Chung Cực Truyền Thừa
Chương 650: Nghe thấy!

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

- Ngũ giai...Quả thật là...

Tiếng thán phục vang lên, đối với người bình thường ở Thiên Giới mà thoi, cường giả ngũ giai, chính là tồn tại phi thường lợi hại.

Lâm Dịch và Lâm Phỉ đương nhiên không để ý tới những nghị luận này, mà đang hăng hái đánh giá bốn phía.

Trong thành thị này người tới người đi rất đông, vô cùng náo nhiệt.

Lâm Phỉ nói nhỏ vào trong tai của Lâm Dịch, Lâm Dịch nao nao, quay đầu nhìn về phía Lâm Phỉ, chỉ thấy đôi mắt dễ thương của nàng, đang nhìn chằm chằm vào mình.

Lâm Dịch nhẹ nhàng thở dài, hơi gật gật đầu, cầm chặt bàn tay nhỏ bé của Lâm Phỉ, nói ra:

Lâm Phỉ nghe vậy, hiện ra nụ cười, sau đó gật đầu một cái, không nói thêm cái gì nữa.

Cùng Lâm Phỉ dạo quanh phường thị này mấy vòng, trời cũng đã tối, Lâm Dịch lúc này mới nói:

Lâm Phỉ nhẹ nhàng gật gật đầu, hai người bay lên trời, bay tới tòa thành treo lơ lửng trên đỉnh của phường thị này.

Cũng không tính là lẻn vào, cho nên thời điểm còn cách tòa thành này một đoạn, hai người hiển lộ thân hình của mình ra, vừa đi tới cửa tòa thành, đã nghe một âm thanh thét to truyền tới, sáu gã hộ vệ từ trong thành bay ra, ngăn ở trước người Lâm Dịch và Lâm Phỉ.

Lâm Dịch và Lâm Phỉ đều không lên tiếng, thân hinh dừng lại, đột nhiên ánh mắt nhìn mấy người vừa xuất hiện.

Tên đầu lĩnh là một cường giả ngũ giai Thiên Vị Cảnh, ánh mắt quét qua hai người, trong lòng khẽ động, với thực lực của hắn, hắn không nhìn thấy thực lực chân chính của hai người này, cho nên không dám lãnh đạm, khom người khách khí, nói:

Lâm Dịch vừa cười vừa nói:

Người dẫn đầu nghe vậy lập tức không dám lãnh đạm, người muốn dùng truyền tống trận, không ai là người bình thường.

Lập tức cung kính nói:

Lâm Dịch gật đầu, sau đó thấy tên đầu lĩnh quay người bay đi.

Ước chừng mười phút sau, tên dẫn đầu hóa thành một đạo lưu quang, lưu quang tán đi, thân hình hắn lộ ra, hắn cung kính nói:

Lâm Dịch và Lâm Phỉ gật đầu, đi theo sau tên dẫn đầu bay vào trong.

Tiến vào tòa thành, xuyên qua con đường lớn, lại đi vào một cái sân rộng, nhìn thấy một tòa kiến trúc, đây là một đại sảnh tiếp khách.

Người dẫn đầu kính nói ra

Lâm Dịch gật đầu cười nói:

Nói xong, mang theo Lâm Phỉ đi vào trong.

Bên trong đại sảnh rộng rãi, bố trí gọn gàng mà hào phóng, nhưng cũng không tính là xa hoa, trên thực tế cũng không khó coi, trên chủ vị, một thanh niên đang ngồi trên cao.

Trước khi vào phòng, Lâm Dịch cũng đã biết rõ thành chủ này có thực lực Luyện Cách Kỳ, cho nên nhìn thấy cũng không cảm thấy ngoài dự đoán.

Xuất phát từ khách sáo, Lâm Dịch vẫn chắp tay nói ra, Lâm Phỉ ở bên cạnh, vẫn đứng nguyên tại chỗ, không có ý định chào hỏi.

Cũng không thể trách nàng, với tư cách là một tên cường giả Hư Thần, còn chưa có tư cách để cho một cường giả Thần cấp chào hỏi hắn làm gì, cho nên Lâm Phỉ chỉ lẳng lặng đứng đó, nghe Lâm Dịch trao đổi với đối phương.

Cũng may thành chủ này cũng không phải đầu đất không tự kiềm chế, tự cho rằng mình là thiên hạ vô địch, hắn cũng không có biện pháp nhìn thấy thực lực của hai người trước mặt, cho nên cũng biết rõ, đối phương có thực lực cường đại hơn bản thân mình nhiều, lúc này đứng lên, mang theo bộ dáng tươi cười nhiệt tình, nói:

Lâm Dịch cũng không trì hoãn, sau đó mỉm cười một lúc, nắm tay trái của Lâm Phỉ ngồi lên ghế, tên thành chủ kia cũng không dám ngồi lên chủ vị nữa, mà ngồi ở bên tay phải, đây là tôn kính thực lực của Lâm Dịch và Lâm Phỉ, Lâm Dịch thấy người này hiểu cấp bậc lễ nghĩa, cho nên có chút hảo cảm với hắn.

Sau khi khách sáo vài câu, Lâm Dịch nói rõ ý định tới đây, cho nên tên gọi là Thiết thành chủ vô cùng thành ý nói ra.

Lâm Dịch nhíu mày một cái, sau đó cười nói:

Thiết thành chủ nói ra.

Với tư cách là cường giả Hư Thần, đương nhiên biết Luyện Cách Kỳ và Ngưng Thần Kỳ có bao nhiêu chênh lệch, tuy Lâm Dịch luôn biểu hiện mình rất dễ nói chuyện, nhưng tên Thiết thành chủ này cũng biết mình không thể thấy lễ, hắn không muốn hai vị tổ tông này nổi giân, ai có thể đắc tội, ai không thể đắc tội, hắn vô cùng rõ ràng, mà rất rõ ràng, hai vị ở trước mặt, chính là người không thể đắc tội.

Lâm Dịch trầm ngâm một lúc, trực tiếp mở miệng hỏi.

Thiết thành chủ nhíu mày một cái, hình như đang suy nghĩ, Lâm Dịch thấy thế cũng không quấy rầy, chờ đợi hắn.

Một lát sau, đột nhiên con mắt Thiết thành chủ sáng lên, nói ra:

Lâm Dịch có chút sửng sờ, hắn không biết hải vực của Thanh Nguyên Kiếm Tông, rốt cuộc là hải vực gì?

Thiết thành chủ gật đầu, nói:

Nói tới chỗ này hắn dừng một chút.

Lâm Dịch nhíu mày, nói:

Thiết thành chủ có chút lúng túng, nói:

Lâm Dịch mở to mắt, cảm xúc chấn động mãnh liệt.

Đây chính là uy áp của Ngưng Thần Kỳ sao? Thiết thành chủ trong nháy mắt cảm ứng được một uy áp cường đại đè ép cả đại sảnh, trong lúc nhất thời, hắn chỉ có thể chèo chống đầy khổ sở, cũng không có biện pháp khác, hắn thế mới biết, cường giả Hư Thần với nhau, chênh lệch là bao nhiêu.

Phải biết rằng, đây là vì cảm xúc bị chấn động thôi.

Đột nhiên bên tai có âm thanh nói ra, lúc này Lâm Dịch mới khôi phục tinh thần lại, cảm ứng mình đã xúc động mà uy áp tản mát ra ngoài, lúc này mới thu liễm lại, cả đại sảnh, chợt nhẹ lại.

Biểu lộ và ngữ khí của Lâm Dịch có chút nặng nề, nói:

Nhìn thấy bộ dáng này của Lâm Dịch, Thiết thành chủ nuốt nước bọt một cái, nói:

Lâm Dịch cắn răng một cái, trong đôi mắt của hắn bắn ra hàn ý lẫm liệt.

Thiết thành chủ nhìn bộ dáng của đối phương, liền biết rõ Bách Nguyên Tông sẽ gặp chuyện không may, nhưng sau đó suy nghĩ liền nhíu mày, nói:

Lâm Dịch nhíu mày một cái, nói:

Thiết thành chủ lắc đầu, nói:

Lâm Dịch nhíu mày, hắn hoàn toàn không biết những chuyện này, tại Bạo Loạn Tinh Hải, cường giả tự giết lẫn nhau đều là Hư Thần, nhưng chưa từng có người nào nói gì.

Lâm Phỉ nhíu mày, sau đó nói vào tai của Lâm Dịch:

Lâm Dịch nghe vậy nắm chặt tay, nói:

ta chỉ là tiểu đệ tử, cũng không có năng lực đi tìm bọn họ, nếu như thực sự diệt "Thanh Nguyên Kiếm Tông.

Ta sợ bọn họ sẽ gặp nguy hiểm.

Lâm Phỉ lúc này mới nhíu mày, trầm ngâm trong chốc lát, lại nói:

- Nếu như lúc ấy giai vị của bọn họ không cao lắm, có khả năng sẽ không gặp nguy hiểm gì, cái gọi là diệt môn. Kỳ thật chỉ là tru sát ba đời mà thôi, Bởi vì Hư Thần không được phép tham dự chiến đấu, chỉ cần tiêu diệt đời thứ hai và đời thứ ba, như vậy cường giả Hư Thần, sẽ rời khỏi môn phái, mà môn phái chiến thắng sẽ chia cắt một phần tài nguyên cho bọn họ, kể cả đệ tử còn lại, tuy đãi ngộ của những đệ tử này sẽ kém hơn đệ tử môn phái chiến thắng, nhưng ít ra bọn họ sẽ không bị giết, cho nên, nếu như bọn người gia gia cùng tiến vào cùng lúc với chàng, vậy thì không cần lo lắng, chắc hẳn tốc độ tu luyện của bọn họ, không sánh được với ngươi a?

Nghe Lâm Phỉ nói như vậy, hàn ý trong con mắt Lâm Dịch mới dần dần thu liễm, nhưng biểu tình vẫn trầm trọng, nói:

Nói lời này với Lâm Dịch, đương nhiên Lâm Phỉ thả ra một ít kết giới, cho nên Thiết thành chủ không hề nghe thấy.

Nói xong những lời này. Lâm Phỉ tán kết giới đi, Lâm Dịch mới nói với Thiết thành chủ:

Thiết thành chủ cũng đáp ứng thống khoái.

Lập tức, ba người đi tới khu vực truyền tống trận, Lâm Dịch đương nhiên đưa thù lão cho đối phương, nhưng nói cái gì Thiết thành chủ này cũng không dám tiếp, như thế hắn cũng chiếm được vài phần hảo cảm của Lâm Dịch, sau khi cảm tạ một chút, hào quang từ truyền tống trận lóe lên, sau đó biến mất vô ảnh vô tung.

Lúc xuất hiện lại, đã ở trên một hải vực khác, ánh mắt Lâm Dịch nhìn qua xung quanh, nhìn Lâm Phỉ, liền lựa chọn phương hướng trái ngược mà bay đi.

Lâm Dịch có chuyện trong lòng, cho nên Lâm Phỉ không quấy rầy hắn, theo sát phía sau hắn, không nói gì.

Thời điểm tới tòa thanh đầu tiên, sắc trời đã sáng hoàn toàn.

Lâm Phỉ ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, hỏi.

Lâm Dịch than nhẹ một tiếng nói:

Lâm Phỉ gật đầu.

Thiên Giới to lớn như thế, mà Lâm Phỉ khôi phục trí nhớ Thần cấp, nhưng không có khả năng mỗi hải vực ở Thiên Giới nàng cũng biết, nơi nàng quen thuộc nhất là Tây Bắc Thiên, cũng không phải Đông Nam Thiên này.

Vào thành, hai người đi thẳng tới một nơi bán đấu giá.

Bình thường mà nói, muốn tìm bất cứ tin tức gì ở Thiên Giới, trong phòng đấu giá, đều có bán, nhất là những tin tức về vùng biển gần đó.

Đương nhiên phòng đấu giá cũng không phải bán đấu giá gì, cường giả mạnh nhất bên trong cũng chỉ là một tên Thiên Vị Cảnh ngũ giai mà thôi. Lâm Dịch trực tiếp dùng thần thức gọi đối phương xuống.

Tên kia dùng không tới một phút đồng hồ, liền xuất hiện trước mặt Lâm Dịch và Lâm Phỉ, vẻ mặt sợ hãi cùng kính sợ đi tới.

Lâm Dịch có chút gật gật đầu. Biết rõ tình huống Thanh Nguyên Kiếm Tông, hắn cũng không có tâm tư nói mò với đối phương, hắn nói thẳng:

Giọng điệu của hắn đều là ra lệnh, nhưng tên Thiên Vị Cảnh ngũ giai không có chút phản cảm nào, không dám lãnh đạm, vội vàng đi xuống, bảo người cầm tư liệu cho hắn, sau đó đi tới bên cạnh Lâm Dịch và Lâm Phỉ, hắn mời hai người lên trên lầu nghỉ ngơi.

Lâm Dịch lạnh nhạt cự tuyệt đề nghị của hắn.

Tuy Lâm Phỉ đúng là hấp dẫn ánh mắt của người khác, nhưng thằng này không dám có chút tâm tư gì, nói giỡn, hai người trước mặt không phải hắn có thể trêu chọc, mà người ta tính tình không tốt, vạn nhất tát một cái, bản thân mình chết thế nào cũng không biết, hắn cũng không muốn bị người ta biến thành nơi trút giận. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

Qua một lát sau, một gã chiến sĩ tam giai chạy vào, trong tay bưng hai tinh thể Linh Đồng, cung kính đưa cho tên cường giả ngũ giai.

Tên cường giả ngũ giai vội vàng tiếp lấy, hai tay cung kính đưa cho Lâm Dịch, nói:

Tên cường giả ngũ giai này biết hai người Lâm Dịch không dễ chọc, đương nhiên không dám nói lời quá vẹn toàn, mặc dù nói sau này Lâm Dịch và Lâm Phỉ phát hiện tình huống bên trong và sự thật không phù hợp, hoặc có cái gì bỏ sót, không đến mức giận chó đánh mèo, nhưng cường giả Thiên Giới có tính cách quái gỡ quá nhiều, hắn cũng không muốn gặp rủi ro khó hiểu.

Lâm Dịch có chút gật gật đầu, tiếp nhận hai cái Linh Đồng, nói:

Tên cường giả ngũ giai kia cười khách khí, nói:

Lâm Dịch nhíu mày, nhưng trong tay có ánh sáng bạc lóe lên, xuất hiện hơn trăm khỏa trung phẩm linh thạch trên bàn, nói:

Nói xong, cũng không để ý tới tên cường giả ngũ giai đang sửng sờ, cùng Lâm Phỉ rời khỏi thành...Với tài lực hiện giờ của Lâm Dịch, đương nhiên không quan tâm tới chút linh thạch đó, nếu vô duyên vô cớ nhận quà của người khác, vậy sẽ thiếu người ta nhân tình, hắn không thích loại cảm giác này...

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...