Chung Cực Truyền Thừa
Chương 630: Phiêu Miểu Thiên

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Mâu Quân thì không cần nói, dù Diệp Nhuận và Cơ Nghiên này liên thủ lại, chỉ sợ hắn cũng không phải là đối thủ. Huống chi, bên cạnh còn có Mâu Quân còn mạnh hơn nữa. Nhưng trong cảm giác của hắn, tên nam tử tuấn mỹ áo đỏ kia mới là nguy hiểm nhất.

Mặc dù Lâm Dịch có Hổ Thần cư. Nhưng nơi này là tổng bộ Phần Thiên, ai biết lão yêu quái Phần Viêm kia có ở đây hay không. Lâm Dịch không dám khẳng định có thể giấu Hổ Thần cư được hay không. Nếu không thể gạt được thần thức cường giả Thần cấp, chỉ sợ hắn và Lâm Phỉ đều phải viết di chúc lại rồi.

Bất quá, đối phương suy đoán là một việc. Hắn có thừa nhận hay không thì lại là một chuyện khác.

Dù sao thì đối phương cũng chỉ là suy đoán. Mà mình không thừa nhận thì bọn hắn cũng vĩnh viễn chỉ là suy đoán mà thôi. Nhưng nếu như mình thừa nhận. Cái kia căn bản là không có cường giả Thần Cấp nào tồn tại, có thể không cách nào chính thức bảo hộ chu toàn cho hắn.

Nghĩ tới đây, trên mặt hắn lộ ra thần sắc kinh ngạc, nói:

Nhìn thấy vẻ ngoài của Lâm Dịch, Mâu Quân cũng hơi nhíu mày lại.

Chính giống như suy nghĩ của Lâm Dịch. Hắn cũng chỉ là suy đoán mà thôi. Tuy rằng có lẽ xác định được, nhưng cũng chỉ là cơ hồ mà thôi. Thấy biểu lộ nghi hoặc này của Lâm Dịch hiện giờ, Mâu Quân nhíu mày một cái. Một lát sau, Mâu Quân đạm mạc nói:

- Không tính các hạ có rõ ràng lời ta nói hay không. Nhưng các hạ phải hiểu, với tình huống hiện giờ, các hạ muốn giữ lời với bằng hữu các hạ thì thật sự khó khăn. Tuy rằng tinh thần các hạ rất đáng khen. Nhưng nói thật, Lâm Dịch các hạ có thật sự nắm chắc thoát khỏi vòng vây công của bốn người chúng ta không? Giết chết các hạ, chúng ta y nguyên vẫn có thể, đạt lại Lộng Viêm Thảo. Dù các hạ một mực thuận theo lời hứa với bằng hữu, nhưng các hạ tu hành không dễ. Tin tưởng bằng hữu các hạ cũng tuyệt đối không muốn nhìn thấy vì hắn phó thác mà các hạ mất đi tính mạng. Cho nên kính mong các hạ nghĩ lại.

Lâm Dịch có chút nhíu mày, lập tức khẽ thở dài một tiếng, lại đột nhiên cười nói:

Mâu Quân khẽ nhíu mày, sau đó gật đầu nói:

Những lời nói này lại có phần thâm ý.

Lâm Dịch dấu diếm thanh sắc, giả vờ không nghe được thâm ý trong lời nói của đối phương. Gật đầu cười, lại đột nhiên quay đầu, nhìn nhìn bốn phía, cười nói:

Lâm Dịch vừa nói lời này ra, lại khiến Cơ Nghiên hơi ngơ ngác một chút, lập mày nàng lập tức trầm xuống, tựa hồ muốn nói điều gì, nhưng giống như nghĩ nghĩ gì đó, rồi lại không nói gì.

Khuôn mặt Vương Úc kia vẫn lộ ra biểu lộ mỉm cười lạnh nhạt. Trên thực tế, từ lúc Lâm Dịch tiến vào cửa này đến giờ, bộ dạng hắn vẫn luôn như mỉm cười. Trong đôi mắt là một mảnh mây nhẹ gió nhạt. Nghe được lời Lâm Dịch nói, hắn cũng không có chút kinh ngạc nào.

Chỉ có Diệp Nhuận hơi nhíu mày, không vui nói:

Nói giỡn, dù ba người vây hắn lại nhưng cũng không ngăn được cái mồm của hắn. Nếu một mình Cơ Nghiên đối mặt hắn, còn không phải khiến nàng tức chết sao? Tuy Diệp Nhuận là cường giả Ngưng Thần Kỳ. Nhưng ở phương diện tình cảm thì lại trống rỗng, không hiểu biết gì nhiều. Đối với nữ nhân hắn ưa thích, tự nhiên là nói gì nghe nói, nhưng cũng không muốn nàng bị bất luận ủy khuất gì.

Lâm Dịch lộ vẻ không để ý, đứng thẳng vai nói:

Diệp Nhuận hừ lạnh một tiếng, nhìn Lâm Dịch, nói:

Lâm Dịch lại nhún vai lần nữa, nói:

Nói xong, cũng không để ý tới con mắt hơi trừng của Diệp Nhuận, quay đầu nhìn về phía Mâu Quân đang nhíu mày, nói:

Mâu Quân nghĩ nghĩ, sau đó gật đầu, nói:

Cơ Nghiên rầm rì cả buổi, lúc này không nghĩ lão đại lại gật đầu đồng ý. Nhìn về phía Lâm Dịch, trong mắt nàng hiện lên vẻ phức tạp.

Mâu Quân nói xong, vung bàn tay lớn lên.

Chỉ thấy một hồi kim quang lập lòe trong toàn bộ đại điện. Một lát sau, vầng sáng tán đi, khôi phục lại vẻ yên tĩnh. Lâm Dịch liền cảm giác được kết giới năng lượng của cường giả Thần Cấp vốn đang tràn ngập kia đã biến mất vô ảnh vô tung.

Khóe miệng tràn ra một dáng tươi cười đầy tà ý. Đôi huyết sắc đồng tử nhìn về phía Cơ Nghiên, cười nói:

Cơ Nghiên lập tức trừng mắt, tức giận nghiến răng. Nhưng nhìn biểu lộ cười đùa tí tởn của Lâm Dịch, nàng cũng biết mình không có cách nào. Chỉ đành thở phì một tiếng buồn bực, hừ một tiếng, không nói gì thêm, quay người bắn ra khỏi đại điện.

Lâm Dịch quay đầu, cười hắc hắc với ba người còn lại, nói:

Nói xong câu đó, ánh mắt lộ ý cười của hắn một mực nhìn Vương Úc một hồi lâu. Vương Úc hơi có chút nhẹ gật đầu với hắn, lúc này Lâm Dịch mới cười ha ha. Quay người đi theo Cơ Nghiên.

Cơ Nghiên và Lâm Dịch, một trước một sau. Bắn thẳng ra khỏi cửa đại điện, đi về phía lối ra.

Diệp Nhuận hung hăng hừ lạnh một tiếng, lộ ra biểu lộ có chút không cam lòng, nói:

Ánh mắt Mâu Quân nhìn thân ảnh hai người rời đi, một lát sau mới thở nhẹ thở dài một cái, nói:

Diệp Nhuận lại không phục mà nói.

Trung thực mà nói, hắn đối với Lâm Dịch thì rất không vừa mắt. Vì mỗi câu nói của hắn đều làm Cơ Nghiên sinh ra phản ứng rất lớn.

Loại cảm giác rất khó miêu tả này lại làm hắn sinh ra một loại cảm giác nguy cơ với Lâm Dịch.

Lúc này, đôi mắt xếch của Diệp Nhuận lại lộ ra có chút âm trầm, hung hăng nhìn về cửa lớn. Chỉ thấy thân ảnh hai người đã biến mất.

Mâu Quân nhìn Diệp Nhuận, khẽ nhíu mày, nói:

Biểu lộ Diệp Nhuận vốn còn có chút không cam lòng. Nghe được lời nói này, thân thể lập tức hơi rung động, lộ ra biểu lộ sững sờ. Một lát sau, khẽ thở dài một tiếng, cung kính nói:

Nói xong, hắn nhắm mắt hít sâu một hơi. Lúc mở to mắt ra lại thì đã khôi phục lại vẻ thong dong lúc trước.

Mâu Quân gật gật đầu thỏa mãn, lúc này mới nhìn về phía lối ra, nói:

Diệp Nhuận nghe xong lời này, lúc này mới khẽ gật đầu. Ánh mắt lại nhìn ra ngoài cửa lần nữa. Nhưng bên trong một mảnh bình tĩnh của hắn, lại ẩn chứa một tia lo lắng.

Bên này, Cơ Nghiên và Lâm Dịch đang bay trên không trung.

Thế nhưng bây giờ Cơ Nghiên đã hoàn toàn hối hận vì đáp ứng tiếp chuyện Lâm Dịch. Trên đoạn đường này, Lâm Dịch trái một câu Cọp cái tiểu thư, phải một câu Cọp cái tiểu thư. Chỉ khi Cơ Nghiên nhiều lần tức giận suýt chút nữa không nhìn được, phóng xuất Lam Linh định quất hắn. Nhất là khi nhìn thấy bộ dạng cười đùa tí tửng, khói dầu bất xâm kia của đối phương. Cơ hồ càng khiến nàng tức giận đến phát điên.

Cuối cùng, nàng cũng chỉ có thể vùi đầu chạy đi, căn bản không để ý tới Lâm Dịch nữa.

Kỳ thật, dựa theo tốc độ Hư Thần Cảnh. Trong vòng ba mươi kilomet, căn bản là trôi qua tức thì. Nhưng mà hết lần này tới lần khác Lâm Dịch đều lộ ra bộ dạng hiếu kỳ, hơn nữa mỗi một lần nói chuyện đều có thể thành công khiến Cơ Nghiên tức giận tiếp nhận câu chuyện. Mà hết lần này tới lần khác, sau khi nói chuyện xong, Lâm Dịch lại biểu hiện ra bộ dạng không có một tia hứng thú nào, cơ hồ khiến nàng thổ huyết. Cũng chỉ biết tăng tốc độ thêm một chút để không phải đối mặt với hắn nữa.

Nghe hắn lại gọi Cọp cái, Cơ Nghiên lại thiếu chút nữa phát điên, cố gắng kiềm chế tâm tình của mình một cách vất vả, khuôn mặt xinh đẹp lộ vẻ âm trầm, cắn chặt hàm răng, lại tăng tốc độ thêm một tí.

Lâm Dịch đuổi theo.

Cơ Nghiên vẫn không nói tiếng nào.

Cuối cùng, Lâm Dịch chỉ đành khẽ thở dài bất đắc dĩ, nói:

Rốt cục Cơ Nghiên cũng không chịu đựng nổi nữa, bạo phát ra. Thân hình nàng bỗng nhiên dừng lại, khiến Lâm Dịch thiếu chút nữa đã đụng vào người nàng. Một cỗ sát khí kinh thiên từ trên người nàng bạo phát ra. Nàng quay đầu nhìn về vẻ mặt vô tội của Lâm Dịch, nghiến răng nghiến lợi, gằn từng tiếng:

Lâm Dịch gãi gãi đầu, gượng cười:

Cơ Nghiên trừng mắt liếc hắn một cái, lúc này mới tức giận quay người, chuẩn bị đi tiếp.

Lâm Dịch vội vàng hô lên, đuổi theo.

Cơ Nghiên dừng lại, lộ vẻ cực độ không vui. Quay đầu nhìn về phía Lâm Dịch, nhịn không được nói:

Lâm Dịch cười thầm, lơ đi vẻ mặt của nàng, tiến tới trước người nàng, nói:

Cơ Nghiên không khỏi hơi ngẩn ra, cau mày nói:

Cơ Nghiên chính là một trong những Vương giả tại Phần Thiên này. Bình thường thì công tác cái gì? Cơ hồ là tu hành, hoặc là tùy ý du ngoạn, chỉ có lúc cần nàng ra tay thì sẽ thông báo cho nàng. Lâm Dịch hỏi vậy, nàng tự nhiên không hiểu thấu.

Nhưng mà Lâm Dịch lại nhảy lên, ngạc nhiên nói:

Vẻ nghi hoặc trên mặt Cơ Nghiên lập tức đông cứng lại, lửa giận từ mắt nàng bắn ra ngoài. Vung tay một phen, bầu trời liền ầm ầm biến sắc, uy năng khổng lồ lập tức dũng phún ra ngoài, đâm thẳng tới Lâm Dịch.

Nhưng mà Lâm Dịch sớm đã có chuẩn bị. Hơn nữa một chiêu Thiên Đạo này của đối phương cũng không phải toàn lực. Hắn cười lên ha ha, vọt thẳng tới cửa ra vào.

Một kích không có kết quả, trong đôi mắt Cơ Nghiên ngập tràn lửa giận. Nàng nhìn theo thân hình Lâm Dịch, nghiến răng nghiến lợi, gằn từng tiếng:

Nói xong, thân hình nàng lập tức bắn ra, đuổi theo hắn.

Lâm Dịch đương nhiên không biết. Trước kia, Cơ Nghiên này đích thật là tỳ nữ của Phần Viêm. Nhưng sau khi trở thành Ngưng Thần kỳ, được Phần Viêm ban thưởng Chiến văn, trở thành Thư Hổ Vương, một trong sáu Vương giả Phần Thiên.

Cái này vốn không có gì, nhưng hai thế lực lớn tương đương với Phần Thiên vốn nghe Phần Thiên chỉ có năm vương giả, giờ lại xuất hiện vương giả thứ sáu, tự nhiên khó trách khỏi nghe ngóng, sau khi biết đối phương là tỳ nữ Phần Viêm. Đương nhiên là bắt đầu báo nháo lên.

Kỳ thật, tất cả mọi người đều biết rõ, tỳ nữ cường giả Thần Cấp, cái này tuyệt đối không phải là chuyện sỉ nhục gì. Hoặc là nói, đích thật là một vinh hạnh. Nhưng những người kia lại từ tâm lý đố kỵ mà nói lời khó nghe, khiến Cơ Nghiên không chịu nổi.

Một hoàng hoa khuê nữ đáng thương, bị người khác nói là dâm phụ, dựa vào tư sắc mê hoặc cường giả Thần Cấp mới có thể leo lên tới vị trí hiện giờ. Thử nghĩ nàng như thế nào không phẫn nộ?

Thì ra, kể từ lúc nàng lên vị trí này, Cơ Nghiên rất hận những người nào nói nàng là tỳ nữ Phần Viêm. Đây là một loại rất mâu thuẫn trong nội tâm. Kỳ thực, trong nội tâm nàng biết rõ Phần Viêm đối đãi với nàng rất khác biệt, cực kỳ yêu thương nàng. Biết là không nên nghĩ như vậy, nhưng nàng vẫn không thể không nghĩ đến. nàng rất sợ. Mà người khác lại nói nàng như vậy, như thế nào có thể khiến một cô gái được chiều Phần Viêm chiều chuộng như nàng chịu đựng được?

Cho nên loại mâu thuẫn này vẫn tiếp tục tồn tại đến bây giờ.

Mà Lâm Dịch tự nhiên không biết rõ đầu đuôi trong đó, khó trách khiến Cơ Nghiên tức giận như thế rồi.

Đầu óc Cơ Nghiên lúc này ngập tràn lửa giận, đang chuẩn bị công kích lần nữa. Nhưng thanh âm lo lắng của Diệp Nhuận đột nhiên vang lên trong đầu nàng, thần trí nàng liền hồi phục trở lại.

Nàng hung hăng nguyền rủa Lâm Dịch trong nội tâm một phen. Lúc này mới hít sâu một hơi, bình phục tâm tình thoáng một phát. Tức giận truyền âm trở lại:

Nghe được thanh âm rõ ràng tức giận này của Cơ Nghiên, sắc mặt Diệp Nhuận lập tức tái nhợt lên. Hắn không khó tưởng tượng, đây tuyệt đối là do tên Lâm Dịch chết tiệt kia.

Diệp Nhuận cực kỳ tức giận, lúc này đứng dậy, muốn ra khỏi điện.

Nhưng Cơ Nghiên lại nghe được như vậy, vội vàng truyền ầm trở lại:

Diệp Nhuận lập tức nao nao, bất đắc dĩ nói:

Cảm nhận đối phương đã ngừng lại tại cửa điện, lúc này Cơ Nghiên mới thở dài một hơi, tức giận nói:

Diệp Nhuận bất đắc dĩ. Chỉ là thần thức của mình vẫn luôn đi theo sau lưng hai người. Nhưng dù đều là cường giả Ngưng Thần Kỳ, hắn vẫn không hoàn toàn cảm ứng ra đối phương đang làm gì. Thẳng đến khi loáng thoáng cảm ứng được phương vị bọn hắn, trong nội tâm hắn vẫn đang suy nghĩ. Nếu như bộc phát năng lượng một lần, như vậy dù khiến Cơ Nghiên phẫn nộ, hắn vẫn liều mạng, quyết giết chết tên hỗn đản kia.

Diệp Nhuận nắm chặt nắm đấm lại, lông mày lộ ra một mảnh âm trầm.

Mà Mâu Quân ở một bên lại nhìn thấy hết thảy biểu lộ âm trầm của Diệp Nhuận. Cuối cùng khẽ thở dài một hơi, ánh mắt nhìn về phía cửa. Diệp Nhuận này cái gì cũng tốt, chỉ là đụng phải chuyện liên quan tới Cơ Nghiên thì hắn liền hoàn toàn rối loạn. Bây giờ thì như không có gì, nhưng sau này khi hắn ngưng tụ Thần Cách, đây tuyệt đối là một chướng ngại không nhỏ a.

Nghĩ tới đây, Mâu Quân cũng đành chịu.

Không phải người trong cuộc, hắn cũng không biết phải nói gì.

Lại lập tức chú ý tới hai người Lâm Dịch.

Chỉ trong một lát ngắn ngủi, hai người đã đi tới trước cửa vào.

Vài tên thủ vệ vừa nhìn thấy người đi ra là Cơ Nghiên, một trong sáu Vương giả, lập tức không dám lãnh đạm, khom người cung kính kêu lên.

Sắc mặt Cơ Nghiên vẫn y nguyên tái nhợt một mảnh. Đạm mạc hừ lạnh một tiếng, trực tiếp dẫn Lâm Dịch đến lối ra. Khi ra ngoài mấy kilomet mấy ngừng lại. Lâm Dịch tự nhiên cũng ngừng lại theo.

Cơ Nghiên hừ lạnh một tiếng, nói với Lâm Dịch:

Khóe miệng Lâm Dịch tràn ra một nụ cười quỷ dị, vừa chuẩn bị nói chuyện. Một thanh âm đột ngột vang lên.

Thanh âm này xuất hiện cực kỳ đột ngột. Sắc mặt Cơ Nghiên hơi đổi. Mãnh liệt quay đầu lại nhìn.

Chỉ thấy trước người bọn hắn một kilomet, bốn đạo thân ảnh đột ngột xuất hiện.

Đạo thân ảnh thứ nhất, vừa hiện ra, liền lọt vào tầm mắt Lâm Dịch.

Đây là một đạo thân ảnh mà bất luận cái gì, chỉ sợ cũng không thể bị người xem nhẹ.

Tóc dài như mực, dung nhân tuấn mỹ lạnh như băng, thân thể đứng thẳng, phát ra vẻ ngạo nghễ cùng lạnh lùng nói không nên lời. Ánh mắt của hắn tựa hồ không có chút tình cảm nào, cứ như vậy đạm mạc đứng trên không trung. Thực sự cho người một loại lạnh buốt không nói nên lời.

Sắc mặt Cơ Nghiên hơi đổi, lập tức lạnh lùng nói:

Con mắt Lâm Dịch cũng hơi sáng ngời, âm thầm nhìn Lưu Phong này, quả nhiên đồng dạng như trong truyền thuyết. Chỉ là nhìn thằng này, liền khiến người cảm thấy một cỗ lạnh buốt, thật đúng là lãnh khốc.

Nghe Cơ Nghiên nói, nhưng Lưu Phong cũng không thèm liếc mắt nhìn nàng một cái. Hắn vẫn bảo trì vẻ ngạo nghễ kia, lạnh nhạt đứng.

Mà đi theo sau lưng Lưu Phong là hai gã thanh niên.

Người bên trái mặt tròn, vóc dáng không cao, lại hơi mập, nhìn bên ngoài không giống một cao thủ, trên mặt của hắn mang theo biểu lộ vui cười, ánh mắt đã nhỏ, lúc này càng híp lại thành một đường nhỏ. Nhìn bộ dạng hắn bên ngoài thì cực kỳ hòa ái. Nhưng từ chấn động năng lượng trên người hắn, Lâm Dịch có thể nhìn ra, người này cũng là cường giả Ngưng Thần kỳ. Hơn nữa, thực lực cực kỳ không kém.

Mà người bên phải, chính là một gã nam tử mà tướng mạo cũng không có gì thần kỳ. Tuy rằng gã nam tử này không đáng sợ, nhưng từ chấn động năng lượng mờ mịt đến cực điểm trên người hắn, xem ra cũng không phải dễ trêu chọc. Trên mặt hắn, lại mang theo biểu lộ vui cười. Lúc Lâm Dịch nhìn về phía hắn, thậm chí hắn còn nháy mắt với Lâm Dịch, xem như bắt chuyện. Nguồn: http://qtruyen.net

Mà người thứ tư ở phía sau, lại khiến Lâm Dịch hơi ngạc nhiên. Bởi vì người này chính là gã chính giữa năm người cùng ở với hắn một chỗ lúc ấy. Tên người này là gì thì Lâm Dịch cũng không rõ ràng lắm. Nhưng lúc Lâm Dịch nhìn về phía hắn, người nọ lập tức kích động hô lên:

Thần thái lộ vẻ kích động.

Bốn người này xuất hiện đường đột như thế, căn bản không có chút dấu hiệu nào.

Cơ Nghiên có chút thầm tưởng tượng, ánh mắt liền nhìn về phía tên mập mạp kia.

Cơ Nghiên chậm rãi nói.

Mập mạp híp mắt cười, đáp lại:

Cơ Nghiên đạm mạc nhìn thoáng qua, lập tức nhìn về phía Lưu Phong, lạnh nhạt nói:

Lưu Phong cũng không trả lời, người nói chính là tên thanh niên nam tử bộ dáng bình thường kia. Nhìn bộ dạng cười hì hì của hắn. So với Lưu Phong đạm mạc sẵng giọng bên người thì bộ dáng hoàn toàn khác nhau.

Cơ Nghiên khẽ gật đầu, nói:

Con mắt Lâm Dịch nháy một cái, nhìn bộ dáng Cơ Nghiên lúc này, lộ ra bộ dạng có chút ngạc nhiên. Vài câu vấn đáp này của Cơ Nghiên, vô luận là nói hay là hỏi, đều nắm chắc tiết tấu cực kỳ thỏa đáng. Trả lời lại càng thông minh, một câu liền dồn mình đến chỗ tuyệt. Đâu còn bộ dáng tức giận ra tay với mình lúc trước.

Lâm Dịch ngạc nhiên không thôi. Nhưng hắn cũng biết rõ, hiện giờ mới chính là bộ dáng chính thức lúc bình thường của Cơ Nghiên.

Cơ Nghiên nhìn thấy ánh mắt Lâm Dịch nhìn mình như nhìn quái vật. Trong mắt không khỏi phát lửa, lửa giận đằng đằng bốc lên. Nhưng bởi vì bên cạnh có bốn người Phiêu Miểu, nàng cũng chỉ có thể cố gắng áp chế, hai mắt nhìn Lâm Dịch chằm chằm.

Một lát sau, Lâm Dịch thở nhẹ một tiếng. Vừa định nói chuyện, lại đột nhiên nghiêng đầu, nhìn về phía cửa ra vào Phần Thiên.

Một đám người đang ầm ầm đi ra.

Mà đứng đầu, chính là ba người Vương Úc, Mâu Quân và Diệp Nhuận.

Sau lưng ba người, có khoảng chừng mấy trăm tên cường giả Hư Thần Cảnh Luyện Cách Kỳ, đang phần phật bay tới, phô thiên cái địa, rất có một phần khí thế.

Trên mặt Mâu Quân vẫn y nguyên mỉm cười lạnh nhạt. Lúc đến phía trước, có chút chắp tay, lộ ra bộ dạng chân thành.

Nhưng đáng tiếc, mấy trăm tên cường giả Luyện Cách kỳ đi theo phía sau hắn thì lộ ra vẻ đằng đằng sát khí, nhìn thế nào cũng không thấy một điểm hữu hảo nào.

Thắng đến khi thấy Mâu Quân đi ra, Lưu Phong mới gật đầu một cái. Đối với hắn, mấy trăm tên cường giả Luyện Cách Kỳ kia không có lấy một chút tư cách nào để khiến hắn nhíu mày một cái.

Thanh âm Lưu Phong cực kỳ lạnh lùng, giống như là bản thân hắn. Chỉ nghe thanh âm này, người khác không khỏi cảm thấy lạnh cả người.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...