không trả lời hắn. Ngược lại xoay người, ung dung nhìn thân thể đại hán vài lần. Hơi đưa tay, thân thể đại hán nhất thời hướng phía hắn bay qua. Không gian giới chỉ trên ngón tay tự động rời ra, nói cách khác, chủ nhân duy nhất của nó đã chết.

Thân ảnh nọ trực tiếp đem không gian giới chỉ của đại hán đeo lên tay. Sau đó mới ngẩng đầu nhìn tên Lục Giai trung kỳ kia, đột nhiên, nhe răng cười ra.

Thân ảnh nọ cười mở miệng nói.

Một cổ uy áp vô cùng khổng lồ từ trên thân ảnh nó trực tiếp tràn ngập ra. Mười hai người nhất thời đều biến sắc. Bọn họ rất rõ ràng cổ áp lực này đại biểu cho cái gì.

Tên Lục Giai trung kỳ kia có chút nói lắp.

Bóng người hơi sững lại một chút, lập tức tùy ý cười nói:

Sắc mặt tên Lục Giai trung kỳ kia nhất thời khổ sở, mở miệng nói:

Thân ảnh kia mỉm cười nói:

Thân ảnh vừa nói ra, nhất thời có kẻ kinh ngạc đến ngây ngốc, ai nấy đều sắc mặt đại biến, giống như màu đất.

Hư Thần Cảnh không phải như Lục Giai đỉnh phong. Dựa vào kim thuẫn còn có thể chống đỡ một chút. Nhưng mà đối mặt Hư Thần Cảnh cường giả, Kim Linh Thuẫn căn bản là giấy.

Trên tay thân ảnh kia, ngưng tụ ra huyết sắc năng lượng. Tên Lục Giai trung kỳ kia nhất thời bị dọa sợ, liên tục hô lên:

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...