Chung Cực Truyền Thừa
-
Chương 592: Có khách tới chơi
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Từ xưa đến nay, cao thủ đều tịch mịch. Nam nhân như thế, nữ nhân cũng không ngoại lệ. Tuyệt thế cao thủ mỹ nữ như Đế Quân Tố Vân cũng như vậy. Đối với Lâm Dịch Lâm Phỉ mà nói, Tố Vân chỉ là một người thoáng qua cuộc đời bọn hắn. Còn đối với Tố Vân mà nói, có thể được chia sẻ, khoái hoạt với bọn hắn, dù bọn hắn là người xa lạ, cũng là một chuyện khiến nàng rất vui vẻ rồi.
Lâm Dịch khẽ cười cười, sau đó mới khẽ thở dài:
Lâm Dịch chưa bao giờ là một người quanh co, mà tính tình Tố Vân cũng như thế. Nghe Lâm Dịch nói như vậy, Tố Vân hơi gật đầu, cười nói:
Nói xong, ba người đứng lên. Cũng không để tới bình ngọc và chén ngọc trên bàn dây leo kia, liền phóng người lên.
Chợt, đôi lông mày đẹp đẽ của Tố Vân có chút nhíu lại thoáng một phát, thân hình dừng lại.
Lâm Dịch hơi dừng lại, phát hiện ra Tố Vân có chút nhíu mày, nhưng cũng không mở miệng, đột nhiên Tố Vân khẽ cười, nói:
Lâm Dịch sửng sốt một chút, lập tức khuếch tán thần thức ra. Ngay sau đó liền phát hiện tình huống dị thường, lông mày không khỏi nhíu một cái. Sau đó cười nói:
Tố Vân chớp chớp lông mày, lập tức cười nói:
Lâm Dịch quay đầu, cười nói với Lâm Phỉ:
Tuy rằng thực lực Lâm Phỉ kém hai người, nhưng phạm vi thần trí của nàng cũng đạt tới trăm kilomet, tự nhiên không khỏi cảm ứng được dị thường. Nghe được lời Lâm Dịch nói, Lâm Phỉ nhu thuận nhẹ gật đầu, cười nói:
Lâm Dịch gật đầu cười, ngay sau đó liền cùng Tố Vân bay lên trời, hóa thành hai đạo lưu quang, bay thẳng về hướng lối vào.
Lối vào Cấm chế.
Trên mặt đất, trên bầu trời, hiện tại đã tụ tập rất nhiều người.
Người hai bên, một phương thì mặc vây giáp màu trắng, còn bên kia thì mặc vây giáp màu xanh. Nhưng có thể phân biệt rõ ràng, chỉ thấy trên người những người này đều ẩn ẩn có năng lượng không ngừng bốc lên, không khí cũng khẩn trương lên, tựa hồ rất gấp gáp.
Bên mặc vây giáp màu trắng, một người thần sắc đanh lại, nói với ngữ khí trầm thấp.
Một người mặc vây giáp màu xanh cũng mở miệng cười lạnh, không kém chút nào, đối chọi gay gắt với đối phương.
Một người mặc vây giáp màu trắng không chút sợ hãi, mở miệng nói ra.
Một người mặc vây giáp màu xanh cười lạnh, nói ra.
Thủ lĩnh bên mặc vây giáp màu trắng lạnh lùng nói:
Một người mặc vây giáp màu xanh lập tức nói ra.
Thủ lĩnh bên mặc vây giáp màu trắng nghe vậy, cũng không sợ nói:
Người mặc vây giáp màu xanh lập tức biến sắc, quay đầu lại trộm nhìn về Loan giá đang lơ lửng trên không trung. Chỉ thấy chung quanh hai cỗ Loan giá kia có tám gã thanh niên mặc hắc y vây quanh, khí chất lạnh lùng, lộ ra khí thế cực kỳ kinh người, chỉ nhìn khí thế, không khó có thể suy đoán ra thực lực những hán tử áo đen này ít nhất cũng là Chiến sĩ Lục giai.
Thấy Loan giá tựa hồ không có động tĩnh gì, người mặc vây giap màu xanh kia mới thở dài một hơi, lại hừ lạnh một cái, nói:
Người mặc vây giáp màu trắng kia chỉ cười lạnh một tiếng, nói:
Sắc mặt người mặc vây giáp màu xanh lập tức đại biến, bắt đầu trở nên cực kỳ khó coi. Những lời này của đối phương, cũng là trực tiếp mắng hai vị đại nhân.
Một tiếng hừ lạnh không có chút dấu hiệu nào vang lên, sắc mặt người mặc vây giáp màu trắng lập tức biến đổi, chỉ thấy hắn giống như là bị một cỗ lực lượng cường đại bắn trúng, thân thể lập tức bạo lui, phun ra một ngụm máu tươi!
Con mắt người mặc vây giáp màu xanh sáng ngời, vẻ giận dữ trên mặt lập tức biến mất vô tung vô ảnh, vội vàng quay người lại, nịnh bợ nói:
Chỉ thấy hai cỗ Loan giá đằng sau kia, màn xe trước cửa chậm rãi hạ xuống, phảng phất như có một đạo khí lưu từ bên trong mãnh liệt bắn ra, thời gian trôi qua, sau đó dần khôi phục lại vẽ yên tĩnh.
Một thanh âm đạm mạc chậm rãi vang lên, thanh âm này không lớn, nhưng lại khiến hai đội ngũ đang giằng co trên không trung có thể nghe rõ ràng. Nguồn truyện: Truyện FULL
Nghe được thanh âm này, song phương đều lộ ra biểu lộ bất đồng.
Bên mặc vây giáp màu trắng, sắc mặt biến thành tái nhợt, hơi chút phẫn nộ. Mà bên mặc vây giáp màu xanh thì lại lộ ra vẻ vui mừng, ẩn ẩn có một cỗ ngạo khí.
Hôm nay, có lẽ là một ngày cải biến lịch sử. Tham ngộ sự kiện này, thật sự là đáng giá tự ngạo.
Một người mặc vây giáp màu xanh lộ ra biểu lộ đắc ý, cười lớn ha ha. Mà bên vây giáp màu trắng thì biến sắc, lộ vẻ cực kỳ khó chịu nổi, nhưng lại không có người nào dám nói tiếp.
Đằng sau đội ngũ mặc vây giáp màu trắng, có người lập tức thấp giọng la lên. Một thanh âm trả lời vừa vang lên, trên trận lại đột nhiên nổi lên biến hóa.
Lâm Dịch khẽ cười cười, sau đó mới khẽ thở dài:
Lâm Dịch chưa bao giờ là một người quanh co, mà tính tình Tố Vân cũng như thế. Nghe Lâm Dịch nói như vậy, Tố Vân hơi gật đầu, cười nói:
Nói xong, ba người đứng lên. Cũng không để tới bình ngọc và chén ngọc trên bàn dây leo kia, liền phóng người lên.
Chợt, đôi lông mày đẹp đẽ của Tố Vân có chút nhíu lại thoáng một phát, thân hình dừng lại.
Lâm Dịch hơi dừng lại, phát hiện ra Tố Vân có chút nhíu mày, nhưng cũng không mở miệng, đột nhiên Tố Vân khẽ cười, nói:
Lâm Dịch sửng sốt một chút, lập tức khuếch tán thần thức ra. Ngay sau đó liền phát hiện tình huống dị thường, lông mày không khỏi nhíu một cái. Sau đó cười nói:
Tố Vân chớp chớp lông mày, lập tức cười nói:
Lâm Dịch quay đầu, cười nói với Lâm Phỉ:
Tuy rằng thực lực Lâm Phỉ kém hai người, nhưng phạm vi thần trí của nàng cũng đạt tới trăm kilomet, tự nhiên không khỏi cảm ứng được dị thường. Nghe được lời Lâm Dịch nói, Lâm Phỉ nhu thuận nhẹ gật đầu, cười nói:
Lâm Dịch gật đầu cười, ngay sau đó liền cùng Tố Vân bay lên trời, hóa thành hai đạo lưu quang, bay thẳng về hướng lối vào.
Lối vào Cấm chế.
Trên mặt đất, trên bầu trời, hiện tại đã tụ tập rất nhiều người.
Người hai bên, một phương thì mặc vây giáp màu trắng, còn bên kia thì mặc vây giáp màu xanh. Nhưng có thể phân biệt rõ ràng, chỉ thấy trên người những người này đều ẩn ẩn có năng lượng không ngừng bốc lên, không khí cũng khẩn trương lên, tựa hồ rất gấp gáp.
Bên mặc vây giáp màu trắng, một người thần sắc đanh lại, nói với ngữ khí trầm thấp.
Một người mặc vây giáp màu xanh cũng mở miệng cười lạnh, không kém chút nào, đối chọi gay gắt với đối phương.
Một người mặc vây giáp màu trắng không chút sợ hãi, mở miệng nói ra.
Một người mặc vây giáp màu xanh cười lạnh, nói ra.
Thủ lĩnh bên mặc vây giáp màu trắng lạnh lùng nói:
Một người mặc vây giáp màu xanh lập tức nói ra.
Thủ lĩnh bên mặc vây giáp màu trắng nghe vậy, cũng không sợ nói:
Người mặc vây giáp màu xanh lập tức biến sắc, quay đầu lại trộm nhìn về Loan giá đang lơ lửng trên không trung. Chỉ thấy chung quanh hai cỗ Loan giá kia có tám gã thanh niên mặc hắc y vây quanh, khí chất lạnh lùng, lộ ra khí thế cực kỳ kinh người, chỉ nhìn khí thế, không khó có thể suy đoán ra thực lực những hán tử áo đen này ít nhất cũng là Chiến sĩ Lục giai.
Thấy Loan giá tựa hồ không có động tĩnh gì, người mặc vây giap màu xanh kia mới thở dài một hơi, lại hừ lạnh một cái, nói:
Người mặc vây giáp màu trắng kia chỉ cười lạnh một tiếng, nói:
Sắc mặt người mặc vây giáp màu xanh lập tức đại biến, bắt đầu trở nên cực kỳ khó coi. Những lời này của đối phương, cũng là trực tiếp mắng hai vị đại nhân.
Một tiếng hừ lạnh không có chút dấu hiệu nào vang lên, sắc mặt người mặc vây giáp màu trắng lập tức biến đổi, chỉ thấy hắn giống như là bị một cỗ lực lượng cường đại bắn trúng, thân thể lập tức bạo lui, phun ra một ngụm máu tươi!
Con mắt người mặc vây giáp màu xanh sáng ngời, vẻ giận dữ trên mặt lập tức biến mất vô tung vô ảnh, vội vàng quay người lại, nịnh bợ nói:
Chỉ thấy hai cỗ Loan giá đằng sau kia, màn xe trước cửa chậm rãi hạ xuống, phảng phất như có một đạo khí lưu từ bên trong mãnh liệt bắn ra, thời gian trôi qua, sau đó dần khôi phục lại vẽ yên tĩnh.
Một thanh âm đạm mạc chậm rãi vang lên, thanh âm này không lớn, nhưng lại khiến hai đội ngũ đang giằng co trên không trung có thể nghe rõ ràng. Nguồn truyện: Truyện FULL
Nghe được thanh âm này, song phương đều lộ ra biểu lộ bất đồng.
Bên mặc vây giáp màu trắng, sắc mặt biến thành tái nhợt, hơi chút phẫn nộ. Mà bên mặc vây giáp màu xanh thì lại lộ ra vẻ vui mừng, ẩn ẩn có một cỗ ngạo khí.
Hôm nay, có lẽ là một ngày cải biến lịch sử. Tham ngộ sự kiện này, thật sự là đáng giá tự ngạo.
Một người mặc vây giáp màu xanh lộ ra biểu lộ đắc ý, cười lớn ha ha. Mà bên vây giáp màu trắng thì biến sắc, lộ vẻ cực kỳ khó chịu nổi, nhưng lại không có người nào dám nói tiếp.
Đằng sau đội ngũ mặc vây giáp màu trắng, có người lập tức thấp giọng la lên. Một thanh âm trả lời vừa vang lên, trên trận lại đột nhiên nổi lên biến hóa.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook